Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2417: CHƯƠNG 2417: DỐC SỨC LÀM LẠI (1)

Ba người mừng rỡ phấn khởi.

“Ôi! Lớn thật đó! Rod, ngươi nói ngươi biết chiên cá, vậy ta đi nấu cơm trước đây!”

“Được, giao cho ta.” Cố Thanh Sơn nói.

Thiếu nữ áo trắng gật đầu, vội vã rời đi.

Cố Thanh Sơn lấy ra một cái chảo, tiện tay dùng pháp thuật châm lửa, bắt đầu làm nóng chảo.

Hắn xắn tay áo lên, cầm con cá bắt đầu xử lý, vừa làm vừa nói:

“Ta nghe nói Vong Xuyên là đường đầu thai của Hoàng Tuyền, sao bên trong còn có cá vậy?”

Thiếu nữ áo xanh nói: “Đúng vậy, nó là sông mẹ của Hoàng Tuyền, đương nhiên cũng có thể sinh ra vài thứ, nếu không chúng ta đã phải hít gió Tây Bắc sống qua ngày từ lâu.”

“Các ngươi là thần chích Hoàng Tuyền, sao lại không cung ứng nổi đồ ăn nước uống vậy?” Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói.

Thiếu nữ nói: “Thời gian bình thường còn có thể đến trong nghìn vạn giới, lúc nào cũng có thể kiếm được một chút đồ ăn nước uống gì đó, nhưng bây giờ

là thời điểm đặc thù, toàn bộ Hoàng Tuyền đều đang tiến vào trạng thái chiến tranh, chúng ta cũng không ta ngoài được.”

“Tình hình hiện tại là chúng ta vừa không ra ngoài được vừa không có công đức, không có cách nào để trao đổi vật tư, những người khác đều bận tham gia các loại nhiệm vụ, chỉ có chúng ta hằng ngày giam mình ở nhà, một chút của tiết kiệm cũng từ từ dùng hết rồi.”

Thiếu nữ nhịn không được mà thở dài, nhỏ giọng lầu bầu nói: “Vốn chúng ta đã tìm được Quỷ Vương Hoàng Tuyền, đang tràn đầy hy vọng chờ hắn trở về, ai biết...”

Ánh mắt của nàng ta pha chút buồn bã, giọng nói thấp dần, cuối cùng không còn nghe được gì nữa.

Cố Thanh Sơn trầm tư giây lát, không hỏi nữa.

Hắn ném con cá đã được sơ chế xong xuôi vào trong chảo.

“Xèo!”

Chảo dầu phát ra một tiếng vang.

Cố Thanh Sơn cầm chảo lên, bắt đầu chuyên tâm giải quyết con cá kia.

Cá sông Vong Xuyên là nguyên liệu nấu ăn hiếm có, trước nay hắn chưa bao giờ chế biến, lần này muốn tích lũy kinh nghiệm liên quan.

Thiếu nữ móc mồi vào lưỡi câu, ném xuống Vong Xuyên lần nữa.

Cố Thanh Sơn tùy ý liếc mắt một cái.

Nhớ kỹ cần câu này cũng là một thanh thần khí, đại diện cho thần vị của một vị trong Câu Hồn Đoạt Mệnh.

Hiện tại, thần khí lại bị dùng để đi câu cá.

Đương nhiên thần chích sẽ không chết đói, nhưng thân là thần chích, không có đồ để ăn thì cũng quá thảm.

Mười tám tầng địa ngục bây giờ thật sự bần cùng như vậy?

Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.

Một lát sau.

Thiếu nữ áo trắng từ xa bay tới, tay trái cầm một cái túi lớn, tay phải cầm một cái nồi cơm điện.

Nàng đáp xuống phía sau hai người, bày biện bàn ăn và dụng cụ ăn uống, sau đó xới cơm.

“Cơm chín rồi, dụng cụ ăn uống ta mang thêm một bộ, hơn nữa hôm nay vì để hoan nghênh thành viên mới, ta còn chuẩn bị rượu.”

Thiếu nữ lấy ra ba lon nước như hiến vật quý.

