Thiên Đế nổi giận quát: "Đều trở về —— "
Hắn ta không nói tiếp.
—— Con mẹ nó!
Mùi này thật không phải con người có thể chịu được.
"Bãi giá! Chúng ta tạm thời tránh né một lát." Thiên Đế quát lớn.
Chúng tiên còn lại che mũi, đi theo Thiên Đế chật vật trốn ra khỏi Thiên Đình, cấp tốc bay ra phương xa.
Ly Ám nhìn vào cái đống hôi thối đồ.
Nó dán chặt vào hư không bên ngoài Thiên Đình, chậm rãi chảy lăn về phía dưới, tràn ra chèm bẹp.
Nó tựa như một đống phân, chỉ nhìn thôi cũng khiến lòng người không thoải mái, càng khỏi phải bàn về những tiên nhân ngửi phản mùi của nó.
"Anh làm vậy có lợi ích gì chứ? Không giết được một kẻ nào, Thiên Đình cũng còn nguyên vẹn." Ly Ám hỏi.
"Hừm, đây là công năng rẻ nhất, tôi đoán đám Tiên Nhân kia cũng không để mắt đến loại năng lực này." Cố Thanh Sơn nói.
"Cho nên anh còn có kế hoạch khác?" Ly Ám hỏi.
Cố Thanh Sơn nói: "Tôi còn mở ra một hạng công năng thành phố, đang muốn chờ bọn chúng chạy mất rồi hỹ dùng —— "
Khi đang nói chuyện, Tinh Không thành bắt đầu chuyển động.
Chỉ thấy thành thể được đúc thành từ sắt thép nhanh chóng chỉnh hợp, biến hình, hóa thành một cơ giáp cơ động khổng lồ cao chừng trăm mét.
"Đây là ——" Ly Ám giật mình nói.
"Ta dùng gần như tất cả công đức, có thể thành công hay không phải dựa vào lần này." Cố Thanh Sơn nói.
—— Không thể lại để Thiên Đế giả đứng một bên âm thầm giở trò xấu.
Mình muốn toàn lực đi thăm dò nhân gian mộ, thời điểm này nhất định phải giải trừ nỗi lo về sau của Tinh Không thành.
Thừa dịp lần này trở về, phải quyết ra một phen thắng bại với Thiên Đình!
Cố Thanh Sơn đứng bất động trong hư không, thái độ nghiêm túc trước nay chưa từng có.
Mặt đất sắt thép mở toang ra, hiện lên từng lớp ánh sáng hư ảo, nhẹ nhàng bao trùm trên người hắn.
Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên:
"Quang Giáp đã bao trùm hoàn tất, xin bắt đầu tiếp quản chiến giáp cơ động Tinh Không."
"Thu được, bắt đầu tiếp quản."
Cố Thanh Sơn bước ra một bước vào khoảng không phía trước.
Toàn bộ tinh không đại thành hóa thành cơ giáp cũng bước ra một bước hướng phía trước.
"Búa chiến mẫn diệt." Cố Thanh Sơn khẽ quát một tiếng.
Trong hư không, một hào quang hừng hực tụ lại trong tay của cơ giáp, hóa thành thanh búa mẫn diệt khổng lồ không ngừng lóe lên.
"Lên!"
Cố Thanh Sơn chế tạo ra búa chiến tay cầm, sải bước bắt đầu chạy.
Cơ giáp Tinh không cũng theo động tác của hắn, nắm chặt chuôi búa chiến này, xông thẳng về phía Thiên Đình kia!
Tốc độ của cơ giáp khổng lồ càng lúc càng nhanh, mỗi một bước đều khiến mặt đất phát ra rung động dữ dội.
Ly Ám quan sát mọi chuyện, trái tim gần như sắp nhảy ra khỏi cuống họng.
Giờ phút này, cơ giáp khổng lồ vẫn đang nằm trong trạng thái "Trung cấp thành phố tàng hình".
Nói cách khác ——
Từ Tinh Không thành biến hóa thành cơ giáp, đến khi lấy ra cây búa khổng lồ, lại đến lúc bắt đầu tăng tốc chạy vội, quần tiên Thiên Đình căn bản vẫn không biết xảy ra chuyện gì.
Ly Ám rốt cuộc cũng khống chế không nổi âm thanh, giọng the thé mà nói: "Anh đang muốn —— "
"Không sai, xử lý toà Thiên Đình này." Cố Thanh Sơn phẫn nộ quát.
