Trường Kiếm được vung lên.
Kiếm khí màu xanh như thủy triều che lấp mất hết thảy phía trước.
—— bí kiếm, Hồng Lưu!
Đột nhiên, một con quái vật đi ra từ dòng Kiếm Lưu đó.
Nó mặc một bộ chiến giáp bằng đá, trên đó thì tràn đầy dung nham đang cuộn trào, mặc dù vậy, nó gần nhìn có chút giống như nhân loại.
Trong hư không bỗng nhiên hiện ra một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:
[Cảnh cáo.]
[Ngươi gặp phải sứ giả danh sách chiến tranh còn sót lại của năm đó, danh sách kia được gọi là: Liệt Giả.]
[Kẻ này thuộc về danh sách chiến tranh cao cấp, bị vây khốn bên trong ngôi Đại Mộ này đã triệt để mất đi thần trí, nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn, xin cẩn thận ứng phó.]
—— Danh sách chiến tranh cao cấp.
Vẻ mặt Cố Thanh Sơn nghiêm lên một chút.
Lần trước gặp phải một cái cây thuộc về danh sách sa đọa, thật không ngờ lại gặp được một tên điên của danh sách chiến tranh ở chỗ này.
"Người sống. . ."
Sâu bên trong khôi giáp truyền đến một giọng nói buồn bực.
Sát ý cuồng dã đang tuôn trào ra tứ tán từ bên trong giáp đá dung nham.
Cố Thanh Sơn ngưng tụ tâm thần, trong nháy mắt đã thu kiếm, còn cách xa mà đã tung ra một quyền.
—— Bất Chu Sơn Khôi!
Liệt Giả lập tức bất động.
Hai tay Cố Thanh Sơn hóa thành quyền ảnh ngập trời, tập trung đánh vào trên người đối phương.
Chớp mắt tiếp theo, hắn bỗng nhiên biến mất khỏi chỗ đó.
Một cánh tay toàn lửa đỏ vươn ra từ hư không, biến vị trí ban đầu hắn đứng trở thành dung nham bắn thẳng lên trời cao.
Súc Địa Thành Thốn!
Cố Thanh Sơn bay ra ngoài vài trăm mét, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một tên Liệt Giả đứng tại chỗ bất động, nhưng một tên Liệt Giả khác đã từ dưới đất chui ra ngoài.
"Thì ra là thế. . ."
Cố Thanh Sơn như phát hiện ra cái gì mà nói.
Quyền pháp Bất Chu có cấp bậc khá cao, muốn tránh thoát trong nháy mắt, trừ phi đối phương đã sớm chuẩn bị pháp thuật tương ứng, một khi bị khống chế thì lập tức phát động.
Chỉ thấy hai Liệt Giả lại hòa thành một thể lần nữa, thân thể dần dần tăng vọt, hóa thành một tên khổng lồ dung nham cao mấy chục mét.
"Dạng quyền pháp này, đã có tư cách đấu một trận với ta ——" Tên khổng lồ dung nham quát lên.
"Thật sao?" Cố Thanh Sơn nói.
Tên khổng lồ giơ cánh tay lên, đột nhiên đánh một quyền vào mặt mình.
Công Long Bản Chú!
Cố Thanh Sơn vốn đang lẳng lặng nhìn cảnh tượng này, lại đột nhiên lấy ra Thần Kiếm Định Giới, ngăn lại bên cạnh mình.
Một sức mạnh khổng lồ đột nhiên đánh tới!
Oanh ——
Hắn bị hung hăng đánh bay ra ngoài, đụng vào nơi sâu trong con sông Mộ, làm làn nước bắn trào lên tận trời cao.
Người khổng lồ dung nham bước từng bước một hướng về phía sông Mộ, hưng phấn nói:
"Thì ra là Long Chú, nhưng ta có Đồng Thương Hỏa Hoàn, xem ra chúng ta thật sự phải đánh một trận phân cao thấp rồi."
Dưới chân nó, một cái đồ án hỏa diễm hoa mỹ cũng theo đó mà triển khai.
Soạt!
Cố Thanh Sơn bay ra ngoài từ làn nước, nhìn dưới chân mình một cái.
Chỉ thấy một đồ án hỏa diễm tương tự đã xuất hiện dưới chân mình.
