Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2354: CHƯƠNG 2354: KHẾ ƯỚC SA ĐỌA (2)

Từ trên đại thụ bay xuống một chiếc lá, mở toang ra ngay trước mặt hắn.

Chỉ thấy trên đó viết chuyện đã quyết định vừa rồi, tạo thành một khế ước có quyền năng kỳ dị trong đó.

Một khi Cố Thanh Sơn trở thành pháp sư mạnh nhất, như vậy dưới sự chứng kiến của tất cả chúng sinh sa đọa, hắn sẽ chuyển hóa thành sinh vật sa đọa.

Cố Thanh Sơn nhìn thoáng qua khế ước, gật gật đầu.

Hô ——

Phiến lá cây kia nhanh chóng cháy bừng lên thành tro tàn.

Khế ước đã thành lập.

Đại thụ phát ra tiếng nói ồm ồm hướng về phía các giáo đồ khác:

"Tiếp đó, tất cả các ngươi phải trợ giúp hắn toàn lực tu hành, cố gắng để hắn sớm ngày trở thành pháp sư đệ nhất trên đời."

"Không cần chần chờ, hắn có tư chất này."

Nói xong, cái bóng của đại thụ dần dần tan biến đi.

Hết thảy khôi phục như ban đầu.

Cố Thanh Sơn nhìn về phía Đại giáo chủ.

Chỉ thấy vẻ mặt Đại giáo chủ vô cùng hòa ái, vừa cười vừa nói: "Gourde, đi theo ta, ta dẫn ngươi đến đại đồ thư quán, tất cả các loại sách bí pháp dạng pháp sư tùy ngươi chọn lựa —— đương nhiên, chúng ta sẽ an bài chuyên gia chỉ đạo ngươi."

Các giáo chủ khác cũng hiện ra nụ cười trên gương mặt.

—— Cây Thánh Nguyện cư nhiên chính miệng nói, đứa nhỏ này nhất định có thể trở thành pháp sư mạnh nhất trên thế giới.

Lại nói tiếp, hắn còn là người của mình.

Vậy thì tại sao không nịnh bợ tâng bốc sớm một chút chứ?

"Đa tạ ý tốt của ngài, chỉ là trước khi học tập, ta có một vấn đề." Cố Thanh Sơn nói.

"Chuyện gì?" Đại giáo chủ hỏi.

"Ta muốn... Ăn một ít thứ trước."

"Không có vấn đề!"

...

Thời gian thấm thoắt trôi.

Nhoáng một cái đã qua ba tháng.

Ngày hôm nay, giáo hội Thần Thánh cử hành nghi thức chúc mừng long trọng.

Tất cả giáo chúng đều được yêu cầu đến bản bộ Giáo Đình, tham dự một lần đại hành hương.

Nghe nói trong nghi thức hành hương lần này, Giáo Đình sẽ sắc phong một vị pháp sư thần thánh tuổi trẻ.

Vị pháp sư thần thánh này có thực lực...

Đã vượt qua toàn bộ thế giới, là người đứng đầu thật sự.

Sau khi tin tức mang tính nổ tung này được truyền đi, không chỉ tất cả giáo chúng điên cuồng, ngay cả mỗi một đế quốc trên thế giới này đều vì chuyện này mà hoảng hốt.

Bọn họ đồng loạt yêu cầu phái ra sứ đoàn xem lễ.

Nếu là lúc bình thường, Giáo Đình ước gì những thế lực này phái người đến đây, nhưng lần này lại trực tiếp từ chối.

Nghe nói đây là ý kiến của vị pháp sư thần thánh kia.

Tóm lại, mặc kệ như thế nào, theo thời gian trôi qua, nghi thức đã đến lúc bắt đầu.

Hiện trường cử hành nghi thức.

Giáo hoàng đứng trên đài cao, dẫn theo tất cả mọi người trải rộng toàn bộ Giáo Đình bắt đầu cầu nguyện.

Cố Thanh Sơn ở phía sau nghỉ ngơi.

Hắn lẳng lặng lắng nghe lời cầu nguyện cuồng nhiệt sóng sau cao hơn sóng trước ở bên ngoài, sau khi buổi cầu nguyện hoàn thành thì là tiếng vỗ tay như

núi kêu biển gầm, mà hắn chỉ cảm thấy hết sức nhàm chán.

