[Lần tranh tuyển này tổng cộng có mười bảy người tham gia.]
[Số người chết: Mười sáu người.]
Ngoại trừ Cố Thanh Sơn, những người khác đã chết hết toàn bộ!
Có lẽ vì nhận thấy tình hình nghiêm trọng, dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi lập tức phóng đại, hóa thành dòng chữ màu máu to lớn:
[Chú ý: Thiên Đế và Quỷ Vương đã đích thân ra tay, trận chiến của bọn họ bắt đầu rồi!]
[Mặc dù ngài trốn dưới đáy Vong Xuyên, nhưng ở đây cũng không tuyệt đối an toàn.]
[Cảnh cáo!]
[Ngài phải lập tức rời xa chiến trường, nếu không dư âm từ trận chiến của bọn họ có thể giết chết ngài.]
Cố Thanh Sơn cắn răng khống chế thân thể đang run rẩy, ánh mắt dừng lại trên mấy dòng chữ kia.
Chấn động vô hình từ trên mặt nước Vong Xuyên truyền đến, chấn động đến thân thể của hắn, khiến hắn nhịn không được phun ra một ngụm máu.
“Đi mau!” Thần kiếm Định Giới quát lên.
Cố Thanh Sơn trầm tư, trong đầu nảy lên một ý nghĩ.
Chạy...
Chạy mau, không chạy thì không kịp nữa đâu...
Nhưng mà một giây kế tiếp, bước chân vừa cất bước của hắn chợt khựng lại.
Hắn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích.
“Ta chiến đấu cả đời, lại như ếch ngồi đáy giếng... Đáng hận...”
Câu nói của A Tu La quanh quẩn bên tai.
Cố Thanh Sơn lẳng lặng gật đầu.
Sâu trong linh hồn của hắn, một cảm xúc thấm thía nào đó đột nhiên sinh ra.
Đây chỉ là bên ngoài nơi cách xa chiến trường nhất, hơn nữa mình còn đang trốn dưới đáy Vong Xuyên.
Nhưng mà ngay cả khi như vậy, mình cũng không có cách nào chịu đựng dư âm trận chiến của Thiên Đế và Quỷ Vương.
Lục Đạo Luân Hồi thuở ban sơ mạnh như vậy!
Cái này hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng.
Chẳng lẽ đây không phải là một bí mật?
Nếu mình không đến, người đời sau ai có thể biết Lục Đạo Luân Hồi khi đó cường đại như vậy?
Cố Thanh Sơn cố sức cầm song kiếm, trong ánh mắt tràn đầy cảm xúc không cam lòng.
Thật vất vả mới tới được một chuyện, chẳng lẽ phải cứ thế mà chạy trốn sao?
Ở một nơi xa xôi như chỗ này... Bản thân không có cách nào chống trả... Ngay cả tiến lên quan sát tình hình trận chiến cũng không làm được, nói gì tới thăm dò bí mật.
Nhỏ bé như vậy.
Giống như một con kiến hôi trong thời đại vô tận, căn bản không có cách nào nhìn thấy chân tướng của thế giới.
Như vậy mà còn muốn trở thành Quỷ Vương Hoàng Tuyền?
Nếu trượng Trấn Ngục Quỷ Vương có khí linh, thấy một kẻ yếu đuối như mình lại muốn trở thành Quỷ Vương...
Cố Thanh Sơn cắn chặt răng, thu lại Thần kiếm Định Giới, hai tay nắm chặt Triều Âm kiếm.
“A a a a a a a... Ta không thể lùi bước!”
Cố Thanh Sơn gầm lên một riếng, trân người bỗng nhiên phóng ra một tầng ánh sáng màu vàng, chiếu rọi ra tầng tầng hào quang chói lọi dưới nước sông Vong Xuyên.
Dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi xuất hiện:
[Ngài chính là Địa Thần thuộc Tứ Thánh Trụ.]
[Ngài đã phát động Địa Đức.]
----------------------------------------
CHƯƠNG 2461: BA THUẬT PHÁP HƯ KHÔNG! (1)
Trong Hoàng Tuyền, hai bóng người đang truy đuổi, vật lộn.
