Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2505: CHƯƠNG 2505: DANH SÁCH CHÂN THỰC (2)

"Có cái gì muốn dặn dò ta trước hay không?" Cố Thanh Sơn nhịn không được mà hỏi.

Lúc này Long Tổ mới bừng tỉnh, ông ta lên tiếng: "Chuyện mà ta muốn nói... Kỳ thật cần ngươi tự cẩn thận quan sát, sau đó phát hiện có chỗ không đúng, tự mình lĩnh ngộ bí mật ẩn chứa trong đó, mà ta trừ làm những điều như bình thường ra thì không thể cho ngươi bất kỳ nhắc nhở nào cả."

"Đây là quy tắc cực kỳ quan trọng."

Cố Thanh Sơn run lên mấy giây, sau đó dần dần hiểu ra.

—— Bí mật nằm trong quán rượu.

Long Tổ cũng không thể nói cái gì cả.

Mình phải tìm ra bí mật kia.

"Đã hiểu chưa?" Long Tổ hỏi.

"Đã hiểu." Cố Thanh Sơn nói.

"Rất tốt, ta biết ngay ngươi có thể làm được, hiện tại để chúng ta đi đến quán rượu tên là 'Trong núi' kia một lần đi."

Long Tổ vừa nói, vừa nhẹ nhàng chuyển động chốt cửa.

Xoạt xoạt!

Cửa mở ra một khe thật nhỏ, loáng thoáng có âm thanh bay ra.

—— Tiếng âm nhạc nhu hòa, tiếng chén rượu va nhau, tiếng thì thầm to nhỏ, trong mơ hồ còn có tiếng cười của con gái.

Cùng lúc đó, tất cả Người Chờ Đợi cùng lộ ra vẻ mặt nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Bọn họ xoay người, đưa lưng về phía Long Tổ và Cố Thanh Sơn, nghiêm túc nhìn chăm chú vào bốn phía.

Cứ việc bốn phía là một thế giới triệt để trống rỗng, nhưng bọn họ lại bày ra trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Từng đoạn chú ngữ được niệm ra từ miệng của bọn họ.

Cố Thanh Sơn chú ý tới bọn họ niệm chú ngữ càng nhanh hơn.

Người đầu đá có mái tóc mào gà kia gật gật đầu với Cố Thanh Sơn, cất tiếng nói: "Yên tâm, bọn ta canh giữ ở chỗ này, sẽ không để cho bất cứ linh nào đi vào."

Cố Thanh Sơn lại nhìn về phía Phức Tự.

Chỉ thấy Phức Tự lấy ra một cái đồng hồ cát đặt ở trong tay, nhìn chăm chú một lát.

"—— Là một điềm tốt, tuyến thời gian không bị nhiễu loạn." Nàng lên tiếng.

Thần Cơ nghe vậy thì dựng thẳng cự chùy trong tay lên mặt đất, buông hai tay ra, mặc cho nó đứng ở đó bất động.

"Luật nhân quả bình thường, ngoại trừ chúng ta ra, không có bất kỳ kẻ nào khác tham dự vào." Thần Cơ nhìn một lát, sau lên tiếng.

Người khổng lồ tám tay ngồi xuống tại chỗ, thân hình dần dần hóa thành một tượng thần.

Trước mặt hắn ta xuất hiện một nén hương.

Hương đã nhóm lửa.

Người đàn ông ốm yếu ngồi xổm xuống, nhìn vào nén hương kia, nói: "Từ giờ trở đi, tất cả mọi thứ của thập phương thế giới đều không để ý đến nơi hẻo lánh này —— chờ bọn họ trở ra, chuyện không gian giao cho ta tới canh chừng."

Long Tổ đánh nhịp, nói: "Những người khác phụ trách chiến đấu và phối hợp tác chiến, ta mang Cố Thanh Sơn đi vào."

Cả đám người cùng yên lặng gật đầu.

Cố Thanh Sơn càng khẩn trương hơn.

Người như hắn, trải qua vô số trận chiến đều luôn trấn định tự nhiên, nhưng giờ khắc này, Linh giác vẫn luôn nhắc nhở hắn một sự kiện ——

Có một chuyện hoàn toàn huyền bí đang sắp sửa xuất hiện.

