Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2458: CHƯƠNG 2458: BẮT ĐẦU! (2)

A Tu La hưng phấn ra mặt, thấp giọng lẩm bẩm: “Ta đã nghe nói về thời đại thần thoại kia, lần này đi xem trận chiến giữa Thiên Đế và Quỷ Vương, nhất định có thể mở rộng tầm mắt.”

Một gã đàn ông mặc áo giáp che hết người lại nói:

“Nói đùa đó hả, ta chỉ muốn đến tranh chức Quỷ Vương mà thôi, kết quả lại muốn chúng ta đi chịu chết.

Gã lại hỏi: “Chúng ta có thể từ bỏ cuộc Tranh Hùng này không? Ta không muốn làm Quỷ Vương gì đó nữa.”

Dòng chữ nhỏ tỏa ra ánh lửa lại biến hóa lần nữa:

“Có thể rút lui.”

Gã đàn ông lập tức nói: “Ta muốn rút lui.”

Toàn thân gã hóa thành một ngọn lửa, lao ra khỏi khoang thuyền, sau đó biến mất trong hư không.

Còn lại mười bảy người, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau.

Một cô gái có lông vũ trên người liếc mắt nhìn tên ác quỷ cách đó không xa, hỏi:

“Đồ to con đáng ghét, ngươi có rút lui không?”

Toàn thân ác quỷ đều là chất lỏng màu xanh thẫm, trừng đôi mắt trắng dã to như chuông đồng, nói: “Vị trí Quỷ Vương Hoàng Tuyền đáng để liều mình đi thử sức một lần.”

“Ồ? Ngay cả mạng cũng không cần, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Cô gái cảm thấy hứng thú hỏi.

Ác quỷ nhìn nàng ta, nói: “Chờ ta trở thành Quỷ Vương, ta sẽ bắt con chim thân thể mềm mại như ngươi vậy, cả ngày lần đêm làm thức ăn của ta, mỗi ngày bị ta ăn một lần... Dù sao ngươi tội nghiệt chưa hết, không chết được đâu.”

Nước miếng nó chảy ra, lẩm bẩm: “Vừa nghĩ tới thần thú như ngươi phải dãy dụa trong dạ dày của ta, ta bỗng cảm thấy tất cả mọi tội nghiệt đều đáng giá.”

Cô gái cũng không tức giận, ngược lại còn nghe vô cùng hứng thú, vừa lắc đầu vừa cười hì hì nói: “Nói mấy lời khó nghe đó với ta, cho rằng ta giống như

mấy cô gái bé nhỏ à?”

Tất cả những người còn lại không ai nói chuyện, chỉ lẳng lặng chờ đợi Tranh Hùng bắt đầu.

Bọn họ có thể trở thành lãnh đạo của các Địa Ngục, có mấy người là dễ đối phó? Sao có thể bị một câu hồn phi phách tán dọa sợ?

Cố Thanh Sơn cũng lòng đầy kiên định.

Nữ xương khô là Thần Chủ Hoàng Tuyền, từ trước đến nay chưa bao giờ vắng mặt khỏi sân khấu lịch sử.

Bà ấy không phản đối mình đi điều tra chuyện quá khứ.

Từ một phương diện nào đó, điều này chứng minh trong lòng nàng ta không có gì mờ ám, đáng tin cậy.

Cũng cho thấy bà không biết rõ chuyện năm đó.

Nếu như bà biết hết tất cả mọi chuyện thì sẽ không để cho mình uổng phí công sức đi điều tra.

Thân là Thần Chủ Hoàng Tuyền, nhưng lại không biết rõ hoàn toàn bí mất của Lục Đạo Luân Hồi...

Chẳng hiểu vì sao, trong lòng Cố Thanh Sơn hơi sợ hãi.

“Lục Đạo Luân Hồi...”

Cố Thanh Sơn cúi đầu thì thầm.

Trên khoang thuyền.

Những dòng chữ lửa kia thấy không ai nói gì nữa, lập tức ngưng tụ thành một ngọn lửa bay tới trước mặt phi thuyền, biến hóa trên không, hóa thành một bức tường lửa.

Có thể loáng thoáng thấy được trong tường lửa có hình ảnh đang chấn động kịch liệt, là thế giới của thời gian khác.

