Trong nháy mắt, con quái vật đã tỉnh táo lại.
"Thiên Đế cứu ta —— "
Nó nâng giọng mà quáy to.
Cố Thanh Sơn cùng cô gái xương trắng đều lộ ra vẻ cảnh giác.
Chỉ thấy tia Thần Lôi Luân Hồi kia như vẩy mực mà đánh vào ngực con quái vật bụi sao, cuốn lên tầng tầng lớp lớp ánh chớp tung tóe như sóng tràn.
Ánh chớp chằng chịt chi chít chui vào trong thân thể con quái vật.
Quái vật lập tức cứng đờ.
Sự sống đã triệt để bị cắt đứt khỏi người nó, thân thể cùng linh hồn nó đã hoàn toàn tàn lụi.
Chỉ thấy thân thể mênh mông như sao trời của nó dần dần tiêu tán khỏi khung trời trên cao.
Thẳng đến thời khắc cuối cùng, con quái vật vẫn không cam lòng mà trăn trối: "Thiên Đế. . . Rõ ràng nói. . ."
Thanh âm im bặt mà dừng.
—— Nó vĩnh viễn không còn tồn tại.
Cố Thanh Sơn lạnh lùng quan sát cảnh tượng này, chỉ cảm thấy có cảm giác nói không ra lời.
Bỗng nhiên, một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện:
[Chú ý, một thế giới tướng vị cực kỳ đặc thù đang giáng lâm.]
Cố Thanh Sơn còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền đã biến mất.
Bốn phía là một vùng tăm tối.
Dần dần có ánh sáng.
Hắn phát hiện mình đang đứng trong một Trường Điện rộng lớn mà tịch mịch.
Trong điện không có một ai.
Hai bên Trường Điện là sáu tòa đài cao đang đứng theo thứ tự, trên năm tòa trong đó chỉ có quang ảnh mơ hồ, mà cái thứ sáu lại là một quyển sách.
Cố Thanh Sơn do dự, hắn không hiểu được tình huống trước mắt.
—— Tại sao mình lại đột nhiên xuất hiện trong một Trường Điện kia chứ?
Hư không khẽ động, đã thấy một cái mặt nạ đang bay ra.
Cố Thanh Sơn lập tức giật mình.
Cái mặt nạ này nhìn rất quen mắt, không phải là cái mặt nạ Lục Đạo Ác Diện tên là "Ngọc thụ" kia của mình hay sao?
Thế nhưng rõ ràng mình đã kết hợp nó vào thần thông.
Sao nó lại xuất hiện ở nơi này kia chứ?
"Cái mặt nạ này quả thật không tệ, cho nên chính ta làm ra một cái."
Một giọng nói trầm thấp vang lên.
Cố Thanh Sơn theo tiếng nói mà nhìn lại.
Chỉ thấy trong hư không duỗi ra một bàn tay, nắm lấy cái mặt nạ, đeo lên mặt.
Đó là một người đàn ông.
Hắn đi ra từ trong hư vô, có đeo mặt nạ, ngồi xuống sau chiếc bàn đọc sạch.
"Hoan nghênh ngươi, Quỷ Vương Hoàng Tuyền tân nhiệm." Người kia lại nói một câu.
"Các hạ là. . . Thiên Đế tiền nhiệm sao?"
Cố Thanh Sơn trầm ngâm mà hỏi.
"Đúng vậy, ngươi có thể xưng hô ta như vậy." Người kia nói.
Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng thở ra, lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng.
Không phải sư tôn.
Làm ra hết thảy âm mưu không phải sư tôn!
Vừa nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn lập tức tràn đầy vui mừng.
Cố Thanh Sơn hắng giọng một cái, hỏi: "Vì sao các hạ lại xuất hiện vào thời điểm lúc này? Vì sao lại truyền tống ta đến thế giới tướng vị này?"
Người đàn ông kia nói: "Thật ra ta có đáp ứng với Vạn Vật Chi Chủ, vào thời điểm nó sắp chết, ta nhất định sẽ kịp thời xuất hiện."
"Cho nên ngươi tới đây sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đúng vậy." Hắn ta thừa nhận.
"Nhưng ngươi cũng không cứu nó." Cố Thanh Sơn nói.
"Ta quả thật có hứa với nó nhất định sẽ tới, nhưng ta không nói sẽ cứu nó." Người đàn ông đeo mặt nạ ác quỷ lên tiếng.