Long Tổ thấy mọi chuyện đã được chuẩn bị thỏa đáng, lúc này mới ngoắc ngoắc Cố Thanh Sơn, nghiêm túc bàn giao lần nữa:

"Đợi lát nữa sau khi đi vào, ngươi không thể nói một chữ nào cả, một khi ngươi mở miệng, vậy có nghĩa là bí mật của chúng ta không cách nào giữ lại được nữa, ta sẽ lập tức hủy diệt đường hầm cánh cửa thế giới này, nhớ kỹ chưa?"

Cố Thanh Sơn gật gật đầu.

"Nhớ kỹ, nhất định phải cẩn thận quan sát, ta biết người như ngươi, nhất định có thể phát hiện điểm gì đó không đúng." Long Tổ vỗ bờ vai của hắn, nhưng trong ánh mắt lại toát ra một chút lo lắng.

"Ta sẽ cố hết sức." Cố Thanh Sơn nói.

"Tốt, việc đã đến nước này —— "

Long Tổ thở sâu, nhẹ nhàng kéo cửa ra, thấp giọng nói: "Theo sát ta."

Cố Thanh Sơn đi theo sau lưng ông ta.

Hai người cùng đi vào bên trong cánh cửa.

"Hoan nghênh quang lâm, đi hai người đúng không?"

"Hai người, cho chúng ta một vị trí yên tĩnh." Long Tổ nói.

"Được thôi, mời đi theo tôi."

Xoạt xoạt ——

Cánh cửa đóng lại phía sau hai người bọn họ.

Trong thế giới trống rỗng bên ngoài, đám Người Chờ Đợi tiếp tục niệm chú ngữ.

Đồng hồ cát chậm rãi rơi xuống.

Cự chùy đứng thẳng bất động.

Nén hương kia lặng lẽ nhen nhóm, trong tay người đàn ông ốm yếu là một cái bật lửa, hắn ta yên lặng canh giữ ở một bên.

—— Đám Người Chờ Đợi.

Bọn hắn thận trọng quan sát toàn bộ thế giới hư không, bảo vệ lấy cánh cửa kia.

...

Cố Thanh Sơn đi theo Long Tổ đi thẳng một mạch vào bên trong quán rượu, cuối cùng được người bồi bàn dẫn tới một cái ghế dài.

Hai người ngồi xuống.

"Xin hỏi hai vị uống gì không?" Người bồi bàn hỏi Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn nhớ kỹ lời Long Tổ căn dặn, không mở miệng nói cái gì, chỉ nhìn về phía Long Tổ.

"Rượu mạnh nhất của chỗ các ngươi, không thêm đá, hai ly."

Long Tổ nói.

Ông ta đặt hai khối tiền xu hình tròn kỳ quái lên trên bàn.

Người bồi bàn nhìn một cái, cười nói: "Vừa vặn thanh toán đủ tiền, xin chờ một chút."

Người bồi bàn lễ phép gật gật đầu với hai người họ, sau đó thì đi xuống.

Long Tổ móc ra một điếu xì gà từ trong ngực, nhóm lửa, hít một hơi thật sâu.

"Hoàn cảnh nơi này rất không tệ."

Hai tay của ông ta đặt lên mặt bàn, run run chân như co giật, ra hiệu cho Cố Thanh Sơn một ánh mắt.

—— Bắt đầu đi, tìm ra điểm đặc thù đó đi.

Cố Thanh Sơn tự nhiên đã hiểu được ý của hắn, ngẩng đầu nhìn bốn phía chung quanh.

Toàn bộ quán rượu trông thật mờ tối, ngoại trừ hướng quầy bar ra, những nơi khác đều đắm chìm trong một làn sương đen đặc, mơ mơ hồ hồ không thấy rõ lắm.

Có lẽ đây cũng là một loại biện pháp bảo mật, giúp cho những khách hàng cũ có thể yên tâm to gan giao lưu, không cần lo lắng nội dung cuộc đối thoại của mình bị tiết lộ ra ngoài.

Trên quầy bar có rất nhiều ngọn nến, chiếu sáng những chai rượu được sắp đặt chỉnh chỉnh tề tề, cùng với từng ly rượu đang sáng lên lấp lánh.

"Rượu của hai vị đây."

Người bồi bàn lấy hai ly rượu từ trên khay xuống, đặt trước mặt Cố Thanh Sơn cùng Long Tổ.

"Vị khách này là lần đầu tiên đến, cho nên chúng ta đặc biệt đưa tặng một đồng xu này, hoan nghênh ngài lúc nào có thời gian rảnh thì đến đây lần nữa."

