[Chiến giáp: Sự ủng hộ của Bầy Trùng Vĩnh Hằng.]
[Bộ giáp tạm thời, vật phẩm hiếm thấy.]
[Giáp cụ này có thiết lấp các năng lực sau đây:]
[Hàng rào chất sitin: Có thể chống đỡ bất cứ loại Trắc nào, bất cứ các loại hình công kích nào.]
[Sinh mệnh khép kín: Mặc kệ đối mặt với dạng công kích gì, cũng sẽ không đến mức
triệt để chết đi ngay tại chỗ, sẽ chỉ tiến vào một loại trạng thái chết giả đặc thù, giống như đúc tử vong, khiến cho kẻ thù bị che mắt.]
[Giáp xác khỏi hẳn: Chiến giáp sẽ tự động khép lại, đồng thời cũng có thể chữa trị
thương tích trên người ngươi.]
—— Chiến giáp này không tệ chút nào, Cố Thanh Sơn thầm nghĩ trong lòng.
Hắn mở cửa, đi ra ngoài.
Trời đang về đêm, không khí lạnh đang ùa về trên khắp đường phố phía bên ngoài,
bóng người cũng rất thưa thớt.
Một cảm giác tiêu điều hiện lên trong lòng Cố Thanh Sơn.
Hắn dò xét về bốn phía, chỉ thấy mọi người đều mang thần thái vội vàng như trước
khi xuất phát, trên nét mặt ẩn hiện nét nặng nề.
Giống như... xảy ra chuyện gì.
Hoặc là nói, trước mắt toàn bộ tổ chức đều đang làm cái gì đó.
Nhưng Quân Vương Thống Khổ trường kỳ đóng giữ trong hư không, đã thật lâu
không trở về, tự nhiên không có bất kỳ đầu mối nào.
Dựa theo quy định của tổ chức, mỗi một thành viên không thể để lộ nhiệm vụ của
mình, trừ phi cả hai đều cùng một đoàn đội, cùng thực hiện một mục tiêu lớn nào đó,
mới có thể trao đổi cụ thể tình huống của nhau.
Tổ chức cho Quân Vương Thống Khổ một chút thời gian để nghỉ ngơi.
Cho nên hiện giờ trên người Cố Thanh Sơn không có bất kỳ nhiệm vụ gì.
Cho dù hắn muốn hỏi, cũng không tìm thấy người để hỏi.
Lúc này một tên đàn ông có đep kính râm đi qua từ đối diện, chào hỏi Cố Thanh Sơn:
" Quân Vương Thống Khổ, hoan nghênh ngươi trở lại tổ chức."
"Gần đây ngươi có bận việc gì không? Có rảnh thì đến cùng ta uống một ly." Cố
Thanh Sơn hiếm thấy mà lộ ra nụ cười, dựa vào ký ức của Quân Vương Thống Khổ
mà chào hỏi với đối phương.
Người nọ là người quen biết cũ của Quân Vương Thống Khổ, hai người đến từ cùng
một thời đại, đều là cường giả bên trong thời đại đó.
—— Loại quan hệ này đã coi như phi thường thân cận trong hư không rồi.
Người đàn ông kia có chút lay động, nhưng lại lắc đầu nói: "Không được, ta lập tức phải nhận nhiệm vụ rồi."
Đang nói giữa chừng, chỉ thấy một tấm thẻ bài nhảy ra từ trong hư không, nhẹ nhàng
trôi nổi trước mặt người đàn ông đeo kính râm đó.
"Nhìn thấy nhiệm vụ này, thật là khiến người ta phiền muốn chết, ai." Người đàn ông đeo kính râm rút thẻ bài ra xem xét, lên tiếng than thở.
"Vậy thì gặp lại sau, ta chờ ngươi ở quán bar, nếu như ngươi tới được và trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta mời ngươi một ly rượu ngon nhất." Cố Thanh Sơn nói.
Người đàn ông tiếc nuối nói: "Chỉ sợ không kịp rồi, ta phải tham dự một chiến dịch đại quy mô, những tên kia đánh nhau thật sự là —— "
Người nọ không tiện nói thêm gì nữa, gật gật đầu với Cố Thanh Sơn, thân hình lóe lên sau đó thì biến mất không thấy.