Hắn đột nhiên dừng bước, giơ hai tay lên thật cao, làm ra động tác dùng sức ném mạnh.
cơ giáp tinh không khổng lồ cũng theo đó mà dừng lại trên mặt đất, vừa vặn nằm bên ngoài phạm vi ảnh hưởng của thối trứng——
Chiến giáp cơ động giơ cây búa lớn mẫn diệt kia lên, hung hăng ném mạnh về phía Thiên Đình!
Một tiếng vang thật lớn nổ lên!
Búa chiến như điện quang xoay tròn hung hăng bổ vào Thiên Đình, bộc phát ra tiếng nổ đùng đùng như thiên lôi.
Cơ giáp tinh không khổng lồ vẫy tay.
Cái búa kia chầm chậm bay về phía sau, lui trở về trong tay của người khổng lồ cơ giáp.
Cùng lúc đó, mảng lớn kiến trúc trên Thiên Đình bị đánh tan, cung thất gạch đá sụp xuống đổ nát cả ra, tán thành bản nguyên Lục Đạo thuần túy, bay về
phía cơ giáp tinh không.
—— Lúc trước vào thời điểm Thiên Đình công kích Tinh Không thành lần đầu tiên, Cố Thanh Sơn đã phát hiện ra một vấn đề.
Trang sách lơ lửng trên hai tòa thành sẽ lợi dụng công đức của Thánh Tuyển giả để bảo vệ thành phố, để tránh thành phố bị quái vật tận thế trong phạm vi đại mộ công kích.
Nhưng nếu công kích tới từ một trong hai tòa thành, trang sách sẽ không chủ động phòng ngự.
Quả nhiên.
Lần này Tinh Không thành cũng bị trúng một đòn nghiêm trọng.
Thiên Đình bị phá hoại phóng ra bản nguyên Lục Đạo, bị Tinh Không thành triệt để hấp thu.
Trong hư không, từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi theo đó mà hiển hiện:
[Đang hấp thu bản nguyên Lục Đạo.]
[Đang tiến hóa.]
[Binh khí thành phố khoa học kỹ thuật: Tinh Không Cơ Thần (sơ đẳng) thu hoạch được một chút gia tăng.]
[Ngươi vẫn cần thăng cấp Tinh Không thành của ngươi, để giúp 'Tinh Không Cơ Thần' trở nên càng thêm cường đại.]
Cố Thanh Sơn xem thoáng qua một mạch, trong lòng lập tức đã có quyết định.
Hắn quát khẽ nói: "Dùng hình thức công kích hết toàn lực, khởi động binh khí!"
Chỉ thấy mặt ngoài cơ giáp tinh không mở ra mấy ngàn cái lỗ máy nho nhỏ, dâng trào ra vô số linh kiện phi hành, rơi vào chuôi búa chiến này.
Cái búa lôi đình nhanh chóng biến đổi hình dạng, biến thành một thanh trường đao tỏa ra hắc quang vặn vẹo.
Cố Thanh Sơn đứng lơ lửng trên không trung, làm ra tư thế hai tay cầm đao.
Hai tay của Tinh Không Cơ Thần nắm vào chuôi trường đao này, giơ lên thật cao ——
Lóe lên!
Trường đao hướng đến chỗ nào, tầng tầng lớp lớp hư không đều đứt gãy thối lui về phía hai bên.
lưỡi đao Hắc Ám trực tiếp xông thẳng qua tầng hào quang bên ngoài Thiên Đình, hung hăng chém vào nó.
Oanh long long long ——
Từng mảng kiến trúc khổng lồ đang tang hoang sụp đổ, hóa thành bản nguyên Lục Đạo chui vào bên trong Tinh Không Cơ Thần.
"Dừng tay!"
Đằng xa truyền đến tiếng Thiên Đế quát mắng.
Tinh Không Cơ Thần ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy trên bầu trời xa xăm, quần tiên đang vờn quanh bốn phía của Thiên Đế, cùng nhau bấm quyết làm phép, đồng thanh quát:
"Tru Ma!"
Vô số thần quang ngũ sắc xuất hiện trên thân các Tiên Nhân, hội tụ trên tay Thiên Đế.
Vạn tiên lục ma trận!
