Nếu như tranh đấu. . .
Cố Thanh Sơn không nói chuyện, chỉ đưa tay rút ra Thần Kiếm Định Giới từ trong hư không, chỉ vào hư không.
Quyền năng của Định Giới, chiếu rõ!
Chỉ một thoáng, quang ảnh trùng điệp ngưng tụ thành một hình ảnh đang nhanh chóng chớp động.
Mọi chuyện xảy ra khi hắn bị ba mươi sáu chuôi Thần Khí vây công đã tái hiện lần nữa.
Cô gái xương trắng nhảy lên thuyền nhỏ, theo dòng Vong Xuyên xuyên qua hư không, đi về hướng Nhân Gian giới.
Hết thảy tại hai hơi ở giữa hiện ra hoàn tất.
"Đây là Vong Xuyên Thần Kỹ. . . Sư tôn. . ."
Cố Thanh Sơn nhẹ giọng thì thầm.
—— Cô gái xương trắng bị khế ước mang đến nhân gian.
Nói cách khác, tình trạng hiện giờ của sư tôn cũng rất nguy hiểm.
Thiên Đế quả nhiên tính toán không lỗ hỏng, mặc kệ phía bên này mình dùng ra loại thủ đoạn gì, hắn đều sớm đã chuẩn bị xong phương pháp ứng phó.
Như vậy. . .
Mình phải làm thế nào mới có thể chiến thắng hắn ta chứ?
Ánh mắt Cố Thanh Sơn khẽ nhúc nhích.
Suy nghĩ cẩn thận, lần duy nhất mình kiến thức được bí mật của Lục Đạo và Thiên Đế giả, nhìn thấy Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng, là bởi vì ——
Ngay cả bước kế tiếp mình phải đi đâu cũng không biết.
Lúc ấy mình dùng mảnh vỡ của Thần Kiếm Định Giới, phát động ra quyền năng lui tà, tự đánh mình bay tung ra khỏi Tinh Không thành.
Sau đó mình triệu hồi yêu tinh.
—— Không ai có thể đoán trước yêu tinh sẽ làm cái gì.
Cho nên đó là lần duy nhất mình thoát khỏi tính toán của Thiên Đế.
Nếu như thế thì. . .
Cố Thanh Sơn dần dần nảy sinh một ý tưởng trong lòng.
Nói thì chậm, kì thực thời gian mới trôi qua mấy giây ngắn ngủi mà thôi.
Trong hư không nhảy ra một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi lần nữa:
"Chú ý, lần tranh hùng này đã bắt đầu!"
Trên bầu trời, trang sách công đức bộc phát ra ánh hào quang rực rỡ, từng hàng chú văn cấp tốc mà hiển hiện.
Cố Thanh Sơn vẫn không nhúc nhích.
Trong hư không bên cạnh hắn, đã có một thanh Trường kiếm thu thuỷ lặng lẽ hiển hiện.
Trường kiếm hóa thành một người con gái xinh đẹp lạnh lẽo, đứng ngay bên cạnh hắn.
"Công tử?" Sơn Nữ thấp giọng mà nói.
Cố Thanh Sơn vứt Trấn Ngục Quỷ Vương Trượng cho nàng.
"Quy tắc là không có kẻ chết thì không kết thúc —— cho nên cứ chạy đi là được rồi, thực sự không được thì trở về địa ngục nghỉ ngơi, không cần liều mạng." Cố Thanh Sơn truyền âm.
"Đã rõ!"
Sơn Nữ ngẩng đầu nhìn về phía trang sách công đức, toàn thân tỏa ra một dao động kỳ diệu.
Thần thông, tuệ mệnh!
—— nàng có thể sử dụng tất cã mọi quyền năng của Cố Thanh Sơn!
Chỉ thấy Cố Thanh Sơn vươn tay ra.
Sơn Nữ lập tức nắm chặt tay của hắn.
Chỉ một thoáng, Sơn Nữ biến thành hình dạng của hắn, mà Cố Thanh Sơn lại biến trở về pháp sư vong linh Rhode.
Chúng Sinh Đồng Điều Huyền Bí chung cực!
Bọn hắn đồng thời phát động ra sức mạnh huyền bí chung cực này, lại chuyển hóa thân phận khác nhau.
Sơn Nữ thu được thân phận Hồn khí chiến tranh Cực Cổ, bắt đầu chính thức tham dự trận Thần Khí tranh hùng này.
