Ào ào ——
Sơn tặc xuống nước, quát: "Đừng chạy!"
Ào ào ào rào ——
Mạc dùng sức mà bơi, quát: "Đuổi theo làm cái ... gì!"
Ào ào ào rào ——
Sơn tặc cũng dồn tốc lực đuổi theo, quát: "Có gan ngươi dừng lại."
Ào ào ào ào ào ào ào ——
Mạc liều mạng bơi về phía trước, quát: "Ngươi có gan thì đừng đuổi theo."
Một tên sơn tặc nhịn không được kêu lên: "Con mẹ nó, thằng nhãi nhép này cầm tinh con rái cá hay sao vậy, mọi người toàn lực đuổi theo đánh hắn đi!"
Ào ào ào ào ào ào ào ào ——
Còn có ba mươi giây!
Ào ào ào ào ào ào ào ào ào ——
Mười giây!
Một tên sơn tặc từ phía sau kéo lại quần của Mạc!
Tám giây!
Mạc tránh thoát, nhưng quần đã bị túm rơi mất!
Ba giây!
Mạc còn đang bơi ào ào về phía trước!
Bỗng nhiên, một hàng chữ nhỏ bỗng nhiên xuất hiện:
"Trật Tự đã thức tỉnh."
Mạc há mồm thở phào một cái, chỉ cảm thấy mình lại sống lại rồi.
. . .
Hoàng Tuyền giới.
Cố Thanh Sơn xuất hiện từ trong hư không.
Lúc này tất cả dị tượng đã tản đi hết, chỉ có Thần Chích đầy trời thi lễ về phía hắn, đồng loạt nói: "Chúc mừng tân thần, thành tựu chính vị."
Cố Thanh Sơn ôm quyền đáp lễ.
Một giây sau.
Dòng nước cuồn cuộn của Vong Xuyên tách qua hai bên.
Một giọng nữ vang lên từ dưới đáy con sông: " Tử Thần mới nhậm chức, xin đến đây một lần."
"—— Các vị chính thần khác cũng tới đây đi."
Tiếng nói ấy đã truyền khắp toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền.
Một lão phu nhân từ Luân Hồi Điện bay lên không trung, đứng giữa trời cao mà cất tiếng: "Cẩn tuân lệnh của thần chủ."
Quỷ Môn quan mở rộng, một người đàn ông trung niên vát song đao đi tới, đáp lại: " Cẩn tuân lệnh của thần chủ!"
Trên đĩnh núi Thiết Vi vang lên một giọng nữ quen thuộc: "Cẩn tuân lệnh của thần chủ!"
Cố Thanh Sơn ngưng thần nhìn lại.
Chỉ thấy trên núi Thiết Vi đang đứng một đám người.
Người con gái đứng giữa đó mang một mặt nạ nữ quỷ, trên người có quấn quanh từng sợi tơ chui vào hư không.
Chẳng biết lúc nào, một sợi tơ lặng lẽ không tiếng động bay tới, sớm đã quấn quanh cổ tay Cố Thanh Sơn.
Sâu dưới dòng Vong Xuyên.
Tháp miếu.
Cố Thanh Sơn không ngờ rằng mình thật sự đến nơi này.
Hắn và mấy vị chính thần khác cùng ngồi vào bên trong tháp miếu, lẳng lặng chờ đợi Thần Chủ Hoàng Tuyền giáng lâm.
"Trong Hoàng Tuyền có tổng cộng mấy vị Thần Chủ?"
Hắn lặng lẽ truyền âm nói.
Phi Nguyệt đang đeo mặt nạ, ngồi ở một bên khác cách hắn rất xa, nàng truyền âm lại: "Còn mấy vị Thần Chủ nữa chứ? Một vị thôi đã rất khủng bố rồi."
"Chính thần thì sao?"
"Tính luôn cả ngươi vừa nhậm chức thì có tất cả sáu người."
"Các ngươi. . . Sau đó có nhận tu nữ mù mắt vào rồi chứ?"
"Nhận được, từ khi nàng đi vào Hoàng Tuyền, chúng ta đã bắt đầu chuẩn bị cho sự xuất hiện của ngươi rồi." Phi Nguyệt hớn hở nói.
"Chuẩn bị cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Nhân gian là tổng thể, chúng ta đoán sớm muộn gì ngươi cũng có thể nhảy ra khỏi ván cờ, đi đến Hoàng Tuyền." Phi Nguyệt nói.
