Khi đó, cảm giác của Cố Thanh Sơn bị lừa gạt hoàn toàn, rồi trải qua một trận thảm bại một cách đột ngột.
Nếu như không phải hắn chú ý tới Tinh Không Cơ Thần vẫn luôn không có cảnh báo, chỉ sợ Cố Thanh Sơn cũng sẽ cho rằng mình đã bị Thiên Đế đánh bại.
"Nếu như không có tòa thành của Lục đạo này, ngươi đã thua." Thiên Đế nói.
"Xin lỗi, đây chính là tòa thành của Lục đạo." Cố Thanh Sơn nhún vai, nói.
"Ta bắt đầu có hứng thú với ngươi rồi, lần này, ngươi thật sự có thể trở thành thuộc hạ của ta." Thiên Đế mời.
"Thế nhưng tại sao ngươi vẫn luôn không đánh với ta một trận cơ chứ?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Thiên Đế không trả lời.
"Đánh một trận xong có thể giải quyết mọi chuyện cơ mà? Chúng ta đang tham dự Lục đạo tranh hùng đúng không, đánh một trận chẳng phải sẽ giải quyết mọi chuyện rất nhanh sao? Ngươi đang sợ hãi chuyện gì?" Cố Thanh Sơn hỏi tiếp.
Thiên Đế nhìn hắn, rồi nói với giọng hơi nghiêm túc: "Ta chỉ sợ người khác trở thành chim sẻ mà thôi."
"Chỉ có hai tòa thành của hai chúng ta mà thôi, ngươi đang sợ ai?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Thiên Đế không trả lời nữa.
Cố Thanh Sơn lại dần dần hiểu được.
Ngay cả người của Hoàng Tuyền lẫn Atula đều không tham dự lần thăm dò Mộ lớn này.
Chẳng lẽ Thánh Tuyển giả của hai đạo này đều đứng ở một bên xem trò vui hay sao?
Không, tuyệt đối không phải như vậy.
Chắc chắn có nhiều chuyện hơn mà mình không biết.
Cố Thanh Sơn đang suy nghĩ, thì đã thấy Thiên Đế vươn tay vào trong hư không nhấn nhẹ vài cái.,
"Sinh mạng trẻ tuổi, có lẽ ngươi vẫn không biết sự thật về thế giới này là gì." Thiên Đế nói.
"Xin lắng tai nghe." Cố Thanh Sơn nói.
Trong khi hai người nói chuyện, không quan xung quanh xuất hiện một thế giới hoàn toàn mới.
Đây là một thế giới ma pháp.
Thế giới chỉ lóe lên rồi hóa thành một thế giới khoa học kỹ thuật.
Cố Thanh Sơn còn chưa kịp quan sát kỹ con người và công trình kiến trúc trong thành phố thì thế giới này lại lóe lên.
Một thế giới Man Hoang xuất hiện.
Cố Thanh Sơn chỉ kịp thấy mấy tên dã man nhân cầm xương thú trong tay, thế giới lại tiếp tục lóe lên.
Một thế giới âm u xuất hiện.
Bên trong nước biển lạnh thấu xương, bóng mờ của các loài sinh vật đang bơi đi bơi lại.
Từng thế giới liên tục xuất hiện trước mắt của hắn.
Thiên Đế nói: "Lúc mới đầu, ta sáng tạo ra sự sống và văn minh, cũng chỉ bởi vì giết thời gian trong những năm tháng dài vô tận."
Hắn ta đưa tay xoa nhẹ về hướng hư không.
Một đứa bé xuất hiện.
Đứa bé này rơi xuống mặt đất, xung quanh xuất hiện một thế giới mới.
Tốc độ thời gian trôi rất nhanh, đứa bé này trưởng thành cực nhanh, biến thành một người đàn ông trưởng thành, sống một cuộc sống vui vẻ với những người khác trong thế giới kia.
"Thế nhưng sau đó, ta lại phát hiện tính hạn chế của chúng sinh." Thiên Đế nói tiếp.
"Tính hạn chế của chúng sinh là sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Ví dụ như người này... ta viết thêm một vài mật mã vào trong gen của nó, cơ thể của nó sẽ có những biến đổi tương ứng, nó sẽ càng dễ kích động, dễ dàng giận dữ, lực chú ý không tập trung, rất dễ phân tâm, hành động càng dễ mất lý trí."