Thiếu nữ áo xanh kinh ngạc quay đầu lại nói: “Muội lấy ra ba bình rượu cuối cùng ra rồi?”

“Đúng vậy, vừa nãy muội nói sai, cái này xem như nhận lỗi.” Thiếu nữ áo trắng cười với Cố Thanh Sơn.

Sắc mặt nàng ta đột nhiên trầm xuống, lại nói: “Nếu như cá của ngươi ăn không ngon, ta sẽ không cho ngươi uống rượu.”

Cố Thanh Sơn nở nụ cười, lấy cá trong chảo bày ra đĩa, bưng lên bàn.

“Cá Hoàng Tuyền ta không quen thuộc cho lắm, hôm nay là lần đầu tiên làm, nếm thử đi.” Hắn nói.

Thiếu nữ áo trắng không kịp chờ đợi mà động đũa, gắp một miếng cá.

Nàng ta đứng hình.

Thiếu nữ áo xanh cũng thu cần câu, đi tới ngồi, lòng đầy hi vọng nói: “Làm sao vậy, ăn không ngon à? Nghe rất thơm mà.”

Thiếu nữ áo trắng vỗ bàn một cái, reo lên: “Quá ngon ấy chứ! Lâu lắm rồi không được ăn cá ngon như vậy.”

“Hả, vậy sao? Ta cũng nếm thử.” Thiếu nữ áo xanh vội vàng nói.

Hai người vừa ăn vừa ríu ra ríu rít.

“Nước canh cũng không tệ.”

“Ừ, miếng này cho tỷ, thưởng cho tỷ có công câu cá.”

“Thơm thật đó, chỉ với con cá này, ta có thể ăn một chén cơm lớn.”

“Ta cũng vậy.”

Hai người ăn một hồi, đột nhiên động thời ngừng lại, quay đầu nhìn Cố Thanh Sơn.

Chỉ thấy Cố Thanh Sơn lấy tay chống má, ngồi bên cạnh mỉm cười.

“Sao ngươi không ăn?” Thiếu nữ áo xanh hỏi.

“Trước lúc tới đây ta đã ăn rồi, không đói.” Cố Thanh Sơn nói.

Thiếu nữ áo trắng cầm một bình rượu tới: “Ngươi rất được, chịu gia nhập vào mười tám tầng địa ngục chúng ta, lại làm được thức ăn ngon, ta phải uống với ngươi.”

“Đúng, thuận tiện ăn mừng ngươi gia nhập.” Thiếu nữ áo xanh nói.

“Cạn ly!”

Ba người cùng uống, đặt ly xuống, ai nấy đều cảm thấy quan hệ gần gũi hơn nhiều.

Thiếu nữ áo xanh lại nâng chén nói: “Ta là thần Câu Hồn, muội muội ta là thần Đoạt Mệnh, bình thường gọi như vậy quá đáng sợ, đại thúc, sau này ngươi có thể gọi ta là Tiểu Lang, còn muội muội ta, ngươi có thể gọi là...”

Thiếu nữ áo trắng nhét một miệng đầy cơm, nói xì xồ không rõ: “Lưu Ly.”

“Hiểu rồi, các ngươi cứ gọi ta là Rod đi, không cần gọi đại thúc.” Cố Thanh Sơn nói.

“Đại thúc nghe thân mật hơn.”

“Đúng.”

Hai người đồng thời gật đầu, tỏ vẻ phải kiên trì với quan điểm của mình.

Cố Thanh Sơn cười nói: “Tùy các ngươi vậy.”

Hắn bưng rượu lên uống một ngụm, gió từ Vong Xuyên thổi tới, khiến hắn gần như quên hết những chuyện nặng nề khó chịu này.

Trời đột nhiên dần dần sáng lên.

Cố Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hơn mười đường sáng xuất hiện từ xa xôi trong vòm trời.

Những đường sáng này kéo theo đuôi lửa thật dài, đồng loạt rơi xuống Vong Xuyên, trên mặt sông bốc lên những đám mây u ám, nhìn có vẻ tráng lệ.

“Trong hoàng tuyền có nhiều sao băng như vậy?”

