Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2415: CHƯƠNG 2415: GẶP SONG XÀ (1)

Kho tàng chữ Đinh cấp thấp nhất, lại còn là quà tặng miễn phí, có lẽ cũng không lấy ra được thứ gì tốt.

Cố Thanh Sơn đi một chút lại dừng một chút, thật vất vả mới thấy được một bộ chiến giáp miễn cưỡng có thể lọt vào mắt.

Hắn tiện tay lôi chiến giáp lên, xách trên tay nhìn một chút.

Mình có kiếm, còn có thuật triệu hoán Tử Thần, chi bằng kiếm một vật phòng ngự?

Bỗng nhiên âm thanh của Thần kiếm Định Giới vang lên trong lòng hắn:

“Cẩn thận, nơi này có người giám sát.”

Cố Thanh Sơn không hề biến sắc, nhìn chằm chằm chiến giáp, dáng vẻ hứng thú.

“Ồ? Làm sao ngươi biết?” Hắn nói thầm trong lòng.

“Ngươi quên rồi à? Ta có thể nhìn thấy hết thảy những thứ ẩn giấu trong hư không, nơi này có mấy cái pháp trận ẩn nấp, bên trong có người giám sát tình hình.” Thần kiếm Định Giới nói.

Cố Thanh Sơn bừng tỉnh.

Kiếm này có một bản lĩnh cao cường, có thể xuyên thấu qua hết thảy, nhìn thấy toàn bộ những chuyện từng xảy ra trong hư không, tên gọi là Soi Chiếu.

Cho nên mấy kẻ đang ẩn nấp kia mới bị thần kiếm phát hiện.

Kho tàng đẳng cấp chữ Đinh này còn làm nghiêm ngặt như vậy.

Xem ra các thần chích Hoàng Tuyền cũng không muốn chỉnh lý bảo vật ngoại đạo có số lượng quá lớn, cho nên thẳng tay sắp xếp vài người trông chừng chỗ này, lỡ như có bảo bối gì tốt thì bọn họ có thể biết được tin tức ngay lập tức.

Hơn nữa, lỡ như có người không tuân thủ quy tắc, hoặc có người thân mang pháp môn đặc thù, giấu diếm được lệnh bài mà lấy thêm vài món thì cũng có thể phát hiện kịp thời.

Vừa nghĩ đến đây, Cố Thanh Sơn chẳng muốn chọn nữa.

Hắn vận chuyển pháp lực, vỗ vào bộ chiến giáp kia.

Chính là mày rồi.

“Keng!”

Chiến giáp phát ra một tiếng kim loại va chạm, chia thành hơn mười bộ phận, hợp lại trên người hắn.

Đây là một bộ chiến giáp tương đối thích hợp với thân phận hiện tại của hắn.

[Áo giáp trừ ma chuyên dụng của pháp sư chiến đấu.]

[Đặc tính: Lớp giữa kiên cố, sức chống cự ma pháp sơ cấp, nhạy bén.]

Cố Thanh Sơn hoạt động thân thể, nhưng cảm thấy rất bình thường, áo giáp không mang lại cảm giác trói buộc thân thể.

Cũng không biết đây vốn là áo giáp của người nào, nói chung, bây giờ đã là của Lục Đạo rồi.

Sau đó, lại thành của mình.

Cố Thanh Sơn trang bị hoàn tất, xoay người trở về đường hầm, đẩy cửa ra.

“Một bộ chiến giáp? Lựa chọn này được đấy.” Quan viên kia cười nói.

“Ta cũng thấy thế.” Cố Thanh Sơn nói.

“Được rồi, hiện tại ngài có thể tự do hoạt động một ngày, hoặc là lập tức lựa chọn tổ chức tương ứng, bắt đầu hoàn thành các nhiệm vụ, tích góp công đức.”

Quan viên nói.

“Công đức là cái gì?” Cố Thanh Sơn nghi hoặc nói.

“Ngươi muốn bảo vật mạnh hơn không?”

“Muốn.”

“Muốn thu được quyền lực và sức mạnh trong thế giới Tử Vong sau khi dung hợp không?”|

“Muốn.”

“Muốn có được thần khí Hoàng Tuyền, trở thành thần chích Hoàng Tuyền không?”

“Đương nhiên.”

“Vậy tích góp công đức đi, đủ công đức rồi mới có thể được thế giới thừa nhận, được trao cho quyền lực và trang bị tương ứng.”