Cố Thanh Sơn lặng lẽ câm nín, sau đó hỏi: "Như vậy, vậy ý nghĩa để ngươi xuất hiện lại là cái gì?"
"Nó làm hư chuyện đơn giản như vậy, ta không thể không tự mình đến thu thập tàn cuộc." Hắn ta nói.
"Ngươi định làm gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Người đàn ông dựa vào chiếc ghế dựa đằng sau, đánh giá hắn rồi nói: "Đây là lần đầu tiên ta gặp ngươi, muốn nghe thử ý kiến của ngươi về Lục Đạo Luân Hồi là như thế nào."
Cố Thanh Sơn nhún vai, nói: "Ta cũng không biết nó là cái gì, nhưng người bên cạnh ta đều ở bên trong Lục Đạo, cho nên ta thật sự muốn khống chế nó trong tay."
Người đàn ông lắc đầu, nói: "Ngay cả Quỷ Vương Hoàng Tuyền chân chính cũng bị ta giết, con kiến hôi kế nhiệm nhà ngươi lại càng không phải vấn đề, cho nên Lục Đạo Luân Hồi cuối cùng rồi sẽ thuộc về ta."
Cố Thanh Sơn đang muốn nói chuyện, trong lòng đột nhiên hiện ra một giọng nói:
"Đừng nghe hắn."
—— Đây là tiếng nói của Thi Thể Khổng Lồ!
Chỉ nghe nó tiếp tục nói: "Thiên Đế tiền nhiệm chân chính đang bị ta kéo lại, tạm thời không qua được, không thể không thả ra một tia ý thức quấn vào chiếc mặt nạ ác quỷ, lệnh cho thứ kia hóa thành thế giới mà ngươi thấy, muốn chơi trò không đánh mà thắng đấy."
Cố Thanh Sơn lập tức vững tin hơn, lặng yên hỏi: "Ta cũng sẽ không đầu hàng, hắn làm như vậy hoàn toàn không có ý nghĩa."
"Có ý nghĩa —— hắn có Diễm Linh Hoa Tai trong tay, sớm đã có thể tìm kiếm được cơ hội thoát thân khỏi ta, sau đó tiến đến giết ngươi." Thi Thể Khổng Lồ nói.
"Tia ý thức này có thực lực như thế nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Nó sẽ mượn nhờ sức mạnh của cái mặt nạ của ngươi —— chỉ khi ngươi có chém nát cái mặt nạ kia, mới có thể thoát thân." Thi Thể Khổng Lồ nói.
"Ta đã hiểu." Cố Thanh Sơn nói.
Nói thì chậm, nhưng kỳ thật thời gian chỉ mới qua một giây mà thôi.
Cố Thanh Sơn nghe thấy gã đàn ông đối diện nói: "Mặt nạ ác quỷ của ngươi, kiếm của ngươi, hết thảy bảo vật của ngươi, tất cả đều bị ta thu hết, nếu ngươi muốn tìm về bọn chúng, chẳng lẽ không cần tới hỏi ý kiến ta hay sao?"
Cố Thanh Sơn nói: "Ngươi chính là Thiên Đế tiền nhiệm đường đường, khống chế mọi chuyện của Lục Đạo ở phía sau màn, khống chế sinh tử tồn vong của vô số người thậm chí là đại thế của Lục Đạo luân hồi, ta lại có tư cách gì nghe theo ý kiến của ngươi chứ?"
"Ngươi có vinh hạnh được nghe." Gã đàn ông kia cười nói.
Cố Thanh Sơn nghiêm mặt nói: "Ngươi im miệng."
Nụ cười trên mặt gã đàn ông nọ dần dần biến mất.
Hắn ta bất đắc dĩ thở dài, nói: "Ta thật sự rất bận rộn, mỗi ngày đều có rất nhiều công việc phải làm, chuyện của Lục Đạo Luân Hồi cũng sắp kết thúc, không có quá nhiều thời gian lãng phí ở chuyện nhỏ như thế này, cho nên —— "
Hắn ta lấy ra một phần khế ước từ trong ngăn kéo, dùng ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.
Tấm khế ước kia vững vàng bay đến trước mặt Cố Thanh Sơn.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2468: GẶP THIÊN ĐẾ (2)
Cố Thanh Sơn nhìn chăm chú vào đó, chỉ thấy trên khế ước viết một đoạn văn tự:
"Kgười tuân thủ khế ước: Cố Thanh Sơn."
