Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2430: CHƯƠNG 2430: TẤN THĂNG (2)

Chương 2430: Tấn thăng (2)

Cố Thanh Sơn đứng ngay giữa Công Đức Điện, nghiêm túc lắng nghe quỷ thần bên cạnh giới thiệu về phương pháp thăng cấp.

"Tốt, hiện tại chúng ta hoàn thành nghi thức thăng cấp lên đại quỷ, ngươi chuẩn bị xong chưa?" Quan viên hỏi.

"Đã xong." Cố Thanh Sơn nói.

Quan viên kia dời ghế tới, kéo đến bên cạnh Cố Thanh Sơn, bản thân mình thì đứng lên trên đó.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Chờ một lát —— "

Quan viên nói xong thì đứng lên trên ghế, tay khẽ đè lên khoảng không trên đầu Cố Thanh Sơn.

Một con số phát sáng đã hiện ra:

"382640."

Đây chính là máy kế toán công đức.

Quan viên vỗ vỗ lên con số nọ, kêu lên: "Đổi hiệu ứng của đại quỷ."

Đinh!

Máy kế toán công đức vang lên một tiếng, trừ ba trăm ngàn điểm công đức, mà ánh sáng màu trắng đang tỏa ra cũng biến mất theo.

Nó bắt đầu tỏa ra ánh sáng xanh.

"Sao lại là ánh sáng xanh lục?" Cố Thanh Sơn nói.

"Đúng, đại quỷ chính là màu xanh lục."

Quan viên vỗ vỗ tay, đi xuống từ trên cái ghế.

Cố Thanh Sơn nhịn không được hỏi lại: "Ba trăm ngàn ngàn công đức chỉ để thay ánh sáng xanh lục?"

"—— Đã không tệ, không thành quỷ thần thì thủy chung chỉ là quỷ chúng bình thường mà thôi." Quan viên nói.

Hắn ta hướng dẫn từng bước mà nói:

"Nhớ kỹ, lần sau thì ngươi đã thăng cấp lên thành quỷ thần rồi."

"Đến lúc đó ngươi sẽ tiến vào trạng thái thiên nhân giao cảm."

"Hoàng Tuyền sẽ căn cứ vào ý nguyện và năng lực của ngươi, thai nghén ra một Thần Kỹ Hoàng Tuyền."

"Cho nên ngươi nhất định phải nghĩ cho rõ bản thân mình muốn cái gì."

"Đợi ngươi thành công trở thành quỷ thần, Thần Kỹ lập tức sẽ thức tỉnh trên thân thể ngươi."

Cố Thanh Sơn nghe đến đó, nhịn không được hỏi: "Chờ một chút —— chúng ta sẽ thức tỉnh Thần Kỹ Hoàng Tuyền sao?"

"Đúng, sau khi thần chức của ngươi tăng lên, Thần Kỹ Hoàng Tuyền của ngươi cũng sẽ càng ngày càng mạnh." Quan viên quỷ thần kia nói.

Cố Thanh Sơn ngẩn người.

Chuyện như thế này. . .

Sao lại tương tự với chốn nhân gian như vậy?

Lúc ở nhân gian, Thánh Tuyển giả cũng phải thông qua công đức, không ngừng tăng lên Thần Kỹ Lục Đạo Luân Hồi.

"Được rồi, Rhode, ngươi có thể đi rồi." Quan viên cười híp mắt, nói.

Những người của Luân Hồi Điện từ khi liên hợp lại kiếm tiền với địa ngục rồi thì thái độ đối với hắn cũng tốt ghê gớm.

"Cáo từ!" Cố Thanh Sơn chắp tay nói.

Hắn ra khỏi Luân Hồi Điện, thân hình khẽ động sau đó thì bay lên, bay thẳng đến bên trên Vong Xuyên.

"Định Giới."

"Đến ngay đây."

Một thanh Trường kiếm kim ngọc hiện lên bên cạnh hắn, bị hắn nhẹ nhàng nắm chặt.

Cố Thanh Sơn cứ nghĩ đi nghĩ lại một lần, thấp giọng nói: "Chúng ta tới nhìn xem, đến cùng thì Triều Âm đã đi đến nơi nào của dòng Vong Xuyên."

Hắn dùng sức mà vung vẫy Trường kiếm ——

Thần thông, chiếu rõ!

