Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2620: CHƯƠNG 2620: VẬT MINH CHỨNG CỦA A TU LA (1)

"Có biến thì chúng ta sẽ gọi ngươi." Nguyệt Thần cũng vuốt cằm nói với hắn.

"Vậy được rồi, ta đi xem bốn phía thử."

Cố Thanh Sơn nói xong, triệu hồi ra một con chiến mã hài cốt màu xanh lá, nhảy

xuống từ trên tường thành, tùy tiện chọn một phương hướng, nhanh chóng gấp rút

chạy đi.

Binh Đồng nhìn chăm chú vào bóng lưng hắn đi xa, lên tiếng: "Trong tổ chức, những người cận chiến cường đại đã chết mấy tên rồi."

Nguyệt Thần nói: "Không còn cách nào, thế giới A Tu La là trung tâm của Lục Đạo

Luân Hồi, tính nguy hiểm quá cao."

Binh Đồng thở dài nói: "Thế nhưng thế giới Lục Đạo, chết thì sẽ đi về Hoàng Tuyền, mà ngay cả chúng ta —— "

Hắn không nói tiếp nữa.

Nguyệt Thần im lặng một hồi, nói ra: "Quân Vương Thống Khổ đã là mạnh nhất trong những kẻ giỏi về cận chiến còn sót lại."

". . . Hi vọng hắn có thể sống lâu một chút."

Nếu như Cố Thanh Sơn có ở chỗ này, nhất định có thể hiểu được vì sao kẻ đứng sau

tấm màn hi vọng hắn trưởng thành.

—— Chỉ vì bộ bài kỳ tích đã bị hao tổn nhiều quá!

Không có kẻ cận chiến cường đại, bộ bài này sẽ càng ngày càng hư hao thiếu hụt.

. . .

Cố Thanh Sơn cưỡi ngựa chạy thẳng một mạch, thẳng đến phía trước xuất hiện một

vài con quái vật.

Hắn thu chiến mã lại, xuất Lưu Tinh Chùy ra tiến lên đánh giết một trận.

Quái vật bị đánh thành từng cục từng cục thịt nát.

Cố Thanh Sơn yên lặng tính toán.

Kỳ thật thực lực của Quân Vương Thống Khổ có thể tính khoảng mười hai côn trùng,

nếu đánh nhau thật thì có thể bộc phát ra chiến lực càng mạnh hơn.

—— Trước đó con côn trùng nói dối.

Ai, được rồi, dù sao chỉ là thứ côn trùng thất học không có được truyền thừa, cần gì so đo với nó chứ?

Quái đáng thương.

Cố Thanh Sơn nhìn quanh bốn phía, cố gắng phân biệt ra phương hướng, chuyên môn

tìm nơi vắng vẻ, rốt cuộc cũng tìm ra được một rừng cây thấp bé.

Hắn trốn vào rừng cây, rút thẻ bài "Cốt Lâm" ra, mở ra thế giới tướng vị rồi đi vào.

Vừa tiến vào thì đã cảm nhận được khí tức đại chiến.

Chúng thần đang suất lĩnh tín đồ, toàn lực tranh đấu với những con quái vật đến từ thế

giới A Tu La kia.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ, sau đó hắn không kinh động đến bất cứ kẻ nào, mà trực tiếp

tìm đến nữ thần Tài Phú.

—— Laura!

"Thế nào? Anh thấy hình như em cũng tham dự chiến tranh." Cố Thanh Sơn cười nói.

"Hừ!" Laura vừa nhìn thấy hắn thì tức giận phụng phịu quay người đi.

"A? Nữ vương điện hạ của chúng ta sao lại giận rồi?" Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói.

"Không biết tên đại móng heo nào đó chạy đi đâu mất tiêu, để lại một mình tôi ở chỗ

này." Laura không quay đầu lại mà nói.

"Mấy lần trước anh thấy em đều đang mượn dùng thần lực để lĩnh ngộ Linh kỹ Kinh

Cức Điểu, cho nên không quấy rầy em mà." Cố Thanh Sơn thành tâm thành ý mà nói.

"Vậy lần này thì sao? Chiến tranh bắt đầu thật lâu rồi mà em vẫn không thấy anh đâu hết á." Laura tủi thân mà nói.

Cố Thanh Sơn cười nói: "Bởi vì tình huống thực sự quá nguy hiểm, cho nên anh

không thể làm gì khác hơn là để em ở lại thế giới này trước."