Cố Thanh Sơn khẽ giật mình, đang muốn tiếp tục hỏi, lại nghe trên đài cao truyền đến một hồi tiếng vang.
Quan tài bằng đồng xanh mở ra.
Cô gái bằng xương kia lặng lẽ xuất hiện.
Sáu vị chính thần cùng đứng lên, hành lễ: "Ra mắt Thần Chủ."
"Không cần đa lễ, đúng lúc hôm nay Hoàng Tuyền chúng ta có thêm một vị chính thần, ta cũng tỏ ý chúc mừng."
Cô gái bằng xương kia nhìn chăm chú vào Cố Thanh Sơn, bao hàm thâm ý mà nói.
Cố Thanh Sơn cười cười, chắp tay nói: "Đa tạ Thần Chủ."
"Ngươi tới cũng đúng thời điểm, chẳng những trợ giúp Hoàng Tuyền giải quyết vấn đề binh lực, còn mang đến vô số người chết —— ta đoán đại khái ngươi có thể triệt để đánh thức tất cả người chết ngủ say trong dòng sông Tử Vong đúng không." Cô gái xương trắng nói.
"Đúng vậy." Cố Thanh Sơn thừa nhận.
Đứng trước mặt đấng quyền năng cường đại đến cực điểm này, không có cách nào để nói dối cả.
Hắn truyền âm với Phi Nguyệt: "Vị thần chủ này rốt cuộc là ai? Có danh hào hay không? Xuất thân từ đâu?"
"Không biết, " Phi Nguyệt lặng lẽ trả lời, lại nghĩ tới nghĩ lui, sau đó bổ sung: "Không dám biết."
Cố Thanh Sơn im lặng.
Không dám biết.
Hàm ý trong này khá sâu xa.
Xem ra sau khi kết thúc chuyện hôm nay, phải tâm sự thật kỹ với Phi Nguyệt về chuyện của Hoàng Tuyền.
Trên đài cao, cô gái xương trắng kia đặt câu hỏi: "Tử Thần, ngươi có bằng lòng đánh thức toàn bộ người đã khuất, để ứng phó ch cục diện trước mắt hay không?"
Cố Thanh Sơn tỏ thái độ: "Đương nhiên bằng lòng, nhưng ta ngay cả cục diện bây giờ là gì cũng không biết —— "
Cô gái xương trắng nói: "Thôi được, ngươi là chính thần, có tư cách biết được chân tướng."
Cố Thanh Sơn lộ ra vẻ kính cẩn lắng nghe.
—— Hắn quyết tâm thức tỉnh quyền năng của tử thần, cũng có suy tính về phương diện này.
Rất nhiều tình báo, rất nhiều bí mật, nếu như đứng không đủ cao thì không có cơ hội tiếp xúc được.
Cưỡng ép muốn tiếp xúc bí mật tương quan, rất có thể sẽ gây nên chú ý, sau đó dẫn tới họa sát thân.
Nhưng khi ngươi đứng trên vị trí đủ cao ——
Những bí mật kia sẽ tự động hiện ra trước mặt ngươi.
Cô gái xương trắng kia nói: "Hoàng Tuyền tranh hùng vẫn luôn không thể thuận lợi triển khai, là bởi vì Hoàng Tuyền phải chịu trách nhiệm ứng phó chiến tranh."
"Dạng chiến tranh gì? Kẻ thù là ai? Đến từ nơi nào?" Cố Thanh Sơn trực tiếp hỏi.
"Ngươi là chính thần, nghe nói bí mật trong đó cũng sẽ không được Lục Đạo phản phệ —— cũng được, là như vậy —— "
Cô gái xương trắng nói tiếp:
"Lục Đạo Luân Hồi đi tới phiến hư không này đã xảy ra rất nhiều chuyện nằm ngoài ý muốn."
"Chuyện thứ nhất, chính là dung hợp dòng sông Sinh Tử, nhưng đối với Lục Đạo mà nói thì chuyện này là tốt."
"Chuyện thứ hai, chính là thứ bên trong vùng hư không này phát hiện ra Lục Đạo Luân Hồi, bọn chúng đang phát động chiến tranh nhằm vào Lục Đạo, muốn triệt để công hãm Lục Đạo Luân Hồi, hiện tại kẻ phụ trách nghênh địch chủ yếu chính là Hoàng Tuyền chúng ta."