"Nội dung khế ước: Cố Thanh Sơn nhất định phải nghe theo mệnh lệnh của người sáng lập khế ước một cách vô điều kiện."
"Người sáng lập khế ước đưa ra hứa hẹn, khiến Cố Thanh Sơn trở thành chủ thần Hoàng Tuyền mới, vĩnh thế cũng không thay đổi."
Cố Thanh Sơn lười lãng phí thời gian nữa.
Cái tên này quá xảo trá tàn nhẫn, mình gần như không có khả năng thám thính ra thêm tình báo hữu dụng gì nữa.
Vừa nghĩ đến đây, Cố Thanh Sơn đưa tay nắm một cái vào hư không.
Chỉ thấy một thanh trường đao bị hắn nắm chặt trong tay.
"Thần Khí giúp ta!"
Hắn quát lên một tiếng lớn, trường đao đang muốn đâm ra ——
Đã thấy người đàn ông kia đã biến mất khỏi chỗ cũ, hắn ta đưa tay bắt được trường đao.
Cố Thanh Sơn dùng sức kéo lại, thế mà không rút thanh đao ra được.
"Tấm mặt nạ này chính là Ác Quỷ Diện chuyên cướp đoạt thần thông, sức mạnh Thần Khí của ngươi sẽ bị đề cao lên một cấp độ, dùng để đối phó chính ngươi." Hắn ta cười nói.
Lời nói vừa dứt, bên trên trường đao lập tức hiện đầy vết rách, trực tiếp vỡ vụn thành từng mảnh.
Trên mặt nạ của hắn ta dần dần xuất hiện từng hàng chú văn chi chít, hình thành một gương mặt ác quỷ.
—— Đây chính là năng lực của Lục Đạo Ác Diện!
Trong hư không đột nhiên dần hiện ra một hàng chữ nhỏ:
[trường đao của ngươi đã bị ngươi động tay chân, sớm đã nằm trong trạng thái tổn hại.]
[Lục Đạo Ác Diện hấp thu sức mạnh của trường đao, đang dần dần tạo ra trạng thái cao hơn một tầng: Chữa trị như lúc ban đầu.]
——trường đao này là lúc trước khi còn ở mặt sau của Nhân Gian giới, hắn tiện tay tùy ý lấy một vài thứ gì đó từ trong bảo khố của Thiên Đế, chẳng qua là phàm binh mà thôi.
Dù sao khi đó mọi người đều bị phong ấn thực lực, lại bị Thiên Đế lấy đi hết thảy binh khí bảo vật, có dùng cũng không tệ rồi.
Để cho an toàn, Cố Thanh Sơn đặc biệt để lại thêm một thanh đao cho mình.
Lại không ngờ lại có tác dụng vào thời điểm này.
Cố Thanh Sơn bỗng nới lỏng trường đao, hai tay dùng sức kéo một cái trong hư không, nắm hai thanh Trường kiếm trong tay.
Lục Đạo Ác Diện đang tiêu hóa tiến giai, nhất thời không cách nào hấp thu uy lực của Thần Kiếm Định Giới và Kiếm Triều Âm.
Cố Thanh Sơn vung vẩy Trường kiếm, chém ra ánh kiếm phủ kín đầy trời đất.
Ác Quỷ Diện nhất thời không cách nào ứng phó, trực tiếp bị chém thành mảnh vỡ.
Chỉ một thoáng, tất cả quang ảnh đã tán đi.
Cố Thanh Sơn về tới thế giới Hoàng Tuyền lần nữa.
Bên tai truyền đến một giọng nói:
"Vừa rồi là ai tìm ngươi? Sao ngươi lại lập tức biến mất?"
Cô gái xương trắng hỏi.
"Là một tia ý niệm của Thiên Đế, hắn sắp tới rồi. " Cố Thanh Sơn nặng nề mà nói.
Cô gái xương trắng thở dài một tiếng, hỏi: "Ngươi định làm như thế nào?"
"Nếu như ta nói muốn chiến một trận thì sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Cô gái xương trắng chán nản nói: "Hắn là kẻ chí cường, ngươi đánh không lại hắn, năm đó ta và Quỷ Vương Hoàng Tuyền tiền nhiệm liên thủ cũng không thể thắng hắn, thậm chí cả phát sinh cái gì ta cũng không nhớ nổi —— "
Cố Thanh Sơn yên lặng gật đầu.