Thẳng đến có người đến mời hắn lên đài, hắn mới miễn cưỡng giữ vững tinh thần, đi theo hai hàng hồng y giáo chủ cùng lên tới đài cao.

Giáo hoàng thổi phồng trước một phen.

Đại giáo chủ lại khoe mẻ thêm một lần.

—— Đến phiên Cố Thanh Sơn tự mình nói chuyện.

Hắn đi đến chính giữa đài cao, ho nhẹ một tiếng nói: "Như vậy, ta phải nói rõ —— "

"Ta không có hứng thú với ma pháp, ta không có chút ưa thích ma pháp nào cả."

"Thời điểm ta vui sướng nhất, chính là lúc ta ra tay vung chém giết địch."

"Sở dĩ học tập ma pháp, kỳ thật ta cũng rất hối hận, nhưng không còn cách nào, đây đều là vì đạt thành một mục tiêu nho nhỏ."

Toàn trường yên tĩnh.

Đột nhiên, tất cả mọi người bộc phát ra tiếng vỗ tay như sấm.

Nhìn kìa!

Trình độ ăn nói thế này, phái đoàn thế này, phong thái thế này!

Quả nhiên pháp sư thần thánh mới dám nói những câu tương tự!

Cố Thanh Sơn không ngờ lại có loại phản ứng như vậy, trên mặt có chút xấu hổ, tiếp tục nói: "Đối với một người mà nói, nếu như sa đọa rồi thì còn có cách cứu vớt; nhưng đối với một văn minh mà nói, ta phải từng bước một mà diệt trừ cội nguồn sa đọa, còn có rất rất nhiều chuyện phải làm, tỉ như: trận tuyến dư luận, trận địa văn hóa, phương thức sản xuất, tạo vật, thậm chí một vài thứ đã thay đổi một cách vô tri vô giác."

"Tóm lại rất phiền phức, mà ta phải hoàn thành hết thảy, bước kế tiếp mới có thể bắt đầu thúc đẩy văn minh tiến bộ."

"Mà thời gian lại không đợi ta, cho nên xin lỗi —— "

Giọng điệu Cố Thanh Sơn bỗng dịu đi, tiếp tục nói: "Mọi người nhớ kỹ, về sau đừng lại tuỳ tiện bị người ta mê hoặc, bất kể là vì sức mạnh hay cái gì khác, tóm lại trong lòng mình phải cân nhắc một chút, vì thu hoạch được sức mạnh rốt cục mình sẽ mất đi cái gì."

"Nhưng mọi người yên tâm, dù sao hiện tại trình độ sa đọa hóa cũng không cao, ta đã đặc biệt đi hỏi rồi, sau khi mọi người chết đi, cũng vẫn có thể đến Hoàng Tuyền luân hồi đấy."

"Cuối cùng, mời mọi người nhìn xem thành quả tu luyện của ta trong ba tháng."

"Hãy để hỏa diễm tịnh hóa hết thảy."

"—— Hỏa Cầu Thuật."

Cố Thanh Sơn giơ một tay lên cao cao.

Dị tượng nảy sinh ——

Chỉ thấy ngay phía trên bầu trời trên đài cao, đột nhiên xuất hiện một vầng thái dương gay gắt.

Vầng thái dương chói lóa này còn lớn hơn cả toàn bộ diện tích trên mặt đất mà Giáo Đình đang chiếm đóng.

Mặt trời gay gắt tỏa ra nhiệt độ nóng rực, trực tiếp khiến cho tất cả kiến trúc phía dưới cũng bắt đầu nhóm nhen ngọn lửa.

Tất cả kẻ sa đọa hoảng hồn, nhưng căn bản không có cách nào chạy trốn cả.

Dù sao, đó là ánh sáng không thể chống cự.

Cánh tay Cố Thanh Sơn vừa rơi xuống.

Mặt trời đi theo động tác của hắn, ầm vang mà rơi xuống.

Tiếng vang chấn thiên động địa truyền khắp thế giới.

Trên mặt đất vọt lên một ánh lửa hừng hực, sóng xung kích nóng rực khiến cho mọi thứ nằm trong phạm vi mấy trăm dặm bên ngoài Giáo Đình cũng bắt đầu nóng chảy.

Gió nóng quét sạch về hướng bốn phương tám hướng, hết thảy đã tan thành mây khói.

Thẳng đến mấy chục giây sau, tất cả những tiếng ồn ào náo động đều kết thúc, thế giới khôi phục yên tĩnh.