Mà Cố Thanh Sơn lại trở về với thân phận Thần Chích tử thần, thoát ly trận chiến Thần Khí.
"Công tử, ta phải đi rồi." Sơn Nữ khẽ quát một tiếng.
"Ừ, vất vả cho cô." Cố Thanh Sơn nói.
Thân hình Sơn Nữ chấn động, phóng lên tận trời, nửa đường còn hóa thành một con rồng đen lừa cháy hừng hực che khuất cả bầu trời.
Oanh ——
Tiếng nổ tung kịch liệt vang lên, lại thấy từng tia từng tia ánh sáng màu lam lóe lên!
Bức tường âm thanh và bức tường ánh sáng cùng lúc bị đánh tan.
Trong chớp mắt, con rồng đen đã xông phá hư không, thoắt cái đã không biết đi đến phương nào.
Thiên Thư Luân Hồi trì trệ, sau đó lập tức xuyên phá hư không, theo sát đằng sau.
Quy tắc của Thần Khí tranh hùng là không có kẻ chết thì không kết thúc.
—— Nếu nó muốn trở thành chủ Thần Khí của Hoàng Tuyền, vậy thì nhất định phải tìm ra con rồng đen, chiến thắng con rồng đen !
Hai món Thần Khí đều biến mất khỏi thế giới Hoàng Tuyền.
Lúc này Cố Thanh Sơn mới nhìn về phía Lãnh Thiên Trần.
"Ta phải đi đến nhân gian cứu sư tôn, thuận tiện giải quyết một chuyện mấu chốt của Nhân Tộc." Cố Thanh Sơn nói.
"Chuyện gì?" Lãnh Thiên Trần hỏi.
" Nhân Tộc Cực Cổ chỉ lấy được một bộ phận truyền thừa của nhân tộc Lục Đạo, còn có một phần khác hiện giờ đang được chôn giấu trong nhân gian mộ."
"Năm đó Nhân Tộc đã thua Thiên Đế trong lúc tranh hùng, rút ra kinh nghiệm xương máu, họ không chỉ sáng tạo ra Diệt Tuyệt Tai Ách Long, còn tạo ra một thứ khác, nuôi ý đồ chiến thắng Thiên Đế trong cuộc tranh hùng lần tiếp theo."
"—— Thứ kia vẫn luôn phiêu linh ở Thế Giới Hư Không, vào thời đại Tuyên Cổ thì bị vạn thần nhặt, trong thời gian khá dài đã thuộc về hậu nhân của vạn thần, lưu lạc đến thế giới nguyên sơ, cuối cùng kết duyên cùng ta —— tìm thấy nó, ta mới được coi là có được toàn bộ sức mạnh cuối cùng của Nhân Tộc."
Cố Thanh Sơn nói.
"Ngươi đi đi." Lãnh Thiên Trần nói.
"Lãnh huynh, sau khi ta đi, ngươi cứ đến địa ngục, địa ngục nằm bên trong núi Thiết Vi, là khu vực an toàn sau cùng của chúng ta, ngươi cần giữ vững nơi đó, đừng đi ra." Cố Thanh Sơn dặn dò.
"Tốt, ta sẽ trông coi địa ngục." Lần này Lãnh Thiên Trần không cự tuyệt.
Cố Thanh Sơn gật gật đầu với hắn ta, thân hình lập tức lui về phía sau.
Hư không sau lưng hắn đã vỡ nát.
Hoàn toàn cảnh tượng nghĩa địa u ám xa xôi đã hiển hiện.
Cố Thanh Sơn lui vào trong cảnh tượng kia, hoàn toàn biến mất.
Hắn đi đến nhân gian.
Dòng sông Mộ.
Cố Thanh Sơn ngồi xổm bên bờ sông, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.
Từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi dừng lại trong hư không, vẫn luôn thoáng hiện không ngừng nghỉ:
[Trạng thái: Cấm.]
[Hai tòa thành Thiên Đình, Tinh Không đã được thành lập, Thánh Tuyển chi tranh của Nhân Gian giới đã kết thúc.]
[Ngươi thân là Tử Thần, không cách nào tiến vào cuộc tranh hùng của Nhân Gian giới.]
Cố Thanh Sơn thả ra thần niệm, cẩn thận đảo qua bốn phía.
Trong một mộ huyệt được mở toang cách đó mấy ngàn dặm đang có ba tên Thánh Tuyển giả đang nằm.
