Vĩ độ không gian không cách nào ngăn cản hắn, cũng không có bất cứ chướng ngại nào có thể trở ngại bước đi của hắn.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo, hắn xuất hiện ở bên người một con quái vật, vung kiếm
đã chém xuống.
Con quái vật sáu chân vừa bị chém đứt, hắn đã không thấy tăm hơi đâu, lại xuất hiện ở
một phía khác, chém về phía một con quái vật lần nữa.
Mộng Cảnh Long chính là Truyền Thừa Chung Cực của nhân tộc, tự nhiên không thể
bại lộ, nhưng ở nơi này thì cũng không sao.
Cố Thanh Sơn không ngừng thoáng hiện ở các ngõ ngách trong thế giới, chuyên chọn
những quái vật đặc biệt lợi hại, tiện tay chém đến tình trạng hấp hối, sau đó mới rời đi.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Ước chừng nửa khắc sau.
Hắn thu song kiếm lại, lấy Lưu Tinh Chùy ra, nói với côn trùng: "Chúng ta cần phải đi."
"Mặc kệ nơi này à?" Côn trùng hỏi.
"Cũng đã gần hoàn thành rồi, chúng thần cũng cần một chút rèn giũa nữa." Cố Thanh Sơn nói.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2618: KỶ NGUYÊN VĨNH CHIẾN CỦA A TU LA (1)
Hắn thu bộ giáp toàn thân của Ma Vương Chân Cổ lại, sau đó chỉ chỉ lên người mình.
Côn trùng hiểu ý, bất đắc dĩ hóa thành chiến giáp, để hắn mặc lên lần nữa.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.
Cố Thanh Sơn xuất hiện ở bên ngoài lần nữa.
Hắn thả thẻ bài "Cốt Lâm" vào lại quyển sách, xoay người, đi đến bên người Binh Đồng.
"Hình như rất thanh tịnh."
Cố Thanh Sơn nói.
Lông mày Binh Đồng nhướng lên.
Nguyệt Thần cũng cùng lúc dò xét Quân Vương Thống Khổ.
Chỉ thấy áo giáp trên người hắn mặc dù đã tàn phá đôi phần, nhưng người này hình
như cũng không bị thương gì.
Thái độ của hai người lại khác đi.
Nguyệt Thần bật cười, lên tiếng: "Quân Vương Thống Khổ, trước kia vẫn luôn xem
thường ngươi rồi, sau này có rất nhiều chỗ còn cần ngươi hỗ trợ."
Binh Đồng nói: "Khi trở về bọn ta sẽ cùng đề cử để ngươi gia nhập chiến đoàn của chúng ta."
Cố Thanh Sơn lạnh lùng gật gật đầu.
Trong hư không trước mắt hắn, một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất
hiện:
[Tín ngưỡng của Thủy Thần trong Tứ Thánh Trụ đã sống lại trong thế giới của chúng
thần.]
[Ngươi là Thánh Trụ Địa, cũng là Thánh Trụ Thủy, đây là chuyện không thể tưởng
được do cục diện trước mắt tạo thành.]
[Chú ý.]
"Bởi vì tín ngưỡng của Thủy Thần đã sống lại, tất cả chúng sinh trong thế giới chúng thần sẽ có thêm một năng lực nằm ngoài quy định, tình huống cụ thể sẽ để cho từng
người trong bọn họ tự động quyết định.]
[Khi tín ngưỡng của Thủy Thần đạt đến một trình độ nhất định, ngươi sẽ không còn
cần tín ngưỡng nữa, mà triệt để thức tỉnh quyền năng của Thủy Thần.]
"Ta cho là chúng ta muốn thành lập một nơi đóng quân phòng ngự cỡ nhỏ."
Quân Vương Thống Khổ ngắm nhìn bốn phía, sau đó lên tiếng.
"Đối với cục diện trước mắt, nơi đóng quân này quả thật chỉ có thể coi là cỡ nhỏ mà thôi." Binh Đồng nói.
Hai tay của hắn nhanh như tàn ảnh, không ngừng rút thẻ bài, sau đó ném ra ngoài.
Từng tấm thẻ bài hóa thành bùn đất, tường gạch, sắt thép, lò luyện, hợp kim, Nguyên
Tinh ma lực, sau đó bắt đầu tự động tổ hợp thành đủ loại kiến trúc.
Công sự che chắn, chiến hào, tường thành, pháo trận, binh doanh, truyền tống trận,
kho khí giới, sở chỉ huy vân vân, đột ngột mọc lên từ trên mặt đất.
Dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, một tòa cứ điểm chiến tranh hùng vĩ
nhanh chóng kiến tạo hoàn tất, đứng sừng sững trên bình nguyên.
Binh Đồng lại rút ra toàn bộ thẻ bài chiến tranh, đem các loại thẻ bài nhân vật với đủ
loại nghề nghiệp bố trí vào bên trong toàn bộ cứ điểm.
Ba người đứng trên tường thành, nhìn ra phía bên ngoài.
Chỉ thấy cách đó chừng mấy ngàn mét, một con quái vật khổng lồ toàn thân bốc cháy
đang từng bước từng bước đi về phía bên này.
