Cố Thanh Sơn ngồi chồm hổm xuống, chào hỏi với yêu tinh: “Xin chào, ta là Cố
Thanh Sơn, không biết nên xưng hô với ngươi thế nào?”
“Đông Đông Hùng... Hừ, ngươi còn chưa nói ngươi làm sao tìm được ta.” Yêu tinh
béo nói.
“Đồng đội của ngươi vừa mới bí mật nói cho ta, ta mới biết ngươi trốn ở đây.” Cố
Thanh Sơn nói nhỏ.
Yêu tinh béo bừng tỉnh, nổi giận đùng đùng chạy tới dưới một tán cây, lôi ra một tên
yêu tinh khác từ vết nứt trên thân cây.
“Tạ Phi Ky, cái thứ ngày nào cũng bị đánh nhà ngươi, vì sao nói chỗ ẩn nấp của ta cho người ngoài biết?” Yêu tinh béo siết chặt nắm đấm, lớn tiếng chất vấn.
“Ngươi là đồ ngu ngốc, ta không hề bán đứng ngươi!” Yêu tinh tên Tạ Phi Ky nhìn
thoáng qua nắm đấm của yêu tinh béo, vội vàng nói.
Bọn chúng ồn ào nhốn nháo, ngược lại không hề quan tâm ba người Cố Thanh Sơn.
Thâm Tuyết nhìn Laura.
Bây giờ còn thiếu một tên yêu tinh.
Laura thở dài, mặt mày miễn cưỡng, mở ba lô lấy ra một viên đá quý trong suốt lóng
lánh.
Viên đá quý này thực sự quá lớn, cho nên cô bé phải dùng hai tay ôm lấy.
Tạ Phi Ky và Đông Đông Hùng nhìn đến choáng váng, quên luôn cả việc mình đang cãi nhau.
Laura cố sức giơ đá quý lên, lớn tiếng nói:
“Ta tới tìm bạn, có yêu tinh nào bằng lòng kết bạn với ta hay không?”
Đá quý tỏa ra ánh sáng năm màu rực rỡ, chiếu sáng bốn phía như cảnh trong mơ.
“Ta bằng lòng!”
“Ta bằng lòng!”
“Ta bằng lòng!”
Yêu tinh khắp cánh rừng đều ló đầu ra, đồng loạt kêu gào.
Cố Thanh Sơn lấy làm kinh hãi.
Cho dù hắn là vị thần của đại địa cũng không phát hiện ở đây có nhiều yêu tinh ẩn náu như vậy.
“Em biết ngay là sẽ như này mà.” Laura lẩm bẩm không vui.
Thâm Tuyết thấp giọng nói: “Nhanh, em phải nhanh chóng cho đá quý đi, nếu không
các yêu tinh sẽ hận em.”
Laura nhìn xung quanh, thấy toàn bộ yêu tinh đều đang nhìn chằm chằm bảo thạch
trong tay mình.
Chỉ có một nữ yêu tinh nhỏ nhắn xinh xắn, mặc quần hoa mềm mại đángyêu đang
đứng trên nhánh cây, tò mò nhìn cô bé.
“Ngươi đang nhìn ta?” Laura hỏi.
“Đúng, không phải ngươi cần bạn bè sao? Ta phải nhìn ngươi kỹ một chút, như vậy
mới biết mình có thể thích ngươi hay không.” Yêu tinh nhỏ nói.
Trên mặt Laura hiện lên vẻ bất ngờ, tiện tay đặt đá quý ngay trước mặt yêu tinh nhỏ.
“Ngươi tên gì?” Laura hỏi.
“Điểm Điểm.” Yêu tinh nhỏ nói.
“Điểm Điểm, mặc kệ ngươi có thích ta hay không, cho ngươi viên đá quý này.” Laura nói.
“Nếu như ta thực sự không thích ngươi thì sao?” Điểm Điểm dè dặt nói.
“Vậy chí ít ngươi còn thích viên đá quý này.” Laura nói.
Cô bé buông đá quý, vỗ tay, hài lòng đứng dậy.
Trên một con đường đất cằn cỗi.
Một cái đầu người bị gậy xuyên qua, cắm thẳng giữa đường.
“Xoạt... Xoạt... Xoạt...”
Tiếng bước chân vang lên.
“Chậc chậc chậc, Thần Luyện Kim và Kim Loại, nhìn cái vẻ không biết tự lượng sức
mình của ngươi kìa.”
Một giọng nữ vang lên.