Hắn không giữ lại chút nào lại kể hết chuyện xảy ra bên ngoài một lần.

Laura nghe thấy chuyện hắn cư nhiên hóa thân thành một tấm thẻ bài, mà tất cả Chủ

Nhân Hư Không của mọi thời đại cũng chỉ là một bộ bài trong tay người khác, cô bé

không nén được kinh dị mà sờ lên cánh tay.

"Trời ơi, thế thì còn đánh thế nào nữa? Cố Thanh Sơn, không bằng chúng ta tranh thủ

chạy đi." Laura nói.

"Chạy không được, sư tôn và sư muội của anh đều đang vướn vào trận tranh đoạt này, anh còn có một người bạn vì kéo dài thời gian giúp anh mà đang chiến đấu với Thiên

Đế đầu tiên —— anh không thể bỏ lại bọn họ."

"Thay đổi một cách nghĩ đi, Lục Đạo Luân Hồi là thứ lợi hại như vậy, nếu chúng ta thật sự nắm được nó trên tay, thì đó mới chính là tự do chân chính."

"Không ai dám trêu chọc chúng ta nữa sao?"

"Đúng vậy."

"Qúa tuyệt, vậy chúng ta đi giành lấy Lục Đạo Luân Hồi đi!" Laura cổ động.

Cố Thanh Sơn cười cười, trên mặt lộ ra vẻ thần bí.

"Laura, bây giờ chúng ta đang ở trong thế giới kỷ nguyên vĩnh chiến của A Tu La."

"A? Vậy thì thế nào?"

"Trong truyền thuyết truyền thừa cổ xưa của Lục Đạo Luân Hồi đều nằm trong thế

giới này."

"Có chuyện tốt như vậy sao?"

Hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy thâm ý trong ánh mắt đối phương.

Cùng thời khắc đó.

Cách đó mấy chục vạn dặm.

Tại một nơi đóng quân nào đó.

Nơi ấy đã bị triệt để bị công phá.

Một nữ Tu La từ từ đi vào bên trong doanh địa, thuận tay diệt trừ một vài tên chức

nghiệp đang nhào lên.

"Cái tên tiểu nhân nhát gan nhà ngươi, ban đầu còn háo sắc nhìn ta chảy nước bọt, thế

mà lại để cho nhiều người đến vây đánh một người con gái là ta, thật khiến người ta

xem thường."

Nữ Tu La xinh đẹp không gì sánh được kia nhẹ nhàng nói.

Lãnh tụ của phía bên này nhìn đống thi thể chung quanh, tuyệt vọng lên tiếng: "Ta căn bản không biết —— "

Không biết ngươi mạnh như vậy.

Đáng tiếc nửa câu nói sau hắn không có mặt mũi nào để nói ra.

Phụ nữ của tộc A Tu La đều là tuyệt sắc nhân gian, chuyện này hắn sớm đã nghe nói

qua.

Thế nhưng——

Vì sao lại mạnh đến mức độ này?

Tên lãnh tụ không cách nào nghĩ ra.

Trên mặt nữ Tu La lộ ra nét chán ghét, nàng nói: "Trên thân các ngươi tản ra mùi hôi thối của Chúa Tể Thanh Đồng, ta vừa ngửi thôi đã biết là Thuật Nhất Nhân Vạn

Sinh—— Thật thương hại cho các ngươi, còn đang bán mạng cho bọn chúng."

Tên lãnh tụ âm thầm ra hiệu.

Hai bên vách tường bỗng nhiên nổ tung.

Năm tên chức nghiệp giả đột nhiên vọt ra.

Chỉ thấy chiến phủ trong tay nữ A Tu La đột nhiên sáng lên một ánh chớp hừng hực,

khiến cho mặt đất nổ ra một cái lỗ thủng thật sâu.

Các chức nghiệp giả đã chết!

Sắc mặt nữ A Tu La không thay đổi, tựa như chẳng hề làm cái gì, vẫn nhìn chằm

chằm vào tên thủ lĩnh cầm đầu.

"Hình như ta đã giết sạch người của các ngươi rồi, hiện tại chỉ còn lại một mình ngươi thôi." Nàng nhẹ nhàng nói.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2621: VẬT MINH CHỨNG CỦA A TU LA (2)

Ở sau lưng nàng không xa, thi thể chức nghiệp giả mà nàng giết chết trước đó sớm đã

chất thành một gò núi.

