Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, suy nghĩ nhanh chóng lướt qua.
Giờ phút này, hắn đã đưa ra dự định đánh cược một lần, bất kể thế nào cũng phải biết
rõ một số việc.
Những chuyện này còn quang trọng hơn chiến thắng Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng nhiều!
Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng đứng ở bên cạnh, nghe thấy hai chữ "Kỳ tích" thì sắc mặt đã thay đổi.
Cố Thanh Sơn tiếp tục nói: "Nếu ta đã lây dính quyền năng kỳ tích... Nói rõ sau khi Diễm Linh Hoa Tai mấy lần không thể diệt sát ta, đã thay đổi phương pháp."
"Nó đang lợi dụng ta đi làm một số việc."
"Tỉ như —— giết chết một con côn trùng không rõ có uy hiếp, đến từ bên ngoài hư
không, dù sao con côn trùng này là một loại biến số, hơn nữa ngay cả Người Chưởng
Quản Thế Giới cũng biết tiềm lực của nó đáng sợ đến cỡ nào."
"Đúng vậy, muốn mượn tay của ta giết chết Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng."
"Thế nhưng Cố Thanh Sơn ta sao lại cam tâm để Diễm Linh Hoa Tai —— hoặc là chủ
nhân sau lưng nó khống chế chứ?"
"Thực lực của ta hoàn toàn không sánh bằng Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng, ta cũng
không dùng hết toàn lực, nhưng kết quả lại là, ta thật sự có thể chiến thắng Kẻ Đoạt
Niệm Vĩnh Hằng —— "
"Đây không phải chuyện hợp lý, trừ phi có kỳ tích xuất hiện."
"Rốt cuộc là cái gì đang giúp ta, là kiếm thuật cấm kỵ sao?"
"Năm đó tìm kiếm kiếm thuật này chính là Chúa Tể Thanh Đồng, cho nên... Cái kỳ
tích này vốn là chuẩn bị cho Chúa Tể Thanh Đồng, trời xui đất khiến thế nào mới tới
tay của ta."
"Như vậy tình trạng của ta —— "
"Tựa như bộ bài chúng thần Thủy Thần vậy, ta —— thu được một loại vận mệnh hoặc
sứ mệnh nào đó."
"Suy tính như thế thì..."
"Chẳng lẽ ta đã biến thành một lá bài trong tay một đấng quyền năng nào đó?"
Lời nói rơi dứt, toàn bộ thế giới đã hóa thành tĩnh mịch.
Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng thoáng hiện:
[Cảnh cáo!]
[Ngươi đã nhìn thấu tai hoạ ngầm trên người mình.]
[Ngươi phát hiện ra bí mật này.]
[Danh sách cao nhất đã giải trừ hạn chế, có thể đưa ra giải thích dài hơn cho điều này:
]
[Ngươi đã trở thành một tấm thẻ bài kỳ tích.]
[Ngươi là thẻ bài kỳ tích: Người nắm giữ Thánh Trụ Địa và Thủy!]
[Nghiêm trọng cảnh cáo!]
[Bí mật mà ngươi phát hiện, đang mang đến cho ngươi nguy cơ trước đó chưa từng
có.]
[Điểm giới hạn đã qua, chuẩn bị giữ mệnh!]
"Chẳng lẽ ta đã biến thành một lá bài trong tay một đấng quyền năng nào đó?"
Tiếng nói vừa dứt.
Cố Thanh Sơn nhìn chăm chú lên hư không, vẻ mặt không thay đổi, hình như đang rơi
vào trầm tư.
Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng lại thở dài một hơi, chầm chậm cất tiếng:
"Làm một kẻ ngoại lai, nếu ta nói với ngươi một số bí mật, nhất định sẽ mang đến cho bản thân ta một phiền toái cực kỳ hung hiểm; "
"Nhưng chúng sinh nguyên sinh trong hư không như ngươi, nếu như dựa vào năng lực của bản thân, nhìn thấu được bí mật trình độ này..."
"Trong vòng mười phút, ngươi nhất định sẽ chết."
"Chưa từng có chúng sinh nào có thể đánh phá quy tắc này, cho nên —— "
"Vĩnh biệt, Quỷ Vương Hoàng Tuyền."
Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng không quay đầu lại mà nhanh chân bước đi, hình như
chuẩn bị rời khỏi cái thế giới này.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng nói của Cố Thanh Sơn:
"Chờ một chút, hình như chúng ta đã ký kết khế ước, ngươi nhất định phải bảo vệ sự
an toàn của ta."
Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng quay đầu liếc hắn một cái, vẻ mặt ít nhiều cũng có chút tịch
liêu.
"Nếu như là chuyện khác, ta tự nhiên bằng lòng tuân thủ khế ước, bảo vệ ngươi an toàn —— nhưng chuyện này có liên quan đến kỳ tích, ta không có biện pháp nào cả."
Nó nói.
"Vì sao chứ?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"—— Loại quyền năng đến đây hiết ngươi, ta căn bản không biết phòng bị như thế
nào, bởi vậy ta không cách nào tuân thủ khế ước, cho dù là hỗn độn cũng sẽ không
trách cứ ta vì chuyện này." Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng nói.
"Cho nên ngươi đã sớm biết tình trạng của ta?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Không, ta chỉ suy đoán được một chút mà thôi..."
Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng nói.
Nó không tiếp tục nói nữa.
Bởi vì trong hư không bỗng nhiên xuất hiện một thanh kiếm đá.
—— Chính là thanh kiếm đá ghi lại hai thức kiếm thuật thời không!
Chỉ nghe một tiếng nói phiêu diêu bất định đang vang lên từ trên thạch kiếm:
"Cố Thanh Sơn, yên ổn ở lại làm một lá bài, thật ra là may mắn lớn nhất của ngươi."
"Đáng tiếc... Ngươi quá thông minh, điều này khiến cho ngươi thấy rõ sự tuyệt vọng chân chính, kỳ thật cũng không phải là chuyện tốt."
Cố Thanh Sơn nhìn chăm chú vào thanh kiếm đá, hỏi: "Các hạ là ai?"
Thanh âm kia nói: "Cố Thanh Sơn, ngươi không hoàn thành sứ mệnh, còn biến thành
một lá bài vô tích sự trên tay của ta."
"Cho nên ngươi không cần biết ta là ai."
"Hiện tại, vận mệnh của ngươi đi đến cuối con đường, ta quyết định để ngươi im lìm mà hoàn toàn biến mất, cũng tương tự như —— "
"Địa Thần đời trước."
Tiếng nói vừa dứt, kiếm đá tán thành một trận gió cát, trong nháy mắt đã biến mất
không thấy tăm hơi.
Hình như Cố Thanh Sơn có cảm giác, đột nhiên cúi đầu nhìn lại.
Chỉ thấy thân thể của mình trở nên càng ngày càng hư ảo, thậm chí đã trong suốt
giống như một cái bóng.
Từ đầu tới cuối Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng vẫn thờ ơ lạnh nhạt, lúc này mới thở dài.
"Thật có lỗi, không phải ta không cứu ngươi, thật sự là ta bất lực."
Nó mang vẻ mặt phức tạp mà nói.
"Bây giờ nói những này còn hơi sớm." Cố Thanh Sơn nói.
mới:
[Một loại luật nhân quả căn cứ vào thời không nào đó đã đánh trúng vào ngươi.]
[Phương pháp này ẩn chứa quyền năng kỳ tích của thánh trụ Hoả, không thể tránh né,
chính nó là thứ sinh ra kiếm thuật thời không của ngươi: Kính Lưu Sa.]
[Chú ý!]
[Kiếm thuật này đã bị đối phương thu hồi, ngươi không còn cách nào sử dụng nó
nữa.]
"Mở ra lời nhắc nhở ẩn: ]
[Nhân vật: Cố Thanh Sơn.]
[Nhân quả thời không: Danh sách hỗn độn cao nhất che chở cho ngươi, chỉ cần mang
theo danh sách cao nhất, ngươi gần như không có khả năng bị luật nhân quả thời
không đánh giết.]
[Từ khi bản danh sách đi theo bên cạnh ngươi, đều đã ghi chép mọi thời khắc đồng
thời cũng định vị trong mỗi một sự kiện ngươi tham dự trong lịch sử, bởi vậy đối thủ
bình thường không cách nào ra tay với ngươi trong tuyến thời gian.]
