Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2438: CHƯƠNG 2438: TỬ THẦN KÊU GỌI (1)

Cái tên vừa thành chính thần nhà ngươi, mới đây mà đã muốn lấy thứ gì từ trong nhà thần chủ rồi à?

Đại hán vác song đao kia lặng lẽ giơ ngón tay cái về hướng Cố Thanh Sơn.

Cô gái xương trắng theo dõi hắn nói: "Ngươi nói đến thứ gì? Nếu như không phải có liên quan quá nhiều đến ta, thật ra ta có thể ban cho ngươi, coi như

chúc mừng ngươi tấn thăng lên chính thần."

Cố Thanh Sơn nói: "Là cái này —— "

Tâm niệm hắn khẽ động, toàn thân lập tức tràn ra một luồng kiếm ý vô cùng sắc bén.

Luồng kiếm ý này xông ra khỏi tháp miếu, trực tiếp rơi vào đầm nước phía sau tháp miếu.

Yên tĩnh một giây.

Oanh!

Đầm nước hóa thành một thác nước ngược dòng, lao vút ra khỏi đầm sâu.

Thác nước như rồng như hổ mà hối hả qua lại bên trong hư không, trực tiếp bay về phía tháp miếu.

Một tiếng kiếm reo điên cuồng vang vọng cả đất trời.

Thủy triều như gió, bao vây lấy một thanh Trường kiếm.

Trường kiếm nhanh chóng bay vòng quanh Cố Thanh Sơn mấy vòng, sau đó dừng lại trước mặt hắn, lơ lửng bất động.

—— Hình như nó đang thận trọng xác định cái gì đó.

Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói: "A? Ngươi gầy?"

Trường kiếm hơi cứng đờ lại.

Cố Thanh Sơn đưa tay khẽ vuốt thân kiếm.

Chỉ thấy kiếm này hẹp dài tối tăm, lập tức có xúc cảm sắc bén thẩm thấu qua thân kiếm mà tuôn ra.

Chỗ chuôi kiếm có khắc hai chữ cổ văn "Triều Âm", tỏa ra hung uy như có như không.

Cố Thanh Sơn đưa tay nắm chặt Trường kiếm, tùy ý quơ quơ.

Các loại kiếm quyết như Đoạn Thủy Lưu, Nguyệt Trảm, Họa Ảnh, Yến Quy, Hồng Lưu, Lăng Tuyệt đều được thi triển trên thân kiếm, nhưng giương lên mà lại không phát, sau đó lặng lẽ tán đi.

Ông —— ——

Trường kiếm phát ra một tiếng kêu to hưng phấn.

Là hắn!

Mặc dù tướng mạo hắn đã hoàn toàn thay đổi ——

Nhưng loại cải trang này là một trong các thủ đoạn không biết xấu hổ mà hắn am hiểu nhất!

Mọi người ai cũng kinh ngạc.

Nhìn kiếm này dáng vẻ, hình như đã sớm quen biết Tử Thần.

Chẳng lẽ giữa bọn họ còn có liên hệ gì hay sao?

Đám người đang nghĩ ngợi, tiếng nói của cô gái xương trắng đã vang lên: "Ta lại không biết, bên trong Vong Xuyên có cất giấu một thanh kiếm như thế."

Cố Thanh Sơn cười nói: "Đa tạ các hạ tặng kiếm, ân tình này ta nhớ kỹ."

—— Cô gái xương trắng cũng không nói rõ nhất định sẽ đáp ứng tặng kiếm.

Cố Thanh Sơn làm thế là tình nguyện nợ nàng một ân tình, cũng muốn lập tức cầm kiếm này về.

Hiện tại chỉ xem cô gái xương trắng rốt cục có đáp ứng hay không.

Là ân tình với một tử thần quan trọng, hay là một thanh kiếm quan trọng hơn?

Cô gái xương trắng nghĩ ngợi, chắp tay nói: "Kiếm này ẩn mình trong đầm sâu Vong Xuyên, chắc hẳn là khát vọng hấp thu lãnh khí Cửu U trong nước sông, ta thấy bây giờ nó đang nằm trong trạng thái đột phá quan khẩu —— nếu như ngươi yên tâm thì giao thanh kiếm cho ta, ta sẽ giúp nó hoàn thành bước đột phá."

"Đa tạ Thần Chủ." Cố Thanh Sơn nói.