Hai tay Thiên Đế bấm quyết, chỉ thẳng về phía Tinh Không Cơ Thần ——
Ánh quang trụ ngũ sắc tộng mấy chục thước mãnh liệt bắn ra, chớp mắt thôi đã vượt qua khoảng cách dài dằng dặc, trực tiếp đánh vào trên người Tinh Không Cơ Thần.
Tinh Không Cơ Thần bị đánh lui về sau một bước.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2367: CƠ THẦN TINH KHÔNG (2)
"Tự kiểm tra!"
Cố Thanh Sơn nhanh chóng ra lệnh.
Một tiếng nói máy móc đáp lại: "Mức tổn thương: 0."
"Không có tổn thương sao?" Cố Thanh Sơn giật mình nói.
Tiếng nói máy móc vang lên lần nữa:
"Báo cáo như sau: "
"Thánh Tuyển chi thành mà Lục Đạo ngưng tụ, không chịu sự tấn công của chúng sinh Lục Đạo."
Cố Thanh Sơn vui mừng quá đỗi.
Nếu như các Tiên Nhân đều không thể đối phó toà Tinh Không Cơ Thần này, như vậy kết cục của trận chiến công thành đã được quyết định.
Thiên Đế hiển nhiên cũng phát hiện điểm này.
"Hỏng rồi. . . Sớm biết vậy thì không rời khỏi Tiên thành rồi. . ."
Hắn ta bất an lẩm bẩm nói.
Chỉ thấy chiến giáp cơ động khổng lồ giơ trường đao hắc quang lên cao cao, hung hăng trảm lên trên Thiên Đình một lần nữa.
Tiếng chận động vang dội núi sông truyền khắp tứ phương.
Từng mảng kiến trúc lớn đã triệt để sụp đổ, chuyển hóa thành Lục Đạo bản nguyên càng dồi dào hơn, dũng mãnh lao tới hướng Tinh Không Cơ Thần.
Thiên Đình đã lung lay sắp đổ.
Tinh Không Cơ Thần rút trường đao về, lại giơ lên thật cao lần nữa ——
Lần này sẽ phân ra thắng bại được rồi!
"Phá cho ta!"
Cố Thanh Sơn quát.
Hai tay của hắn đột nhiên hạ xuống.
Theo động tác của hắn, trường đao hắc quang trong tay Tinh Không Cơ Thần toàn lực bổ về phía Thiên Đình!
Hết thảy đã được quyết định ——
Trong chớp mắt, chỉ thấy thân hình Thiên Đế đột nhiên lóe lên.
Hắn trực tiếp xuất hiện phía trên Thiên Đình, duỗi một bàn tay ra, đón nhận trường đao hắc quang nọ.
Cả hai chạm vào nhau.
Không khí đột nhiên ngưng tụ thành một vòng tròn, bộc phát ra tiếng vang khiến người ta điếc tai.
Tinh Không Cơ Thần như đạn pháo bị đấm bay ra ngoài, lăn trên mặt đất hai vòng, sau đó liên tục điều chỉnh tư thế, cuối cùng mới dừng lại.
"Chuyện này sao có thể chứ!" Ly Ám thất thanh nói.
Thiên Đế cộng thêm tất cả các tiên nhân dồn hết sức tấn công một đòn, cũng không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì cho Tinh Không Cơ Thần.
Mà giờ khắc này, Thiên Đế llai5 đột nhiên ra tay.
Hắn chỉ dựa vào sức mạnh của một người, mà đã chặn lại một đòn tấn công toàn lực của một tòa thành Thánh Tuyển!
"Tự kiểm tra!" Cố Thanh Sơn quát khẽ lần nữa.
"Tổn thương: 0, trụ cột trí năng chiến đấu phán đoán: Đối phương cũng không tấn công toàn lực." Tiếng nói máy móc đáp lại.
Cố Thanh Sơn thay đổi sắc mặt, ra lệnh: "Lập tức hoán đổi thành trạng thái phòng ngự."
"Tuân mệnh."
Tinh Không Cơ Thần lại đứng vững trên vùng hoang vắng một lần nữa, cầm trường đao trong tay giơ lên trước mặt.
Trên trường đao dần dần hóa thành một tấm chắn lóe ra tinh quang phủ khắp thân, Tinh Không Cơ Thần nâng nó lên trước người.
—— Chỉ ngăn cản một đòn thôi, Tinh Không Cơ Thần đã bị đánh bay ra ngoài.
Thiên Đế giả sao lại có thực lực như vậy?