"Chuyện thứ ba, Thiên Giới vi phạm quy tắc, nhúng tay vào chuyện của Nhân Gian giới —— Trong này có rất nhiều ẩn tình, tạm thời cũng nói không rõ được."
----------------------------------------
CHƯƠNG 2437: TRANH GIÀNH THẦN KHÍ! (2)
Cố Thanh Sơn nhanh chóng tiêu hóa lấy tình báo trong lời nói của đối phương, dừng hai giây rồi mới hỏi: "Tại sao phải là Hoàng Tuyền chúng ta phụ trách nghênh địch? Các Luân Hồi đạo khác đâu?"
—— Hắn không hỏi về dòng sông Sinh Tử, cũng không hỏi chuyện nhân gian, lại hỏi vấn đề của Hoàng Tuyền trước, tự nhiên sẽ bồi thêm cho thân phận của hắn, không làm cho người ta sinh lòng nghi ngờ.
Đại hán song đao ngồi đối diện hắn hừ lạnh một tiếng, phàn nàn: "Còn có biện pháp nào nữa chứ, bây giờ có thể đánh cũng chỉ có Hoàng Tuyền chúng ta mà thôi."
Cô gái xương trắng im lặng.
Phi Nguyệt đúng lúc xen vào: "Ác Quỷ Đạo đã diệt, chỉ còn một người truyền thế; Nhân Gian giới còn đang trong Thánh Tuyển, các Thánh Tuyển giả bị
phong ấn thực lực, không cách nào nghênh chiến kẻ thù hung ác; tình huống của Tu La Đạo chúng ta không rõ lắm, tóm lại không có xuất chiến; còn Thiên Giới và Thú Vương Đạo —— "
Nàng quay đầu nhìn về phía cô gái xương trắng.
Cô gái xương trắng khẽ gật đầu.
Lúc này Phi Nguyệt mới lên tiếng: "Điều này thật ra có liên quan đến vấn đề thứ ba mà Thần Chủ các hạ đã nói."
"Ồ? Là Thiên Giới nhúng tay vào chuyện của Nhân Gian giới sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Phi Nguyệt nói: "Đúng, Hoàng Tuyền không cách nào kết nối với những thế giới Lục Đạo khác, sau nhiều lần dò xét của chúng ta, phát hiện rất có thể là do Thiên Giới ra tay —— nó không muốn để Hoàng Tuyền đạo rảnh tay, làm hỏng chuyện tốt của nó."
"Cái gì!" Cố Thanh Sơn kêu lên thất thanh.
Thiên Giới tách rời Hoàng Tuyền ra!
Chờ một chút, thế nhưng mới vừa rồi mình còn có thể đi vào Nhân Gian giới mà.
—— Đúng rồi, mình là Thần Chích đến từ dòng dông Sinh Tử, có lẽ vừa vặn chui được chỗ hở này.
Bản nguyên của Hoàng Tuyền cũng vui vẻ thúc đẩy chuyện này, cho nên mới đắp thành kỹ năng thần dẫn của mình.
Thiên Giới nhúng tay vào chuyện của nhân gian.
Cho nên sư tôn mới vô cùng ưu sầu, trực tiếp đuổi mình ra khỏi Lục Đạo Luân Hồi?
Thiên Giới muốn làm cái gì?
"Người chủ sự Thiên Giới là Thiên Đế? Hay là Thiên Đế của thời đại quá khứ?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Bên trong vành mắt của cô gái xương trắng lóe ra quỷ hỏa thăm thẳm, nàng thấp giọng mà nói: "Hỏi thật hay, ngươi sẽ lập tức gia nhập cuộc chiến chung của chúng ta, ta cũng nói cho ngươi đầu đuôi ngọn nguồn, để tránh ngươi đoán sai tình thế —— "
"Bên trong Lục Đạo, chỉ có chính thần mới có thể biết được bí mật này."
"—— Kỳ thật Lục Đạo Luân Hồi là một binh khí chung cực hết sức cường đại, cho nên nó tổ chức tranh hùng, muốn tìm ra một vị chủ nhân chân chính từ
các Thánh Tuyển giả."
Cố Thanh Sơn khẽ gật đầu, ra hiệu đối phương nói tiếp.
Cô gái xương trắng tiếp tục nói: "Ngươi đoán Lục Đạo Luân Hồi là dạng binh khí như thế nào?"
