Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2612: CHƯƠNG 2612: HƯỚNG ĐI (2)

Lúc này Cố Thanh Sơn mới tiếp tục suy nghĩ chuyện vừa rồi.

Rất rõ ràng, Thực Thánh Chi Ma bị phái đi đến chiến trường.

—— Xem ra người phía sau tấm màn cũng không muốn nó đi tìm song kiếm Thiên

Địa.

Nghĩ đi nghĩ lại thì.

Trước đó trên đường có gặp phải vị Chủ Nhân Hư Không kia, hắn ta cũng đề cập tới

chiến dịch đại quy mô.

Điều không ít người đi qua tham gia chiến dịch đại quy mô đó, làm những chuyện như

vậy nhất định tuân theo ý chí của kẻ đứng sau màn.

Cho nên cái tổ chức này rốt cục đang làm cái gì chứ?

"Rượu của ngài đã có thưa Quân Vương Thống Khổ các hạ."

"Cảm ơn."

Cố Thanh Sơn bưng ly rượu lên uống một ngụm.

Thực Thánh Chi Ma biết Binh khí đều bị thu lại bên trong Hoàng Tuyền.

Nó còn nói một câu như thế này:

"Vì cái gì chiến trường không nằm ở Hoàng Tuyền kia chứ? Rõ ràng cũng không xa xôi mấy, đáng tiếc..."

Cũng không xa xôi mấy?

cách Hoàng Tuyền gần nhất, tự nhiên chính là mấy thế giới Lục Đạo Luân Hồi khác.

Nhân Gian giới ——

Trên điểm thời gian hiện tại, cũng không xuất hiện Chủ Nhân Hư Không nào cả.

Tất cả những kẻ thăng tiến mà Cố Thanh Sơn gặp được trong toàn bộ cuộc tranh đoạt

nhân gian mộ, cũng không có Thực Thánh Chi Ma.

Lùi về sau một bước mà cân nhắc, cho dù nó cải trang lẻn vào ——

Trong một đoạn thời gian rất dài trong tương lai, chuyện phát sinh trong toàn bộ Nhân Gian giới căn bản không được gọi là "Chiến dịch đại quy mô" gì cả.

Không phải Nhân Gian giới.

Không phải Hoàng Tuyền.

Tất cả những kẻ của Thiên giới cũng tiến vào Nhân Gian giới, đã thành lập nên Thiên

Đình ở mặt sau thế giới.

Cho nên cũng không phải Thiên Giới.

Thú Vương giới chia thành hai bộ phận, một bộ phận hóa thành đại mộ, cũng nằm ở

mặt sau của Nhân Gian giới; một bộ phận khác thì do Thú Vương tiếp quản —— mà

các Thú Vương thì nghe theo kêu gọi của Thiên Đình.

Thực lực của Thú Vương quá kém, Thiên Đình thì đều là ác quỷ, không có thiên tiên.

Đội hình như vậy, làm sao có thể hình thành một trận chinh chiến đại quy mô với các

Chủ Nhân Hư Không kia chứ?

Cho nên cũng không phải Thú Vương giới.

Về phần Ác Quỷ Giới thì đã sớm không còn tồn tại nữa, mình chính là người cuối

cùng của Ác Quỷ Giới.

Cố Thanh Sơn lặng người đi, chậm rãi uống cạn rượu trong ly.

Hắn hồi tưởng lại Chủ Nhân Hư Không lúc ấy gặp được trên đường, vẻ mặt lúc mà đối phương nói chuyện.

Người kia còn nói ——

"... Ta phải tham dự một chiến dịch đại quy mô, những tên kia đánh nhau thật sự là —

— "

Đánh nhau thật sự là cái gì?

Vì sao nghe ra có chút đau đầu chứ?

Nếu như cách đủ gần với thế giới Hoàng Tuyền, hon nữa chiến đấu cũng khiến cho

các Chủ Nhân Hư Không cảm thấy đau đầu ——

Đáp án đã được đưa ra rõ ràng.

Là A Tu La giới.

Thế nhưng các A Tu La thật sự có thể làm được đến tình trạng này sao?

Hoàng Tuyền phụ trách trông giữ bảo vật và binh khí, nhân gian phụ trách Thánh

Tuyển, như vậy A Tu La giới thì sao?

Trong lòng Cố Thanh Sơn có một ý tưởng mơ mơ hồ hồ.

Hắn chợt nhớ tới một sự kiện.

Lúc còn ở con sông Mộ, Ninh Nguyệt Thiền từng tới bái kiến mình một lần.