Quan viên dẫn hắn trở về đại điện, chỉ tay vào một chỗ trong đó.

Cố Thanh Sơn dõi mắt nhìn theo, chỉ thấy ở đó có một vài quỷ thần, dường như chuyên môn tiếp đón người mới.

Các chức nghiệp giả thức tỉnh từ sông Tử, trải qua hồ Hóa Sinh, sau đó chọn lựa bảo vật, đều đang nói chuyện với các quỷ thần ở khu vực đó.

Cố Thanh Sơn nhìn một chút, ánh mắt dần dần thay đổi.

Thánh Tuyển Giả Nhân Gian giới đều mất đi thần khí, thậm chí còn bị phong ấn thực lực.

Mà trong Hoàng Tuyền, các quỷ thần Hoàng Tuyền vẫn có thần khí.

Nói cách khác, bọn họ vẫn là thần chích.

Đúng rồi...

Cố Thanh Sơn đột nhiên nhớ tới một chi tiết.

Khi đó đánh một trận với Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng, hắn từng tạm thời tiến vào Hoàng Tuyền một thời gian ngắn, thấy những thần chích kia bay lượn trên trời, cuối cùng trốn hết trên núi Thiết Vi, im lặng bàng quan.

Lúc đó bọn họ đã là thần chích rồi!

Thảo nào lúc nãy tên quan viên này hỏi hắn có muốn trở thành thần chích hay không.

Thế nhưng, vì sao Lục Đạo Luân Hồi lại nghiêm khắc với Nhân Gian đạo đến vậy, lại mắt nhắm mắt mở cho Hoàng Tuyền đạo, sao lại phân biệt đối xử

như vậy?

Lẽ nào chỉ để cho bọn họ xử lý chuyện sông Sinh Tử một cách thuận lợi?

Quan viên giới thiệu: “Hoàng Tuyền chúng ta có sáu bộ, theo thứ tự là Quỷ Môn Quan, cầu Sinh Tử, núi Thiết Vi, mười tám tầng địa ngục, Vong Xuyên, điện Luân Hồi.”

“Quỷ Môn Quan chịu trách nhiệm chiến đấu, cầu Sinh Tử phụ trách tình báo và các hoạt động bí mật, núi Thiết Vi phụ trách phòng ngự, Vong Xuyên phụ

trách chiến tranh quy mô lớn, điện Luân Hồi quản lý tất cả mọi việc.”

Cố Thanh Sơn trầm ngâm nói: “Ngươi nói thiếu một cái rồi.”

Quan viên cười như không cười, nói: “Mười tám tầng địa ngục? Chậc chậc, nhiệm vụ của mười tám tầng địa ngục là giam giữ tra tấn những người hung ác nhất trong các giới, nhưng trạng thái hiện tại của Lục Đạo Luân Hồi không cần dùng đến nó, hơn nữa thần khí chính của địa ngục cũng xảy ra chút vấn đề, cho nên ngươi xem...”

Hắn chỉ tay ra giữa sân, chỉ thấy trước mặt các quỷ thần khác đều có rất nhiều chức nghiệp giả vừa mới thức tỉnh từ sông Tử đang ồn ào chen lấn.

Duy chỉ có một khoảng sân do mười tám tầng địa ngục phục trách là không có lấy một chức nghiệp giả, vắng tanh vắng ngắt.

Chỉ có một vị thần chích hoàng tuyền đang ngồi yên ở đó chán đến chết.

Đó là một thiếu nữ, tùy ý khoác một chiếc áo mặc ngày thường màu xanh, trong tay cầm một tấm thẻ, đang tự chơi bài một mình.

Tầm mắt Cố Thanh Sơn dừng lại.

Đây là Câu Hồn trong Hắc Bạch Song Xà, năm đó hắn từng có dịp gặp gỡ nàng ta một lần.

Không ngờ nàng ta lại đang canh giữ ở đây.

Quan viên nói liên miên không dứt: “Địa ngục không có thần chích nào quá cường đại, nhiệm vụ cũng chỉ lẻ tẻ vài cái, đương nhiên công đức cũng rất ít, cho nên không có ai muốn tới đó.”

----------------------------------------

CHƯƠNG 2416: GẶP SONG XÀ (2)

“Vậy à...” Cố Thanh Sơn nói.