Ý niệm bay nhanh trong lòng Cố Thanh Sơn.
Đáng tiếc tình báo thực sự quá ít, chân tướng như bị bao phủ trong làn sương mù, tạm thời không có cách nào nhìn thấu được.
Chỉ thấy Thiên Đế đứng trong hư không, ánh mắt lạnh nhạt mà nhìn thoáng qua sau lưng.
Trang sách tỏa ra thần quang ngũ sắc, bao phủ Thiên Đình lại.
Thiên Đình đang lấy tốc độ cực kỳ chậm rãi mà chữa trị.
Quá trình này cần một số lượng lớn công đức, nhưng cũng may toàn bộ thành phố không bị sụp đổ hết, xem như tạm thời ổn định lại.
Thiên Đế chầm chậm quay đầu lại, nhìn lại hướng Tinh Không Cơ Thần.
Chẳng biết tại sao, trên gương mặt hắn ta lộ ra vẻ chán ghét.
Hắn cứ đứng như vậy trong hư không, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Tinh Không Cơ Thần, không ra tay, cũng chả chịu rời đi.
"Ngươi muốn làm gì?" Cố Thanh Sơn nhịn không được hỏi.
Thiên Đế đứng chắp tay, thản nhiên nói: "Chiến đấu loại trình độ này. . . Quá buồn cười. . ."
Cố Thanh Sơn im lặng.
—— Trong chiến đấu, lần đầu tiên hắn nhìn thấy kẻ ngạo mạn như thế.
Thiên Đế giả này. . . Hình như tính tình cũng thay đổi rồi. . .
"Kỳ thật nói toạc ra, ngươi không dám ra tay với Thánh Tuyển chi thành của Lục Đạo, nếu lỡ. . ." Cố Thanh Sơn cố ý nói một nửa lời, để xem phản ứng của Thiên Đế.
Mặt Thiên Đế hết sức vô cảm, thậm chí cả cảm xúc cũng không có.
"Lục Đạo Luân Hồi sớm muộn gì cũng là binh khí của ta, hiện tại ta làm nó hư hao, nó sẽ không thân thiết với ta."
Hắn ta tùy ý mà nói.
—— Cứ như đang nói một chuyện quá đương nhiên.
Cố Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào đối phương, nói không ra lời lần nữa.
Thái độ như vậy.
Quả nhiên không phải cùng một người với Thiên Đế giả trước đó.
Chẳng lẽ bị đoạt xá rồi. . .
Cho dù là Thiên Đế giả mạo thì cũng nắm giữ vô số Tiên Pháp Thiên Giới, có thể thống lĩnh tất cả tiên nhân, phóng ra đòn tấn công uy lực vô song như
vừa rồi.
Nếu không phải Tinh Không thành không bị Lục Đạo chúng sinh công kích, chỉ sợ đòn vừa rồi cũng đã quá mức rồi.
Như vậy. . .
Hạng người gì mới có thể đoạt xá Thiên Đế?
Phía sau Cố Thanh Sơn dâng lên một cảm giác ớn lạnh.
Tâm niệm của hắn chạy nhanh vun vút, bỗng nhiên hiểu ra một vấn đề.
Ngày đó có một danh sách nào đó đã tấn công mình từ thiên ngoại.
Mình không thể khôn phát động “Đức”, toàn lực chống chọi, cho tới khi toàn bộ Lạc Thủy thành đều bị hủy diệt.
Thẳng đến đối phương đánh xuyên qua mặt đất, công kích trúng Ngũ Hành Luyện Ngục, Lục Đạo Luân Hồi rốt cục mới ra tay.
Cái tên chúa tể quái vật mất kia đã bị nhốt vào quan tài, cất giữ bên trong một thế giới tràn đầy quan tài.
Vĩnh viễn không xuất hiện nữa.
Kết cục như vậy, đủ để cho bất kỳ bọn rình rập nào cũng phải sinh ra hàn ý trong lòng.
Có lẽ. . .
Cái tên đối diện này, cũng không phải không muốn đối phó Tinh Không Cơ Thần.
Cố Thanh Sơn nhìn về phía đối phương.
Chỉ thấy đối phương một bên nhìn chăm chú lên Tinh Không Cơ Thần, một bên quan sát động tĩnh bốn phía.
. . . Hắn ta. . . Nhìn như đang thử thăm dò cái gì đó.