"Rốt cục ngươi muốn thế nào?"

Tên thủ lĩnh gần như sụp đổ, nhịn không được hét lớn.

Nữ A Tu La nói: "Ta chỉ hi vọng trả vật về cho cố chủ —— Các ngươi cầm đi một

Thánh Vật của nơi này, mà ngươi căn bản không xứng với nó —— hiện tại trả nó lại

cho ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng."

Tên thủ lĩnh chán nản nói: "Ngươi thật sự sẽ tha cho ta sao?"

"Đương nhiên, mặc dù ta chỉ là một nữ Tu La bình thường, nhưng mà trước nay ta

chưa từng nuốt lời."

"—— Đúng rồi, ta tên là Song Song."

Nữ Tu La nói xong thì gác cây chiến phủ khổng lồ vượt xa hình thể của nàng mấy lần

lên bờ vai.

Máu tươi chảy dọc theo lưỡi búa mà rơi tí tách trên mặt đất.

Đồng tử của tên thủ lĩnh đột nhiên co lại, nhỏ giọng mà nói: "Được, ta sẽ trả Thánh Vật của các ngươi lại, chỉ cầu ngươi có thể tha cho ta."

"A Tu La cũng không thích giết kẻ yếu đâu." Song Song khinh thường mà hất cằm nói.

Tên thủ lĩnh thở dài, lấy ra một tảng đá tản ra sương mù mịt mờ từ trong ngực.

Đôi mắt Song Song sáng lên, lên tiếng: "Chính là tảng đá kia, nó thuộc về mảnh đất này, ngươi nhất định phải trả nó lại cho ta."

Tên thủ lĩnh nói: "Được."

Hắn ta ném tảng đá qua đó.

Tảng đá vừa ra khỏi tay, giữa không trung bỗng nhiên khẽ lay động.

Chỉ trong chớp mắt ——

Tảng đá không thấy ở đâu nữa.

Không thấy.

Không thấy ở đâu.

Rồi.

Vẻ mặt tràn đầy vui mừng của Song Song cứng đờ.

Tên thủ lĩnh nhìn vào hư không, lại nhìn nàng một cái, không thể xác định mà hỏi:

"Ngươi đã bắt được tới tay chưa?"

Đột nhiên, một luồng sát khí dâng trào từ trên người của nữ A Tu La.

"Ngươi. . . Đang đùa với ta hả?"

Nàng nói khẽ.

"Không không không, cái này không liên quan đến ta thật!” Tên thủ lĩnh tuyệt vọng kêu lên.

Nữ A Tu La quát lên chói tai một tiếng, quay quay chiến phủ xông tới.

. . .

Phía bên kia.

Laura ngắm nhìn tảng đá trong tay, hiếu kỳ mà nói: "Cố Thanh Sơn, anh mau nhìn nè, nó đang bốc lên sương mù!"

"Ừ, anh thấy được —— thế nhưng là tảng đá này cũng coi là bảo vật sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Chắc cũng được mà, dựa vào trực giác của em dành cho bảo vật, thứ này có vẻ không đơn giản đâu." Laura nói.

Cô cầm tảng đá trong tay lật qua lật lại nhìn một hồi, không tìm được đầu mối gì thì

đưa cho Cố Thanh Sơn.

Tảng đá vừa đụng vào tay của Cố Thanh Sơn thì trong hư không lập tức xuất hiện

từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:

[Chú ý!]

[Ngươi đã nhận được một mảnh vỡ vật minh chứng của A Tu La.]

[Khi ngươi thu hoạch được những mảnh vỡ khác, đồng thời cũng chắp vá thành vật

minh chứng A Tu La hoàn chỉnh, ngươi có thể đạt được sự tán thành của nhất tộc A

Tu La, thu hoạch được một phần truyền thừa A Tu La căn bản từ trong tay bọn họ.]

[Đây là bước đầu tiên để tiến vào thế giới A Tu La.]

Cố Thanh Sơn ước lượng tảng đá, lên tiếng: "Vật này có chút tác dụng, chúng ta còn cần vài cái nữa."

"Cái này dễ thôi."

Laura nói xong thì đưa tay vào trong hư không.

Cô sờ soạng một trận, sầu muộn mà nói: "Hình như thứ này có cấm chế, em không

cách nào —— Trực tiếp bắt lấy chúng nó."