Cố Thanh Sơn lơ lửng giữa không trung, khoanh tay, cúi đầu xem xét kết quả.

"Hừm... Không tồi, hết thảy đều hoàn thành rồi."

Hắn tự nhủ.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2355: ẨN NÚP HẠT GIỐNG (1)

Đột nhiên, trong hư không toát ra một làn sương mù u ám, hóa thành cây đại thụ nối liền đất trời.

Cố Thanh Sơn vỗ vỗ tay, khen: "Làm không tồi đấy, ngươi quả nhiên đã mang tất cả giáo chúng đến trước mặt ta, như thế tiết kiệm rất nhiều thời gian cùng sức lực cho ta."

"Ngươi làm thế là phản bội!" Đại thụ phát ra tiếng gầm gừ.

"Hình như ta chưa từng hứa hẹn mình sẽ đối xử tốt với bọn họ thì phải." Cố Thanh Sơn nói.

Trên đại thụ hiện ra một mảnh lá cây, nhẹ nhàng lơ lửng đến trước mặt Cố Thanh Sơn.

—— Cái khế ước sa đọa kia.

Đại thụ trầm thấp nói: "Ta đã hoàn thành bộ phận khế ước trên đó, như vậy hiện tại, đến lượt ngươi chuyển hóa thành sa đọa chi đồ rồi."

Cố Thanh Sơn nhìn mảnh lá cây kia một cái.

Chuyện như ăn mòn linh hồn này có khả năng à?

Lại nói còn có Lục Đạo Luân Hồi đang nhìn kia kìa.

Hắn không chút do dự điều ra danh hiệu "Đội Tình Yêu Trong Sáng", khóa chặt.

Danh hào kỹ: Nguội lạnh.

Tiến hóa vô hạn của Tô Tuyết Nhi bị từ bỏ, thay vào đó chính là Thần Kỹ yêu thuật của lão yêu tinh!

Cố Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng, hết sức đường hoàng mà nói:

"Thật có lỗi, ta chơi xấu."

"Chơi xấu?" Cổ thụ phát ra từng tiếng cười lạnh.

"Đúng, ta quyết định không gia nhập trận doanh sa đọa, dù sao văn minh thế giới vẫn chờ ta đi thúc đẩy, ta muốn làm một người hữu ích sống trong nhân dân, người hữu ích trong thời đại, vậy thì sao có thể xáp nhập làm một với sa đọa kia chứ?" Cố Thanh Sơn ngẩng đầu ưỡn ngực nói.

Từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện:

[Lời ngươi nói ra phù hợp với ý chí của thế giới, trò chơi xấu của ngươi đã nhận được sự tán thành của thế giới, sự tán thành của Lục Đạo Luân Hồi, đương nhiên, danh sách cao nhất cũng đồng ý với lời này.]

[Tiếp theo, Cây Thánh Nguyện chỉ là danh sách Thánh Vật sa đọa sơ cấp, sức mạnh không đủ để đối kháng với ý chí thế giới.]

[—— Trò chơi xấu của ngươi thi triển thành công."]

Cố Thanh Sơn thở dài ra một hơi.

Dù sao hắn là nhân loại, mà phát động yêu thuật của yêu tinh lại có một điều kiện tiên quyết khắc nghiệt ——

Nhất định phải là yêu tinh.

Lần này có thể may mắn quá ải được, là bởi vì toàn bộ thế giới đều đứng về phía hắn.

Cái này cũng cho Cố Thanh Sơn một lời nhắc nhở.

—— Có một vài kỹ năng của chủng tộc đặc biệt, muốn trực tiếp mượn đỡ để dùng cũng không phải chuyện dễ dàng vậy.

Thánh Nguyện Thụ nghe hắn nói thế, dần dần rơi vào trầm mặc.

Một hồi lâu sau nó mới nói: "Danh sách sa đọa đã nhớ kỹ ngươi, từ nay về sau, ngươi sẽ trở thành địch nhân của sa đọa, cuối cùng sẽ có một ngày, chúng sinh sa đọa nhất định sẽ giết chết ngươi, khiến ngươi tiếp nhận thống khổ vĩnh hằng, cũng không cách nào trở mình được nữa."

"Nơi có chúng sinh thì có sa đọa."

"—— ngươi không có cách nào ngăn cản trào lưu của lịch sử!"

Tiếng nói vừa ra, Cây Thánh Nguyện dần dần biến mất trong hư không.