“Đúng, ngươi nhìn đi, theo các bộ khác sẽ thu hoạch được càng ngày càng nhiều công đức, mười tám tầng địa ngục sẽ bị bỏ xa lại đằng sau, bọn họ sẽ trở

thành bộ yếu nhất trong địa ngục.” Quan viên nói.

“Ta hiểu rồi, đa tạ các hạ đã giải thích.” Cố Thanh Sơn chân thành nói.

“Không cần khách khí, ta là quản lý việc hằng ngày của điện Luân Hồi, phụ trách giải thích cho các cường giả đến từ sông Tử, đây là làm vì công đức thôi.” Quan viên nói.

“Lấy được chưa?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Còn chưa, cần phải hoàn thành thẻ thân phận cho ngươi mới lấy được tới tay.” Quan viên lấy ra một tấm thẻ.

Nói xong, y hỏi: “Rod, thuật sĩ vong linh sông Tử, am hiểu thuật pháp triệu hoán người chết... Ngươi còn có gì muốn bổ sung không?”

“Ta còn am hiểu cận chiến bằng vũ khí lạnh.” Cố Thanh Sơn nói.

“Được, đã ghi lại, còn gì nữa không?” Quan viên hỏi.

“Không có.” Cố Thanh Sơn nói.

Quan viên đưa thẻ thân phận cho hắn, nói: “Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, công đức cũng đã về tay.”

“Vẫn phải cảm ơn ngươi.” Cố Thanh Sơn nói.

Hai người ôm quyền thi lễ.

Quan viên xoay người đi, nghênh cường giả sông Tử đủ tư cách được y tiếp đón.

Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ nhìn một hồi.

Xung quanh hò hét ầm ĩ, các chức nghiệp giả đều đang nghĩ cách gia nhập các bộ, duy chỉ có trước mặt thiếu nữ áo xanh là không có lấy một bóng người.

Chỉ thấy cô gái kia ngáp một cái, sau đó dứt khoát ghé vào bàn ngủ.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một chút, đi thẳng tới gõ bàn một cái.

“Hả?”

Thiếu nữ mắt lim dim mờ mịt ngẩng đầu, chỉ thấy có một người đàn ông trung niên đang đứng trước mặt mình.

Hiện tại Cố Thanh Sơn đang dùng thân phận do Chân Cổ Chi Ma cung cấp, không còn là dáng vẻ vốn có của mình.

“Làm phiền, ta muốn gia nhập địa ngục.” Cố Thanh Sơn nói.

“Hiện tại địa ngục gần như không có công đức nữa rồi, ngươi là đồ ngốc sao?” Thiếu nữ nói không khách khí.

Cố Thanh Sơn cười một cái, đưa thẻ thân phận đưa tới, nói: “Bản thân ta tương đối phù hợp với địa ngục.”

Thiếu nữ thấy hắn nói nghiêm túc, đưa tay nhận lấy thẻ thân phận xem xét một phen.

“Rod?” Thiếu nữ hỏi.

“Đúng.” Cố Thanh Sơn nói.

“Ngươi... Vì sao phải gia nhập địa ngục chúng ta?” Thiếu nữ nghi ngờ hỏi.

“Lúc còn sống ta đã có thói quen đưa người xuống địa ngục.” Cố Thanh Sơn nói.

Thiếu nữ nhìn hắn chằm chằm, lại nhìn thẻ thân phận trong tay mình.

“Triệu hoán người chết... còn có cận chiến bằng vũ khí lạnh... Năng lực này vô cùng thích hợp với thế giới Hoàng Tuyền, cho dù ngươi có gia nhập bộ nào khác thì cũng có thể tìm được chỗ đứng cho riêng mình... Vì sao ngươi không tính toán thử sinh sống theo một phương thức khác?” Thiếu nữ hỏi.

“Ta chỉ muốn đưa người xuống địa ngục, đây là sự nghiệp của ta.” Cố Thanh Sơn nói.

Trong lòng thiếu nữ dần dần hiểu ra, đứng dậy nói:

“Triệu hoán người chết... Thì ra là thế...”

Cố Thanh Sơn cười nói: “Ngươi hiểu rồi chứ?”

Cô gái đứng lên, vỗ bả vai hắn nói: “Địa thục, ngươi thật có lý tưởng... Bây giờ ta quyết định thu nhận ngươi, nếu như có công đức thì ba người chúng ta có thể chia đều.”