Người bồi bàn đặt một đồng tiền hình tam giác đến trước mặt Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn cười cười, gật đầu thăm hỏi người bồi bàn.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2506: DANH SÁCH CHÂN THỰC (3)

Người nọ thấp giọng nói: "Bên trong cánh cửa hư không vô tận, quán rượu ‘Trong núi' của chúng tôi vẫn luôn mang tiếng thơm —— chỉ có chỗ của chúng tôi mới là nơi tuyệt đối giữ bí mật và an toàn, ngài có thể có được tự do tuyệt đối ở chỗ này, để yên tâm nghỉ ngơi một lát."

Cố Thanh Sơn nghiêm túc gật đầu, biểu thị mình đã biết.

Người bồi bàn cười cười với hắn, quay người rời đi.

Long Tổ phun ra một làn sương khói, bưng ly rượu lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Ông ta ngồi ở chỗ đó, nhìn qua điềm nhiên như không có việc gì, nhưng thỉnh thoảng vẫn đưa mắt liếc nhìn về phía Cố Thanh Sơn.

—— Kỳ thật ông ta cũng rất khẩn trương.

Trong lòng Cố Thanh Sơn hiện ra suy nghĩ như vậy.

Đến cùng thì...

Nơi này có cái gì không đúng kia chứ?

Hắn nhấp một ngụm rượu, bắt đầu nghiêm túc quan sát toàn bộ quán rượu.

Mười lăm phút đã trôi qua.

Cố Thanh Sơn lắc đầu, lại nhấp một miếng rượu lần nữa.

Rốt cục có chỗ nào không thích hợp chứ?

Làm một người thích uống rượu, mình xem như cũng từng rong rủi trong vô số quán bar, lại không nhìn ra được điểm gì không ổn từ quán rượu này cả.

Ánh mắt của hắn đảo qua gương mặt của Long Tổ.

Long Tổ ngậm xi gà, nắm ly rượu trong tay, khuôn mặt mang theo vẻ thả lỏng dễ chịu.

Thế nhưng Long Tổ lại giữ cái tư thế và vẻ mặt này liên tục mười lăm phút đồng hồ rồi.

Cố Thanh Sơn cảm nhận được sự khẩn trương của đối phương, không khỏi yên lặng thở dài trong lòng.

Rốt cục thì có chỗ nào không thích hợp chứ?

Hắn lại thận trọng quan sát toàn bộ quán bar một lần nữa.

—— Vẫn không phát hiện ra cái gì.

Kỳ quái, nếu có điều gì không đúng, nhất định sẽ rất dễ dàng bị phát hiện chứ.

Người có thể tới nơi này, chỉ sợ cũng không phải kẻ tầm thường.

Chẳng lẽ chỉ có bọn người của Long Tổ mới thấy được điều không thích hợp?

Cố Thanh Sơn lâm vào trầm tư, hắn vừa nghĩ, vừa thuận tay sờ lên đồng tiền hình tam giác ở từ trên bàn kia.

Chỉ thấy mặt chính diện của đồng tiền là một cánh cửa đóng chặt.

Lật qua.

Mặt trái đồng tiền là ba hàng văn tự ngắn gọn đang không ngừng biến hóa.

Khi Cố Thanh Sơn nhìn vào hàng chữ này, văn tự lập tức hóa thành tiếng thông dụng của Nhân Tộc:

"Quán rượu dưới mặt đất bảo mật duy nhất trong chư giới."

"Ở chỗ này ngươi sẽ không bị nhìn trộm và khống chế."

"—— Quán chúng tôi được gầy dựng vào ngày mà Thánh Giới Chân Cổ ra đời."

Cố Thanh Sơn lẳng lẽ nhìn chăm chú vào ba hàng chữ này.

Bảo mật.

Không bị nhìn trộm và khống chế.

Bảo mật là cơ sở, không bị nhìn trộm và khống chế là một bước tiến thêm.

Trọng điểm là bảo mật.

Ánh mắt Cố Thanh Sơn di chuyển xuống dưới, rơi lên trên hàng chữ cuối cùng.

"—— Quán chúng tôi được gầy dựng vào ngày mà Thánh Giới Chân Cổ ra đời."

Thánh Giới...

Cố Thanh Sơn lập tức nhớ tới cây trụ khổng lồ màu máu thông thiên triệt địa kia, cùng với kẻ bí ẩn giấu mình trong Thánh Giới, nhìn xuống quan sát Lục Đạo Tranh Hùng.

—— Chân Cổ Chi Ma, Kẻ Nhìn Xuống Vạn Giới.