Cố Thanh Sơn dừng lại một chút, tiếp tục nhấc chân đi về phía trước.
Từ đầu tới cuối hắn không hỏi đối phương đang làm cái gì, chỉ là mời uống rượu.
Cái này không tính là vi phạm quy tắc.
Hơn nữa với quan hệ của hai người, không có bất kỳ người nào sẽ sinh nghi với
trường hợp này cả.
Cho nên ——
Rốt cuộc là chiến dịch đại quy mô gì kia chứ?
Vì cái gì cả Chủ Nhân Hư Không cũng cảm thấy đau đầu?
Cố Thanh Sơn có chút hoang mang trong lòng.
Hắn đi thẳng một mạch vào quán bar mà tổ chức này đã xây dụng.
—— Quán bar Thủy Triều Linh Hồn.
"Hoan nghênh ghé thăm, Quân Vương Thống Khổ, nghe nói ngươi gặp phải kẻ thuộc
về Thánh Giới, ta chúc mừng ngươi sống tiếp được trước cái đã."
Một âm thanh hùng hậu vang lên.
Cố Thanh Sơn lạnh lùng nhìn lại.
Chỉ thấy ở đằng sau quầy bar kia là một người đàn ông thân thể hùng tráng như quả
núi, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp, cất tiếng chào hỏi hắn.
Người đàn ông này mặc dù cười rát ôn hòa, nhưng lại để lộ một hàm răng đỏ thẫm.
—— Nó là Thực Thánh Chi Ma.
Bất cứ sinh mệnh nào thuộc về hệ thần thánh đều không phải là đối thủ của nó, chỉ có
thể bị nó ăn sạch.
Trong thời đại của nó, không kẻ nào có thể đối phó được nó.
Nó cũng được xưng là ma quái hung ác nhất trong hư không, thế nhưng sau đó thì biến mất một đoạn thời gian, không biết sao lại gia nhập bộ bài kỳ tích này.
Trên gương mặt Cố Thanh Sơn tràn đầy vẻ hờ hững, hắn đi đến trước quầy bar rồi
ngồi xuống.
"Thực Thánh, cho ta một ly máu hoa hồng." Hắn trầm thấp mà nói.
"Làm sao sống sót được từ đòn công kích của Thánh Giới? Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ
miễn phí tặng cho ngươi một ly máu Thánh đồ." Thực Thánh Chi Ma nói.
"Đừng có hỏi thăm chuyện của ta." Cố Thanh Sơn nói.
Thực Thánh Chi Ma nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Sơn, ý cười trong đôi mắt dần
dần tiêu tán, hóa thành đồng tử dựng thẳng lạnh lùng ác độc.
Nó nhẹ nhàng mà nói: " Quân Vương Thống Khổ, ngươi cho rằng mình đã ngây
người trong hư không một khoảng thời gian thì sẽ đủ tư cách gia nhập đội thứ nhất rồi sao? Không, ta là kẻ đầu tiên không cho phép ngươi gia nhập —— bởi vì ngươi quá
yếu."
Cho dù là Chủ Nhân Hư Không thì cũng chia ra kẻ yếu người mạnh.
Đội thứ nhất tự nhiên là đám người mạnh nhất trong toàn bộ bộ bài kỳ tích.
Bọn chúng nắm giữ quyền lực của toàn bộ tổ chức, biết nhiều bí mật nhất, tham dự
những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Cố Thanh Sơn đang muốn nói cái gì, chỉ thấy đối phương đã rút ra một tấm thẻ bài
bày ở trên quầy bar.
Trên tấm thẻ bài kia vẽ một sân thi đấu trống trải to lớn.
"Đi đánh với ta một trận?" Thực Thánh Chi Ma khiêu khích nói.
"Đánh với ngươi? Ta có chỗ tốt gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Yên tâm, nể mặt chúng ta cùng chung một tổ chức, ta không ăn thịt ngươi." Thực Thánh Chi Ma nói.
"Không có chỗ tốt."
Trên mặt Cố Thanh Sơn lộ ra vẻ thất vọng, có mấy phần ỉu xìu không hứng thú.