Hơi thở của bọn họ đã hoàn toàn biến mất, hiển nhiên là đã chết.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2481: LẦN NỮA SÓNG VAI (1)
Một thứ chất lỏng màu đen lưu động đang vây quanh bọn họ vài vòng, sau đó ngưng tụ thành một con thằn lằn màu đen.
Thằn lằn mở miệng nói tiếng người: "Coi như thù lao mà các ngươi đã ta thả ra, ta cho các ngươi toàn thây vậy."
Nói xong, nó cũng không quay đầu lại mà bò lên trên cầu thang, rời khỏi mộ huyệt, chui vào dòng sông Mộ, nhanh chóng biến mất không thấy tăm hơi.
Cố Thanh Sơn nhìn thấy cả quá trình, hắn hơi trầm ngâm, sau đó thì biến mất khỏi nơi đó.
Hắn xuất hiện bên trong huyệt mộ kia, cúi người xuống, vỗ vỗ lên người ba tên Thánh Tuyển giả.
Ba tên Thánh Tuyển giả đã tử vong lập tức nhảy dựng lên.
Bọn họ nhìn vào người trung niên trước mặt này.
—— Sức mạnh uyên thâm như biển cả vây quanh người trung niên nọ, ngưng tụ thành một mảnh khí thế tối nghĩa mà thần bí vô hình phía sau hắn, khi người ta hơi cảm nhận thôi cũng đã sinh ra cảm giác ngạt thở trong lòng.
Cường đại đến cỡ nào!
"Các hạ, là ngài đã cứu ta sao?" Một người trong đó cảm kích nói.
"Đa tạ các hạ —— Khi thả ra quái vật kia, ta vốn cho rằng đã chết chắc rồi." Một người khác may mắn nói.
Người thứ ba hành lễ, nói: "Cám ơn ân cứu mạng của ngài, xin hỏi tôn tính đại danh của các hạ?"
Cố Thanh Sơn nhún nhún vai, nói ra: "Ta là Rhode."
"Rhode?" Ba người đồng loạt nói.
"Đúng, có lẽ các ngươi không biết cái tên này —— cũng đúng thôi, ta chính là Tử Thần." Cố Thanh Sơn nói.
Tử Thần.
Vẻ may mắn trên gương mặt ba người lập tức cứng lại.
Bọn họ chậm rãi cúi đầu nhìn lại.
Chỉ thấy trên mặt đất đang nằm ba người.
Đúng là thi thể của bọn họ.
—— Bọn hắn thật sự đã chết rồi.
Tử Thần tới Tiếp Dẫn linh hồn của bọn họ.
Cố Thanh Sơn ho nhẹ nói: "Thẳng thắn mà nói, các ngươi đã chết, nếu linh hồn của các ngươi vẫn cứ quanh quẩn ở nơi đây, nhỡ bất trắc gặp phải quái vật ăn hồn, vậy thì sẽ triệt để tiêu tán, cho nên ta sẽ đưa các ngươi đến địa ngục tạm thời tị nạn."
"Thù lao là —— "
Hắn cúi người, lấy vài cọng tóc từ trên người cả ba người.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.
Cảnh tượng bốn phía lập tức biến đổi.
Cố Thanh Sơn và ba tên Thánh Tuyển giả kia cùng lúc xuất hiện trong địa ngục.
Lãnh Thiên Trần kinh ngạc nhìn vào hắn, hỏi: "Đây đều là ai?"
"Thánh Tuyển giả đã chết đi." Cố Thanh Sơn nói.
Hắn vỗ vỗ ba người kia ——lúc này ba người vẫn mang vẻ mặt như gặp quỷ, cũng không biết nói cái gì cho phải.
Người đối diện này quá cường đại, bất kể có phải là Tử Thần trong truyền thuyết hay không, bọn họ đều đánh không lại.
Cố Thanh Sơn thấy bọn họ vẫn đang quá khẩn trương, không khỏi cười nói: "Không có gì đâu, đã chết rồi thì chính là trong nhà cả, các ngươi cứ tùy ý ở lại đây, ta còn có việc, phải trở về nhân gian trước."
Nói xong, hắn đã biến mất khỏi địa ngục.
Ba người kia mê mang một hồi.
Đây chính là Tiếp Dẫn tử vong trong truyền thuyết sao?
Tử Thần cứ thế mà đi hay sao?