"Cơ thể của nó tạo ra ý nghĩ của nó, ý nghĩ của nó tạo ra cuộc đời của nó."
Trong lúc nói chuyện, người đàn ông kia đang ăn cơm trong một quán cơm, thì xảy ra xung đột với một người xa lạ.
Anh ta chém chết vài người.
Cảnh tượng bỗng chốc thay đổi.
Anh ta đang bị thi hành án tử hình.
Thiên Đế vung tay lên, cảnh tượng xung quanh biến mất hoàn toàn.
"Một ví dụ không quá điển hình mà thôi, điều đáng buồn của chúng sinh là như vậy, mọi chuyện diễn ra đều trong sự điều khiển của ta, đó chính là vận mệnh của bọn chúng."
"Chúng sinh trong Lục đạo cũng là do ngươi sáng tạo sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Ta cũng từng thử sáng tạo rồi, thế nhưng sau khi Lục đạo luân hồi để bọn chúng đầu thai thì ta thường sẽ mất quyền điều khiển với những chúng sinh này... Điều này thực sự thú vị, từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể hủy bỏ vận mệnh mà ta đã thiết kế khi sáng tạo chúng sinh cả, mà Lục đạo lại có thể
làm được."
"Cho nên nó chính là vật bổ sung của ta, là một bộ phận của ta... là vũ khí của ta."
"Cho nên?" Cố Thanh Sơn hỏi lại.
"Cố Thanh Sơn, cơ thể của ngươi là do chúng sinh kết hợp với tận thế, mà vừa rồi ta đã thử qua ngươi, biểu hiện của ngươi cũng coi như hợp cách." Thiên Đế trả lời.
Rồi hắn ta nhìn về phía Cố Thanh Sơn với ánh mắt đầy ý nghĩ sâu xa: "Đi theo ta đi, ta sẽ nói cho ngươi biết mọi bí mật, ngươi muốn biết thứ gì cũng có thể hỏi ta, ta biết toàn bộ bí mật trong hư không."
Trái tim Cố Thanh Sơn đập mạnh.
Bí mật.
Hắn bỗng nghĩ tới vào đêm mưa khi trước, Thiên Đế chỉ dùng một bí mật đã có thể giết chết ba vị sứ giả của Danh sách.
Nếu như đó chính là bí mật chết người kia, mình phải xử lý kiểu gì?
Nếu như Danh sách lại che đậy giác quan của mình, như vậy chắc chắn sẽ bị Thiên Đế phát hiện.
Ngay cả những sứ giả của Danh sách khác đều không thể chống lại.
Mình lại có thể sống sót khi nghe bí mật kia, Thiên Đế lại càng hứng thú khi xử lý chính mình.
Không được...
Thực lực chênh lệch quá lớn, cơ bản là không có khả năng chống lại.
Con quái vật sống vô số năm này...
Cái tên Thiên Đế này...
Nó là Chúa sáng thế trong hư không!
...
Ở một nơi khác...
Nhân Gian giới.
"Nghe nói có một quán rượu tên là Thanh Lâu, có tiếng là linh thực đệ nhất thiên hạ." Một giọng nữ tràn đầy sức sống vang lên.
"Thế nhưng quán rượu này cách chúng ta quá xa đi, ta cảm thấy tạm thời chúng ta không nên đi tới đó, dù sao việc tìm sư huynh và sư tỷ cũng quan trọng hơn." Một giọng nữ dịu dàng khác nói.
"Uyển nhi, quán rượu đó... thực sự tên là Thanh Lâu sao?"
Lại có một giọng nữ non nớt vang lên, trong giọng nói có mang theo sự nghi ngờ.
"Đúng vậy, sư tôn, con cũng cảm thấy tên đó rất kỳ lạ." Giọng nói tràn đầy sức sống kia trả lời.
Vài giây sau...
Giọng nữ non nớt kia bỗng nhiên nói:
"Chúng ta đi thôi, mục tiêu chính là Thanh Lâu."
"Sư tôn, chúng ta nên đi tìm các sư huynh khác trước chứ." Giọng nữ dịu dàng kia nói với vẻ băn khoăn.