“Một canh giờ...” Một người tranh tuyền thì thầm.

“Thời gian như này có vẻ lâu, xem ra trận chiến sẽ rất tàn khốc.” Một người tranh tuyển nói.

Thuyền lớn ầm ầm đi vào trong bức tường, biến mất trong nháy mắt.

...

Bốn phía đều là sương mù dày đặc.

Mười bảy người tranh tuyển quan sát xung quanh, chỉ thấy thuyền lớn đang nổi trên đại dương tĩnh lặng.

Con thuyền giống như mất đi động lực, không tiến về phía trước, cũng không lùi về phía sau.

Hành động đầu tiên của Cố Thanh Sơn là thu lại khí tức, lùi vào trong bóng tối bên cạnh buồng nhỏ trên thuyền.

Một tay hắn cầm Triều Âm, tay kia cầm Thần kiếm Định Giới trong hư không, thu lại thần niệm, yên lặng bất động.

Dù sao trên thuyền nhiều người như vậy, một khi có chuyện chắc chắn sẽ kinh động mọi người.

Hắn đã nhận ra điềm chết nào đó, lúc này đang cẩn thận phân tích kỹ càng.

Mười sáu người khác ai làm việc nấy, có người tách khỏi đám đông, một mình một góc giống như Cố Thanh Sơn, có người bắt đầu cẩn thận thăm dò tính hình.

Chỉ thấy gã ác quỷ toàn thân dính đầy chất lỏng nhẩm đọc gì đó, khẽ quát: “Đi, xem tình hình trên thuyền thế nào.”

Trên người gã phóng ra một vầng sáng hung hãn màu đỏ thẫm, phân hóa thành ba hình bóng đang chuyển động.

Một hình bóng bay nhanh vào trong buồng nhỏ trên tàu, hai hình bóng khác thì lần lượt bay vào đại dương sâu thẳm.

Lát sau.

Ba hình bóng lần nữa bay trở về, rơi vào trên tay gã, hóa thành mấy con quỷ nhỏ gây trơ xương.

Đám tiểu quỷ nói ê a một hồi.

“Kỳ lạ, xung quanh không hề có gì, đây thực sự là Hoàng Tuyền của thời đại quá khứ sao?” Ác quỷ lẩm bẩm.

Những người khác cũng cảm thấy kỳ quái, ai nấy đưa mắt nhìn nhau.

Cố Thanh Sơn như lão tăng ngồi thiền, tránh ở một bên, trầm tư không nói.

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu, nhìn lên khoảng không trên bầu trời.

Chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện một bàn tay khổng lồ.

Bàn tay khổng lồ này nhanh chóng rơi xuống, mặc kệ ác quỷ giãy dụa trốn tránh, chẳng mấy chốc đã giữ ác quỷ trong tay.

“Khốn nạn, rốt cuộc là ai, ai dám động tới ông đây!”

Ác quỷ nổi giận, hai tay chắp lại, liên tục phóng ra vài đạo thuật pháp.

Thuật pháp đánh vào bàn tay, không gây ra bất cứ thương tổn gì, ngược lại còn khơi dậy những ký hiểu ẩn nấp trong lòng bàn tay, để lộ ra ánh sáng ngũ

hành thần thánh.

Mọi người thấy thế đều run lên một cái.

Bàn tay này là do thuật pháp tạo thành.

Đây là thuật pháp.

Chẳng lẽ đám người này, kể cả thuyền lớn, kể cả đại dương tĩnh lặng, đều đang bị giam trong một đạo pháp thuật.

Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ như vậy.

Một giây kế tiếp.

Trên bầu trời xuất hiện một cái miệng khổng lồ.

Bàn tay kia hơi khựng lại một chút, nắm ác quỷ đưa lên trên bầu trời, nhét thẳng vào trong miệng.

Miệng lớn điên cuồng nhai.

Ác quỷ phát ra từng tiếng kêu thảm thiết, cuối cùng âm thanh càng ngày càng nhỏ.

“Ực.”

Trên bầu trời truyền đến một tiếng nuốt.

Âm thanh của ác quỷ đã dừng.