Tên khổng lồ lộ ra nụ cười dữ tợn, nhỏ giọng mà nói: "Đã kết thúc."
"Vì sao chứ?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"—— Hỏa Hoàn này là tinh túy của danh sách chiến tranh, thứ côn trùng, ngươi nhất định không chịu đòn được so với ta, cho nên ngươi sẽ chết trước."
Tên khổng lồ dung nham nói.
Cố Thanh Sơn thở dài, đáp lại: "Điều may mắn duy nhất của ta chính là ngươi điên rồi, cái gì cũng chịu nói với ta hết."
Ánh kiếm mờ nhạt từ trong mắt hắn bay xẹt ra.
—— Vong Xuyên Giang Trảm!
Đinh đinh đang đang đinh đinh ——
Giới Linh Hàng kích hoạt, từng luồng hào quang màu máu từ trên trời giáng xuống.
"Đi!"
Tâm niệm Cố Thanh Sơn vừa động, trong nháy mắt phi kiếm đã chém ra ba kích liên tục:
Ly Hỏa, Sương Phong, Nhật Nguyệt Già!
Một kiếm phong vô ảnh to lớn bay lượn ra ngoài, ầm vang nện lên ngực tên khổng lồ dung nham, đánh bại nó.
Cùng lúc đó, Cố Thanh Sơn cũng bị đánh bay ra ngoài, đâm vào trên sườn núi cách đó không xa.
Cả tòa núi hóa thành mảnh vụn bay cuộn lên.
"Ha ha ha ha!"
Tên khổng lồ tuôn ra trận cuồng tiếu, miệng thì đứt quãng nói: "Ta có vô số chiến pháp lấy mạng của ngươi, nhưng ta hưởng thụ nhất chính là dùng Đồng Thương Hỏa Hoàn hành hạ đến chết kẻ địch, nhìn biểu lộ tuyệt vọng đó của bọn chúng!"
Ánh mắt Cố Thanh Sơn cực kỳ mãnh liệt.
Người khổng lồ màu máu xuất hiện.
"A a a a a —— "
Nó hét to rồi vung nắm đấm, đánh tên khổng lồ dung nham vào mặt đất.
Cố Thanh Sơn cũng bị hung hăng đánh vào mặt đất.
Người khổng lồ màu máu nhịn không được dừng tay, đứng xa xa hỏi: "Này, thằng nhãi, ngươi không sao chứ?"
Trong cái đất hố sâu không truyền đến tiếng đáp lại.
Người khổng lồ màu máu lâm vào do dự.
Mặc dù nó được triệu hồi đến, phải công kích địch nhân, nhưng nó cũng không phải vật chết, hiểu được đạo lý linh hoạt ứng phó.
Tên khổng lồ dung nham đã thần chí không rõ, nhưng vẫn còn đang điên cuồng cười to: "Ha ha ha ha, có bản lĩnh thì tới giết ta nào, nếu như vậy, ngươi sẽ
chết trước!"
Bỗng nhiên, bốn phía rơi vào yên tĩnh.
Một lát sau.
Dưới lồng đất Cố Thanh Sơn đang nằm truyền đến một tiếng nói u ám trầm trọng:
"Về phương diện tiếp nhận công kích, ngươi cho là ta không bằng ngươi?"
Oanh ——
Đại địa chấn động không ngớt.
Một cái bóng đen to lớn từ dưới đất xông lên bầu trời, che kín cả mặt trời.
Tạo vật Cực Cổ, thân thể Hồn khí chiến tranh siêu cấp——
Ma Long!
Nó mở to đôi đồng tử dựng thẳng, gắt gao nhìn chằm chằm tên khổng lồ dung nham trên đất.
Tên khổng lồ không ngờ có biến cố như thế này, đã giật mình ngay tại chỗ.
Ma Long hít một hơi thật sâu, phát ra tiếng gào thét chấn động thiên địa:
"Ta nói cái tên khổng lồ dung nham nhà ngươi —— "
Tiếng nói của hắn đột nhiên bị cắt ngang.
Chỉ thấy cái tên khổng lồ dung nham kia đột nhiên từ dưới đất nhảy dựng lên, cực kỳ hoảng sợ kêu lên: "Long tộc! Sao ngươi không nói sớm mình là Long tộc!"