Giọng nữ non nớt nói: "Khi các con gia nhập Bách Hoa tông cũng hơi muộn, nên không biết những chuyện trong quá khứ... Nếu như ta đoán không nhầm thì sư huynh của các ngươi đang ở trong Thanh Lâu!"
"Cái gì!" Hai giọng nữ kia hét lên.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2370: LẦN ĐẦU ĐỐI CHIẾN! (1)
"Ta có thể đồng ý với ngươi một chuyện."
Cố Thanh Sơn nói.
Thiên Đế im lặng mà quan sát hắn, chờ đợi hắn nói tiếp.
Cố Thanh Sơn nói tiếp: "Vào thời điểm quan trọng khi thăm dò Mộ lớn này, thành Tinh Không mong muốn chung sống hòa bình với Thiên Đình... chúng ta hoàn toàn có thể không công kích lẫn nhau, để trách những Danh sách ẩn mình trong bóng tối có cơ hội."
"Cũng chỉ như vậy thôi sao?" Thiên Đế hỏi lại.
Cố Thanh Sơn cười cười, nói: "Ngài còn muốn thế nào nữa chứ? Vừa rồi ta cũng đã hỏi thành Tinh Không, nếu ngài đã trở thành thành chủ Thiên Đình, như vậy đã không thể trở thành thành chủ của thành Tinh Không được nữa."
"Có lẽ có thể thì sao?" Thiên Đế nói.
Cố Thanh Sơn hơi cứng lại, nói với giọng kinh ngạc: "Điều đó làm sao có thể!"
Đoán đúng rồi.
Thiên Đế thật sự ẩn núp ở trong thành Tinh Không.
Chỉ có thành viên của thành Tinh Không, mới có tư cách trở thành thành chủ.
Chúa sáng thế có thể điều khiển Thiên Đế giả mạo, chắc chắn đã sử dụng một loại bí pháp cực kỳ kinh khủng mà mình chưa từng gặp.
Như vậy...
Hắn ta có thể điều khiển bao nhiêu người cơ chứ?
Lùi một bước mà nói, nếu như mình đi theo hắn ta, như vậy có phải hắn ta có thể thay thế mình bất kỳ lúc nào, sau đó lấy đi hết mọi thứ của mình hay không?
Nếu như hắn ta có thể điều khiển vô số chúng sinh, có phải là tất cả chúng sinh đều sẽ trở thành cơ thể dự bị của hắn ta hay không?
Năng lực này quá khủng khiếp.
Cố Thanh Sơn chỉ mới nghĩ tới đây thì trong lòng bỗng dâng lên một luồng ý lạnh.
Hiện tại tình báo không đủ, chỉ có thể đoán được những thứ này.
Về phần năng lực của đối phương là gì, có được uy năng càng khủng bố hơn hay không thì Cố Thanh Sơn hoàn toàn không chắc.
Cũng không biết nghĩ tới điều gì, Thiên Đế nói với vẻ xuất thần: "Trên thế giới này không có chuyện gì là không thể xảy ra, dù sao thì ngay cả Lục đạo luân hồi đều đã xuất hiện..."
Hắn ta im lặng một lát.
Cố Thanh Sơn hoàn toàn không biết hắn ta đang suy nghĩ điều gì.
Chỉ xét tới vấn đề tin tức tình báo, thì song phương chệnh lệch đã quá nhiều.
"Được rồi, chúng ta không nên nói nhiều nữa, Cố Thanh Sơn." Thiên Đế nói.
"Được, cuối cùng thì ngươi muốn thế nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Nương nhờ vào ta, trở thành thủ hạ của ta." Thiên Đế nói.
"Điều đó là không có khả năng." Cố Thanh Sơn trả lời.
"Ngươi phải suy nghĩ thật kỹ... thực ra ta muốn giết ngươi cũng không tốn bao nhiêu sức." Thiên Đế nói.
Cố Thanh Sơn cười cười.
"Nếu ở vào khoảng thời gian khác thì ta hoàn toàn tin tưởng câu nói này của ngươi, thậm chí ngươi sẽ không chú ý tới một con kiến nhỏ như ta nữa, thế
nhưng hiện tại..."
Hắn nói tiếp: "Hiện tại ta đang ở trong Tinh Không Cơ Thần, với lại Lục đạo Tranh hùng đã bắt đầu."
