Cũng được.
Côn trùng thích hợp cho mình lãnh đạo!
Hơn nữa côn trùng có thể tiến hóa.
Cũng chỉ có mình mới biết nên làm như thế nào để thúc đẩy sự tiến hóa của côn trùng!
Người Đoạt Niệm Vĩnh Hằng đưa ra quyết định.
Nó giang hai cánh tay, gào thét với vùng hoang dã diện tích vô tận.
“Đến đây đi, quần thể côn trùng, ta mang các ngươi đi ngắm nhìn thế giới thực sự...”
“Thế giới này sẽ thuộc về các ngươi!”
...
“Ta hoàn toàn đồng ý nghe ngươi chỉ huy.” Cố Thanh Sơn nói.
Thần Tai Ương vẫn duy trì vẻ nghiêm túc, nói: “Lát nữa ta sẽ giao cho ngươi một vài việc, tốt nhất là ngươi hãy hoàn thành trong mấy ngày này.”
“Được, không thành vấn đề, nhưng hôm nay là ngày ta gia nhập, để ăn mừng một chút, tiện thể nhờ mọi người sau này quan tâm giúp đỡ, bây giờ ta muốn uống với mọi người mấy chén.” Cố Thanh Sơn nói.
Một vài thần linh hơi động lòng.
Thằng nhóc này biết làm người đấy chứ.
Đám thần linh này cùng nhau hành động, vốn đã có mối quan hệ không tệ, hơn nữa trước mắt không có chuyện khác, đương nhiên cũng không nghĩ nhiều.
“Đại ca của ngươi là Thần Tai Ương, chuyện này phải nghe hắn.” Một gã thần linh nói.
Thần Tai Ương vừa thu về một đàn em, tâm trạng cũng rất sung sướng, nói: “Vậy đi thôi, đi uống một chút cũng không sao, công việc để ngày mai rồi làm.”
“Vậy đến quán rượu nổi tiếng nhất thành phố này.”
“Địa thần mới tới xứ sở của các vị thần, không biết có đủ tiền hay không.”
“Đủ.” Cố Thanh Sơn cười nói.
“Đi.” Thần tai ách vỗ tay nói.
...
Phòng bao.
Cố Thanh Sơn ra sức làm quen, cũng gọi loại rượu tốt nhất, mọi người nhanh chóng trở nên ồn ào náo nhiệt.
Qua ba vòng rượu.
Cố Thanh Sơn vỗ vai Thần Tai Ương, nói: “Ta có một chút việc nhỏ muốn báo cáo với ngươi.”
“Chuyện gì?” Thần Tai Ương nhìn hắn.
“Ở đây không tiện lắm.” Cố Thanh Sơn nói.
“Nói thẳng luôn đi.” Thần Tai Ương không nhịn được nói.
Cố Thanh Sơn thấp giọng đáp: “Là chuyện tiền bạc, ta có một chút thu nhập, nghĩ ngài có...
Những người khác đều thức thời nghiêng đầu sang chỗ khác, tiếp tục uống rượu.
Những chuyện liên quan tới tiền tuy chẳng đáng là gì, nhưng thần linh cũng cần tiền.
Đàn em của người ta dâng tiền tài cho đại ca, đương nhiên là chuyện của người ta, không cần nhọc lòng quan tâm.
Giọng Cố Thanh Sơn thấp hơn: “Chờ uống rượu xong, lúc ra ngoài ta sẽ đưa cho ngài.”
Nói xong, hắn giơ ly rượu lên.
Thần Tai Ương suy nghĩ một chút, cảm thấy tuy mình không nhắc đến tiền, nhưng Địa Thần có thể nghĩ ra trước, thật sự là một tiểu đệ tốt.
Nói cách khác, là một con dê béo.
Gã cũng giơ ly rượu lên.
Mọi người đều rất hài lòng về bữa nhậu này.
Gần đến lúc tan cuộc, máy vị thần linh khác nhớ lại Thần Tai Ương và Địa Thần còn có một chút việc riêng, đều thức thời đi trước.
Cố Thanh Sơn nhếch miệng cười nói: “Đại nhân, sở dĩ phải đợi đến cuối cùng là vì trong lúc uống rượu ta vẫn không ngừng thu thập của cái, muốn kính dâng lên ngài.”