"Tại sao cô lại ở chỗ này? Tôi nhớ cô từng gia trì Trật Tự kia mà." Lúc ấy mình có hỏi.

"Tôi bỏ cuộc." Ninh Nguyệt Thiền nói.

"Vì sao chứ?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Tôi càng ưa thích chiến đấu thuần túy hơn."

Nàng đã nói như vậy.

Lúc ấy đánh một trận, nàng đã đưa ra nhắc nhở cho mình, sau đó lui vào một thế giới

khắp nơi đều là chém giết.

Từ đó biến mất không thấy đâu nữa.

Nàng đã từ bỏ Trật Tự, vậy thì nhất định sẽ trở về thế giới Lục Đạo.

Nhưng nàng cũng không có ở nhân gian.

Hoàng Tuyền cũng không có tung ảnh của nàng.

Có lẽ nơi mà nàng đi, chính là A Tu La giới?

A Tu La giới...

Ninh Nguyệt Thiền cư nhiên có thể từ A Tu La giới trực tiếp giáng lâm đến Nhân

Gian giới, tìm được chính mình.

Ý nghĩa nằm trong đó tự nhiên không tầm thường rồi.

Cố Thanh Sơn cứ tính toán cân nhắc đi đi về về, suy nghĩ trong lòng càng ngày càng

rõ ràng.

Cùng lúc đó, một bóng người khác lặng lẽ hiện lên trong lòng của hắn.

—— Trĩ La.

À...

Quá lâu không gặp mặt.

Đáng tiếc vẫn luôn không có tin tức của nàng.

Về phần kỷ nguyên vĩnh chiến của A Tu La, ngược lại mình đã từng nghe một chút tin

tức, nhưng khi đó chỗ ấy chỉ có A Tu La mới có thể đi đến.

Mình đành phải bỏ về.

Mà bây giờ, nếu như nơi mà các Chủ Nhân Hư Không của bộ bài kỳ tích đi đến chính

là A Tu La giới...

Cố Thanh Sơn đặt ly rượu xuống.

"Tính tiền."

"Quân Vương Thống Khổ, chào mừng ngài lần sau quang lâm." Tiếng nói của người hầu rượu vang lên.

Cố Thanh Sơn chẳng nhìn đối phương lấy một cái, trên mặt duy trì vẻ thờ ơ và xa

cách, hắn đẩy cửa rời khỏi quán bar.

"Ngươi có thể chọn lựa một tấm trong những thẻ bài này, làm thù lao của ngươi."

Thực Thánh Chi Ma nói.

"Ta cũng cần nhìn một chút —— có thể nhìn kỹ không?" Cố Thanh Sơn nói.

"Đương nhiên."

Thực Thánh Chi Ma tiện tay xòe các thẻ bài ra, để chúng lơ lửng giữa không trung,

Cố Thanh Sơn có thể tùy ý lựa chọn.

Cố Thanh Sơn lộ ra biểu cảm cảm thấy hứng thú, nhìn chăm chú vào những thẻ bài

kia.

—— Chuyện lần này, rốt cuộc là thế nào đây?

Rốt cục là Thực Thánh Chi Ma này muốn biết tin tức của song kiếm Thiên Địa, hay là

chủ nhân phía sau bộ bài kỳ tích muốn biết được tung tích của chúng chứ?

Cố Thanh Sơn là người thuộc danh sách tận thế dưới trướng hỗn độn, đồng thời cũng

có thể kêu gọi Thánh Giới, tất cả mọi người đều biết được tình báo này.

Dù sao Quân Vương Thống Khổ là bị Thánh Giới đánh thành trọng thương.

Càng quan trọng hơn là ——

Thời khắc giết chết Cố Thanh Sơn chính là lỗ thủng duy nhất trong thời không của

danh sách cao nhất.

Hiện tại sơ hở này đã bị danh sách cao nhất hoàn thành khép kín lại, bất cứ người nào cũng không thể lại đi nhìn trộm nữa rồi.

Cho nên trừ mình ra ——

Không có ai biết Cố Thanh Sơn là chết thế nào.

Không đúng.

Còn có con côn trùng.

Nhưng côn trùng cũng không cách nào nói ta cái gì, trừ phi nó muốn bị Vĩnh Diệt.

Cho nên.

Bất kể là chủ nhân phía sau bộ bài kỳ tích hay là những Chủ Nhân Hư Không đó, đều

chỉ có thể đạt được tình báo từ chỗ của mình mà thôi.