Hắn không lo lắng chút nào, búng nhẹ một cái lân thân Kiếm Triều Âm, dặn dò: "Đi đi, đây là cơ duyên lớn của cô, đừng phụ lòng tốt của Thần Chủ."

Triều Âm reo lên một tiếng, bay lướt ra ngoài, hạ xuống trước mặt cô gái xương trắng.

Cô gái xương trắng duỗi một cốt trảo ra nắm chặt lưỡi của Trường kiếm, miệng thì lẩm bẩm.

Dị tượng dần dần nảy sinh ——

Tầng tầng lớp lớp thủy quang lặng yên hiển hiện khắp bốn phía Tháp Miếu, chui vào ben6 trong thân Kiếm Triều Âm.

Các loại phù văn tự nhiên huyền ảo xuất hiện trong hư không, như ẩn như hiện, dần dần hình thành một bài chú văn thật dài.

Đại hán song đao chần chờ lên tiếng: "Đây là —— "

Luân Hồi Điện Chủ khen ngợi: "Cái này chính là chú văn được thực thể hoá từ bản nguyên của Hoàng Tuyền, tương đối hiếm thấy, ta cũng lần thứ nhất tận mắt nhìn thấy."

Đại hán song đao bội phục: "Sao ngươi biết được nhiều như vậy?"

"Ít giết người, nhiều đọc sách, ngươi cũng có thể." Luân Hồi Điện Chủ nói.

Đại hán song đao quay đầu sang chỗ khác.

Cô gái xương trắng bỗng nhiên ngừng chú ngữ.

"Cho ngươi!"

Nàng ném Trường kiếm về cho Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn nhận lấy kiếm, trước mắt lập tức xuất hiện một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:

[Thanh kiếm viễn cổ, Triều Âm.]

[Kiếm này đang nằm trong giai đoạn lột xác sau cùng, chẳng mấy chốc sẽ thức tỉnh lần nữa.]

Cố Thanh Sơn xem hết một lượt, yên lòng.

Kỳ thật suy nghĩ cẩn thận cũng đúng.

Lúc trước nơi mà mình đạt được Triều Âm cũng là Thế Giới Thần Võ, cứu được Khí Linh Triều Âm ở một hạng động nóng chảy dưới lòng đất.

Khi đó nó bị vây khốn trong linh hồ sắp khô cạn dưới mặt đất, hấp hối.

—— Mình đã lấy linh tuyền ra cứu lấy nó.

Có thể thấy được nó rất thân cận với nước.

Chớ đừng nói là nước Vong Xuyên ẩn chứa pháp tắc hàng đầu của Hoàng Tuyền, mang theo uy năng vô tận, nó tự nhiên nguyện ý ở đây tẩm bổ tiến hóa.

Hiện tại, có được sự trợ giúp của Thần Chủ Hoàng Tuyền, nó rốt cuộc cũng hoàn thành tiến hóa, sắp sửa thức tỉnh.

Xem ra lần này mình quả thật đã nợ một món ân tình khá lớn.

Cố Thanh Sơn chắp tay nói với cô gái xương trắng: "Cũng không nói nhiều lời làm gì, ngày sau nhất định có báo đáp.”

—— Câu nói này xuất phát miệng của hắn, thật sự rất nặng.

Cô gái xương trắng gật gật đầu, hỏi: "Ngươi còn vấn đề gì không hiểu nữa, chúng ta cùng nhau nói cho hết, sau đó thì bắt đầu an bài chiến tranh thôi."

Cố Thanh Sơn nói: "Mặc dù ta không hiểu nhiều về Lục Đạo, nhưng ta cũng không phải kẻ ngốc, thường thức cơ bản nhất sau khi đi vào Hoàng Tuyền vẫn nghe được một chút —— nghe nói Thiên Giới thống lĩnh hết thảy, chủ nhân là Thiên Đế —— bất kể là Thiên Đế của ngày trước, hay là Thiên Đế của bây giờ, đến cùng có phải bọn họ đang thao túng hết thảy hay không?"

Cô gái xương trắng khẽ lắc đầu.

"Thiên Đế không làm được đến mức này, trên thực tế ta cũng muốn biết đáp án, nhưng bây giờ chúng ta bị quái vật của vùng hư không này đàn áp, ta cũng không cách nào bắt tay vào điều tra chuyện của nhân gian." Cô gái xương trắng nói.