Dư âm do trận chiến tạo thành khiến cho tất cả mọi thứ trong trời đất đều trở nên mơ hồ không rõ.
Tất cả quỷ tần đều đã rút lui, sợ bị liên lụy tới.
Đây tuyệt đối không phải trận chiến mà chúng nó có thể can dự.
Trong chiến trường của Quỷ Vương và Thiên Đế, không một kẻ nào khác có thể tồn tại.
Không đúng.
Trong khắp thế giới Hoàng Tuyền, ngoại trừ Quỷ Vương và Thiên Đế, còn có một người.
Hắn ở đáy Vong Xuyên.
“A...”
Cố Thanh Sơn phát ra tiếng gào thét điên cuồng, lần nữa tiến thêm một bước về phía trước.
Cả người hắn máu me đầm đìa, nhìn vào giống như một người máu bước chậm dưới đáy Vong Xuyên.
Nước Vong Xuyên xung quanh căn bản không thể chạm vào hắn, chỉ cần tới gần đã lập tức bị Địa Đức trên người hắn đánh cho tan tác.
Trong hư không, dòng chữ nhỏ không ngừng hiển thị:
[Cảnh cáo: Sức mạnh mà Thiên Đế và Quỷ Vương sử dụng được chia làm rất nhiều loại, Địa Đức không thể hấp thu toàn bộ!]
[Sau trận chiến đấu này, ngài chỉ có thể lựa chọn chuyển hóa tất cả sức mạnh thành một loại trong đó.]
[Trước tiên ngài phải nghĩ cách tiếp tục sống sót!]
Cố Thanh Sơn quét mắt nhìn xong, cố nén đau đớn trên người, trở tay rút Thần kiếm Định Giới ra.
Hắn gắng gượng giơ thần kiếm lên, rạch một đường giữa không trung.
Sâm La Kiếm Giới!
Trong nháy mắt, toàn bộ thế giới khôi phục vẻ bình lặng.
Cố Thanh Sơn ngã ngồi giữa thế giới trống trải, há miệng thở dốc.
Thần kiếm Định Giới vội vàng lên tiếng:
“Trận chiến của bọn họ phát ra dư âm quá mức mạnh mẽ, bây giờ sức mạnh của ta không đủ để bảo vệ ngươi, sau năm hơi thở, kiếm giới sẽ bị phá hủy!”
“Có thể chống đỡ năm hơi thở? Không tệ.”
Cố Thanh Sơn nói, lau máu trên cằm.
Ánh mắt hắn dừng lại trên không trung, tập trung nhìn vào một cái tên trên giao diện danh sách.
[Nhóm Tình Yêu Thuần Khiết.]
Người cuối cùng bị triệu hoán tới là Barry.
Năng lực của Barry chính là sẽ không chết vào thời điểm trận chiến đang diễn ra.
Cố Thanh Sơn vẫn luôn không nỡ dùng năng lực này.
Nhưng hiện tại không có lựa chọn nào khác.
Hắn thở dài, lập tức phát động kỹ năng danh hiệu.
“Còn có một hơi thở.”
Thần kiếm Định Giới nhắc nhở.
Cố Thanh Sơn loạng choạng đứng lên, hai tay nắm chặt trường kiếm.
Hắn ép buộc bản thân chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!
Sau một cái chớp mắt.
Toàn bộ thế giới trống rỗng hoàn toàn vỡ nát, nước sông Vong Xuyên nhạt nhòa hiện ra.
Dư âm vô hình của cuộc
Chiến từ bốn phương tám hướng kéo tới.
Cố Thanh Sơn điên cuồng hét lên một tiếng, hai tay nhanh như tia chớp, vung hai thanh trường kiếm, quơ múa thành ánh kiếm tuyệt đẹp.
Một cảm giác khác thường bao phủ quanh thân.
Tựa như có cái gì đang che chở cho hắn, cho nên tính mạng của hắn sẽ không mất đi trong cuộc chiến.
Máu.
Máu trên người không ngừng tuôn ra.
Thỉnh thoảng có làn sóng xung kích mang theo khí tức hủy diệt hỗn loạn tàn sát bừa bãi giữa dòng nước Vong Xuyên, Cố Thanh Sơn cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Hắn ra sức múa kiếm, liên tục duy trì sức mạnh Địa Đức, bước về phía núi Thiết Vi.
