Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2377: CHƯƠNG 2377: NGƯỜI ĐOẠT NIỆM VĨNH HẰNG (2)

Hoàn thành một khúc.

Cố Thanh Sơn nhìn vào khoảng không trước mắt.

Chỉ thấy hai dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi đã xuất hiện ở đó:

[Giá trị công đức của ngài đã tiêu hao cạn kiệt.]

[Số công đức còn lại của ngài là: Ba diểm.]

Chỉ còn ba điểm.

Nhưng Mắt Thần Thiên Đế vẫn chưa quy định cần bao nhiêu công đức, chỉ nói dùng một lần sẽ tiêu hao một nửa công đức.

Nói như vậy...

Mình có thể dùng hai lần?

Vậy là đủ rồi!

Cố Thanh Sơn dừng bước nhảy, cầm khăn mặt lau mồ hôi, đưa tay chỉ một vài tên ma quỷ, phun ra một chữ:

“Đá.”

Gần như là chỉ trong nháy mắt, những tên ma quỷ bị chỉ trúng lập tức biến mất khỏi thành Tinh Không.

Đám ma quỷ đang âm thầm dè chừng và sợ hãi, chợt thấy Cố Thanh Sơn cười ha hả, phất tay nói: “Được rồi, gian tế đều bị đá đi cả rồi, bây giờ mọi người có thể yên tâm ra ngoài thành hành động.”

Đám yêu ma reo hò loạn lên, dần dần bình tâm trở lại.

Cố Thanh Sơn truyền âm cho Ly Ám: “Ngươi đi trước, ta phải xử ký một chút việc ở đây.”

Ly Ám ngầm hiểu, khẽ gật đầu, nấm quyết một cái rồi lập tức biến mất.

Lúc này Cố Thanh Sơn mới ngoắc tay với tà ma âm ảnh kia:

“Lão ca, ngươi ở lại một chút, ta có việc muốn xin chỉ bảo... Những người khác giải tán cả đi.”

Tà ma âm ảnh đứng nguyên tại chỗ.

Nó tò mò hỏi: “Lão Cố, tìm ta có chuyện gì?”

“Xin chỉ dạy một vài phương pháp ẩn nấp, yên tâm, ta bỏ tiền, chúng ta trao đổi đồng giá.” Cố Thanh Sơn nói.

“Này, vậy có vấn đề gì, đừng nhắc chuyện tiền nong, à đúng rồi, ngươi chuẩn bị bỏ bao nhiêu tiền?” Tà ma buông lỏng tâm trạng, thuận miệng nói.

“Xem tình hình học tập thế nào, ta đã bỏ tiền thì ngươi cứ yên tâm.” Cố Thanh Sơn nói.

Trong lúc hai người nói chuyện, những người khác dần dần rời khỏi quảng trường.

Cố Thanh Sơn âm thầm hạ một vài mệnh lệnh, khóa chặt toàn bộ quảng trường.

“Có thể biểu diễn cho ta xem một chút bước đi âm ảnh cơ bản cho ta xem được không, dạo này ta cảm thấy khá hứng thú với kỹ thuật này của bộ tộc các ngươi.” Cố Thanh Sơn nói.

“Được.” Tà ma âm ảnh hớn hở nói.

Nó bắt đầu biểu diễn bước chân, đồng thời đưa ra giải thích tương ứng.

Cố Thanh Sơn nhìn một lúc, âm thầm gọi:

“Danh Sách Tối Cao.”

[Chuyện gì?] Danh sách đáp lời.

Cố Thanh Sơn thầm nói: “Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết rốt cuộc quái vật kia là gì.”

[Nếu ta nói ra tên quái vật, nó sẽ lập tức cảm ứng được, sau đó đích thân tới đây giết ngươi.] Danh sách nói.

“Không sao.” Cố Thanh Sơn nhìn chăm chú vào tà ma âm ảnh, nhẹ giọng nói: “Ta để dành riêng cho nó một thân thể dự bị, chính là vì chờ nó tới.”

[Có chắc không?] Danh sách hỏi.

“Thử xem thế nào.” Cố Thanh Sơn nói.

Danh sách trầm tư vài giây, sau đó đáp: [Được.]