Cô gái tỉ mỉ ngắm nghía đầu người, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên nó, thấp giọng niệm
một câu thần chú.
Bầu trời vang lên tiếng gió rít gào.
Một người đàn ông có đôi cánh sau lưng từ trên trời bay xuống.
Cô gái lập tức quỳ một chân, bẩm báo: “Ta cảm ứng được Thần Luyện Kim và Kim
Loại biến mất khỏi sinh mệnh, cho nên mới tới đây, phát hiện ra đầu của gã.”
Người đàn ông nhìn đầu người, hờ hững hỏi: “Có thể sống lại không?”
“Minh Vương dùng máu thịt và nội tạng của hắn để hiến tế, cho nên đã không còn khả
năng sống lại.” Cô gái nói.
Người đàn ông bước lên trước một bước, nói: “Ngươi làm không tệ, Thần Sinh Mệnh,
ngươi vẫn luôn đáng tin cậy.”
“Đa tạ đại nhân khích lệ.”
Thần Sinh Mệnh thi lễ, lùi về sau vài bước, cúi đầu đứng yên.
Người đàn ông nhìn đầu người, rơi vào trầm tư.
Hắn ta nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên trên đầu người, hỏi: “Ai giết ngươi?”
Đầu người đột nhiên mở mắt ra, nói: “Là Minh Vương giết ta.”
Thần Sinh Mệnh chợt ngẩng đầu, trên mặt mang theo biểu cảm không thể tin nổi.
Rõ ràng đã chết, đến linh hồn cũng không còn ở đây...
Thật sự không biết vì sao còn có thể hoàn hồn.
Sức mạnh như vậy, đã mạnh tới mức khiến cho người ta không tài nào hiểu nổi.
Người đàn ông thở dài, nói: “Ngươi vốn nên ngoan ngoãn đúc binh khí, chuẩn bị cho
trận chiến kế tiếp, sao lại đụng phải gã ở chỗ này?”
“Ta nợ Tử Thần một ân huệ.” Đầu người nói.
Người đàn ông chợt nheo mắt, hỏi: “Tử Thần? Vì sao cô ta phải trốn tránh Minh
Vương?”
“Không biết, thậm chí ta còn không biết kẻ đuổi theo cô ta là Minh Vương.” Đầu
người nói.
“Điều này cũng đúng, bằng không ngươi đã chạy hoặc đi bẩm báo ta từ lâu.” Người
đàn ông nói.
“Cứu ta, Thiên Sứ Thánh Luật đại nhân!” Đầu người đột nhiên khẩn cầu.
Người đàn ông suy nghĩ giây lát, cúi sát vào đầu người, ghé vào tai đối phương rồi
nói: “Ngươi lén tiếp xúc với Tử Thần, còn chết trong tay Minh Vương, ta cũng không
trách ngươi, dù sao ta là người đứng đầu của một vài luật pháp và quy tắc, có lòng yêu thương nhất định dành cho các vị thần.”
“Nhưng ngươi đã không còn là thần nữa rồi.”
Trên tay người đàn ông đột nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ.
Đầu người phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lập tức hòa tan trong luồng ánh sáng kia, hoàn toàn biến mất.
Thần Luyện Kim và Kim Loại không còn tồn tại nữa.
Thần Sinh Mệnh cúi đầu xuống thấp, không dám nhìn thêm.
Người đàn ông dang rộng đôi cánh sau lưng, nhẹ giọng nói: “Thần Sinh Mệnh, ngươi
đoán xem rốt cuộc Tử Thần đang làm gì?”
“Đại nhân, tín đồ của ta đều không nhìn thấy cô ta.”
Thần Sinh Mệnh run giọng nói.
Người đàn ông nhận ra tâm trạng của nàng ta, mỉm cười đi lên phía trước, nhẹ nhàng
vuốt má nàng ta, nói: “Chính tranh sắp bùng nổ, kết quả bây giờ lại xảy ra việc này,
chẳng trách ngươi lại sợ...”
“Nhưng không sao, Loạn Thế chỉ là một phần trong lịch sử, chúng sinh luôn phải trở
về vị trí vốn có của nó, giống như con ngựa cần dây cương, hoa màu cần thu hoạch...
Chúng ta có thể chiến thắng Loạn Thế một cách dễ dàng, ngươi nói có phải hay
không?”
“Đúng vậy, Thánh Luật đại nhân.”