Quân Vương Thống Khổ hám lợi, không có chỗ tốt thì tuyệt đối không ra tay, mình nhất định phải duy trì nhất trí với hành vi của gã ta.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2610: THỰC THÁNH CHI MA (2)
Quả nhiên Thực Thánh Chi Ma cau mày nói: "Ta lại quên mất, ngươi mãi mãi chỉ là
một tên tiểu nhân, căn bản không biết niềm vui thú của chiến đấu là cái gì."
Cố Thanh Sơn không nói gì, trên mặt mang theo biểu cảm căn bản không thèm để ý
đến đối phương.
Hắn lật thẻ sách ra, tiện tay đặt một thẻ bài đồng tiền lên bàn.
"Tiền thưởng đã cho, hiện tại lên rượu cho ta, đừng có trì hoãn thời gian của ta." Hắn không nhịn được mà nói.
Thực Thánh Chi Ma hậm hực thu thẻ bài, đập một ly rượu "Ầm" xuống trước mặt của hắn.
"Ta nghe nói các quân vương hư không loại linh hồn như các ngươi, sau khi đã ngưng tụ ra thực thể thì trái tim luôn đặc biệt ngon miệng —— Một ngày nào đó trong tương
lai, ta sẽ ăn trái tim của ngươi." Thực Thánh Chi Ma lên tiếng.
Cố Thanh Sơn đánh giá hắn ta rồi nói: "Đáng tiếc trên người của ngươi không có gì dễ
ăn cả, ngay cả linh hồn cũng tỏa ra một khí tức tanh hôi, sau khi ta giết ngươi, chỉ có thể tìm mấy con chó chia ra ăn linh hồn của ngươi."
Trong bọn chúng, một kẻ là ma vật ăn máu thịt, một kẻ là quái vật ăn linh hồn, cả hai đều không phải thứ tốt lành gì, từ trước đến nay luôn hung ác tàn nhẫn, đối thoại như
thế này cũng chỉ là cuộc nói chuyện phiếm thường ngày mà thôi.
"Nói chính sự đi, ta muốn mua chút tình báo của ngươi." Thực Thánh Chi Ma nói.
Cố Thanh Sơn có chút bất ngờ.
Kỳ thật quán bar mới là nơi có nhiều tình báo nhất, Thực Thánh Chi Ma là ông chủ
của quán bar, bí mật hắn ta biết được hẳn là gần với những người trung tâm của tổ
chức kia.
Hiện tại nó lại muốn mua tình báo của mình.
"Ngươi muốn mua tình báo gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Thực Thánh Chi Ma nói: "Mục tiêu nhiệm vụ của ngươi—— Cái tên đã bị ngươi giết
người chết kia."
Cố Thanh Sơn lập tức nghiêm nghị nói: "Thế nào? Ngươi phải hiểu quy tắ chứ, nhiệm vụ của ta tuyệt đối sẽ không nói cho ngươi biết."
Nhiệm vụ đều là bảo mật.
Tùy tiện tiết lộ nội dung nhiệm vụ cho những thành viên không tham dự trong đó, là
tối kỵ của tổ chức.
"Ta đương nhiên hiểu, ta cũng không hỏi đến chuyện của người kia, chỉ là binh khí của hắn ta đã đi nơi nào, ngươi biết không?" Thực Thánh Chi Ma hỏi.
Như thế thì thú vị đấy.
Cố Thanh Sơn trầm tĩnh lại, hơi ngửa đầu nâng cốc uống cạn, cái ly trống không bày
ở trước mặt đối phương.
Thực Thánh Chi Ma rót đầy cho hắn, không nhắc đến chuyện tiền, lại nói: "Nếu như
ngươi có bất cứ tình báo nào liên quan tới tung tích binh khí của hắn, ta sẽ thu mua
thông tin này như dạng tình báo."
"Binh khí của hắn... Là mấy thanh kiếm, ta không biết ngươi nói là thanh nào." Cố
Thanh Sơn nói.
"Trong đó có hai thanh kiếm, một thanh tên là Thiên, một thanh khác tên là Địa."
Thực Thánh Chi Ma nói.
"A, thật ra ta có chút ấn tượng." Cố Thanh Sơn nói.