Nó bị cái mồm kia nuốt sống.

Khoang thuyền lặng ngắt như tờ.

Người tranh tuyển thứ nhất cứ thế bị ăn sống ngay trước mắt mọi người.

Gã đã bị đào thải!

----------------------------------------

CHƯƠNG 2459: DIỆT SẠCH (1)

Cố Thanh Sơn yên lặng nhìn bàn tay trên bầu trời.

Bóng ma Tử Vong xua mãi không đi bao phủ lấy linh giác, khiến hắn có cảm giác nghẹt thở.

Dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi hiện lên trước mắt:

[Chú ý: Pháp thuật Thiên giới – Thí Thần Phù Thú đang quanh quẩn bên ngoài chiến trường, bất cứ tồn tại nào có ý đồ tiến vào chiến trường đều sẽ bị loại thú thuật pháp này ăn tươi nuốt sống.]

Chính pháp Thiên giới!

Con ngươi Cố Thanh Sơn hơi co lại, trong lòng nhịn không được mà nảy sinh một ý nghĩ.

Chỉ mới là ở bên ngoài chiến trường mà đã có loại thú thuật triệu hoán có thể giết thần như vậy tồn tại.

Nói như vậy, trận chiến giữa Thiên Đế và Quỷ Vương đã bắt đầu rồi?

Bao vây chiến trường lại là có ý gì?

Chẳng lẽ không muốn trận chiến này bị những người khác nhìn thấy?

Cố Thanh Sơn còn đang suy nghĩ, chợt thấy trên bầu trời lại lần nữa xuất hiện dị tượng.

Không gian dần dần trở nên méo mó, một con thú khổng lồ toàn thân dán đầy bùa chú xuất hiện.

Nó vừa mới xuất hiện, bùa chú toàn thân lập tức tản ra ánh sáng thần thánh vô tận, gần như là trong nháy mắt đã hóa thành một thần thú bằng xương bằng thịt...

Chu tước!

Chỉ thấy trên khoang thuyền, một lão già đột nhiên cười ha hả.

“Ha ha ha, thì ra là pháp thuật Thiên giới thuộc về Hỏa Đức... Lúc còn sống ta chính là tiên tướng Hỏa Đức của Thiên giới, lần này vừa khéo có thể mượn thân phận tiên nhân tránh được kiếp nạn này!”

Ông ta xắn tay áo, thân hình nổi lên như diều gặp gió, bay tới tầng mây.

Lão già làm ra vẻ cung kính, hành lễ nói: “Khởi bẩm thiên quan, ta là thần tướng Hỏa Đức, nay thoát thân khỏi địa ngục, hy vọng được cho phép trở về

Thiên Đình, ra sức cống hiến cho bệ hạ.”

Toàn thân Chu Tước tỏa ra ánh lửa, hai cánh như thể che khuất cả bầu trời, miệng nói tiếng người: “Ngươi là thần tướng Hỏa Đức?”

“Đúng vậy.” Lão già nói.

“Vậy thôi, Chu Tước không tiện giết ngươi.” Chợt thấy thân thể Chu Tước run lên, trong nháy mắt đã hóa thành một con Bạch Hổ toàn thân mang theo sát khí tàn ác.

Lão già hoảng hốt nói: “Đại nhân...”

Bạch Hổ nhìn ông ta một cái, khinh thường nói: “Thực lực như thế mà còn dám xưng bậy là thần tướng Hỏa Đức?”

“Xoẹt!”

Một âm thanh vang lên.

Toàn bộ thân thể lão già lập tức nổ tung, hóa thành một màn sương máu mịt mù.

Bạch Hổ dùng sức hút một cái, hút hết toàn bộ sương máu.

“Ồ?” Bạch hổ ngạc nhiên nói: “Vậy mà thực sự là binh tướng bộ Hỏa Đức, đáng tiếc, đáng tiếc, nhưng trận chiến đang diễn ra, ta không thể buông tha cho bất cứ kẻ khả nghi nào tiến vào chiến trường.”

Nó quan sát phía dưới, đôi mắt lạnh như băng dừng lại trên thuyền lớn.

Trong lòng mọi người phát lạnh.