Thần Tai Ương ho nhẹ một tiếng: “Đối với ngươi ấy mấy thứ như tiền tài cũng không cần dùng làm gì, nhưng ta có thể sử dụng để làm rất nhiều chuyện...
Về sau tất cả tiền tài ngươi thu được đều phải dâng cho ta, hiểu chưa?”
“Đại nhân có lệnh, đương nhiên phải nghe.”
Cố Thanh Sơn nói, sau đó vung tay lên.
“Xoạt xoạt xoạt xoạt!”
Vô số tiền mặt, vàng bạc, đá quý rơi xuống, nằm trên bàn, từ từ xếp thành một tòa núi nhỏ.
Thần Tai Ương chăm chú nhìn ngọn núi nhỏ này, nghĩ thầm Địa Thần thật sự tài giỏi, mới một ngày mà có thể kiếm ra nhiều tiền như vậy.
Gã đang muốn nói thêm gì đó, đột nhiên đằng sau vươn tới một bàn tay khổng lồ bắt lấy gã.
Người Khổng Lồ Màu Máu!
Trong chớp nhoáng...
Người Khổng Lồ Màu Máu giơ gã lên thật cao!
Vô số giới linh từ trên bầu trời rơi xuống mặt đất, đông đúc, chen lấn, chật như nêm cối, vây quanh Thần Tai Ương.
Thần Tai Ương bị núi tiền hấp dẫn lực chú ý, hơn nữa Cố Thanh Sơn không hề có hành động gì, trước đó cũng không có dấu hiệu, căn bản không ngờ mình sẽ trúng phải một chiêu lợi hại như vậy.
Gã lập tức muốn rút binh khí ra.
Thế nhưng binh khí đã biến mất lúc nào chẳng hay!
Lần này triệt để chôn vùi cơ hội sống cuối cùng của gã.
Bởi vì khoảnh khắc cánh cửa giới linh xuất hiện đã lập tức bắt đầu công kích.
Trong nháy mắt, từng thế giới cấp tướng chỉ thuộc về giới linh nhanh chóng hiện lên một cách chớp nhoáng, cộng thêm công kích uy lực tuyệt đối các giới linh phát ra, sau đó hóa thành hình ảnh hư ảo, biến mất khỏi thế giới chủ.
Quá trình này rất ngắn.
Ngắn đến mức khiến những âm thanh kịch liệt như tiếng đánh nhau, tiếng xé rách, tiếng gầm gừ, tiếng cắt kim loại, tiếng thuật pháp hoàn toàn hòa vào nhau, tạo thành một tiếng nổ vang vừa quái dị vừa kịch liệt.
Quán bar đã bị san thành đất bằng.
Thế giới khôi phục vẻ an tĩnh.
Cố Thanh Sơn ngồi giữa đống hỗn độn, từ từ uống một bình rượu.
Đối diện hắn, Thần Tai Ương bị đánh thành thịt vụn, hấp hối, chỉ còn một hơi thở cuối cùng.
“Loại... linh kỹ này... Không thể nào...”
Gã vừa không cam lòng vừa nghi hoặc.
Cố Thanh Sơn búng tay một cái.
Một cô gái mặc áo đen xuất hiện.
Thâm Tuyết.
“Thần Tai Ương, ngày chết của ngươi đến rồi.” Cô nhẹ giọng nói.
Thần Tai Ương nhìn cô chằm chằm, cuối cùng đã hiểu rõ.
“Tử Thần, các vị thần Minh Giới đang muốn gây phiền toái cho ngươi, nếu ngươi dám giết ta, ta nhất định sẽ nói cho Minh Vương!” Gã tuyệt vọng kêu lên.
“Khiến ngươi thất vọng rồi, bây giờ ta có đồng đội, không sợ hắn.”
Thâm Tuyết tiện tay ném con dao găm màu đen kia ra, đâm sâu vào trán Thần Tai Ương.
Thần Tai Ương chết bởi chính vũ khí của mình.
Tất cả kết thúc.
Thâm Tuyết xoay đầu lại, nghi hoặc nói: “Đúng như Thần Tai Ương vừa nói, chiêu thức kia của anh hoàn toàn không thể nào.”