[Chiếu rõ: Đối với mọi thứ, thấy rõ chuyện đã phát sinh trong quá khứ, nhìn được tất cả điều mà hư không cất giấu.]

Chỉ một thoáng, chỉ thấy từng quang ảnh hư ảo xuất hiện quanh người Cố Thanh Sơn, ngưng tụ thành cảnh tượng quá khứ bên trên dòng Vong Xuyên.

Rất nhanh, Thần Khí vô song kia từ trên trời giáng xuống.

Hết thảy đều tái hiện lần nữa.

"Quá rêu rao, cảnh tượng này không thể để những người khác trông thấy."

Cố Thanh Sơn huy động Trường kiếm lần nữa.

Kiếm Giới Sâm La——

Chỉ thấy cả người hắn kể cả những quang ảnh trùng điệp kia của quá khứ cũng hoàn toàn biến mất trong hư không, rốt cuộc không nhìn thấy gì nữa.

Kiếm Giới Sâm La.

Cố Thanh Sơn đặt mình vào trong đó, lẳng lặng nhìn Thần Kiếm Định Giới diễn hóa những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.

Tất cả quang ảnh dần dần ngưng tụ thành hình.

Đã thấy bầu trời bị phá vỡ một lỗ thủng hắc ám, vô số những Thần Khí bay vào thế giới Hoàng Tuyền, nhắm thẳng về phía Luân Hồi Điện mà bay đi.

Cảnh tượng có mặt Triều Âm và Sơn Nữ đã xuất hiện lần nữa.

Cố Thanh Sơn yên lẽ quan sát.

Thẳng đến khi tất cả Thần Khí rời đi, trên dòng Vong Xuyên chỉ còn lại Kiếm Triều Âm.

Nó huýt dài một tiếng, tách ra nước sông cuồn cuộn, xuyên sâu vào bên trong dòng sông lớn.

"Đuổi theo đi, nhìn xem lúc ấy xảy ra chuyện gì."

Cố Thanh Sơn nói.

Tất cả quang ảnh lập tức xoay chuyển, nhanh chóng quay theo bước chân của Kiếm Triều Âm, không ngừng ngưng kết thành hình ảnh mới từ hư không.

Chỉ thấy Triều Âm kiếm bay tới phía đáy của dòng Vong Xuyên, theo sát bay thẳng một mạch về phía trước, cuối cùng tìm được một cây cầu thang dưới nước.

Cầu thang hiện ra xu thế xoắn ốc hướng về phía dưới, không nhìn thấy điểm cuối cũa nó.

Kiếm Triều Âm hơi do dự, sau đó thì đi dọc theo cầu thang bay xuống càng sâu phía dưới đáy sông.

Đáy của dòng Vong Xuyên còn có chỗ sâu như vậy sao?

Cố Thanh Sơn thầm kinh ngạc trong lòng, sau đó nhanh chóng theo sau xem xét tình hình chi tiết.

Chỉ thấy cầu thang uốn lượn hướng về phía dưới, cuối cùng hóa thành một con đường thẳng, dẫn đến một tòa tháp miếu xưa cổ.

Tòa tháp này nằm ngay đáy của dòng Vong Xuyên, nhưng bốn phía lại không có một giọt nước.

—— Tất cả nước sông đều tránh khỏi tháp miếu, tạo thành một đầm nước tỏa ra u quang cách không xa sau lưng nó.

Có vẻ Kiếm Triều Âm có mấy phần hiếu kỳ, quay chung quanh tháp miếu kia vài vòng.

Tòa tháp này tỏa ra ánh lấp lánh mông lung lóng lánh của làn nước, trong đó có một vài ánh sáng cảm ứng được Triều Âm kiếm, bị nó hấp dẫn, trong nháy mắt đã chui vào thân thể của Kiếm.

Triều Âm kiếm hài lòng kêu to vài tiếng.

Những điểm sáng này hình như có một lợi ích nào đó không nói ra được đối với nó.

Nó run thân kiếm lên, rốt cuộc quyết định ——

Trường kiếm lóe lên, bay vào trong tháp miếu, sợ hãi đứng lại, không xoay chuyển dò xét bốn phía nữa.

Cố Thanh Sơn đi vào theo.

Chỉ thấy bên trong tháp miếu yên tĩnh im ắng, càng không có bóng người, chỉ có một nén hương đang lẳng lặng cháy.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2431: BA ĐẠI TỬ THẦN (1)

Trên đài cao trong tháp miếu đang thờ phụng một bộ quan tài bằng đồng xanh đang đứng thẳng.