Cô gái toàn thân phủ đầy lông chim đột nhiên đứng ra, lớn tiếng nói: “Các vị, chúng ta đều là những người xuất sắc thuộc đạo Luân Hồi trong lịch sự của Lục Đạo, chúng ta tập trung sức mạnh của tất cả mọi người, nhất định có thể chiến thắng con thú bùa chú này!”

Mọi người lập tức nhao nhao trả lời.

Hết cách, thoáng cái đã có hai người bỏ mạng, hơn nữa còn không có sức đánh trả, nếu như còn không bắt tay hợp tác, sợ rằng người kế tiếp chính là mình.

“Lên!” Cô gái quát một tiếng, bay lên đầu tiên.

Những người khác bay theo sau, lao về phía Bạch Hổ trên bầu trời.

Cố Thanh Sơn vẫn đứng trong bóng tối trên khoang thuyền, nhìn Bạch Hổ một chút rồi lại nhìn sang mọi người, khẽ lắc đầu một cái, động tác nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện.

Pháp thuật Thiên giới của mình đã tiến hóa mấy đợt, một khi đạt đến trình độ bằng với Thiên Đế là có thể ám sát Người Bảo Vệ Vĩnh Hằng một lần.

Mà pháp thuật Thiên giới – Thí Thần Phù Thú này...

Mình còn chưa bao giờ nghe tới.

Muốn chiến thắng một thuật pháp lợi hại như vậy, sợ rằng phải là quái vật có cùng trình độ với Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng mới có thể làm được.

Trong lòng hắn thầm thở dài một hơi, tranh thủ lúc này cẩn thận điều tra xung quanh.

Thuyền lớn chắc chắn không thể trông cậy vào.

Biển...

Thực ra cũng không phải biển, hiện tại thuyền lớn đã tới Vong Xuyên.

Cố Thanh Sơn khẽ động tâm niệm, Triều Âm kiếm lập tức bay ngang tới, chĩa xuống bên dưới.

“Mở!”

Cố Thanh Sơn khẽ quát một tiếng.

Thuyền lớn hơi nghiêng, sông lớn tách ra một chút.

Cố Thanh Sơn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy thú bùa chú lần nữa biến hóa hình thể, chia thành bốn phần, hóa thành Thanh Long, Bạch Hồ, Chu Tước, Huyền Vũ, chiến đấu vật lộn với hơn mười người tranh tuyển Quỷ Vương.

Mắt thấy đôi bên càng đầu càng ngang sức ngang tài, bốn thánh thú đột nhiên tụ về một thể, thân hình biến đổi, hóa thành một cây trường cung.

Trong hư không, bỗng nhiên xuất hiện một lá bùa chứa đầy năng lượng màu tím.

Một gã A Tu La nhìn kỹ một chút, thất thanh kêu lên: “Là Bùa Thánh Lục Ma.”

Gã mặc kệ những người khác, quay đầu bay về phía tận cùng Vong Xuyên.

Lại thấy lá bùa màu tím chấn động, hóa thành một thần nhân bốn đầu, tám tay, cầm trường cung, không có mũi tên, kéo dây cung hướng về phía A Tu La.

“Giết!” Cô gái người đầy lông chim quát lên.

Đám người chết đồng loạt ra tay.

Từng đạo thuật pháp tuyệt đẹp đánh vào trên người thần nhân, nhưng ngay cả một màng sáng màu tím bao quanh người gã cũng không thể đánh nát.

“Trên đời lại có thần thú phượng hoàng yếu đuối như vậy.”

Thần nhân kỳ quái nhìn cô gái toàn thân đầy lông chim một cái, khẽ lẩm bẩm.

Gã lắc đầu, nhìn ra xa một cái, lập tức buông dây cung.

“Vù...”

Dường như trên trường cung màu tím có một vật vô hình bay ra ngoài.

Xa xôi trên bầu trời, thân thể A Tu La đột nhiên cứng đờ.

Trên mặt gã hiện lên vẻ sợ hãi đến cùng cực, đau đớn cảm thán: “Ta chiến đấu cả đời, lại giống như ếch ngồi đáy giếng... Đáng hận...”

Thân hình của gã từ từ biến mất, giống như là bị thứ gì đó xóa đi.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!