Trong nháy mắt, dòng chữ nhỏ màu đỏ tơi hiện lên trước mặt Cố Thanh Sơn:

[Chúng ta đã nhìn thấy một loại tồn tại đáng sợ trong truyền thuyết xa xưa.]

[Hiện tại bản danh sách có thể xác định, truyền thuyết này hoàn toàn có thật.]

[Quái vật kia...]

[Nó là ma của pháp tắc cuối cùng, côn trùng thu thập thân thể, chúa tể tuyệt vọng của hết thảy chúng sinh, Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng trong hư không.]

[Khi ngài nhìn thấy tên của nó, nó cũng đã cảm ứng được ngài.]

Cố Thanh Sơn chợt nhìn về phía tà ma âm ảnh.

Theo Dõi Linh Hồn!

Trống rỗng.

Một mảnh trống rỗng.

Không cảm ứng được gì, hết thảy đểu chìm trong hư không vĩnh hằng.

Tà ma âm ảnh bỗng dừng bước, nhìn thẳng Cố Thanh Sơn.

Con ngươi u tối của nó đột nhiên trở nên trống rỗng, sương mù vây quanh thân thể, nhẹ nhàng nâng nó lên không trung.

Một luồng khí thể khó hiểu từ trên người nó vọt lên.

Trong nháy mắt, hư không bốn phía biến đổi, toàn bộ thành Tinh Không biến mất.

Vô số đường ống màu đen xuất hiện khắp thế giời, kéo dài bất tận về phía xa.

Trên những đường ống này treo đủ loại thân xác, có nhân loại, có yêu tinh, ma quỷ, dã thú, quái vật, người khổng lồ...

Vô số thân xác.

Vố số đường ống màu đen.

Cố Thanh Sơn nhìn xung quanh một chút, kinh ngạc nói: “Phải làm ra chiến trận lớn như vậy sao? Ta cho rằng ngươi còn muốn cho ta làm thủ hạ của ngươi cơ đấy.”

Tà ma âm ảnh nói với giọng lạnh nhạt vô tình: “Loại côn trụng không thành thật như ngươi vẫn nên trở thành một thân xác dự bị thì mới có thể khiến ta yên tâm.”

“Ầm...”

Trên người tà ma âm ảnh tỏa ra khí thế ngợp trời.

Cố Thanh Sơn tập trung toàn lực, nhưng thậm chí còn chưa kịp đứng vững thì đã bị cơn gió phát ra từ luồng khí thế này thổi bay ra ngoài.

Tà ma âm ảnh không có cảm xúc, lạnh lùng nói:

“Cố Thanh Sơn, linh hồn của ngươi sẽ trở thành thức ăn của ta, còn hết thảy của ngươi đều sẽ thuộc về ta.”

Sau một cái chớp mắt.

Nó đột nhiên biến mất.

Cố Thanh Sơn đưa tay ra phía sau, lập tức nắm trường cung trong tay.

Âm thanh chấn động như sét đánh vang lên.

Chỉ thấy từng đường sáng từ dây cung phóng đi.

Tà ma âm ánh né tránh vài lần, cuối cùng bị một mũi tên bắn trúng.

Lực tấn công dữ dội vây chặt lấy tà ma, lăn tròn trên mặt đất.

Cố Thanh Sơn buông cung, lộ ra vẻ mặt trào phúng.

“Thiên Đế không có ở đây, mà tà ma âm ảnh và ta đều là Thánh Tuyển Giả bình thường, bị phong ấn thực lực, ngươi dựa vào đâu mà cho rằng có thể thắng được ta?” Hắn hờ hững nói.

Tà ma âm ảnh thản nhiên nói: “Có lý.”

Thân thể nó hóa thành một vũng máu.

Trong vô số ống dẫn, có một ống dẫn mới rơi xuống, mang tới thân xác của một người khổng lồ đặt đối diện Cố Thanh Sơn.

Toàn bộ ống dẫn khác rút lui.

Người khổng lồ tỉnh lại.

“Đây là một người khổng lồ không thuộc về Lục Đạo. Toàn bộ thực lực mà hắn có vừa đủ để giết người.” Người khổng lồ nói ồm ồm.

