Trong những thanh phi kiếm kia, đều ẩn chứa lực lượng pháp tắc hủy diệt đồ vật.
Thời gian chiến đấu càng dài, thần khí sẽ càng ngày càng nhận nhiều thương tổn hơn.
Đó chính là Vạn Vật Diệt của Định Giới!
Ma Long ngẩng đầu nhìn trời, thở dài: "Thực ra... đối với chuyện này thì Thiên Đế cũng đã sắp đặt một loại bảo hiểm."
"Bảo hiểm?" Cố Thanh Sơn hỏi lại với giọng nghi ngờ.
Ma Long móc một tấm bùa chú từ trong ngực ra, sử dụng nó trước mặt Cố Thanh Sơn.
Đó là một tấm bùa chú màu tím, lúc nào cũng bốc lên từng luồng sương mù tím đen hừng hực, vừa mới xuất hiện đã gợi lên vô số ánh sáng trong hư
không.
Con ngươi Cố Thanh Sơn co lại, nói với giọng ngập ngừng: "Ma Long, ngươi..."
"Đúng, ta là người của Thiên Đế." Ma Long trả lời.
Tấm bùa chú trong tay Ma Long bùng nổ ra từng luồng sáng bắn lên tận trời, rồi ngưng tụ lại thành một bóng mờ cao vài chục trượng.
Bóng mờ kia phát ra âm thanh rất trang nghiêm:
"Thần linh Hoàng Tuyền - Lãnh Thiên Trần, ngươi làm rất tốt."
Ma Long quỳ một chân xuống đất, nói với giọng kính cẩn: "Thiên Đế bệ hạ, Trấn Ngục Quỷ Vương trượng đã ở trong tay ta, tình cảnh của toàn bộ Hoàng Tuyền đều nằm trong tính toán của ngài... hiện tại kính mời ngài giáng lâm!"
Bóng mờ kia vang lên tiếng cười trầm thấp, quan sát Cố Thanh Sơn rồi nói: "Đệ tử của Tạ Đạo Linh, ta đã đánh giá ngươi rất cao, thế nhưng vẫn không ngờ được, ngươi lại có thể ép quân cờ cuối cùng của ta ra."
Thiên Đế!
Thiên Đế đời trước!
Cố Thanh Sơn im lặng liếc nhìn bóng mờ kia, rồi nói: "Ngươi đã thu phục Lãnh Thiên Trần?"
"Đương nhiên, hắn là một kẻ rất có dã tâm, từ trước tới nay đã làm cho ta rất nhiều chuyện, làm cho toàn bộ Hoàng Tuyền dần dần trở thành vật trong bàn tay của ta... Hắn là một người đã trải qua vô số thử thách, xứng đáng trở thành một tấm át chủ bài của ta."
Bóng mờ Thiên Đế nhìn về phía Ma Long, thì thấy Ma Long vẫn đang quỳ một chân trên đất, trên mặt cũng thể hiện sự tôn kính.
Ma Long cảm nhận được bóng mờ của Thiên Đế đang chú ý tới mình, nên tiếp tục nói: "Thiên Đế bệ hạ, xin hãy hàng lâm xuống, tiêu diệt mọi rác rưởi trước mặt ngài!"
"Ngươi rất hận hắn sao?" Bóng mờ Thiên Đế hỏi.
"Đúng vậy, hắn đã cướp đi mọi thứ đáng nhẽ thuộc về ta, cả ngày lẫn đêm ta đều muốn giết chết hắn, chắc hẳn ngài cũng biết khi trước ta đã chịu bất công như thế nào nên mới bị bại bởi hắn." Ma Long nói.
"Ừm, ta biết... đương nhiên là ta biết..."
Từ trong bóng mờ Thiên Đế bay ra một điểm sáng nho nhỏ, hạ xuống, lơ lửng trước mặt Ma Long.
Đó chính là một tấm lệnh bài nhỏ nhắn.
"Đây là phần thưởng của ngươi, nó có thể điều khiển tất cả Thần khí bị phong ấn ở Hoàng Tuyền, thậm chí có thể sử dụng lực lượng bản nguyên của Hoàng Tuyền, uy lực cực kỳ lớn." Bóng mờ Thiên Đế nói.
Ma Long hơi khó hiểu, hỏi: "Ý của ngài là..."
Bóng mờ Thiên Đế cười cười: "Ngươi đã có Trấn Ngục Quỷ Vương trượng, có thể ra lệnh cho tất cả người chết, hiện tại ta lại cho ngươi quyền năng điều khiển tất cả Thần khí, từ nay về sau ngươi chính là Vua của Hoàng Tuyền!"
Ma Long cực kỳ vui mừng, cất cao giọng nói: "Thiên Đế bệ hạ!"
Ban thưởng quyền hành to lớn như vậy, làm cho Ma Long cực kỳ kích động, làm cho Ma Long không thể nói ra câu kế tiếp được.
Bóng mờ của Thiên Đế có vẻ như rất hài lòng về phản ứng của Ma Long, nói: "Hiện tại ta đang bị ngăn cản, tạm thời không thể giáng lâm nơi đây được, cho nên việc của ngươi cần làm là..."