Nàng lập tức liên tục ấn vào thẻ thân phận của Cố Thanh Sơn, hoàn thành thi pháp.

“Đi...”

Thiếu nữ lôi kéo Cố Thanh Sơn, thân hình lóe lên, rời khỏi điện Luân Hồi.

Chờ Cố Thanh Sơn phục hồi tinh thần lại, phát hiện hai người đã đi tới chân núi Thiết Vi.

Phía trước cách đó không xa là lối vào mười tám tầng địa ngục.

“Chờ chút, ngươi vừa mới nói ba chúng ta chia đều?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Đúng, hiện tại ngươi đã là người của chúng ta, cũng không sợ nói cho ngươi biết... Bây giờ địa ngục không có công đức để lấy, thần chích đều chuyển tới bộ khác rồi, chỉ còn ta và muội muội ta mà thôi.” Cô gái nói.

“Vì sao các ngươi kiên trì nổi vậy?” Cố Thanh Sơn hứng thú hỏi.

Thiếu nữ hơi ngượng ngùng, cười nói: “Ha ha... Đánh bài cả đêm, hôm sau ngủ quân, sau đó Lục Đạo Tranh Hùng đã bắt đầu mất rồi...”

“Lúc đó Hoàng Tuyền xảy ra chuyện gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Lúc đó pháp tắc Hoàng Tuyền biến đổi, các thần chích địa ngục khác đều gia nhập vào bộ khác, chỉ còn ta và muội muội của ta.”

“Các ngươi... dứt khoát ở lại, chịu trách nhiệm canh giữ địa ngục?” Cố Thanh Sơn bội phục nói.

Thiếu nữ cúi đầu nói: “Pháp tắc hoàng tuyền quy định địa ngục phải có thần chích trông giữ, hôm đó chúng ta ngủ dậy quá muộn... Chờ hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì cũng chỉ còn lại hai thần chích địa ngục là chúng ta... Chạy không khỏi...”

Cố Thanh Sơn: “...”

Đây thật sự là một chuyện bất hạnh.

Thiếu nữ nghe hắn thở dài, cuống quýt ngẩng đầu, căng thẳng hỏi: “Ngươi còn bằng lòng đưa người xuống địa ngục sao?”

Cố Thanh Sơn nhìn dáng vẻ chờ đợi của nàng ta, nhớ lại năm đó nàng ta và muội muội từng giúp đỡ mình, mềm lòng, nói: “Đừng sợ... Tuy chúng ta ít người, nhưng có tấm lòng, tương lai có khả năng vượt qua các bộ khác.”

Lúc này một thiếu nữ áo trắng xuất hiện ở cuối đường.

Chính là một vị khác trong Hắc Bạch Song Xà, Đoạt Mệnh.

Thiếu nữ áo trắng nhìn thiếu nữ áo xanh một cái, rồi lại nhìn Cố Thanh Sơn, lập tức bừng tỉnh.

"Tỷ tỷ!"

Nàng ta vui vẻ lớn tiếng nói: “Thật tốt qua, lần này cuối cùng tỷ cũng có thể lừa một kẻ từ sông Tử đến thay thế cho chúng ta!”

Cố Thanh Sơn đờ người, từ từ quay đầu nhìn thiếu nữ áo xanh.

“Muội nói bậy bạ gì thế!” Thiếu nữ áo xanh cuống quýt quát lên.

Nàng ta nhìn về phía Cố Thanh Sơn, áy náy nói: “Xin lỗi, nó cho rằng ngươi là một thần chích, cũng không biết thực ra ngươi kém như vậy.”

Bên bờ Vong Xuyên.

Một người đàn ông trung niên, một thiếu nữ mặc áo khoác màu xanh cùng với một thiếu nữ áo trắng đứng sóng vai.

Ba người nhìn chằm chằm vào Vong Xuyên, sắc mặt có hơi nghiêm trọng.

“Ngươi phải chú ý nắm chặt thời cơ, nếu không...” Thiếu nữ áo trắng nói.

“Yên tâm.” Thiếu nữ áo xanh nói.

Người đàn ông trung niên đột nhiên lên tiếng: “Đến lúc rồi!”

Thiếu nữ mặc áo xanh lập tức trở nên kích động, nhấc hai tay lên...

Cần câu vung lên thật cao, một con cá lớn cắn câu nổi lên trên mặt nước.

“Bịch!”

Cá lớn rơi xuống trên bờ, giãy đành đạch.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!