"Ngươi cảm thấy ta không dám ra tay với ngươi sao?" Thiên Đế cười lạnh.
"Có gan ngươi hãy thử xem." Cố Thanh Sơn nói.
Sau khi con quái vật Danh sách ở ngoài hư không bị Lục đạo Luân hồi kéo vào trong quan tài thì đã không còn người nào ra tay với mình nữa cả.
Cho dù Chúa sáng thế này có chiếm lấy cơ thể của Thiên Đế, cũng chỉ dám chặn mình, làm cho mình không thể tấn công Thiên Đình mà thôi.
Hắn ta còn làm cái gì nữa?
Đúng rồi.
Là ảo cảnh.
Hắn ta sử dụng một ảo cảnh, muốn không cần đánh mà cũng thắng.
Từ đầu tới cuối, vị Chúa sáng thế này vẫn luôn không xung đột trực tiếp với mình.
Nói rõ là hắn ta vẫn sợ.
Sợ như lần trước, chọc giận Lục đạo Luân hồi.
Mà điều đó, cũng là điều đảm bảo Cố Thanh Sơn sống sót.
Khuôn mặt Thiên Đế lạnh lùng, có vẻ như không bị lời nói của Cố Thanh Sơn chọc giận chút nào cả.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tinh Không Cơ Thần, lẩm bẩm:
"Giữa hai tòa thành có thể tấn công lẫn nhau, có thể điều này chính là điều mà Lục đạo Luân hồi ngầm đồng ý, thông qua sự cạnh tranh này mà nó đánh giá Thánh Tuyển giả, đặc biệt là Thánh Tuyển giả có thể trở thành Thành chủ."
"Như vậy thì..."
Cảnh tượng xung quanh biến mất.
Cố Thanh Sơn chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi lại đi tới vùng quê hoang tàn khi trước.
Mộ hà chảy cuồn cuộn qua nơi hoang dã này.
Tinh Không Cơ Thần vẫn đứng vững cách Thiên Đình không xa.
Mà Thiên Đế thì đứng trước Thiên Đình, quơ nhẹ ống tay áo.
Quả trứng thối đang dán bên ngoài Thiên Đình bị đánh bay về phía xa xa bầu trời, nhanh chóng biến mất không thấy đâu nữa.
"Thôi được rồi, ta sẽ dựa theo quy tắc của Lục đạo để đánh với ngươi một trận, như vậy thì không ai có thể nói cái gì cả." Thiên Đế nói.
Hắn ta trôi nổi về phía sau, rơi lên đỉnh của tòa cung điện chính giữa Thiên Đình.
Một luồng gợn sóng kỳ diệu từ trên người hắn ta tản ra.
Cố Thanh Sơn đứng phía xa xa, trong linh giác bản thân ngay lập tức cảm ứng được.
Từng hàng chữ đỏ tươi liên tục xuất hiện:
"Chú ý, đối phương vừa kích hoạt lực lượng kỳ tích."
"Lực lượng kỳ tích bao phủ quanh người ngài, đã thiết lập những điều kiện sau: "
"Sau đó, trong trận chiến giữa hai tòa thành, ngài chắc chắn sẽ bại trận, rồi tử vong."
Cố Thanh Sơn đọc xong, hỏi nhanh: "Tại sao hắn ta không thiết lập rằng thành Tinh Không sẽ bị Thiên Đình hủy diệt?"
Danh Sách Tối Cao trả lời: "Hiện tại đang là Lục đạo Tranh hùng, Lục Đạo đang đứng bên ngoài quan sát mọi thứ, nếu như hắn ta dám lợi dụng kỳ tích để
hủy diệt tòa thành của Lục đạo, thì quá không công bằng, thậm chí có thể nói, hắn ta hoàn toàn có thể lợi dụng kỳ tích để trở thành chủ nhân của Lục Đạo..."
"Ngài cảm thấy, Lục đạo Luân hồi sẽ chấp nhận một người chủ nhân như vậy hay sao?"
"Rõ rồi, như vậy, ta vẫn còn cơ hội." Cố Thanh Sơn nói với giọng phấn khởi.
Hắn ngã xuống mặt đất.
Chết đi.
----------------------------------------