"Đối phương mạnh như vậy sao?" Cố Thanh Sơn hoang mang nói.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2439: TỬ THẦN KÊU GỌI (2)

Bên trong Tháp Miếu bỗng nhiên rơi vào yên tĩnh.

Trên mặt mọi người đều có mấy phần biểu cảm không nói ra được.

"Tình hình rất quỷ dị. . . Nếu như ngươi đến chiến trường thêm mấy lần thì sẽ rõ ràng hơn. . ." Người đàn ông mang song đao hậm hực nói.

Tâm niệm của Cố Thanh Sơn khẽ động, hắn lên tiếng: "Vô số những kẻ tồn tại trong hư không đều mơ ước Lục Đạo Luân Hồi của chúng ta, cho nên quái vật của vùng hư không này cũng có ý tưởng này hay sao?"

"Ngươi có thể cân nhắc đến ý đồ của bọn chúng trước tiên, là phương thức phân tích chính xác, nhưng ta không thể không nói cho ngươi biết, bọn chúng càng muốn Lục Đạo Luân Hồi triệt để hủy diệt hơn." Luân Hồi Điện Chủ nói.

Lần này Cố Thanh Sơn thật sự có chút bất ngờ.

Cho tới bây giờ đều luôn có người đang ngấp nghé thèm muốn Lục Đạo.

Mà những kẻ của vùng hư không này lại muốn triệt để hủy diệt Lục Đạo.

Trước mắt hắn bỗng nhiên hiển hiện một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:

[Đối phương không phải tận thế.]

"Không phải tận thế còn chơi trò hủy diệt sao?" Cố Thanh Sơn lặng lẽ hỏi.

"Tận thế khiến cho hết thảy quy về hỗn độn, đạt thành vĩnh diệt, mà những kẻ trong vùng hư không này ;lại có ý đồ riêng của bọn chúng." Danh sách đáp lại.

Cố Thanh Sơn nhìn lướt mọi người một cái.

Như bọn họ đã nói, bí mật liên quan tới Lục Đạo Luân Hồi thật sự quá nhiều.

Không biết cũng không sao, cứ xông thẳng qua, đánh thắng là được.

Phi Nguyệt bỗng nhiên nói xen vào: "Tử Thần, trong cuộc chiến trước đó Hoàng Tuyền thất bại thảm hại, là bởi vì nguồn nhân lực vẫn luôn không được bổ

sung, từ sau khi ngươi tới, phát minh phương pháp trở về địa ngục, chúng ta đã có thể thở phào được một hơi. . ."

Cố Thanh Sơn nghe ra hàm ý trong lời nói, chậm rãi đứng lên, nói: "Các vị hãy yên tâm, ta sẽ đi thả tất cả những kẻ ngủ say trong dòng sông Tử Vong ra, tham dự vào lần chiến tranh này."

Tất cả mọi người toát ra vẻ mặt vui vẻ.

Dòng sông Sinh Tử là một hệ thống thế giới hoàn chỉnh.

Hàng tỷ năm qua, những người ngủ say trong dòng sông Tử Vong đã không cách nào tính toán được.

Nếu như toàn bộ những người ngủ say trong dòng sông Tử Vong tỉnh lại ——

Hoàng Tuyền tạm thời sẽ bình yên, không cần lo sợ nữa!

Cả đám người bọn họ cũng không cần khổ cực đến mức vẫn luôn nỗ lực chèo chống nơi tiền tuyến.

Cố Thanh Sơn nhìn mặt mà nói chuyện, cảm thấy đã hiểu được.

Thì ra là thế.

Đối với sự gia nhập của mình, quy cách sẽ cao như vậy, Thần Chủ cũng tự mình ra tay rèn đúc Trường kiếm, thật sự là vì mình xuất hiện quá kịp thời rồi.

"Tử Thần, ngươi có cần giúp đỡ gì hay không?" Cô gái xương trắng hỏi.

"Không cần giúp đỡ, nhưng thức tỉnh tất cả người chết là một công trình to lớn, ta hi vọng không nên bị người khác quấy rầy." Cố Thanh Sơn nói.

Cô gái xương trắng vuốt cằm, nói: "Đây là đại sự quan trọng nhất hiện giờ, các vị chính thần, các ngươi dừng lại ở bên ngoài địa ngục, bảo vệ cho Tử

Thần, Tử Thần có thể mang hai vị Thiên Thần địa ngục là câu hồn đoạt mệnh cùng nhau lên đường, đi đánh thức những người đã khuất."

