Cố Thanh Sơn ra khỏi hội trường.
Đi tới một góc tường hẻo lánh, hơi khom người, đánh ra một quyền.
Bốn phía phát ra một trận gió nhẹ, xoay quanh thân thể Cố Thanh Sơn một hồi, kéo dài không tan.
Chiêu này được Lâm truyền thụ, chính là quyền thuật được giác ngộ từ trong bộ Võ kinh kia.
Quyền thuật như vậy đã vượt qua thời đại ma pháp này.
Nhưng sau đó lại không có chuyện gì xảy ra.
Cố Thanh Sơn vẫn là một cậu bé mười hai tuổi.
Hắn thấp giọng nói: “Thân thể chính là lồng giam văn minh, vì sao mình đã vượt qua văn minh rồi mà vẫn không thể?”
Trầm tư giây lát, hắn lại âm thầm suy nghĩ, chuyện duy nhất mà mình làm chính là chế tác trường thương bằng đá, giúp cộng đồng vượn cổ có thể sử dụng công cụ một cách tinh vi hơn.
Nói như vậy, cơ bản là có đáp án rồi.
Muốn thoát khỏi một thời đại để đi đến thời đại kế tiếp, cần phải thỏa mãn hai điều kiện: Thứ nhất, thúc đẩy toàn bộ văn minh tạo ra một bước nhảy vọt vượt thời đại.
Thứ hai, trên một cơ sở nào đó, biểu diễn thành tựu của một hệ khác, thành tựu này phải vượt xa văn minh trước mặt.
Làm được hai điểu này là có thể rời đi.
Như vậy, trong các thời đại văn minh, không ngừng tiến bộ nhảy vọt...
Cái này nhanh hơn rất nhiều so với việc chỉ ở lại một thời đại văn minh.
Chí ít lúc bắt đầu chính là như vậy.
Cố Thanh Sơn thu lại tư thế ra quyền, xoay người chậm rãi đi vào hội trường.
Lúc ở cửa hội trường, hắn đụng phải giáo viên ban nãy.
“Chào thầy ạ.” Cố Thanh Sơn vội vàng tiến lên hành lễ.
“Ừ, trò lại đi làm chuyện xấu gì?” Giáo viên cảnh giác hỏi.
Cố Thanh Sơn cảm thấy hơi cạn lời.
Không biết tại sao Lục Đạo Luân Hồi phải cho mình thân phận một học sinh nghịch ngợm.
“Không có, ban nãy trò thực sự bị đau bụng.” Cố Thanh Sơn thành thật trả lời.
Giáo viên nửa tin nửa ngờ nhìn hắn.
Qua một lúc lâu giáo viên mới nói: “Gourde, trò bình thường thích gây chuyện làm loạn, căn bản không chịu khó rèn luyện thân thể, học tập kiến thức cũng không chăm chỉ, lúc này có thể trở thành tùy tùng của kỵ sĩ hay không thực sự rất quan trọng đối với trò, thái độ của trò phải nghiêm chỉnh một chút.”
Cố Thanh Sơn ngẩn người.
Thì ra tư chất của thân thể này chỉ đủ trở thành tùy tùng của kỵ sĩ.
Muốn nắm giữ ma pháp, cần thân thể có lực tương tác với các nguyên tố.
Cái này là trời sinh, không có cách nào thay đổi.
Đay là chân lý được cả thế giới công nhận.
Nhưng trong thế giới văn minh ma pháp, nếu không nghiên cứu ma pháp thì làm sao đi tới đỉnh cao của văn minh.
Đương nhiên kỵ sĩ cũng là một con đường khá tốt, nhưng trên phương diện học thức vẫn kém một chút, tri thức không đủ để làm cho người ta tin phục, tài nguyên thu được cũng không ổn định.
Cố Thanh Sơn trầm thư một lúc, bỗng nhiên nói: “Thưa thầy, có phải còn một lát nữa mới đến lớp chúng ta vào thi?”
“Ừ, còn sớm, bây giờ thiết bị còn chưa chuẩn bị xong, lớp trò cũng xếp cuối cùng.” Giáo viên nói.
“Thưa thầy, trò đói bụng, muốn đi ăn gì đó trước đã.” Cố Thanh Sơn nói.
Giáo viên nhìn hắn chằm chằm.
Hắn lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.
“Người khác đều căng thẳng cực độ, thằng con nít quỷ nhà trò lúc thì đi nhà cầu, lúc lại muốn đi ăn, đi đi, đi đi, ăn xong thì nhanh chóng trở lại.” Giáo viên bất đắc dĩ nói.
“Vâng, thưa thầy.” Cố Thanh Sơn nói.
Hắn xoat người, chạy về phía phòng ăn.
Trên người có một tấm thẻ, có lẽ là phí sinh hoạt gì đó.
Có lẽ vẫn đủ tiền ăn một bữa cơm.