----------------------------------------
CHƯƠNG 2391: CHIẾN TRANH DANH SÁCH (2)
Nó lộn nhào lội ngược về con sông Mộ, hóa thành hình người trong làn nước tung tóe, lại hóa thành một hỏa quang, trong nháy mắt đã chạy mất không thấy bóng dáng đâu.
—— Giống như phía sau có con ác quỷ lấy mạng đang đuổi giết.
Ma Long giật mình giữa không trung, sau đó Thanh Long Bản Chú cũng không phun ra được nữa.
Một hồi lâu sau, hắn mới biến thành người, chầm chậm rơi trên mặt đất.
Liệt Giả này. . .
Chẳng lẽ đã từng nếm mùi vị đau đớn từ Long tộc?
—— Không thì sao chạy còn nhanh hơn cả thỏ vậy chứ?
Cố Thanh Sơn có chút hổ thẹn trong lòng.
Vừa rồi mình không nên ngừng chú, nếu không Liệt Giả này có thể bỏ chạy hay không còn chưa chắc được.
Có đánh không, giết hay không đều là việc nhỏ.
Mấu chốt là mục tiêu Thương Giải đã biến mất, không có cách nào buôn bán với hỗn độn.
Sa. . . Sa. . . Sa . . .
Tiếng bước chân truyền đến.
Barry từ trong rừng chui ra, trên tay kéo một con rắn đã chết.
"Đánh xong rồi à?" Cố Thanh Sơn hô lên.
"Ừm, ban đêm ăn nó." Barry ném thi thể Xà Vương vào trước mặt Cố Thanh Sơn, quay người lại đi đến hướng bụi cỏ.
"Ngươi đi đâu vậy?" Cố Thanh Sơn hô.
"Độc rắn quá mạnh, ta phải đi ngồi chồm hổm một hồi." giọng nói bình tĩnh của Barry vang lên.
". . ." Cố Thanh Sơn.
Cũng đã nhìn ra được, năm đó anh em nhà các ngươi thường xuyên tiêu chảy, thì ra là có nguyên nhân.
Hắn rơi vào suy tư thật sâu.
Thần Kiếm Định Giới từ hư không bay ra ngoài, vòng quanh con rắn chết kia một vòng, lại bay trở về.
"Khuyên các ngươi tăng nhanh tốc độ." Nó lên tiếng.
"Vẫn còn rất xa sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Lấy tốc độ của các ngươi, sau năm phút thì đã đến rồi."
"—— Chuôi kiếm của ta nằm ở chỗ này."
Phía trước.
Con sông Mộ xâm nhập vào làn sương mù, rừng cây cùng bờ cỏ bốn phía cũng theo đó mà kéo dài vào bên trong.
Sương mù bao phủ, cảnh tượng bốn phía dần dần tan biến.
Hai người một kiếm ngừng chân quan sát.
"Là nơi này sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Sương mù dần dần hóa thành bức tường lấp kín, nối liền đất trời, chặn lại tầm mắt và thần niệm.
—— hoàn toàn không biết đằng sau làn sương này là cái gì.
Thần Kiếm Định Giới bay hai vòng, lẩm bẩm: "Mảnh sương mù này... Thật ra là một thế giới tướng vị, là thế giới do sức mạnh chuôi kiếm của ta sáng tạo ra, thật là kỳ quái —— "
"Kỳ quái cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đến cùng là người nào, cư nhiên có thể không được sự cho phép của ta thì đã kích phát ra thần thông tướng vị của chuôi kiếm kia chứ?" Thần Kiếm Định Giới hoang mang nói.
Barry liếc nhìn phi kiếm một cái, nhịn không được nói: "Nhược điểm của ngươi bị người ta sử dụng cũng không biết à?"
Thần Kiếm Định Giới run rẩy, cao giọng nói: "Bên trong hư không có đủ loại năng lực thiên hình vạn trạng, cái tên tiêu chảy nhà ngươi thì biết cái gì!"
Biểu cảm trên mặt Barry không giữ được, bóp khớp ngón tay vang lên từng tiếng rung động, ngẩng đầu mà nói: "Hai nắm đấm của ta đã đấm không biết bao nhiêu Năng Lực Giả, cũng xử lý qua vô số những tên quái lạ kỳ quặc, cũng chưa chắc biết ít chuyện hơn ngươi đâu.”