Tất cả mọi người đứng dậy ôm quyền, nói: "Vâng!"

. . .

Cố Thanh Sơn đứng trong hư không, nhìn qua dòng sông Tử Vong dưới chân.

Tiểu Lang và Lưu Ly phân biệt đứng hai bên trái phải của hắn.

Tiểu Lang nói: "Vừa rồi thái độ của những chính thần kia thật sự quá khách khí —— ta chưa từng thấy bọn họ thân thiết nhiệt tình như vậy với kẻ nào ngoài Thần Chủ cả."

Lưu Ly đắc ý nói: "Đương nhiên, tử thần của chúng ta hiện tại phải ra tay cứu viện mà, chẳng khác gì là cứu được bọn họ, như thế vẫn chưa đủ để bọn họ

khách khí hay sao?"

"Hừ, địa ngục chúng ta cũng có chính thần của mình rồi." Tiểu Lang hé miệng cười nói.

Đôi mắt Lưu Ly lộ ra vẻ ước mơ, nói: "Nhưng mà cũng quá đúng lúc luôn, câu hồn đoạt mệnh chúng ta đã thăng cấp lên làm Thiên Thần, mà Tử Thần là chính thần, ba thần chức cơ bản nhất của địa ngục đã được lập rồi, về sau địa ngục sẽ càng ngày càng cường thịnh!"

Cố Thanh Sơn có chút bất đắc dĩ, lại hơi thấy buồn cười.

Hai cô gáu này đều đắc ý dào dạt, hiển nhiên đã sớm coi hắn thành người một nhà.

"Càng nổi bật thì càng phải hết sức cẩn thận." Cố Thanh Sơn dặn dò.

Hai cô gái đều ừ một tiếng, hiển nhiên cũng nghe lọt được.

Cố Thanh Sơn yên lặng niệm chú.

Ngọn lửa hắc ám vô tận toả ra từ trên người hắn, bay lên không trung, ngưng tụ thành một con rồng khổng lồ hắc ám.

Tiểu Lang hiếu kỳ hỏi: "Bản thể của ngươi là một con rồng sao?"

"Đúng vậy." Cố Thanh Sơn nói.

Cũng hết cách, thi triển chú ngữ đánh thức người chết, Tử Thần nhất định phải hiện ra bản thể của mình, cho nên hình thái Ma Long của hắn đã bị hai cô gái này nhìn thấy.

Tiểu Lang cẩn thận mà cảm ứng, nói khẽ: "Hình như không chỉ là rồng —— "

"Suỵt, đó là bí mật, các ngươi có thể giữ bí mật này cho ta hay ko?" Cố Thanh Sơn nói nhỏ.

Hai cô gái cùng gật đầu.

—— Kỳ thật bí mật này nói ra cũng không có gì, nhưng Cố Thanh Sơn vẫn theo bản năng không muốn để nhiều người biết về thông tin của mình quá.

"Hiện tại bắt đầu!"

Cố Thanh Sơn khẽ quát một tiếng, sau đó biến mất ngay tại chỗ.

Trên bầu trời, con rồng đen ngưng tụ từ ngọn lửa kia lập tức tỉnh lại.

Nó lao xuống phía dưới, lơ lửng trên dòng sông Tử Vong.

"Tỉnh dậy đi. . . Đây là mệnh lệnh của tử thần. . ."

Rồng đen trầm thấp mà niệm chú ngữ.

Dòng sông Tử Vong ngừng chảy, dòng sông vô biên vô tận rơi vào tĩnh mịch.

"Mau nhìn kìa!" Tiểu Lang nói nhỏ.

Chỉ thấy sâu trong lòng dòng sông Tử Vong thâm trầm âm u, sáng lên một thứ ánh sáng mờ nhạt.

Càng nhiều ánh sáng u ám đang lần lượt xuất hiện. toàn bộ dòng sông Tử Vong như một dãy Ngân Hà, bị vô số ánh sao mênh mông thắp sáng.

Chỉ là so sánh với dãy Ngân Hà thì những nguồn sáng này có thêm một chút cảm giác âm lãnh rét lạnh.

Lưu Ly phóng tầm mắt nhìn tới, nhịn không được mà nói: "Đó là cái gì. . ."

"Là con mắt. . . Bọn chúng đều đã tỉnh dậy. . ."

Tiểu Lang tràn đầy rung động mà thì thào.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!