Vậy thì. . . Không thể che lấp. . .

----------------------------------------

CHƯƠNG 2613: HƯỚNG ĐI (3)

Một khi có điều gì ẩn giấu, ngay lập tức sẽ làm người ta sinh nghi, đại họa lâm đầu chỉ

trong khoảnh khắc mà thôi.

Suy nghĩ lướt nhanh qua đầu của Cố Thanh Sơn, trên mặt hắn lộ ra nụ cười, nói:

"Thực Thánh, bài của ngươi đều rất không tệ, ta muốn lá bài này."

Hắn vươn tay ra, rút ra một tấm từ rất nhiều thẻ bài.

Đây là một thẻ bài tỏa ra khí tức thần thánh nồng đậm, phía trên có vẽ hai cánh tay.

Một cái tay tràn đầy vết thương, mà cánh tay còn lại thì tỏa ra ánh hào quang.

Lời nhở phù lập tức xuất hiện:

[Ngươi rút lấy thẻ bài: Cứu viện cưỡng chế.]

[Thẻ bài luật nhân quả.]

[Miêu tả: Cưỡng chế mục tiêu nào đó ngăn cản công kích cho ngươi.]

[Bảy ngày có thể sử dụng một lần.]

Cố Thanh Sơn đưa ánh mặt lên tấm thẻ bài đó, gương mặt lộ ra vẻ hài lòng.

So với những thẻ bài mà Quân Vương Thống Khổ cất giữ thì tấm thẻ này mạnh hơn

nhiều.

Mmặc dù Quân Vương Thống Khổ cũng là đấng quyền năng thuộc về Thẻ Bài Trắc, nhưng lại chú trọng sức mạnh của bản thân hơn, không quá để bụng đối với chuyện

thu gom những thẻ bài khác.

Quân Vương Thống Khổ càng tin tưởng vào sức mạnh của bản thân.

Cố Thanh Sơn nhìn Thực Thánh Chi Ma một cái.

Thực Thánh Chi Ma mang vẻ mặt không sao cả, căn bản không quan tâm tấm thẻ bài

này.

Đúng rồi.

Thực Thánh Chi Ma và Quân Vương Thống Khổ đều là chung một hạng người, thích

ỷ vào thực lực của bản thân để chiến đấu nhất.

Tấm thẻ bài "Cứu viện cưỡng chế" này nhất định là chiến lợi phẩm thu hoạch được từ

đối thủ thuộc về Thần Thánh Trắc nào đó mà nó đã ăn sạch.

Cho nên nó mới không quan tâm những thứ này.

Trên mặt Cố Thanh Sơn toát ra vẻ lạnh lùng, lên tiếng: "Đống thẻ bài của ngươi đều là rác rưởi, chỉ có tấm này là tàm tạm thôi, ta sẽ tạm chấp nhận nhận lấy —— Dù sao

đối với song kiếm Thiên Địa thì tình báo ta biết được cũng không nhiềulắm."

"Hiện tại nói cho ta biết, ngươi biết được cái gì?" Thực Thánh Chi Ma nói.

Cố Thanh Sơn đang muốn nói gì, chợt thấy một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhảy ra

ngoài:

[Chú ý!]

[Chủ nhân phía sau bộ bài kỳ tích đã giáng lâm, đang đứng ngoài quan sát giao lưu

của các ngươi.]

Cố Thanh Sơn căng thẳng trong lòng, trên mặt lại điềm nhiên như không có việc gì,

cất tấm thẻ bài kia vào quyển sách thẻ.

—— Bây giờ còn không biết Thực Thánh Chi Ma là tự động muốn hỏi chuyện này,

hay là tuân theo ý của người phía sau màn kia.

Nhưng hiện tại nhất định phải nói.

Cố Thanh Sơn hắng giọng một cái, lên tiếng: "Liên quan tới chuyện của thanh kiếm, lúc ta bỏ đi vừa vặn trông thấy hai thanh phi kiếm rời khỏi Cố Thanh Sơn, bay về

hướng của Lục Đạo Luân Hồi."

Thực Thánh Chi Ma cúi đầu nhìn một tấm thẻ khác trong tay mình.

"Ngươi nói thật. . ." Nó như có điều suy nghĩ mà lẩm bẩm.

Cố Thanh Sơn nói: "Đương nhiên —— Tình báo ta biết chính là như vậy, về phần sau đó ngươi định làm gì, vậy là chuyện của chính ngươi."

Quả thật có hai thanh phi kiếm rời đi Cố Thanh Sơn của thời khắc kia, bay về phía

Lục Đạo Luân Hồi.