Thần Kiếm Định Giới cười lạnh nói: "Người cầm quyền dùng đầu óc, dân liều mạng dùng đao, đàn bà dùng súng ống, tiểu nhân dùng dao găm, ngươi biết người nào dùng nắm đấm không —— Là đám nhi đồng nóng nảy dưới tám tuổi, mỗi ngày khóc lóc bị ăn đòn."
Barry nhướng mày, đang muốn chửi ầm lên thì lại bị Cố Thanh Sơn kéo lại.
"Được rồi được rồi, người một nhà thì ồn ào cái gì chứ, dù sao mặc kệ thế nào chúng ta cũng phải vào xem đã." Cố Thanh Sơn dắt Barry đi tới một bên, dặn dò: "Ta cảm thấy không thích hợp, chuyện ở nơi này tuyệt đối không đơn giản, trước khi chúng ta đi vào phải chuẩn bị kỹ càng một vài sách lược hợp tác ứng phó."
"Ngươi cảm giác là lạ ở điểm nào?" Barry hỏi.
"Trước đó có một kiếm linh giả từng lấy ra một nắm cát chuyên để giết Khí Linh, muốn ta đi vào thế giới ác quỷ giết chết Khí Linh Thần Kiếm Định Giới."
Cố Thanh Sơn nhớ lại lại rồi kể.
"—— Nhưng ngươi là người thông minh, không đến mức lỗ mãng như vậy." Thần Kiếm Định Giới bay tới, nhàn nhã nói.
"Đúng, điều làm ta chú ý chính là nắm cát kia, nó thật sự có uy lực vô tận, cực kỳ hiếm thấy, người bình thường không lấy được vật như vậy —— ta sợ
kiếm linh giả kia còn có thứ mang uy lực càng đáng sợ hơn nữa." Cố Thanh Sơn nói.
Barry nghiêm túc lên, vội hỏi: "Hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?"
Cố Thanh Sơn há miệng đang muốn nói chuyện, nhưng lúc này dị biến đột nhiên nảy sinh ——
Chỉ thấy những làn sương kia bổ nhào về phía trước, trong nháy mắt đã bao phủ hai người một kiếm vào bên trong.
Chớp mắt tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Cố Thanh Sơn đột nhiên phát hiện mình đang đứng trên mặt đất kiên cố.
Biểm mây mênh mông bốn phía, sương mù bao phủ thiên địa, căn bản không thấy rõ bất kỳ phong cảnh nào cả.
"Đây là nơi nào?" Barry hỏi.
"Không biết." Cố Thanh Sơn nói.
"Là thiên địa bên trong chuôi kiếm —— bị cải tạo qua!" Thần Kiếm Định Giới nói.
Bọn hắn không hẹn mà cùng nhìn về một phương hướng.
Chỉ thấy tầng tầng lớp lớp sương đen đã tụ thành hình dạng một ác quỷ, lơ lửng ngay trên bầu trời.
—— Là kiếm linh giả kia!
"Là ngươi." Cố Thanh Sơn nói.
"Cát mà ta đưa cho ngươi, vì cái gì ngươi không dùng?" Ác quỷ nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Sơn, hỏi gặn.
"Thời điểm Lục Đạo khởi động lại, cát trên tay ta bị mất rồi." Cố Thanh Sơn nói.
Ác quỷ nhìn về phía Thần Kiếm Định Giới, thở dài nói: "Vẫn không diệt trừ được ngươi, đáng tiếc..."
"Coi như diệt trừ ta, ngươi cũng không cách nào trở thành kiếm linh." Thần Kiếm Định Giới đáp.
"Ta muốn thử một chút." Ác Quỷ nói.
Nó quay người bay lượn về phía sau, thân hình đã tản ra vô hình giữa không trung.
"Chạy à?" Barry bất ngờ mà hỏi.
"Chỉ sợ không phải đơn giản như vậy." Cố Thanh Sơn nói.
Bọn họ cùng nhìn lại bốn phía, chỉ thấy làn sương mù dần dần tán đi.
Dần dần có gió thổi tới.
Gió lớn, gào thét.
Hết thảy dần dần trở nên rõ ràng.
—— Thì ra nơi này là một đỉnh núi.
"Mau nhìn kìa!" Barry quát.
----------------------------------------