[Nhưng chúng ta có một sơ hở duy nhất —— ]
----------------------------------------
CHƯƠNG 2594: TRƯỚC GIỜ ĐẠI CHIẾN (2)
Ánh mắt của Cố Thanh Sơn nhìn về phía hư không, nơi đó có từng hàng chữ nhỏ màu
đỏ tươi đang điên cuồng thay đổi.
Hắn suy tư rồi nói: "Chẳng lẽ là vào thời khắc kia? Ở thời khắc đặc thù kia, bất kể là ta hay ngươi, đều nằm trong trạng thái không cách nào đánh trả.”
Từng hàng nhắc nhở mới nhanh chóng xuất hiện:
[Chú ý, đối phương đã bắt được chỗ sơ hở kia —— ]
[Sự kiện: Trận quyết chiến dưới đáy Vực Sâu Vĩnh Hằng.]
[Điểm thời gian ghi chép cuối cùng: Trong nháy mắt xuyên qua cánh cửa thế giới.]
[Trong thời khắc đó, ta thả ra tất cả sức mạnh nhằm chống chọi để danh sách cao nhất
toàn lực vận hành bảy giây, giúp ngươi xông phá sự cản trở của phân thân Thiên Đế,
xâm nhập vào cánh cửa thế giới.]
[Ta hao hết tất cả sức mạnh, không thể không rơi vào trạng thái ngủ say.]
[Ngươi cũng vì trận chiếm cam go đó mà hôn mê.]
[—— đây là điểm thời gian duy nhất mà ta không có ghi chép, cũng là thời khắc
chúng ta không cách nào chống cự lại sự công kích của địch nhân!]
Cố Thanh Sơn nói: "Chúng ta có thể đi…đến thời khắc đó không?"
"Có thể, bất cứ thời không nào cũng không thể, nhưng vào thời khắc cuối cùng trước khi ta ngủ say, đã để lại một dấu ấn thời không —— đây là quỹ đạo tính mạng của
chính ngươi, mà bây giờ ngươi đã đạt đến tình cảnh nhìn thấy mình mà không chết,
cho nên chúng ta có thể đi lại một lần nữa ——trước đó ta vẫn luôn không giúp đỡ
được gì, đều là vì chuẩn bị cho giờ khắc này.] Danh sách cao nhất nói.
Cố Thanh Sơn hít một hơi thật sâu.
Đối phương muốn đi đến thời khắc kia để giết chết mình.
Đây sẽ là một trận chiến trước nay chưa từng có, quyết định mình có thể sống sót hay
không.
Lợi thế nằm trên tay mình, ngoại trừ thế giới chúng thần này ra thì...
Hắn nhìn về phía Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng.
Trên mặt Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng lộ ra vẻ kỳ quái, tự lẩm bẩm: "Không có khả
năng... Ngươi làm sao còn sống được chứ?"
"Ngươi sẽ lập tức cùng ta trở lại thời khắc nào đó trong quá khứ, đi chiến đấu một trận." Cố Thanh Sơn nói.
"Ta nói, ta không cách nào ——" Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng đột nhiên dừng lại, tiếng nói của nó đột nhiên giương cao: "Ngươi nói cái gì? Ngươi có thể trở về quá khứ để
cứu chính mình? Điều đó không có khả năng! Đối phương có thể đang ra tay vào bất
cứ một thời điểm nào, căn bản không cách nào phòng ngự!"
"Ta biết kẻ thù của mình sẽ xuất hiện vào thời khắc nào."
Cố Thanh Sơn nói xong thì thân thể bỗng nhiên ngưng tụ lại lần nữa.
Một ánh hào quang màu đỏ tươi nồng đậm không cách nào xua tan đang lan toả trên
người hắn, lan tràn trong hư không, dần dần tràn ngập toàn bộ thế giới.
"Ngươi —— Đây không phải Chư Giới Tận Thế Online bình thường! Ngươi rốt cuộc
là ai!" Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng giật mình hoảng hốt mà nói.
Cố Thanh Sơn lại không nói cái gì.
Có khế ước hỗn độn trong tay, hắn tin tưởng Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng không đến
mức vi phạm nội dung khế ước.