Bọn họ nhịn không được nhìn về phía Lãnh Thiên Trần.
Lãnh Thiên Trần lười nói thêm cái gì tiếp, nhưng nghĩ tới thân phận của ba người này là Thánh Tuyển giả, không khỏi yên lặng thở dài trong lòng, nói:
"Hoan nghênh các ngươi tới địa ngục."
. . .
Cố Thanh Sơn trở lại trong huyệt mộ một lần nữa.
Hắn từ tùy ý chọn một người trong ba người vừa rồi, nhẹ nhàng nắm tóc của người nọ vào trong tay.
——Chúng Sinh Đồng Điều Huyền Bí chung cực!
Chỉ thấy hắn dần dần chuyển hóa hình thể, biến thành bộ dáng của người kia.
Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện trong hư không:
[Ngươi đã trở thành Thánh Tuyển giả: Trương Cửu Cửu.]
[Ngươi thu được tất cả ký ức của hắn.]
[Ngươi làm một Thánh Tuyển giả của Nhân Gian giới, chính thức tham dự vào cuộc thăm dò vào trong nhân gian mộ."
[Chú ý: Ngươi đang đứng trong Lục Đạo Tranh Hùng.]
[Nếu như ngươi bằng lòng thanh toán một số lượng công đức nhất định, ngươi còn có thể nắm giữ một vài kỹ năng của Trương Cửu Cửu.]
[Ngươi có muốn thanh toán công đức hay không?]
Cố Thanh Sơn lắc đầu.
Kỹ năng thì không cần, cái mình cần chỉ là thân phận này mà thôi.
Hắn bước từng bước một đi ra khỏi mộ huyệt.
Con thằn lằn màu đen kia còn chưa đi xa, lúc này đột nhiên quay đầu lại, nó bơi lên khỏi dòng sông Mộ.
Thằn lằn mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn qua hắn.
"Làm sao có thể, ngươi rõ ràng đã chết rồi mà." Con thằn lằn màu đen trầm giọng mà nói.
Cố Thanh Sơn không để ý tới nó, chỉ yên lặng phân biệt phương hướng.
—— Mình từng tiến vào nhân gian mộ ban đầu.
Lúc ấy mình và lão yêu tinh tìm được một địa đồ của văn minh Hàn Vũ từ trong mộ địa.
Nên đi vào như thế nào đây. . .
Con thằn lằn màu đen kia thấy hắn mang dáng vẻ chả có chút phòng bị nào, hai mắt nó hiện lên tia hung ác.
Chỉ thấy nó vừa bổ nhào về phía trước, hóa thành một bức tường đen như mực tàu giữa không trung, muốn bao phủ lên người Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn vẫn đứng bất động.
Mực tàu còn lơ lửng giữa không trung, đột nhiên run rẩy một trận, ngã xuống đất, hóa thành thằn lằn đen một lần nữa.
"Ngươi. . ."
Thằn lằn đen hoảng sợ phun ra một chữ, toàn thân nó đột nhiên nổ tung.
Nó chết rồi.
Một thanh Trường kiếm toả ra khí tức mờ nhạt hiện ra từ hư không, khinh thường kêu to một tiếng.
Kiếm Triều Âm.
Bởi vì đối phương hóa thành chất lỏng, cho nên Kiếm Triều Âm trực tiếp phát động ra Vạn Hải Trấn, điều khiển toàn thân đối phương nổ tung ra.
Cái này thật sự là phương pháp giết địch đơn giản nhất.
Cố Thanh Sơn căn bản không quan tâm đến chuyện này, hắn đã phân biệt ra phương hướng, nhưng trong lòng còn đang suy nghĩ đối sách thật cẩn thận.
Thiên Đế tiền nhiệm gần như chưa từng thất bại, hơn nữa hắn ta còn tính toán không sót chuyện gì.
Ngay cả tình huống Hồn khí chiến tranh của Nhân Tộc phục sinh lần nữa cũng bị hắn tính tới rồi, vậy thì vì cớ gì hắn không tính được tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì?
Đã biết được hành động của những người này, tương đương với vẫn bị hắn ta nắm trong lòng bàn tay.
—— Nhưng có một tin tốt.
Thiên Đế tiền nhiệm bị Thi Thể Khổng Lồ kéo lại.
Thiên Thư Luân Hồi lại bị Sơn Nữ mang đi, canh chừng trong hư không, tạm thời không cách nào quay lại.
----------------------------------------