Cố Thanh Sơn nhìn quanh bốn phía một lần, chỉ thấy chung quanh không có bất cứ

người nào.

Trong hư không, hai hàng chữ nhắc nhở nhanh chóng hiển hiện:

[An toàn.]

Cố Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng, thì thầm: "Sơn Nữ."

Một thanh phi kiếm bay xuống trước mặt Laura.

Laura lập tức cười nói: " Chị Sơn Nữ, chúng ta đồng loạt ra tay."

"Được." Tiếng nói của Sơn Nữ truyền đến.

Laura dán thanh kiếm lên cánh tay mình, vồ vào trong không khí.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Laura lấy ra đến tận chín khối mảnh vỡ.

Cố Thanh Sơn đứng một bên ráp lại, rốt cuộc cũng gắn lại được một vật minh chứng

hoàn chỉnh.

Trong hư không, những lời nhắc nhở đỏ tươi nhảy ra lần nữa:

[Chúc mừng ngươi.]

[Ngươi đã thu được một vật minh chứng A Tu La hoàn chỉnh.]

[Khi ngươi giao nó cho một A Tu La nào đó, hắn nhất định phải truyền thụ một loại

truyền thừa căn bản nào đó cho ngươi.]

[Nhắc nhở: Nếu như ngươi có thể tu luyện truyền thừa căn bản của A Tu La tới cực

hạn, cũng có điểm đột phá trên căn bản đó, ngươi sẽ có cơ hội gia nhập nhất tộc A Tu

La.]

[Hết thảy bắt đầu từ thời khắc này.]

Cố Thanh Sơn ngắm nhìn vật minh chứng A Tu La kia, lâm vào trầm tư.

"Vật này không phải rất hữu dụng sao?" Laura hỏi.

"Đúng vậy, tác dụng rất lớn —— Laura, em có thể tìm thấy nơi mà những thứ này

được giấu ban đầu không?" Cố Thanh Sơn hỏi.

Laura khẽ giật mình, kìm lòng không được mà nói: "Đã lấy đồ đi mà còn muốn đến

hiện trường nhìn sao?"

Cố Thanh Sơn nói: "Có một số việc phải biết được rõ ràng."

“Trước kia em chưa bao giờ —— Thôi được, em thử một chút." Laura nói.

Cô lấy tay đè lên ấn ký A Tu La, hai mắt nhắm lại cẩn thận mà cảm ứng.

Chỉ chốc lát sau.

Laura không xác định mà mở miệng nói: "... Theo hướng đối diện của rm thì có một vị trí cũ chứa mảnh vỡ cách chúng ta rất gần."

"Là khối nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"—— Chính là khối này."

Laura móc một mảnh vỡ xuống từ vật minh chứng đã hoàn chỉnh kia.

Cố Thanh Sơn thận trọng cầm lấy mảnh vỡ, yên lặng suy nghĩ một hồi.

"Anh phải đi quan sát tình huống một chút —— Nơi này thật sự là chỗ nguy hiểm

nhất trong Lục Đạo Luân Hồi, em vẫn nên về thế giới chúng thần trước, tiếp tục tăng

thực lực lên." Cố Thanh Sơn nói.

Laura có chút lưu luyến, cuối cùng vẫn nói: "Thôi được, em đi về trước, dù sao Linh kỹ của em cũng sắp hoàn thành, chờ sau khi em làm xong —— "

"Vậy thì đi ra cùng anh chiến đấu." Cố Thanh Sơn nói.

Laura lập tức vui vẻ trở về thế giới chúng thần.

Cố Thanh Sơn đào cái hố ngay ở chỗ đó, chôn hết những mảnh vỡ vật minh chứng

của A Tu La xuống hố đất đó, sau đó lấp lại, phô ra một chút ngụy trang để nó không

còn dễ thấy.

Hắn thì cầm khối mảnh vỡ kia, bay lượn về hướng mà Laura đã chỉ.

Không bao lâu sau.

Phía trước xuất hiện một nơi đóng quân.

Cố Thanh Sơn khẽ nhíu mày, thân hình lóe lên, đã lập tức xuất hiện trong doanh địa.

Toàn bộ doanh địa tràn đầy thi thể.

Đầy đất đều là vết máu.

Bốn phía không có bất cứ động tĩnh gì.

Hết chương 2621.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!