—— Quân Vương Thống Khổ quả thật không có gạt người.

Hơn nữa trong điều kiện tiên quyết không thể nói láo, nói như vậy là lựa chọn tốt

nhất.

Dù sao Quân Vương Thống Khổ chỉ là kẻ chặn giết mà thôi.

Hắn làm sao biết thanh kiếm nào của Cố Thanh Sơn là Thiên Kiếm? Thanh nào lại là

Địa Kiếm chứ?

Hắn chỉ có thể nói tình huống mà mình nhìn thấy.

Thực Thánh Chi Ma nghe, vui vẻ bật cười lên: "Rất tốt! Rất tốt! Ngươi không nói cho người khác biết đó chứ?"

"Không có." Cố Thanh Sơn nói.

"Binh khí. . . Hẳn đã bị thu vào bên trong Hoàng Tuyền, vậy ta phải đi tìm hai thanh kiếm kia." Thực Thánh Chi Ma nói.

Hắn vỗ tay một tiếng.

Thế giới thuần trắng bốn phía hoàn toàn biến mất, hai người lại xuất hiện trong quán

rượu lần nữa.

Thực Thánh Chi Ma hào hứng muốn đi ngay.

Chỉ thấy hư không khẽ động, một tấm thẻ bài lặng yên bay tới, dừng lại trước mặt

Thực Thánh Chi Ma.

Thực Thánh Chi Ma hú lên quái dị, giật thẻ bài xem xét từ trên xuống dưới, gầm thét lên:

"Gặp quỷ! Tại sao phải xuất động kẻ như ta trong chiến dịch đại quy mô kia, không phải đã nói chờ đến giai đoạn công thành mới để ta ra sân sao?"

Cố Thanh Sơn giật mình.

Trong hư không, một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhảy ra lần nữa:

[Chú ý, người giật dây vẫn không có rời đi.]

—— Kẻ bí ẩn đứng phía sau tấm màn chính là người đã an bài cho Thực Thánh Chi

Ma một nhiệm vụ như vậy, rất hiển nhiên hắn ta muốn ngăn cản nó đi tìm song kiếm

Thiên Địa.

Cố Thanh Sơn lặng lẽ suy nghĩ, âm thanh lạnh lùng nói: "So với tìm kiếm song kiếm Thiên Địa hư vô mờ mịt gì đó kia, đương nhiên vẫn là nhiệm vụ của tổ chức quan

trọng hơn một chút."

"Đương nhiên! Đương nhiên!" Thực Thánh Chi Ma không nhịn được mà nói, "Nhưng mà ta thật vất vả mới có được chút hào hứng, muốn đi ra ngoài một chút —— hiện tại

xem ra hết thảy đều là phí công."

Nó vuốt vuốt thẻ bài trong tay, lầu bầu nói: "Vì cái gì chiến trường không nằm ở

Hoàng Tuyền kia chứ? Rõ ràng cũng không xa xôi mấy, đáng tiếc. . ."

Nói xong, Thực Thánh Chi Ma bước một bước vào hư không, biến mất không thấy

đâu nữa.

Chỉ còn lại Cố Thanh Sơn ngồi ở trước quầy bar.

Cố Thanh Sơn ngồi ngây ngốc một lát, lại uống một ly rượu.

Thẳng đến khi một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhảy ra:

[Người phía sau tấm màn đã rời đi.]

Vẻ mặt của Cố Thanh Sơn vẫn không chút thay đổi.

Lúc này trên tủ bát đằng sau quầy bar, có một tấm thẻ bài bay xuống đó, hóa thành

một người hầu rượu.

"Hoan nghênh đi vào quán bar Thủy Triều Linh Hồn, các hạ còn muốn uống chút gì không?" Người hầu rượu lễ phép hỏi.

"Nước uống máu hỗn hợp." Cố Thanh Sơn nói.

"Xin chờ một lát."

Người hầu rượu bắt đầu pha rượu.

Lúc này Cố Thanh Sơn mới tiếp tục suy nghĩ chuyện vừa rồi.

Rất rõ ràng, Thực Thánh Chi Ma bị phái đi đến chiến trường.

—— Xem ra người phía sau tấm màn cũng không muốn nó đi tìm song kiếm Thiên

Địa.

Nghĩ đi nghĩ lại thì.

Trước đó trên đường có gặp phải vị Chủ Nhân Hư Không kia, hắn ta cũng đề cập tới

chiến dịch đại quy mô.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!