Cố Thanh Sơn nghi ngờ nói.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2418: DỐC SỨC LÀM LẠI (2)

Hai cô gái đã buông chén đũa từ lâu, sắc mặt đều trở nên nghiêm túc, còn ẩn chứa vài phần đau thương.

“Đại thúc, ngươi không biết đó thôi, vừa có người hy sinh trong chiến tranh xảy ra ở bên ngoài.” Tiểu Lang nói.

“Hả? Chiến tranh?”

Cố Thanh Sơn nhìn Vong Xuyên, chỉ thấy tốc độ nước chảy dần dần nhanh hơn, những thi thể vừa mới nổi lên đã bị cuốn trôi khỏi tầm mắt.

“Đúng vậy, dạo này chiến tranh càng ngày cành kịch liệt, thần linh bỏ mình và người chết cũng càng ngày càng nhiều.” Lưu Ly nói.

Cố Thanh Sơn giật mình nói: “Không phải thần linh Hoàng Tuyền và người chết là bất tử sao?”

“Người đã từng chết một lần đương nhiên sẽ không chết lại, nhưng sẽ quên hết chuyện nơi đây, vào Vong Xuyên đi đầu thai.” Tiểu Lang nói.

Cố Thanh Sơn trầm tư.

Nói vậy cũng đúng, có lẽ đây mới là quy tắc Hoàng Tuyền bình thường.

Năm đó một đám người chết là thủ hạ của mình, sở dĩ không chết tại nhân gian thực sự là tình huống vô cùng dặc biệt.

Trượng Trấn Ngục Quỷ Vương, công đức cực lớn, pháp tắc Địa Ngục, thế giới dung hợp, thời gian vô tội tạm thời trước lúc chuyển thế, hết thảy tạo nên thời khắc thần kỳ nhất vào lúc đó.

Bây giờ muốn tái hiện lại thời khắc kia là không thể nào.

Bằng không Lục Đạo Luân Hồi đã vô địch từ lâu.

Thế nhưng...

Thế giới Hoàng Tuyền đang tính kế với ai?

Cố Thanh Sơn hỏi thẳng về vấn đề này.

“Không biết, các bộ khác cứ tỏ ra thần bí, chưa bao giờ nói cho chúng ta.” Tiểu Lang nói.

“Ta thấy toàn bộ Hoàng Tuyền đều bị điều động rồi, một cuộc chiến lớn như vậy mà các ngươi không biết sao?” Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói.

Lưu Ly nói: “Mỗi một nhiệm vụ đều yêu cầu bảo mật, người tham gia không được tiết lộ nửa chữ, bằng không lập tức hồn phi phách tán... Cho nên đương nhiên hai người trông coi địa ngục như chúng ta không biết gì.”

Tiểu Lang thở dài nói: “Đừng nhìn nữa, chúng ta tiếp tục uống rượu.”

Lưu Ly nâng chén nói: “Đúng, chúng ta chỉ có ba người, còn phải phụ trách trông coi địa ngục, chuyện tiền tuyến không liên quan tới chúng ta.”

Cố Thanh Sơn nói: “Nhưng nếu tiếp tục như vậy, công đức sẽ...”

Hai cô gái đều rơi vào trầm tư.

Không tham gia chiến tranh, không bỏ sức, sẽ không có công đức.

Công đức chính là tất cả ở thế giới Lục Đạo.

Cho dù Cố Thanh Sơn ở đây, danh sách tối cao cũng có thể chuyển đổi công đức thành giới lực, cung ứng cho hắn tri triển linh kỹ thế giới.

“Lẽ nào thật sự không có nhiệm vụ gì cho địa ngục làm sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Hai cô gái đồng loạt lắc đầu.

“Đại thúc, nói thật với ngươi, hai chúng ta là thần phụ thuộc vào Quỷ Vương Hoàng Tuyền, không có Quỷ Vương ở đây, chúng ta không có cách nào thay đổi tình trạng hiện tại của địa ngục.” Tiểu Lang nói.

“Quỷ Vương có thể làm cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Hắn có thể phân phối người chết, để người chết gia nhập địa ngục, bổ sung lực lượng địa ngục, còn có thể hiệu lệnh cho người chết đi làm một vài việc.”

Tiểu Lang nói.