Nó bỏ đi.

Lần này đến phiên Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.

Nơi có chúng sinh…… thì có sa đọa……

Tất cả chúng sinh sa đọa đều bị mình tiêu diệt, nhưng trên thế giới này còn có vô số người bình thường.

Sau khi mình rời đi, nếu như người bình thường muốn đi lên con đường sa đọa, vậy thì phải làm thế nào?

Có lẽ danh sách sa đọa có để lại chiêu sau?

Cố Thanh Sơn lơ lửng ở giữa không trung, lẳng lặng nghĩ một hồi.

"Cái thế giới này. . . Trước mắt chỉ là văn minh ma pháp cấp thấp. . ."

Hắn trầm ngâm nói.

—— Pháp thuật đẳng cấp cao nhất của toàn bộ thế giới là Băng Sương Vũ.

Băng Sương Vũ chỉ có thể công kích phạm vi chừng hơn năm trăm mét vuông, đặt ở một văn minh ma pháp bình thường thì chỉ có thể coi là pháp thuật trung cấp.

Nếu một người chịu quy phục danh sách sa đọa, hắn sẽ có khả năng thu được pháp thuật vượt qua uy lực như thế này.

Chuyện này vẫn rất có sức hấp dẫn đấy.

Cuối cùng, gốc cây kia nói ——

"Ngươi không cách nào ngăn cản trào lưu lịch sử."

Lịch sử đó.

Trào lưu.

Cố Thanh Sơn trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nghĩ tới một sự kiện.

Sắc mặt của hắn dần dần trở nên nghiêm túc.

"Khó trách Lục Đạo Luân Hồi muốn ta đến giải quyết phiền phức của thế giới này."

"Nếu quả thật như suy nghĩ của ta thì. . . Như vậy danh sách sa đọa. . . còn đáng sợ hơn những kẻ thù khác nhiều."

Ngọn lửa trên mặt đất dần dần lụi tàn, dung nham đầy đất ngưng kết trong làn gió lạnh.

Sức mạnh ma pháp Thuật Hỏa Cầu vừa rồi kia đã hoàn toàn biến mất.

Cố Thanh Sơn bỗng nhiên nhìn về phương xa.

Chỉ thấy có mấy tên mặc áo khoác ma pháp sư kết thành bạn, thận trọng bay về hướng của hắn.

"Ngài là —— Pháp sư thần thánh Gourde?" Một pháp sư cao tuổi cất tiếng hỏi.

"Là ta, " Cố Thanh Sơn thừa nhận đáp, "Còn các ngươi là ai?"

"Chúng tôi là pháp sư hoàng gia của các đại đế quốc, vốn đi theo các sứ đoàn lễ tiết đến đây xem lễ, ai ngờ tất cả các quốc gia đều bị từ chối bên ngoài Giáo Đình, cho nên chúng tôi chỉ đành trở về, ai ngờ vừa đi không bao lâu, phương hướng Giáo Đình đã xảy ra vụ nổ kinh người như thế —— chúng tôi tập hợp lại với nhau, gấp gáp trở về xem đến cùng là xảy ra chuyện gì."

Cố Thanh Sơn giật mình.

—— Thì ra là các cường giả đại diện cho các thế lực trên đại lục.

Trong những sứ đoàn Hoàng gia đó, cũng có những cường giả biết bay, có thể nhanh chóng chạy tới xem tình huống trước.

"Pháp sư Gourde, nơi này xảy ra chuyện gì thế?" Một pháp sư trung niên khác hỏi.

"Như các ngươi đã thấy, Thánh giáo đều bị hủy diệt hết cả rồi." Cố Thanh Sơn nói.

Đám người cùng ngắm nhìn bốn phía.

Cảnh hoang tàn khắp nơi.

Sức mạnh ma pháp hỏa hệ đã xóa đi hết thảy kiến trúc trên mặt đất.

Ngoại trừ pháp sư thần thánh Gourde ra thì tất cả mọi người chết cả rồi.

Pháp sư cầm đầu thở dài, nói: "Sức mạnh ma pháp thật cường đại, không biết là nhân vật cấp bậc nào, có thể phóng ra quyền năng như vậy."

Cố Thanh Sơn giải thích: "Đó là một ma quỷ kinh khủng, hắn nói hắn là Quỷ Vương Hoàng Tuyền, chuyên bò lên từ trong địa ngục, muốn hủy diệt mọi thứ thần thánh."

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!