Quan tài đang được mở ra, bên trong lại rỗng tuếch.

Cố Thanh Sơn nhìn vào cái quan tài kia, không hiểu sao lại cảm thấy phía sau lạnh lẽo một hồi.

Hình như Kiếm Triều Âm cũng có đồng cảm, nò bàng hoàng nghĩ muốn rời đi, nhưng lại không nỡ bỏ qua những ngôi sao lấp lánh ánh nước trong hư

không bốn phía kia.

"Nơi đây không tầm thường, đi mau đi." Cố Thanh Sơn lặng lẽ suy nghĩ trong lòng.

Sau một khắc.

Chỉ thấy rốt cuộc Kiếm Triều Âm cũng đưa ra lựa chọn.

Nó bay ra ngoài tháp miếu, bay giữa không trung một vòng, sau đó rơi vào đầm nước phía sau tháp miếu.

Làn nước Vong Xuyên vô tận bao lấy nó, kéo theo nó cứ lặn thẳng xuống phía dưới.

—— Triều Âm kiếm đi dạo bốn phía trong đầm nước, cuối cùng núp vào trong lớp bùn phía dưới đầm nước.

Nó yên hơi lặng tiếng mà ẩn mình ở nơi ấy.

Cố Thanh Sơn nhìn thấy cảnh tượng này thì im lặng không nói lời nào.

Triều Âm kiếm ẩn nấp kín như vậy.

Nó hẳn muốn chờ đợi mình, nhưng lại trốn ở chỗ này, nếu mình đi vào Hoàng Tuyền, thì làm sao nó biết được?

Đúng rồi.

Nước. . .

Nước của Vong Xuyên.

Nó có thể điều khiển mọi loại nước, tự nhiên có thể thông qua Vong Xuyên để quan sát toàn bộ Hoàng Tuyền.

Nếu như chân thân của mình đi vào Hoàng Tuyền, nó nhất định sẽ biết được tin tức.

Thật là một tên quá thông minh!

Cố Thanh Sơn thầm khen một tiếng, lại có chút hiếu kỳ.

Sâu dưới đáy Vong Xuyên lại có một tòa tháp miếu.

Hắn quay lại bên đó, tiến vào bên trong tháp miếu quan sát thật cẩn thận.

Cả tòa miếu đều không có chỗ khả nghi nào, chỉ có cỗ quan tài bằng đồng xanh chính giữa đài cao kia là lộ ra một cảm giác quỷ dị không thể nói nên lời.

Cố Thanh Sơn bay đi lên cẩn thận xem cái quan tài bằng đồng xanh.

Dạng thanh đồng này ——

Hình như có chút quen mắt thì phải.

Hắn đang nghĩ ngợi, lại phát giác phía sau truyền đến một chút động tĩnh.

Chỉ thấy một bóng dáng yểu điệu xuất hiện ngoài cửa lớn tháp miếu, bước từng bước một đi thong thả vào bên trong.

Mái tóc đen dài, vũ y nghê thường, rõ ràng là tư thế của một tuyệt đại giai nhân ——

Lại có một cái đầu lâu quỷ khí âm trầm.

Cố Thanh Sơn chấn động trong lòng.

Đây là người đưa đò trên dòng Vong Xuyên kia, là đấng quyền năng vĩ đại mà Thần Kỹ Vong Xuyên kêu gọi đến!

Chỉ thấy cô gái xương khô bước chầm chậm về phía cỗ quan tài thanh đồng, rồi bỗng nhiên dừng chân.

"Có chút không đúng. . ."

Nàng khẽ ngâm, bên trong đôi vành mắt toát ra ánh lửa xanh thăm thẳm, hình như đang cảm ứng cái gì.

Thần Kiếm Định Giới đột nhiên mở miệng nói: "Không thể nhìn tiếp nữa, nếu không nàng sẽ biết —— "

Báo động trong lòng Cố Thanh Sơn sớm đã càng ngày càng mạnh, lúc này lập tức quát: "Giải trừ pháp thuật!"

Chỉ một thoáng, tất cả quang ảnh tán thành một mảnh hư vô.

Vong Xuyên, tháp miếu, cầu thang, đầm nước tất cả đều hóa thành hư ảo, cứ như ảo mộng mà tan biến không còn.