“Giết ta?” Cố Thanh Sơn nói.

“Đúng, ngươi sắp phải chết rồi.” Người khổng lồ nói.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2378: MƯU KẾ VÀ CHIẾN ĐẤU (1)

Người khổng lồ rống lên một tiếng, dốc toàn lực ra tay, dùng một quyền đánh vỡ đầu của mình.

Chú ngữ Hồng Long!

Cố Thanh Sơn ôm cung tên, nhún vai nói: “Lấy bản lĩnh thật sự ra đây, bằng không ta cảm thấy uổng cho ngươi sống lâu như vậy... Đúng rồi, ngươi sống nhiều đến mức ngu rồi phải không?”

Ống dẫn màu đen khắp bốn phía uốn éo điên cuồng.

Từng cỗ thân thể được đưa tới trước mặt Cố Thanh Sơn.

Các chiến sĩ cường đại của các chủng tộc đều tỉnh lại.

Bọn họ im lặng không nói một lời, chỉ điều động sức mạnh toàn thân, vận sức chờ phát động.

Sau một cái chớp mắt.

Những con rối chiến đấu này dồn dập ra tay, dùng đủ các loại phương thức từ thuật pháp, vũ khí lạnh, đến công kích tay không, cuối cùng đều đánh trúng chính mình.

“Không... Ta biết ngươi có một loại thuật pháp nguyền rủa của Long tộc, chỉ cần nói chuyện với ngươi thì sẽ trúng chiêu, nhưng ta vẫn còn chưa lên tiếng kia mà.” Âm thanh của côn trùng vang lên.

Cố Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng, nói: “Tuy ngươi chưa lên tiếng, nhưng ta mặc nhận trong lòng ngươi ngươi đang gọi thầm tên ta, cho nên trong lòng ta cũng đáp lại rồi.”

Cho nên Long chú mới phát huy tác dụng.

Bốn phía yên tính.

Âm thanh của con côn trùng kia vang lên lần nữa.

“Ta ghét nhất là Long tộc, một đám xảo trá...”

Toàn thân Cố Thanh Sơn đột nhiên cứng đờ.

Chẳng biết từ lúc nào, một ống dẫn giống như gai nhọn đã đâm vào lưng hắn.

“A...”

Cố Thanh Sơn quỳ rạp xuống đất, phun ra từng ngụm máu tươi.

Một tiếng côn trùng vang lên, hóa thành ý niệm xâm nhập vào tâm trí Cố Thanh Sơn:

“Chúng sinh bé nhỏ đáng thương, đừng nên ép ta tự mình động thủ... Phải biết Long chú căn bản không thể trói buộc được ta, mà ngươi, hoàn toàn không chịu được bất cứ một công kích nào từ ta.”

Cố Thanh Sơn chịu đựng đau đớn, tâm niệm khẽ động.

Sau lưng hắn lập tức hiện ra vô số ảo ảnh của các đại địa rộng lớn.

Địa Đức!

[Địa Đức, thực lực chân thực của tứ Thánh Trụ (duy nhất).]

[Chỉ định khởi nguồn của một công kích, thương tổn mà công kích này tạo thành sẽ được ngài bà toàn bộ mọi thứ xung quanh ngài cùng nhau gánh chịu cho đến khi hoàn toàn biến mất. Ngài thu được hạt giống của sức mạnh này, lấy thần lực của Địa để nuôi dưỡng nó phát triển, cho bản thân sử dụng.]

[Dung chứa tất cả, sinh ra tất cả, nuôi dưỡng tất cả, đây chính là đức tính của Địa.]

Sức mạnh Thánh Trụ vừa mới phát động, ống dẫn xung quanh Cố Thanh Sơn lập tức đứt gãy, phun ra một mảng chất lỏng màu đen thật lớn.

Từ xa tới gần, toàn bộ ống dẫn đều rơi vào trạng thái run rẩy kịch liệt.

Toàn bộ thế giới đầy rẫy ống dẫn hắc ám đang cùng Cố Thanh Sơn chịu đựng công kích đến từ Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng.

“Ầm ầm ầm ầm ầm!”

Thế giới đầy rẫy ống dẫn hắc ám bắt đầu đổ nát.