Về phần hiện tại ——
Hắn lật Quyển Sách Của Đáy Biển ra, nhìn những lá bài chúng thần đang nằm trên đó,
hỏi: "Ngươi có thể mang theo toàn bộ thế giới chúng thần không?"
"Dùng Hải Mệnh thì chắc là được đấy." Quyển Sách Của Đáy Biển nói.
Cố Thanh Sơn suy nghĩ một chút, sau đó thu hồi thuộc tính U Minh bám vào thế giới
chúng thần.
Hắn quỳ một chân trên đất, một tay nâng sách, tay còn lại đè xuống đất, mặc niệm
nói: "Lấy Thánh Trụ Thủy, giao phó cho ngươi thuộc tính mới: Thẻ bài hóa."
Phát động Hải Mệnh!
Chỉ một thoáng, đột nhiên nghe một tiếng "Bành" nhỏ vang lên.
Toàn bộ thế giới biến mất, hóa thành một tấm thẻ bài trôi nổi ngay trước mặt Cố
Thanh Sơn.
Bốn phía là dòng chảy hỗn loạn của hư không với bóng tối vô tận.
Cố Thanh Sơn để tấm thẻ thế giới chúng thần này vào Quyển Sách Của Đáy Biển.
"Ta chuẩn bị xong rồi." Hắn lên tiếng.
Một giây sau, toàn bộ giao diện của danh sách cao nhất không thấy đâu nữa.
Một thanh đoản kiếm xuất hiện.
Đây là một thanh đoản kiếm màu vàng, thân kiếm không có một tia hoa văn phức tạp
dư thừa nào, tỏa ra thứ ánh sáng bóng loáng.
Một lớp ánh sáng màu vàng nhàn nhạt giống như thủy triều không ngớt gợn sóng trên
thanh đoản kiếm.
Cố Thanh Sơn nhìn vào chuôi kiếm này, trong lòng bùi ngùi không thôi.
Lúc trước vào lúc vừa trùng sinh, trong tay mình đã nắm chuôi đoản kiếm này —— là
bản thân của thời đại Thượng Cổ đã đưa qua cho mình.
Lần này phải xuyên về thời khắc kia một lần nữa, danh sách cao nhất lại hóa thành
chuôi kiếm này.
Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng mang khuôn mặt đờ đẫn mà ngắm nhìn chuôi Đoản Kiếm màu vàng kia, thất hồn lạc phách nói: " Kiếm... Của…. Hỗn độn...... Không có khả
năng... Đây quả thực..."
Trông nó có vẻ như sắp phát điên đến nơi.
Trong hư không, chậm rãi hiển hiện một hàng chữ nhỏ:
[Chú ý, bên trong khế ước hỗn độn, thiết lập điều khoản tuyệt đối bảo mật, chỉ cần có khả năng tiết lộ bất cứ cái gì mà Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng nhìn thấy, nó sẽ lập tức trở
về với Vĩnh Diệt!]
Cố Thanh Sơn nhìn lướt qua một đợt, sau đó vỗ bả vai vỗ Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng,
nói: "Chúng ta đi!"
Một thứ ánh sáng màu vàng óng tỏa ra từ trên đoản kiếm, triệt để bao phủ lấy Cố
Thanh Sơn và Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng.
Hai người trực tiếp biến mất khỏi nơi đó.
...
Dòng chảy hỗn loạn của hư không.
Hắc ám.
Tịch mịch.
Một cánh cửa đồng thau khổng lồ đứng sừng sững trong hư vô, lù lù bất động.
Nó thâm sâu không cách nào lường trước được, nó khổng lồ không biên không giới
hạn, tản ra một khí thế uy nghiêm đến khó hiểu.
Theo dòng chảy của thời gian, ở phía bên kia của cánh cửa đột nhiên truyền đến tiếng
nổ chiến đấu vô cùng kịch liệt, mà theo sau là âm thanh gầm thét và rít gào loáng
thoáng đâu đây.
Cánh cửa đồng thau phát ra rung động dữ dội.
Bỗng nhiên, một ánh hào quang mang màu xanh biếc của gió xuất hiện ở trên cửa.
Oanh long long long ——
Cánh cửa khổng lồ mở ra một khe hở nhỏ.
Một người bay ra từ trong khe cửa ấy.
----------------------------------------