Mặt đất thiêu đốt, sụp đổ dưới chân nó.
"Con quái vật này thật khá thú vị đó." Binh Đồng nói.
—— Hắn vẫn còn đang rút thẻ bài ra, hoàn thiện cứ điểm thêm một bước nữa.
Cố Thanh Sơn yên lặng dò xét con quái vật kia, trong lòng đã so sánh nó với Kẻ Đoạt
Niệm Vĩnh Hằng.
Sau khi trọng thương, thực lực của Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng giảm lớn, trước mắt chỉ
tương đương với những con quái vật bình thường của thế giới này.
Mà thực lực của con quái vật khổng lồ kia, ước chừng là gấp mười lần những con bình
thường.
Nếu lấy sức mạnh của con côn trùng sau khi bị thương làm đơn vị cân nhắc chiến lực
của nó, như vậy ——
Con quái vật này mạnh chừng ba con côn trùng.
Hiện tại phải đi giết con quái vật khổng lồ này.
"Giao cho ta đi." Cố Thanh Sơn lạnh giọng mà lên tiếng.
Hắn nắm Lưu Tinh Chùy, đang muốn nhảy xuống tường thành, lại bị Binh Đồng ngăn
lại.
"Quân Vương Thống Khổ, chuyện của ngươi đã làm xong rồi, từ giờ trở đi, mấy loại chiến đấu cự ly xa này cứ để Nguyệt Thần tiếp nhận." Binh Đồng nói.
Cố Thanh Sơn nhìn về hướng Nguyệt Thần.
Chỉ thấy nàng đã niệm tụng chú ngữ xong xuôi.
"Đi ra!" Nguyệt Thần quát khẽ nói.
Trên tay nàng dâng lên một chùm sáng ảm đạm.
Nguyệt Thần nhẹ nhàng nâng lên một chút.
Thứ ánh sáng ấy bay lên không trung, càng bay càng cao, cuối cùng lơ lửng trong
vòm trời ngay phía trên đóng quân phòng ngự.
Chỉ chốc lát sau.
Ánh sáng đó đột nhiên dâng trào kịch liệt, hóa thành một vầng trăng tròn, tỏa ra ánh
sáng lạnh như sương như tuyết.
—— Linh kỹ, Sương Nguyệt giáng thế!
Ánh trăng sáng bừng nhẹ nhàng phất qua phía trên nơi đóng quân, tựa như một làn gió
nhẹ mang theo khí tức lạnh buốt căm căm.
Nhưng ở bên ngoài nơi đóng quân, trong nháy mắt ánh trăng đã tóm được con quái vật
khổng toàn thân đang bốc cháy kia.
Chỉ trong chớp nhoáng, ánh trăng trở nên vô cùng mãnh liệt, hoàn toàn bao phủ trên
người con quái vật kia.
Vô số những tiếng cắt chém vang lên.
Từng lưỡi dao sắc nhọn sương lạnh xuất hiện trong nháy mắt, lại biến mất trong nháy
mắt, liên tục chém ra một trăm ngàn lần.
—— Một trăm ngàn nhát Sương Nguyệt!
ngọn lửa trên người con quái vật đó triệt để tắt ngúm.
Thân hình của nó sụp đổ, tản ra thành một lớp bụi mù băng sương, chậm chạp mà im
ắng bay xuống mặt đất.
"Công tác phòng ngự sau đó cứ giao cho ta." Nguyệt Thần nói.
Cố Thanh Sơn nhìn nàng một cái, lại nhìn về phía Binh Đồng, nói: "Vậy ta làm cái gì?"
Binh Đồng không ra tay chiến đấu.
Mơ hồ đoán chừng một điều, thực lực của Binh Đồng ước chừng khoảng mười bảy
côn trùng.
Nguyệt Thần thì mạnh hơn một chút, chừng hai mươi côn trùng.
Hừm.
Phương pháp này tốt lắm, có thể giúp mình ước định rõ ràng trực quan hơn về thực
lực của đối thủ.
"Thời khắc khó khăn nhất ngươi đã chống chọi qua được, hiện tại chỉ cần không có quái vật đột nhiên tiến vào trong doanh địa, ngươi cũng không cần ra tay." Binh Đồng nói.
Nguyệt Thần thậm chí còn rút ra một tấm thẻ đưa cho Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn nhận lấy xem xét, chỉ thấy trên đó có vẽ một quả chanh màu xanh.
Qủa chanh đó còn thân mật nhẹ gật đầu với hắn nữa chứ.
Từng hàng chữ nhắc nhở lập tức xuất hiện:
[Thẻ bài chữa trị: Qủa chanh màu xanh.]
[Tấm thẻ bài này mỗi ngày có thể phóng ra một trái chanh xanh, sau khi ăn sẽ giúp
thương tích của ngươi lập tức khỏi hẳn bảy thành.]
[Nói rõ: Ta thật sự không chua.]
Cố Thanh Sơn nhận lấy thẻ bài, gửi lời cảm ơn: "Cám tạ."
Nguyệt Thần cười với hắn một cái.
Thái độ của nàng rõ ràng đã có biến hóa.
Qủa thật là như thế ——
----------------------------------------