Cố Thanh Sơn nhanh chóng đi vào căn tin, đi thẳng tới trước cửa gọi món.
“Tôi muốn cái này, cái này, cái này, cái này, cả cái này nữa.”
Cố Thanh Sơn chỉ ra một loạt.
“Quẹt thẻ đi.” Cô căn tin nói.
Cố Thanh Sơn đưa thẻ ra.
Một lát sau, hắn chạy tới chạy lui vài chuyến, dọn xong một bàn đầy ắp thức ăn.
Tư chất thân thể yếu kém...
Hắn hít một hơi thật sâu, yên lặng tập trung danh hiệu “Nhóm Tình Yêu Thuần Khiết”.
Kỹ năng danh hiệu phát động!
[Lạnh lẽo: Ngài có thể tạm thời thu được một năng lực nào đó của thành viên trong nhóm Tình Yêu Thuần Khiết, cái giá phải trả chính là chịu đựng đau đớn.]
[Sức mạnh ngài lấy được càng mạnh, đau đớn ngài phải chịu sẽ càng mãnh liệt, thậm chí ngài sẽ vì đau đớn mà nổi điên, phát cuồng, chết đi.]
[Năng lực càng lớn, đau đớn càng kịch liệt.]
Một cảm giác đau đớn nhoi nhói xuất hiện.
Nó từ đỉnh đầu Cố Thanh Sơn len lỏi vào thân thể, khiến toàn thân hắn đều chìm trong nỗi đau như bị thứ gì đó đâm thủng.
Cố Thanh Sơn đờ người một lúc, thở nhẹ một hơi.
Dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng hiển thị trước mắt hắn:
[Ngài đã lựa chọn thành viên trong nhóm Tình Yêu Thuần Khiết: Tô Tuyết Nhi.]
[Ngài sẽ tạm thời thu được năng lực của cô ấy: Tiến hóa vô tận.]
Đói.
Cảm giác đói bụng cồn cào trong thân thể.
Cố Thanh Sơn cầm bánh mì trên bàn, cắn một miệng lớn.
Sữa tươi bị hắn uống một hợp sạch sành sanh.
Bánh ga tô, mì sợi, các loại thức ăn nhẹ đều bị hắn quét sạch.
“Làm phiền, cho thêm một phần... Đúng, giống như vừa nãy.”
Ăn sạch.
“À, làm phiền thêm lần nữa, còn có gì ăn được không?”
Ăn sạch.
Cuối cùng, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi của cô căn tin, Cố Thanh Sơn cũng ăn uống xong xuôi.
Hắn hài lòng dựa vào lưng ghế, cầm tăm xỉa răng.
Hiện tại đã có đầy đủ năng lượng tiến hành tiến hóa cường độ thấp rồi.
Hắn nhắm hai mắt lại, bắt đầu chữa trị vết thương ngầm trong thân thể một cách nhanh chóng.
Mặc dù chỉ mới mười hai tuổi, nhưng một vài phương pháp rèn luyện thiếu chính xác đã khiến thân thể này sớm tích lũy một số căn bệnh.
Nếu vẫn cứ mặc kệ, còn tiếp tục tu luyện theo phương thức sai lầm, có lẽ đến ba mươi lăm tuổi sẽ phải từ bỏ sự nghiệp, trở thành một kẻ tàn phế bệnh tật đầy người.
Chỉ từ cách thức huấn luyện thô sơ này có thể thấy văn minh của thế giới này vẫn còn ở trình độ rất thấp.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2349: THIẾU NIÊN BÁ TƯỚC (1)
“Bây giờ, muốn cho thân thể này tương tác với các loại nguyên tố...”
Cố Thanh Sơn trầm ngâm, bắt đầu hồi tưởng lại ký ức của thân thể này.
Chỉ khi thân thể tương tác với nguyên tố thì mới có thể nắm giữ ma pháp.
Tương tác với nguyên tố...
Trong lúc ngồi thiền có thể khiến cho suy nghĩ và nguyên tố kết nối với nhau, để suy nghĩ và nguyên tố trở nên đồng điệu, từ đó điều động một lượng nguyên tố nhất định, lấy đó hình thành kết cấu cố định.
Những phương thức cấu tạo này có vô số khả năng.
Như vậy, để có thể điều khiển suy nghĩ và nguyên tố kết nối, ít nhất phải có tinh thần lực cường đại.
Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, bắt đâu điều động năng lực trong thân thể, khai phá sâu tiềm năng của đại não.
Sau vài hơi thở.
Cố Thanh Sơn mở mắt ra, lại cảm thấy đói bụng.
Trong tất cả các loại hình tiến hóa của chúng sinh, tiến hóa não bộ là cao cấp nhất, cũng tiêu hao nhiều năng lượng nhất.
Cố Thanh Sơn đứng lên, đi tới trước cửa gọi món.