Thiên Đế và Quỷ Vương đang ở đó!
Một hơi thở.
Hai hơi thở.
Năm hơi thở.
Mười hơi thở.
Đột nhiên, trong trời đất vang lên một âm thanh đinh tai nhức óc.
“Quỷ Vương, ta thấy chúng ta không cần thăm dò lẫn nhau nữa, đánh thật đi.”
Cố Thanh Sơn nghe thấy âm thanh này, suýt chút nữa nằm sấp xuống.
Chiến đấu kịch liệt như vậy, khiến vô số quỷ thần phải lui binh, làm cho thế giới Hoàng Tuyền không ngừng chấn động, nhưng chẳng qua chỉ là Thiên Đế
và Quỷ Vương đang thăm dò lẫn nhau?
Lại một giọng nói khác vang lên: “Thiên Đế, lần tranh hùng này ngươi nhất định sẽ thua.”
“Ồ? Vì sao?” Thiên Đế hỏi.
“Bởi vì có một người từ trong hư không tới giúp đỡ ta, nàng gia nhập Goàng Tuyền, cùng ta đánh thắng ngươi.” Quỷ Vương nói.
Nơi xa xôi trong bầu trời vang lên một giọng nói: “Thiên Đế đạo Luân Hồi, ngươi vẫn nên nhận thua đi, như vậy chí ít còn có thể tiếp tục thống lĩnh Thiên giới.”
Đây là giọng nói của nữ xương khô.
Thì ra bà ấy gia nhập Hoàng Tuyền vào thời khắc này!
Chỉ nghe giọng điệu của Thiên Đế đột nhiên trở nên u ám: “Thì ra là thế, cường giả mới đến từ hư không, đáng tiếc... Ta có Thiên Thư Luân Hồi, các ngươi không thắng được ta.”
“Vậy thử một chút, xem rốt cuộc ai mới là người đứng đầu Luân Hồi!”
Ba âm thanh ngưng bặt.
Không có chút dấu hiệu nào, Cố Thanh Sơn bị một lực tấn công vô cùng mạnh mẽ đánh bay ra ngoài, lăn vòng dưới đáy Vong Xuyên, cho đến khi đã lăn xa mấy cây số mới có thể gắng gượng ổn định thân hình.
Miệng hắn phun ra máu, ngay cả lỗ mũi, mắt và lỗ tai cũng bắt đầu chảy máu.
Trong không trung lập tức nhảy ra một hàng chữ nhỏ:
[Ngài thu được huyền bí chiến đấu: Bất tử.]
[Chỉ cần ngài còn ở trong phạm vi chiến đấu, ngài sẽ không chết.]
[Cảnh cáo: Trình độ của loại năng lực này kém xa trình độ của Thiên Đế và Quỷ Vương, mà dư âm do trận chiến của bọn họ phát ra bao hàm vô số thuật pháp, trong đó có một vài thuật pháp có thể phá vỡ huyền bí chiến đấu của ngài.]
[Huyền bí chiến đấu trên người ngài có thể biến mất bất cứ lúc nào!]
Ánh mắt Cố Thanh Sơn khẽ động.
Năng lực của Barry cũng không thể chống đỡ được nữa.
Xem ra chỉ có thể tạm thời rút lui.
Nhưng mà thực sự muốn rút lui sao?
Cảm xúc không cam tâm dâng trào trong lòng Cố Thanh Sơn.
Hiện tại hắn đã biết nữ xương khô gia nhập Hoàng Tuyền từ lúc nào, biết thần khí của Thiên Đế chính là Thiên Thư Luân Hồi.
Trong thời khắc mấu chốt này, có thể rất nhiều bí mật của Lục Đạo sẽ phơi bày trước mắt mình!
Đột nhiên, một tiếng cười điên cuồng chấn động bốn phương vang lên:
“Ha ha ha, trượng Trấn Ngục Quỷ Vương của ta chuyên môn khắc chế Thiên Thư Luân Hồi của ngươi, Thiên Đế ngươi nhất định thua!”
Cố Thanh Sơn còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy nước sông xung quanh ngưng đọng lại.
----------------------------------------