Lưu Ly cũng nói: “Nếu có quỷ vương ở đây, chúng ta mới có thể nhận được một ít nhiệm vụ.”

Cố Thanh Sơn trầm tư một lúc.

Hiện tại mình không phải Quỷ Vương Hoàng Tuyền.

Nhưng mình là Tử Thần sông Sinh Tử.

Quỷ Vương Hoàng Tuyền và Tử Thần, hai cái này có điểm chung nào?

Hắn vươn tay, chỉ vào một khoảng đất trống, thầm đọc: “Tỉnh lại đi, những kẻ ngủ say trong dòng sông Tử Vong.”

Mặt đất tách ra.

Từng tên người chết từ dưới đất trồi lên.

Cố Thanh Sơn gõ bàn một cái, nói với hai cô gái: “Các ngươi nhìn, những người chết trong sông Tử Vong này, ta để cho bọn họ gia nhập địa ngục được không?”

Hai cô gái ngây người.

“Ta nhớ nếu người chết chết vì sự nghiệp, cho dù chết ở bên ngoài thì cũng phải tiếp tục quay về địa ngục, cứ như vậy có phải địa ngục của chúng ta có lực hấp dẫn rồi hay không?” Cố Thanh Sơn lại hỏi.

Tiểu Lang còn chưa hoàn hồn, lắp bắp nói: “Hả, nguyên tắc thì đúng là như vậy, nhưng...”

Lưu Ly nói tiếp: “Nhưng sau khi bọn họ gia nhập địa ngục, sẽ phải chịu khổ trong địa ngục vì nghiệp chướng của mình, cũng không thể nào tham gia vào chiến tranh Hoàng Tuyền.”

Cố Thanh Sơn nghĩ cũng phải.

Ba người trầm tư một hồi.

Cố Thanh Sơn lại hồi tưởng một lần, cau mày nói: “Chẳng lẽ chúng ta không có cách nào hay sao?”

Tiểu Lang và Lưu Ly đưa mắt nhìn nhau.

Lưu Ly nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, sau đó lên tiếng: “Trừ phi...”

“Cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Lưu Ly nói: “Trừ phi có người thức tỉnh trượng Trấn Ngục Quỷ Vương, một lần nữa mở ra Quỷ Vương Tranh Hùng.”

“Thức tỉnh trượng Trấn Ngục Quỷ Vương, một lần nữa mở ra Quỷ Vương Tranh Hùng...”

Cố Thanh Sơn trầm ngâm.

Chuyện như thế này cũng không phải là không thể làm được, thậm chí trước đây hắn đã từng làm.

Nhưng bây giờ hắn đã tinh mắt hơn nhiều.

Vì sao mình lại bị tính kế, dẫn đến bây giờ bị tất cả các Trật Tự Giả vây giữ?

Mình hai bàn tay trắng xây dựng nên một tòa thành Tinh Không.

Trong mộ phần nhân gian, mình đã chiến thắng Trật Tự sa ngã.

Mình mượn uy thần kiếm, dẫn dắt ý chí Lục Đạo đuổi chạy Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng.

Tính kỹ những chuyện mình đã làm, thực sự có phần quá huênh hoang.

Mặc kệ kẻ đang theo dõi rốt cuộc là ai, nói chung, mình đã thành công khiến nó đề cao cảnh giác.

Cho nên mình mới rơi vào đường chết.

Lúc này mình còn phải lặp lại quá trình này nữa hay sao?

Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.

Từ lúc tiến vào Hoàng Tuyền cho tới nay, tuy nhìn có vẻ vẫn luôn suôn sẻ, thực ra đã trải qua vài đợt sàng lọc.

Đợt thứ nhất, lên bờ.

Người thường ở chỗ này đã bị ném thẳng vào Vong Xuyên đi đầu thai, chỉ có chức nghiệp giả mới có thể ở lại.

Đợt thứ hai, vào điện luân hồi.

Nơi này có hồ Hóa Sinh, trực tiếp tiến hành xác nhận thân phận, xung quanh có quỷ binh quỷ tướng bao vây kín mít, một khi phát hiện không ổn sẽ lập tức đồng loạt xông lên.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!