“Làm phiên, cho một bàn...”
“Quái vật! Quái vật!” Cô căn tin vừa hét toáng lên vừa chạy ra ngoài.
“...” Cố Thanh Sơn.
Hắn nhìn vào trong ô cửa một cái.
Chỉ thấy một đống bánh bao nóng hôi hổi được xếp chỉnh tề trên bàn ăn.
Cố Thanh Sơn động ý niệm.
Mấy chiếc bánh bao bay lên, đi qua cửa sổ, rơi vào tay hắn.
“Tinh thần lực như vậy... Có lẽ được xem là mạnh trong đám trẻ rồi.”
Cố Thanh Sơn vừa ăn vừa đi về phía hội trường.
...
Xếp hàng một hồi lâu, cuối cùng cũng tới lượt hắn.
“Goure lên bục, tiến hành kiểm tra.”
Cố Thanh Sơn chạy lên, đứng vững trước cửa sắt.
Tinh thần lực của mình có quá mạnh hay không?
Dọa người ta thì không hay cho lắm, vốn dĩ nên hành xử khiêm tốn ngay từ đầu, dù sao mình cũng không hiểu rõ về thế giới này.
Hơn nữa, là một đứa trẻ, phải biết tự bảo vệ bản thân.
Cố Thanh Sơn cảm thấy hài lòng về sự cẩn thận của mình, khẽ cười một cái.
“Trò đang cười cái gì?” Một giáo viên cảnh giác hỏi.
“Không có gì, trò đang nghĩ đến một vài chuyện vui.” Cố Thanh Sơn vội vàng nói.
“Hừ, Gourde, đồ quỷ nghịch ngợm... Thôi bỏ đi, hôm nay là ngày quan trọng, tôi lười quở trách trò, chuẩn bị xong chưa?”
Cố Thanh Sơn lập tức thu lại một nửa tinh thần lực.
“Trò chuẩn bị xong.” Hắn nói, trong lòng tràn đầy niềm tin.
“Bắt đầu!” Giáo sư hô lên.
“Ầm...”
Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
Cánh cửa sắt vỡ thành mấy mảnh, nặng nề rơi xuống mặt đất.
Mọi người ngây ngẩn.
Yên tĩnh.
Đột nhiên, một giáo sư tức giận quát: “Gourde, trò lại làm cái gì?”
“Không có, thưa thầy!”
...
Rất nhiều năm sau đó mọi người nhớ lại đều nhớ kỹ ngày này.
Ngày hôm ấy, pháp sư thần thánh trong truyền thuyết ăn một hơi hết ba mươi sáu suất ăn sáng ở căn tin, sau đó làm hỏng cánh cửa kiểm tra của trưởng học.
Sau đó, cậu ta bị đuổi khỏi trường.
"Gourde, ngươi vĩnh viễn đừng có tham gia cuộc thi phân chia nghề nghiệp!"
Bành ——
Nương theo tiếng nghiêm khắc khiển trách của lão sư, cánh cổng trường học đóng sầm lại phía sau lưng hắn.
Cố Thanh Sơn ngây ngẩn một hồi ngay cửa ra vào.
Cánh cửa cuộc thi đã bị phá hư rồi.
Mặc cho mình giải thích thế nào, những giáo sư kia cũng không tin việc này không liên quan đến mình.
—— Nói thật ra thì cánh cửa kia đúng là mình hủy hoại mà.
Chỉ là trình độ của những giáo sư ở trường học sơ đẳng này có hạn, bọn họ cũng không nhìn ra, hắn là dùng tinh thần lực để trực tiếp làm cho cánh cửa nổ
tung.
Chuyện này cũng không trách được bọn họ.
Ở thời đại này, từ trước tới giờ chưa từng xuất hiện người có thể sử dụng tinh thần lực làm cho cánh cửa nổ tung.
—— Đây là sức mạnh tiến hóa.
Cố Thanh Sơn thở dài, chuẩn bị rời khỏi trường học.
"Gourde thiếu gia."
Một giọng nói từ xa xa truyền đến.
Đã thấy một chiếc xe ngựa, cùng một người trung niên mặc lễ phục màu đen.
"Ngài là?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Trung niên kia ưu nhã cúi chào một cái, lên tiếng: "Ta là quản gia của ngài —— Thưa thiếu gia, chúng ta vẫn nên vừa đi vừa nói thì hay hơn."
Hắn kéo cửa xe ngựa ra.
Cố Thanh Sơn nhìn hắn, cười nói: "Hình như ngươi biết rất nhiều chuyện thì phải."
Quản gia nói: "Có tiên tri ở nơi bắt đầu thì tất nhiên cũng có người tiếp đón trong thời đại khác."
"Thì ra là thế." Cố Thanh Sơn nói.
Hắn lên xe ngựa, cùng người đàn ông trung niên rời khỏi trường học.
Sau một tiếng.