Cố Thanh Sơn nói: "Ta đến từ dòng sông Tử Vong, chưa từng nghe nói đến chuyện lấy sáu cái thế giới làm binh khí."
Cô gái xương trắng nói: "Nếu như. . . Nó là một bộ binh khí thì sao?"
"Một bộ?" Cố Thanh Sơn giật mình.
"Lục Đạo, là sáu thế giới tướng vị khép kín, mà tổng cộng có sáu món binh khí."
"Lục Đạo một mặt muốn tuyển chọn ra chủ nhân binh khí, một mặt khác, cũng đang chọn lựa sáu chuôi binh khí mạnh nhất trong sáu thế giới tương ứng, sau đó thăng hoa thành Thần Khí của Giới Chủ Luân Hồi."
"Cái gọi là Lục Đạo Tranh Hùng, cũng là cuộc tranh hùng của tất cả các Thần Khí Lục Đạo."
Cô gái xương trắng nói xong thì dừng lại đợi Cố Thanh Sơn hiểu rõ thâm ý trong lời nói của nàng.
Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, nói khẽ: "Thần Khí. . . tranh hùng. . ."
Khó trách.
Khó trách Sơn Nữ từng nói ra những lời như thế.
Xem ra nàng đã cảm ứng được sứ mệnh của Thần Khí Lục Đạo.
Khó trách Thần Kiếm Định Giới muốn giả chết.
Nó khẳng định cũng có dự cảm, muốn tranh thủ khôi phục tự do của mình.
Cố Thanh Sơn thở dài, lên tiếng: "Chuyện nội bộ của Lục Đạo Luân Hồi các ngươi thật phức tạp."
Đám người cũng tràn đầy đồng cảm.
"Quá nhiều những chuyện cổ quái, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ phát hiện vô số bí mật, khiến cho người ta không cách nào giải quyết hết." Điện chủ Luân Hồi Điện nói.
Cô gái xương trắng nói: "Tử Thần, ngươi nhớ kỹ, Lục Đạo Luân Hồi là binh khí chung cực của chúng sinh, sẽ có vô số những chuyện ngươi không cách nào tưởng tượng phát sinh trong quá trình Lục Đạo Tranh Hùng, những kẻ mơ ước nó là nhiều vô số kể."
"Cho nên bây giờ chúng ta phải làm gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Hoàng Tuyền chúng ta chỉ khi nào giành được chiến thắng trận chiến đối ngoại, mới có thể bắt đầu rảnh tay để cân nhắc chuyện nhân gian và thiên giới."
Cô gái xương trắng nói.
Cố Thanh Sơn nói: "Chiến đấu, ta hoàn toàn có thể tham gia, nhưng chuyện của nhân gian thật không thành vấn đề sao? Nếu như Thiên Giới thành công, vậy chẳng phải nhân gian cũng bị cắn nuốt hay sao?"
Cô gái xương trắng thở dài, lắc đầu nói: "Không có cách nào, Hoàng Tuyền chúng ta đã bị hạn chế triệt để, chúng thần Hoàng Tuyền không thể tuỳ tiện tiến vào nhân gian, ngay cả ta, cũng chỉ có thể tuân theo một ít Thần Kỹ triệu hoán cực kỳ đặc thù để tiến vào nhân gian trong giây lát mà thôi."
Cố Thanh Sơn im lặng.
—— Thần Kỹ, Vong Xuyên.
Đúng rồi.
Chỉ có dạng Thần Kỹ đó, mới có thể kêu gọi đấng quyền năng cường đại đến cực điểm này tiến vào nhân gian.
Trong lòng Cố Thanh Sơn có một ý niệm chợt hiện lên, đợi khi muốn bắt lấy, lại không cách nào nhớ tới được.
Đã như vậy.
Vậy thì chiến.
Từng bước một mà đi qua, thẳng đến khi thu hồi được Lục Giới Thần Sơn Kiếm, thậm chí ——
Trợ giúp Sơn Nữ tấn thăng lên làm Thần Khí đạo chủ Hoàng Tuyền!
Tâm ý Cố Thanh Sơn đã định, đứng lên chắp tay thi lễ, nói: "Nơi đây có một vật rất có duyên với ta, ta muốn lấy nó đi, xin Thần Chủ hãy cho phép."
"Ừm?" Cô gái xương trắng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Các vị chính thần khác cũng theo đó mà ghé mắt.
Khá lắm.
----------------------------------------