Nhìn xuống a...

Cố Thanh Sơn nói thầm trong lòng, nhịn không được ngẩng đầu nhìn lên trên.

Hắn nhìn thấy một bức họa.

Trên trần nhà quầy rượu có vẽ một con mắt.

Con mắt kia đang lẳng lặng nhìn chăm chú vào toàn bộ quán bar phía dưới.

Nó di chuyển.

Bỗng nhiên, nó nhìn thấy Cố Thanh Sơn.

[Ngươi phát động ra luật nhân quả ẩn nấp.]

[Ngươi phát hiện ra bức họa bí mật.]

[Chú ý, ngươi được một nghi thức bảo vệ hoàn mỹ trợ giúp, chuyện này sẽ không tạo thành hiệu quả trí mạng đối với ngươi, nhưng ngươi vẫn cần cẩn thận cảnh giác.]

Chỉ một thoáng, mọi thứ chung quanh bốn phía phảng phất như đã hoàn toàn biến mất.

Cố Thanh Sơn phát hiện mình đang đứng trong một mảnh hư không tràn đầy sương mù u ám.

Đối diện hắn là một cây trụ thanh đồng.

Trên trụ thanh đồng đang đóng đinh một lão nhân toàn thân khô quắt lụi bại.

Lão nhân kia sớm đã mất đi con mắt, nơi hốc mắt chỉ còn một cái lỗ màu đen sâu hóm.

Hai tay, hai chân và cổ của lão, lần lượt bị xích sắt mục nát khóa lại không thể di động.

—— Đó không phải Thi Thể Khổng Lồ!

Cố Thanh Sơn lặng lẽ tự nhủ trong lòng.

Mà chung quanh lão nhân kia có nổi lơ lửng vô số tấm thẻ bài.

Trên mỗi tấm thẻ bài đều có một đấng quyền năng ——

Từ trên thẻ bài đó có thể thấy được, những đấng quyền năng kia đang ở trong các hoàn cảnh trạng thái khác nhau, đang làm đủ mọi hành động.

Lão nhân nói nhỏ: "Danh sách chiến tranh ba là một tên cuồng giết chóc, vừa vặn thích hợp đi làm chuyện này, cứ để hắn đi nhìn xem, Lục Đạo Luân Hồi còn bao lâu mới có thể mở lại..."

Trên người lão nhân kia hiện ra một thứ ánh sáng u ám, nhẹ nhàng chạm vào một tấm thẻ bài.

Chỉ một thoáng, tấm thẻ kia đã không thấy.

Cố Thanh Sơn quan sát cảnh tượng này, căn bản còn chưa kịp tiêu hóa sự trùng kích mà mó mang đến thì bên tai đã vang lên tiếng nói vội vàng của Long Tổ:

"Đi!"

Ngay lập tức, phảng phất có một cánh tay dùng sức tóm lấy chính mình ——

Quầy rượu tĩnh mịch và tiếng nhạc êm dịu uyển chuyển xuất hiện chỉ trong chớp mắt, ngay sau đó, là tiếng cuồng phong không ngừng gào thét.

Phía sau truyền đến tiếng nổ mạnh kịch liệt.

Phía trước bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa.

Cố Thanh Sơn chỉ cảm thấy mình bị một bàn tay dùng sức ném ra ngoài cửa.

Bành!

Cánh cửa đóng lại!

Cố Thanh Sơn dừng lại trong hư không, bay xuống mặt đất, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Long Tổ mồ hôi nhễ nhại, dựa lưng vào cánh cửa kia, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.

"Đường hầm đã được hủy diệt." Ông ta lên tiếng.

Phức Tự nghênh đón, nhẹ giọng hỏi: "Hắn nhìn thấy rồi chứ?"

Long Tổ nói không ra lời, chỉ dùng sức gật đầu.

Tất cả Người Chờ Đợi đều nhìn về phía Cố Thanh Sơn.

Thần Cơ đi tới, nắm tay của hắn, nhẹ nhàng ôm hắn một cái.

"Ngươi nhìn thấy bản chất của danh sách đúng không, Cố Thanh Sơn." Nàng thấp giọng mà nói.

Suy nghĩ lướt qua trong đầu Cố Thanh Sơn, chẳng biết tại sao, chợt nhớ tới câu nói kia của danh sách cao nhất.

"—— Hỗn độn là thứ chung cực vĩ đại nhất, là tự do chân chính, sẽ có một ngày ngươi hiểu được bí mật nằm trong đó."

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!