“Đi, hiếm khi chúng ta mới xuống một chuyến, theo ta đi truy tìm tung tích Tử Thần,
tiện thể giết hai tên thần linh Loạn Thế, ta muốn đưa thi thể của bọn chúng trở lại Tế
Sơn.”
“Tuân lệnh.”
...
----------------------------------------
CHƯƠNG 2566: ĐĂNG THẦN VỊ (2)
Rừng rậm nguyên thủy.
“Tế đàn xong rồi.”
Yêu tinh nhỏ tên Tạ Phi Ky thở hổn hển nói.
Chỉ thấy ba tên yêu tinh dùng cành cây dựng thành một vòng tròn đơn giản.
“Như vậy là được sao?” Laura nghi ngờ hỏi.
“Được rồi, phải lấy yêu thuật của yêu tinh dựng nên mới có thể làm tế đàn của các vị
thần hiện ra.” Thâm Tuyết nói.
“Sau đó thì sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Nếu con người muốn lên làm thánh thì phải có thần linh bằng lòng tiêu hao thần lực
của mình để kích hoạt tế đàn, còn cần một thần linh khác đồng hành, làm hộ vệ của
người đó.” Thâm Tuyết nói.
Laura vừa nghe đến hai chữ “hộ vệ” thì lập tức cảm thấy căng thẳng.
“Rốt cuộc em phải làm gì?” Cô bé hỏi.
“Trước này đều không đồng nhất, liên quan đến thần chức.”
Thâm Tuyết nói cụ thể một vài chuyện cho cô bé nghe, sau đó một mình tiến lên đứng
bên ngoài vòng tròn, bắt đầu niệm một đoạn thần chú thật dài.
Cố Thanh Sơn vỗ vai Laura, nói: “Yên tâm, anh sẽ đi theo em.”
Laura gật đầu.
Tiếng niệm tụng của Thâm Tuyết càng lúc càng lớn, càng lúc càng nhanh.
Một lượng lớn Thần Lực từ trên người cô trào ra, dần dần ngưng tụ trong vòng tròn,
hóa thành một cánh cửa ánh sáng.
Thâm Tuyết ngưng niệm chú, nhìn Laura nói: “Đi thôi, đi tới mặt sau của thế giới, tại trung tâm thế giới được các Chúa tể Tạo Vật ký kết, chứng minh tư cách thành thần
của em.”
Laura nhìn Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn nói: “Thâm Tuyết, thật sự không có nguy hiểm chứ?”
“Tôi đây mới nguy hiểm nè, một khi Laura bắt đầu nghi thức đăng thần, toàn bộ thần
linh sẽ cảm ứng được, tôi phải mang theo cánh cửa tế đàn liên tục di chuyển vị trí để
phòng ngừa những thần linh kia làm gián đoạn nghi thức.” Thâm Tuyết nói.
“Có phải chúng tôi hoàn thành nhanh một chút thì áp lực của cô cũng sẽ giảm đi rất
nhiều?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Đương nhiên, kết thúc càng sớm chúng ta càng bí mật.” Thâm Tuyết nói.
“Em biết rồi, Cố Thanh Sơn, chúng ra đi.” Laura nói.
“Được.”
Hai người lần lượt bước vào cánh cửa ánh sáng.
Hoàn cảnh xung quanh lập tức biến đổi.
Cố Thanh Sơn phát hiện mình đứng trên một tế đàn thần thánh cao chót vót.
Bên ngoài tế đàn là hư không vô tận, vô số hình ảnh hư ảo xuất hiện rồi biến mất, hiển thị những phiến đoạn của các thế giới.
Mà tế đàn là do vô số pho tượng thần linh hội tụ thành.
Sức mạnh của toàn bộ thầnlinh tạo thành tòa tế đàn thần thánh này, đảm bảo toàn bộ
thế giới vận hành bình thường.
“Thánh Luật Thiên Sứ vĩ đại, ngài là thần linh vĩ đại nhất, nhất định có thể thay ta bảo vệ lẽ phải.”
“Thần Chiến Tranh, xin hãy phù hộ ta chiến thắng trong trận chiến hôm nay.”
“Hải Thần, ta cần sự bảo vệ của ngài, xin hãy làm cho gió ngừng thổi.”
“Thần Hoa Màu vĩ đại, năm nay chúng ta thu hoạch không tệ.”
“Thần Tri Thức, ta cần thêm nhiều trí tuệ hơn nữa, ta muốn giải được vấn đề khó khăn
này.”
“...”
Vô số tiếng khẩn cầu vang lên trong các phiến đoạn.