Hắn rút Trấn Ngục Quỷ Vương Trượng ra, cất tiếng: "Quỷ Vương tiền nhiệm từng nói với ta, bảo ta trước khi không cách nào thủ thắng, phải đào tẩu trước, cho nên —— "
"Chúng ta trốn đúng không?" Cô gái xương trắng hỏi.
"Đúng, nhưng chúng ta sẽ không để lại thế giới Hoàng Tuyền cho hắn." Cố Thanh Sơn nói.
Cái đầu độc giác trên Trấn Ngục Quỷ Vương Trượng đột nhiên bắn ra từng luồng ánh sáng đỏ.
Cố Thanh Sơn quát khẽ: "Lục Đạo chinh chiến!"
"Là căn dặn mà Quỷ Vương tiền nhiệm để lại sao?" Cô gái xương trắng hỏi.
"Đúng vậy." Cố Thanh Sơn nói.
Câu căn dặn quan trọng nhất của Quỷ Vương tiền nhiệm chính là trốn đi.
Trước khi còn chưa nắm chắc có thể phá tan được Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh, điều duy nhất có thể làm, chính là mau trốn!
Trốn được càng xa càng tốt!
Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng vỗ về Trấn Ngục Quỷ Vương Trượng, nói khẽ: "Thần Chủ đại nhân, ta muốn mang địa ngục rời khỏi thế giới Hoàng Tuyền, ngươi có tính toán gì không?"
Cô gái xương trắng im lặng mấy giây, sau đó cất tiếng: "Kiếm của ngươi. . . Hình như đang bị Thiên Đế phong ấn trong Luân Hồi Điện, ngươi định làm thế
nào?"
"Ta dự định mang bạn bè vào Luân Hồi Điện cùng đi thử một chút, xem có thể mở ra những cấm chế kia hay không, sau đó lấy binh khí của mình đi." Cố
Thanh Sơn nói.
"Nếu ngươi đang trong quá trình lấy kiếm, mà lúc này Thiên Đế chạy đến, vậy thì phiền toái."
Cô gái xương trắng nói xong thì hai tay chấp lại với nhau ra một ấn.
Toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền chấn động.
Một ánh sáng mờ nhạt xông ra khỏi dòng sông Vong Xuyên, cứ phiêu đãng qua lại trên bầu trời, chiếu sáng núi Đại Thiết Vi, lại bay về hướng Luân Hồi Điện.
"Tiền bối?" Cố Thanh Sơn chần chờ nói.
"Đã quyết định muốn đi, vậy thì không thể lưu lại cho Thiên Đế bất kỳ cái gì có thể dùng ―― chúng ta cùng đem tất cả mọi thứ mang đi đi!" Cô gái xương trắng nói.
Cố Thanh Sơn khẽ giật mình, vui mừng quá đỗi mà nói: "Chúng ta thật sự có thể làm được như thế sao?"
"Vong Xuyên và Cầu Sinh Tử trên dòng Vong Xuyên, để ta nghĩ biện pháp, dù sao Tháp Miếu của ta liền nằm ngay trong lòng Vong Xuyên; mà nếu ngươil có thể giải quyết vấn đề Đại Thiết Vi, một khi núi Đại Thiết Vi có thể đi theo ngươi, như vậy kiến tạo Luân Hồi Điện nằm trên núi cũng không phải vấn đề." Cô gái xương trắng nói.
"Ta. . . Nên làm thế nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Cô gái xương trắng thở dài nói: "Đáng tiếc, ngươi đã thu được Trấn Ngục Quỷ Vương Trượng, thần chức là Hoàng Tuyền Quỷ Vương ―― dựa theo quy tắc Lục Đạo mà Thiên Đế lập xuống, ngươi không cách nào thu hoạch thêm Thần Khí khác nữa. . ."
Cố Thanh Sơn nhịn không được nhìn lại hướng phương xa, chỉ thấy toàn bộ quần thể cung điện luân hồi trùng trùng điệp điệp, tọa lạc ở chân núi Thiết Vi, bên bờ Vong Xuyên.
Nếu như Vong Xuyên, Cầu Sinh Tử, Luân Hồi Điện, núi Thiết Vi, mười tám tầng địa ngục đều đi theo mình rời khỏi Lục Đạo Luân Hồi, như vậy thế giới Hoàng Tuyền cũng chỉ còn một Quỷ Môn quan mà thôi.
Trong thế giới Hoàng Tuyền, quyền năng của Quỷ Môn quan chính là có thể chuyển hóa người chết thành quỷ, không thể tuỳ tiện mở ra sử dụng.
----------------------------------------