“Sao lại không thể nào?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Một lần triệu hoán nhiều thần linh như vậy... Linh kỹ như vậy nhất định phải rất nhiều công kích mới tích góp được sức mạnh hô hoán, vì sao anh có thể
mới một lần mà có thể triệu hoán hết những giới linh này?” Thâm Tuyết hỏi.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2563: BÍ MẬT KHÔNG TIỆN TIẾT LỘ (2)
Cố Thanh Sơn cười nói: “Đây là bí mật kinh doanh, không tiện tiết lộ.”
Trong khoảng không trước mắt hắn, một dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi đã hiển thị ở đó, thuật lại toàn bộ quá trình chiến đấu vừa rồi:
[Mỗi khi ngài bắn trúng Thần Tai Ương đến một số lần nhất định, sẽ có thể hô hoán giới linh biển máu có uy lực khác nhau xuất hiện, những giới linh này sẽ giúp ngài giết chết kẻ địch cản trở trước mặt ngài.]
[Bởi vì ngài là Địa Thần, sức mạnh thần uy đã đạt tới một giai đoạn nhất định, đại địa có thể xem như là binh khí của ngài.]
[Mỗi lần kẻ địch tiếp xúc với đại địa, xem như ngài đã đánh trúng kẻ địch một lần.]
[Số lần đánh trúng cho đến hiện tại: 8561 lần.]
[Đã đánh trúng kẻ địch ba lần, vị giới linh biển máu đầu tiên đã chuẩn bị sẵn sàng.]
[Đã đánh trúng kẻ địch hai mươi bảy lần, vị giới linh biển máu thứ hai đã chuẩn bị sẵn sàng.]
[Đã đánh trúng kẻ địch 133 lần, vị giới linh biển máu thứ ba chuẩn bị sẵn sàng.]
[...]
[Ngài đồng thời thả ra tất cả “giới linh giáng xuống”.]
Trong lòng Cố Thanh Sơn thở dài thỏa mãn.
Theo đúng lẽ thường, ngay cả Tử Thần Thâm Tuyết cũng cảm thấy mình có thể triệu hoán nhiều giới linh như vậy là chuyện ngoài sức tưởng tượng.
Thần Tai Ương cũng trở tay không kịp.
Gã còn tìm binh khí, vật thì càng chỉ có một con đường chết mà thôi.
Nhưng cô ấy đâu có biết thực tế mình vất vả nhường nào.
Từ lúc gặp mặt mình vừa ở bên cạnh cô ấy để kéo dài thời gian vừa tính toán từng bước đi của Thần Tai Ương.
Nếu như thời cơ không tới, giới linh triệu hoán không đủ, vậy không có cách nào giết chết gã chỉ trong nháy mắt!
Như đã từng nói.
Lừa...
Không đúng.
Giết người như vậy, đúng là một chuyện tương đối an nhàn.
Chuyện này nhất định không thể nói ra!
Cố Thanh Sơn đưa ra quyết định.
Thâm Tuyết thấy hắn không chịu nói, không thể làm gì khác hơn là trừng mắt nhìn hắn, không hề xoắn xuýt về vấn đề này.
Người này càng đáng sợ, càng vượt qua lẽ thường, một người như vậy làm chiến hữu của mình mới càng an toàn.
Cô đi tới trước thi thể Thần Tai Ương, bắt đầu thấp giọng đọc một đoạn thần chú.
Từng trận gió vô tình gào thét thê lương, hóa thành thần uy ngập trời.
Chỉ nghe Thâm Tuyết ngừng đọc thần chú, nhẹ giọng nói.
“Lấy cái chết của ngươi, cướp đoạt thần vị, chức Thần Tai Ương do ta tiếp nhận.”
“Ta, tử thần.”
“Từ nay về sau, ta là Thần Tử Vong và Tai Ương.”
Một chiếc ô tô lái ra khỏi thành phố, chạy nhanh như bay trên quốc lộ Lâm Hải.
Laura nói: “Anh lái nhanh quá.”
“Hết cách, vừa rồi động tĩnh quá lớn, có lẽ không bao lâu sau người của hai trận doanh sẽ biết Thần Tai Ương đã chết.” Cố Thanh Sơn nói.
Hắn liếc mắt nhìn Thâm Tuyết một cái.
Chỉ thấy Thâm Tuyết vẫn ngồi yên bất động, không gian xung quanh cô thỉnh thoảng hiện ra thần văn màu đen.