Cố Thanh Sơn về tới một mảnh trống không hư vô.

Hắn tự tay lau mồ hôi lạnh trên trán, nhỏ giọng mà nói: "Có kinh động đến nàng hay không?"

Thần Kiếm Định Giới nói: "Nếu chỉ chậm thêm một giây, nàng sẽ phát giác sự hiện hữu của chúng ta."

"Ngươi cũng cảm thấy nàng đáng sợ sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Đương nhiên, nàng hẳn là một trong những đấng quyền năng mạnh nhất của Hoàng Tuyền." Thần Kiếm Định Giới nói.

Cố Thanh Sơn im lặng một hồi.

Hắn vốn định lập tức kêu gọi Triều Âm.

Nhưng sau khi nhìn thấy người nọ, hắn lại không dám gọi Triều Âm về nữa.

Triều Âm cách tháp miếu quá gần, mặc dù thừa dịp đối phương không có mặt ở đó, trực tiếp chui vào trong đầm nước, nhưng nếu lúc này bay đi ra, nhất định sẽ kinh động đến đối phương.

Nếu như Triều Âm bị giữ lại. . .

Dựa vào thực lực hiện giờ của bản thân, muốn cướp đoạt Triều Âm từ trong tay đối phương, vậy thì phần thắng cũng không nhiều.

Xem ra cần phải nghĩ ra cách khác.

Cố Thanh Sơn nắm chặt Thần Kiếm Định Giới, nhẹ nhàng vung lên.

Tất cả trống không tản ra, thế giới đi xa không còn.

Thế giới Hoàng Tuyền lại xuất hiện chung quanh hắn lần nữa.

Cố Thanh Sơn thu kiếm, đứng ngơ ngác giữa không trung, có mấy phần xuất thần.

"Đang suy nghĩ gì? Có phải cảm thấy rất khó khăn hay không?" Thần Kiếm Định Giới hỏi.

Cố Thanh Sơn không lên tiếng.

"Cũng đúng, người nọ thật sự rất lợi hại, trừ phi nàng rời đi như lần vừa rồi, mới có thể yên tâm lấy kiếm." Thần Kiếm Định Giới lại nói.

"Không phải, kỳ thật ta đang suy nghĩ chuyện khác." Cố Thanh Sơn nói.

"Chuyện gì?" Thần Kiếm Định Giới hỏi.

"Ngươi nói xem, vì cái gì nàng có thể phát hiện chúng ta?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Bình thường mà nói, cho dù là kẻ mạnh hơn chúng ta, cũng không thể phát hiện được quyền năng 'Chiếu rõ', trừ phi nàng hiểu được thuật thời không, giỏi về lợi dụng pháp tắc thời gian, mới có thể phát giác được chúng ta." Thần Kiếm Định Giới nói.

Cố Thanh Sơn rơi vào sự im lặng thật dài.

Hiểu được thuật thời không. . .

Đấng quyền năng như thế có thể phát hiện được mình và Thần kiếm Định Giới.

Hắn đứng trên dòng Vong Xuyên Giang mà suy nghĩ thật lâu, không ai biết hắn đang cân nhắc cái gì.

Bỗng nhiên.

Trong dòng nước Vong Xuyên bay ra một quỷ thần mặt xanh nanh vàng.

Nó không nhịn được mà quát: "Này, cái con đại quỷ nhà ngươi đứng trên Vong Xuyên của bọn ta lâu thế là muốn làm gì? Muốn nhảy sông hả? Muốn nhảy sông thì cũng nhanh chút đi!"

Cố Thanh Sơn lấy lại tinh thần, nói xin lỗi: "Thật ngại quá, ta đi ngay đây."

Dưới cái nhìn soi mói của đối phương, hắn nhanh chóng bay lượn đi, sau đó đáp xuống bờ sông.

"Bây giờ đi về nấu cơm à?" Thần Kiếm Định Giới hỏi.

"Không, chúng ta đến một nơi." Cố Thanh Sơn nói.

"Nơi nào?" Thần Kiếm Định Giới hỏi.

"Để ta hồi ức một chút đã." Cố Thanh Sơn do dự nói.

—— Ban đầu ở thế giới Phủ Bụi, bên trong Hắc Thành, mình và Laura tham dự đấu giá, tìm được một cái hoa tai Tử Thần khác.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!