Cố Thanh Sơn vốn đang đứng trên một ống dẫn to lớn, bây giờ ống dẫn đứt vỡ tan tành, hắn lập tức rơi xuống phía dưới.

“Đây chính là lá bài tẩy cuả ngươi à, đáng tiếc...”

Trong hư không đột nhiên vươn ra dày đặc đường ống màu đen sắc nhọn, hết thảy đều đâm vào người Cố Thanh Sơn.

“A...”

Cố Thanh Sơn siết chặt nắm tay, phát ra tiếng kêu gào cực kỳ đau đớn.

Hắn giống như bị máu tươi rưới lên một lần, toàn thân bị các loại ống dẫn đâm trúng, cố định giữa không trung.

Những ống dẫn này bắt đầu hút lấy sức mạnh trên người hắn.

Một khắc cuối cùng.

Ý thức Cố Thanh Sơn dần dẫn mơ hồ, hai mắt từ từ nhắm lại.

“Kết thúc rồi, ta sẽ chế tạo lại thể xác của ngươi.” Âm thanh kia vang lên.

Sau một cái chớp mắt, trong khoảng không bên cạnh Cố Thanh Sơn đột nhiên xuất hiện một dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi:

[Ngài rơi vào trạng thái sắp chết.]

[Ngài mất đi số công đức tương ứng: 1.5.]

[Pháp thuật Thiên giới – Mắt thần Thiên Đế đã được kích hoạt.]

Cố Thanh Sơn bỗng nhiên mở mắt ra.

Vầng sáng năm màu từ trong mắt hắn phóng lên xao, xuyên thấy qua vô số ống dẫn màu đen, bắn về phía hư không xa hôi vô tận.

Hắn nhìn thấy một thân thể côn trùng rực rỡ khổng lồ.

Mắt thần phát động.

“Tách tách tách tách tách...”

Ống dẫn màu đen cắm trên người hắn phát ra tiếng vang dày đặc, trả lại hết toàn bộ sức mạnh vừa cướp được, sau đó thoát khỏi thân thể của hắn.

Hiện tại, những đường ống màu đen này đã nhận hắn làm chủ.

Đây là sức mạnh của Thiên Đế Lục Đạo!

“Đi.”

Cố Thanh Sơn khẽ quát một tiếng.

Toàn bộ đường ống màu đen phóng lên cao, xông về phía thân thể côn trùng rực rỡ.

Côn trùng phát ra một tiếng kêu tràn đầy bất ngờ.

“Sao... ngươi có thể khống chế xúc tu ý niệm của ta?”

Cố Thanh Sơn không đáp lại, chỉ quát lên: “Đi hết đi!”

Dưới chân hắn, vô số ống dẫn bay vút lên, toàn bộ tấn công về phía con côn trùng kia.

Bầu trời rối ren hỗn loạn.

Một loại sức mạnh vô hình liên tục đánh vào ống dẫn màu đen, khiến chúng bay lả tả khắp bầu trời.

Cố Thanh Sơn nhìn giây lát, trước mắt nhanh chóng hiện lên dòng chữ màu đỏ tươi:

[Ngài phát động “Pháp thuật hư không cướp đoạt trăm ngàn xúc tu ý niệm”.]

[Chú ý, đây là xúc tu Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng dùng suy nghĩ để tạo thành, chỉ cần kẻ địch có bất cứ suy nghĩ gì thì có thể xâm nhập vào suy nghĩ này, sau đó xâm nhập vào linh hồn, chiếm đoạt linh hồn một cách triệt để.]

Cố Thanh Sơn nhìn mà trong lòng giật mình.

Kẻ địch nảy sinh bất cứ suy nghĩ gì thì sẽ phải chịu công kích từ xúc tu ý niệm.

Trừ khi có tồn tại chuyên môn tu tập thuật pháp linh hồn, hoặc thực lực không chênh lệch là bao, nếu không chỉ cần dựa vào kỹ năng như vậy đã trở thành vô địch.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên khoảng không xa xôi.

Chỉ thấy những xúc tu đang múa may loạn xạ trên không trung, nhưng trước sau vẫn không cách nào đến gần Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!