“Cô sao rồi?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Tôi đang áp chế sức mạnh của chính mình, cố gắng hết sức không để cho người khác cảm nhận được biến hóa của tôi... Như vậy có thể kéo dài một chút thời gian.”
“Chúng ta cần thời gian?”
“Đúng, chúng ta phải chạy tới tế đàn của các vị thần nhanh một chút, khởi động lực lượng tế đàn, giúp tôi ngưng tụ thần chức.”
“Chim Kinh Cức là một nhánh của Chúa tể Tạo Hóa, chẳng lẽ không thể trực tiếp thành thần?” Cố Thanh Sơn hỏi
“Đương nhiên không được, tôi đã nói từ sớm rồi mà, năm đó chim Kinh Cức không tham gia vào chuyện của xứ sở các vị thần.” Thâm Tuyết nói.
“Cần thời gian rất dài sao?” Laura hỏi.
“Cần một chút thời gian... Như vậy đi, tôi tìm một thần linh tới thay tôi chống đỡ một chút.” Thâm Tuyết nói.
“Ai?”
“Một thần linh trận doanh Thủ Tự, trước đây có lần hắn suýt chết, ta nhân cơ hội đó tịch thu mạng của hắn.”
Thâm Tuyết lấy ra một cái chuông, lắc nhẹ vài cái.
Tiếng kim loại lanh lảnh vang lên, đột nhiên có một người xuất hiện giữa con đường xa xôi.
Đó là một chàng trai trẻ tuổi, mặc áo hoodie màu đen, miệng ngậm một điếu thuốc.
Khoảnh khắc chàng trai xuất hiện, toàn bộ ký hiệu màu đen trên người Thâm Tuyết đều biến mất.
Giờ khắc này, cô thoạt nhìn như một người phàm.
Cô đã phong ấn toàn bộ sức mạnh của mình.
“Đó là Thần Luyện Kim và Kim Loại – Diệc, trận doanh Thủ Tự, tính khí không được tốt cho lắm, mọi người đừng lên tiếng.” Thâm Tuyết dặn dò sơ qua.
Cố Thanh Sơn và Laura đều gật đầu.
Ô tô chậm rãi đi về phía trước, dừng lại bên cạnh chàng trai kia.
Chàng trai cúi người nhìn vào trong cửa sổ xe.
Hắn ta nhìn thấy Cố Thanh Sơn, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường.
“Thâm Tuyết... Tôi đang rèn binh khí, cô vội vàng gọi tôi như vậy là muốn làm gì?” Chàng trai hỏi.
“Tôi nhớ anh còn nợ tôi một ân huệ.” Thâm Tuyết nói.
“Cô nói đi, rốt cuộc muốn như thế nào?” Diệc hỏi.
“Có lẽ lát nữa sẽ có thần linh đuổi theo tôi, anh thay tôi cản lại một chút.” Thâm Tuyết nói.
“Xem ra đám thần linh trận doanh Loạn Thế bắt đầu thèm muốn thần chức của cô rồi... Chi bằng cô gia nhập trận doanh Thủ Tự bọn ta cho rồi, thế nào?”
Diệc hỏi đầy ẩn ý.
“Anh muốn Tử Vong quy về Thủ Tự? Không có cửa.” Thâm Tuyết nhìn hắn ta chằm chằm, nói.
“Cô vẫn luôn như vậy, đây cũng không phải kế lâu dài.” Diệc lắc đầu nói.
“Nghe cho kỹ, tôi đi trước một bước, anh ngăn chặn giúp tôi một lát... Nhưng anh nhớ kỹ, lỡ như anh không thể ngăn nổi đối phương thì có thể rút lui bất cứ lúc nào.” Thâm Tuyết nói.
“Hai chúng ta thanh toán xong rồi?” Diệc hỏi.
“Thanh toán xong rồi.” Thâm Tuyết nói.
“Được, tôi đến đây ngăn cảm đám thần linh tìm cô gây phiền phức... Nhưng nếu đối phương quá mạnh, tôi sẽ rời đi ngay lập tức.” Diệc nói.
“Không thành vấn đề.” Thâm Tuyết nói.
“Cô đi đi, tôi ở đây chờ đám rác rưởi đó.” Diệc nói.
----------------------------------------