"Ta muốn biết tung tích của hai thanh kiếm này." Thực Thánh Chi Ma nói.
"Nói cho ta biết tại sao ngươi phải biết tung tích của hai thanh kiếm này, sau đó cho ta một phần thù lao tương ứng, ta sẽ nói tình báo cho ngươi biết." Cố Thanh Sơn chậm rãi từ tốn mà nói.
Hắn rút thẻ sách ra từ trong ngực, đặt một tấm thẻ bài lên trên quầy bar.
Chỉ thấy trên tấm thẻ này có vẽ một trái tim đỏ tươi, nó được ngâm nước suối trong
suốt.
Thẻ bài: Nguồn suối bịa đặt!
Thực Thánh Chi Ma nhìn thoáng qua thẻ bài, nhỏ giọng mà nói: "Ngươi không tin
được ta sao?"
Cố Thanh Sơn cười lạnh không nói.
Thực Thánh Chi Ma đành phải rút ra một tấm thẻ bài khác, búng ngón tay một cái,
ném thẻ bài ra ngoài.
Chỉ một thoáng, cảnh tượng bốn phía đã biến mất.
Hai người đứng trong một thế giới thuần trắng đã bị triệt để phong kín.
"Nói chuyện ở đây tương đối bí mật hơn." Thực Thánh Chi Ma nói.
"Ừm, nói đi." Cố Thanh Sơn nắm lấy thẻ bài "Nguồn suối bịa đặt" mà nói.
"Trong tổ chức có không ít người đều cảm thấy hứng thú đối với hai thanh kiếm kia, bởi vì mọi người đều cảm ứng được, phương thức chế tạo hai thanh kiếm kia đến từ
bên ngoài hư không." Thực Thánh Chi Ma nói.
Cố Thanh Sơn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào thẻ bài trong tay.
Thực Thánh Chi Ma đành nói tiếp: "Không biết là dạng người gì đã rèn đúc ra hai
thanh kiếm này, nếu như có thể tìm được người kia, chúng ta có thể dọc theo một chút
dấu vết để lại, tìm tới bí mật liên quan tới bên ngoài hư không."
"—— Chuyện như thế này, cũng chỉ có dạng tổ chức như chúng ta, mới có thực lực đi làm."
Cố Thanh Sơn quan sát tấm thẻ bài trong tay.
Thẻ bài không có bất cứ biến hóa nào.
Đối phương không có nói dối.
Hắn cất đi tấm thẻ bài, nói: "Rất tốt, hiện tại cho ta một thù lao đủ hài lòng, ta sẽ nói tung tích của hai thanh kiếm kia cho ngươi biết."
Thực Thánh Chi Ma lộ ra vẻ vui mừng, lấy ra mấy tấm thẻ bài từ trong quyển sách
của chính mình.
"Ngươi có thể chọn lựa một tấm trong những thẻ bài này, làm thù lao của ngươi."
Thực Thánh Chi Ma nói.
"Ta cũng cần nhìn một chút —— có thể nhìn kỹ không?" Cố Thanh Sơn nói.
"Đương nhiên."
Thực Thánh Chi Ma tiện tay xòe các thẻ bài ra, để chúng lơ lửng giữa không trung,
Cố Thanh Sơn có thể tùy ý lựa chọn.
Cố Thanh Sơn lộ ra biểu cảm cảm thấy hứng thú, nhìn chăm chú vào những thẻ bài
kia.
—— Chuyện lần này, rốt cuộc là thế nào đây?
Rốt cục là Thực Thánh Chi Ma này muốn biết tin tức của song kiếm Thiên Địa, hay là
chủ nhân phía sau bộ bài kỳ tích muốn biết được tung tích của chúng chứ?
Cố Thanh Sơn là người thuộc danh sách tận thế dưới trướng hỗn độn, đồng thời cũng
có thể kêu gọi Thánh Giới, tất cả mọi người đều biết được tình báo này.
Dù sao Quân Vương Thống Khổ là bị Thánh Giới đánh thành trọng thương.
Càng quan trọng hơn là ——
Thời khắc giết chết Cố Thanh Sơn chính là lỗ thủng duy nhất trong thời không của
danh sách cao nhất.
----------------------------------------