Những âm thanh này hóa thành những đốm sức mạnh rời rạc, lơ lửng giữa không
trung, bị pho tượng của các vị thần dưới tế đàn hấp thụ.
Thần linh dùng cách này để thu được sức mạnh tín ngưỡng của chúng sinh.
“Thì ra chúng sinh chính là các vị thần, chẳng qua là thần lực của chúng sinh quá yếu, chỉ khi hội tụ thành một lượng lớn mới có thể so với thần linh.” Laura giật mình nói.
“Đúng vậy, chẳng trách thần linh muốn tranh đoạt tín ngưỡng.” Cố Thanh Sơn nói.
Laura lấy lại bình tĩnh, đi tới chính giữa tế đàn, lớn tiếng nói: “Ta chính là Vương của chim Kinh Cức, tên là Laura, nay ta muốn gia nhập hàng ngũ chân thần!”
“Tất cả chúng sinh theo đuổi tiền tài của cải đều phải tôn thờ ta!”
“Còn ta sẽ mang hết những vật hiếm có trên khắp thế gian này ban tặng chúng sinh,
để bọn họ lấy đó đi thực hiện giấc mộng trong tim!”
“Ta chính là... Thần Tài Phú!”
Lời vừa dứt.
Hết thảy hình ảnh xung quanh đều biến mất.
Tất cả trở nên vắng vẻ.
Trên tế đàn ầm ầm hiện ra một chiếc cân tiểu ly có tạo hình phong cách cổ xưa.
Một đầu cân tiểu ly đặt một khối vàng, đầu còn lại trống không.
Một giọng nói nghiêm trang vang lên: “Khối vàng này tượng trưng cho toàn bộ tiền
tài của cải khắp thế giới.”
“Ngươi phải lấy đủ tiền tài từ một nơi khác đặt lên đây, để giữ cân tiểu ly ở trạng thái cân bằng.”
“Như vậy, ngươi mới có thể vượt qua vòng khảo nghiệm đầu tiên.”
Laura lập tức hiểu được.
Cô bé hơi do dự, mở ba lô nhỏ ra, chọn lựa, cuối cùng lấy ra một cái vòng tay.
“Đây là?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Cái vòng tay này không quá hiếm, nhưng có một vài bảo bối không biết đáng bao
nhiêu tiền, em cũng không biết có đủ hay không.” Laura nói.
“Bên trong có bao nhiêu thứ?”
“Chưa đếm bao giờ... Nói chung là tổ tiên nhà em truyền lại, mỗi khi phát hiện một
vài thứ của cái nào đó không thú vị thì gia tộc nhà em lại bỏ vào đây... Em thử trước một chút, không được thì lại thêm.”
Laura nói, đưa tay đặt chiếc vòng tay kia lên cân.
Tay cô bé rời khỏi cân.
“Rầm!”
Vòng tay lập tức chìm xuống, gắn chặt vào khay không hề động đậy.
Một đầu khác của chiếc cân, khối vàng tượng trưng cho toàn bộ tiền tài của cải của
các vị thần văng ra ngoài, rơi nặng nề xuống đất.
Tĩnh lặng.
Lặng ngắt như tờ.
“Không xong rồi, hình như em gây họa rồi.” Laura lẩm bẩm nói.
“Vậy chắc cũng tính là qua cửa rồi nhỉ... Nhìn cái vòng tay của em ấn chặt thế kia.”
Cố Thanh Sơn cũng không chắc chắn cho lắm.
Một lúc lâu sau, giọng nói trang nghiêm kia mới vang lên:
“Ngươi qua cửa.”
“Tiếp theo là cửa thứ hai.”
...
Thâm Tuyết thấy hai người đi vào cánh cửa ánh sáng, lập tức nói với đám yêu tinh:
“Được rồi, ta phải đưa bọn họ đi.”
“Tạm biệt.” Đám yêu tinh phất tay nói.
“Đợi lát nữa các vị thần nhận ra có người đăng lên thần vị, hiện tại không thể nào so với trước, tình hình vô cùng nguy hiểm, các anh phải trốn đi nhanh một chút, bằng
không sẽ có thể xảy ra vấn đề.” Thâm Tuyết nghiêm túc nói.
Sau một cái chớp mắt.
Một con sơn dương xuất hiện bên kia cánh rừng.
Minh Vương!
Thâm Tuyết biến sắc, đưa tay đặt lên vòng tròn, toàn thân lập tức biến mất.
Cánh cửa kia cũng theo cô rời đi.
----------------------------------------