Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2628: Mục 2540

[Ngươi là Thần Chủ của Tứ Thánh Trụ Địa và Thủy.]

Tất cả chữ nhỏ chợt lóe lên.

Cố Thanh Sơn chậm rãi nhớ lại chuyện lúc trước.

—— Cái bàn tay khổng lồ bị ánh sao vờn quanh kia rốt cục là có lai lịch gì?

Thật muốn lập tức xử lý nó.

Hắn thở dài, nhìn về phía con côn trùng.

"Thương thế của ngươi ra sao rồi?" Hắn hỏi.

"Đỡ hơn rất nhiều rồi, phải lành lặn lại hoàn toàn thì còn cần một chút thời gian." Côn trùng nói.

"Có biện pháp tiến hóa để trở nên càng mạnh một chút không?" Cố Thanh Sơn vội hỏi.

Con côn trùng phiền não nói: "Tiến hóa là chuyện nhỏ, nhưng ta không dám tiến hóa một cách tùy tiện."

"Có ý gì?"

"Hôm nay mọc thêm một cái tay, ngày mai mọc thêm một cái đầu, đến cuối cùng còn

phải nghĩ biện pháp chặt cái đầu và tay xuống —— Lại là một đợt nguyên khí đại

thương."

"Cho nên bây giờ ngươi trông như thế này, đều là tự mình tìm tòi ra được à?"

"Đúng vậy."

"... Cũng không dễ dàng."

Cố Thanh Sơn bỗng nhiên có chút đồng tình con côn trùng.

Một tên ngay cả làm sao để trưởng thành cũng không biết, ai có thể giúp nó?

Nhưng mà chủ nhân phía sau bộ bài kỳ tích muốn giết chết nó.

Vậy thì chứng minh lai lịch của nó vẫn có người biết được, thậm chí biết được

phương hướng tiến hóa của nó.

—— Cho nên mới cảm thấy kiêng kị.

"Bây giờ ta bận rất nhiều chuyện, chờ tối nay có được cơ hội, giúp ngươi nghĩ biện pháp tiến hóa một chút." Cố Thanh Sơn nói.

"Tốt, ta chuẩn bị tiến hóa đầu óc đấy, nếu như ngươi nói như vậy thì ta sẽ chờ một chút." Côn trùng nói.

Cố Thanh Sơn đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên vẻ mặt thoáng thay đổi.

Chỉ thấy một tấm thẻ bài xuất hiện ngay trước mắt hắn.

Tiếng nói của Nguyệt Thần vang lên từ trong thẻ bài:

"Quân vương, đến quảng trường đi —— chúng ta nhận lấy nhiệm vụ mới rồi."

"Ta lập tức tới." Cố Thanh Sơn nói.

Cái thẻ bài kia lập tức không thấy.

Cố Thanh Sơn đứng dậy, đi ra ngoài.

Côn trùng vội vàng hóa thân thành giáp, dán vào người hắn một lần nữa.

Chỉ chốc lát sau.

Hắn đã tới quảng trường trong trấn nhỏ.

Mà Nguyệt Thần cũng đang đứng đó đợi hắn.

"Nhiệm vụ gì?" Cố Thanh Sơn mở miệng hỏi.

Nguyệt Thần đưa tay lấy ra một quyển trục, thì thầm: "Lấy máu của ngươi."

Cố Thanh Sơn nhận lấy quyển trục, nói: "Ký kết khế ước này."

Hắn cắt vỡ ngón tay, để cho giọt máu rơi vào trên quyển trục.

Làn sương máu bỗng dâng trào từ trên quyển trục đó.

Nội dung của nNhiệm vụ lập tức trở nên rõ ràng mồn một:

"Thời gian: Ngay lập tức."

"Địa điểm: Mảnh đất Nghịch Loạn Vạn Cổ, điểm thẩm thấu số một."

"Mục tiêu nhiệm vụ: Tìm kiếm đầy đủ mảnh vỡ minh chứng, tạo thành vật minh

chứng hoàn chỉnh."

"Đẳng cấp Nhiệm vụ: Hạng A."

Cố Thanh Sơn nhìn lướt qua thật nhanh, sau đó hỏi: "Vậy nơi đóng quân mà trước đó chúng ta thành lập thì thế nào?"

Nguyệt Thần nói: "Lão đầu tử phải dùng nó làm chuyện khác, cho nên chúng ta cũng không cần lo đến nơi đóng quân kia nữa."

"Được rồi, đi thôi."

Cố Thanh Sơn nhìn Nguyệt Thần một cái.

Người con gái này là người tương đối cường đại trong hư không.

Có nên khiến nàng..

Hắn chỉ suy nghĩ trong một chớp mắt, sau đó thì cười đưa quyển trục tới, miệng thì

nói: "Có đồng đội mới hay không? Để ta làm quen người mới một chút."

Nguyệt Thần nhận lấy quyển trục, lắc đầu nói: "Chỉ có ngươi và ta, cho nên nếu như

gặp phải nguy hiểm gì, ngươi phải xông lên phía trước."

"Yên tâm đi."

Cố Thanh Sơn đang nói thì không cẩn thận chạm vào ngón tay của Nguyệt Thần.

Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi lập tức nhảy ra:

[Ngươi đã âm thầm phát động ra quyền năng của Thủy Thần 'Khởi Nguồn Dòng Suối

" và sức mạnh của Địa Thần 'Thân Thể của Đất' .]

[Mục tiêu: Nguyệt Thần.]

[—— Cứ việc ngươi đã đúng, có lĩnh ngộ đối với quyền năng của Thủy Thần, nhưng

muốn giấu diếm được ngay trước mặt đối phương, xóa đi bí thuật và luật nhân quả

trên người đối phương, vẫn sẽ tiêu phí một thời gian nhất định.]

Cố Thanh Sơn nhìn về phía Nguyệt Thần.

Nguyệt Thần ngược lại không để ý mấy.

Cố Thanh Sơn mở miệng nói: "Điểm thẩm thấu số một sao? Ta nhớ nơi đó rất an toàn

—— Nếu không phải là nhiệm vụ hung hiểm gì thì cần gì kêu ta chứ?"

"Ngươi vừa xuất hiện đã tìm được mảnh vỡ, đang muốn mượn vận khí của ngươi."

Nguyệt Thần cười nói.

Đang nói, nàng bỗng nhiên trở nên hoảng hốt.

Một hình ảnh xa lạ hiện lên ở trước mắt.

Đó là những ngôi sao với số lượng không đếm hết.

Bọn chúng đã hợp thành một chuỗi, chắp vá thành một vòng tròn ——

Chờ một chút.

Đó là cái gì?

"Ngươi thế nào? Không sao đó chứ?" Tiếng nói của Quân Vương Thống Khổ bỗng

vang lên.

Hình ảnh đột nhiên biến mất.

"Không có việc gì." Nguyệt Thần miễn cưỡng nói.

Nàng kích hoạt pháp thuật truyền tống trên quyển trục.

Bóng dáng của hai người lập tức biến mất khỏi nơi đó, trực tiếp đi tới thế giới A Tu

La.

Cố Thanh Sơn nhìn về phía bốn phía.

Chỉ thấy nơi này là một cứ điểm quân sự cỡ lớn kiến thiết thật hoàn mỹ.

Có đầy đủ tất cả các công trình chiến tranh.

Bên trong bên ngoài cứ điểm, còn có những Chủ Nhân Hư Không khác lui tới. Nguyệt

Thần đang muốn nói chuyện, bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng nói.

"Nguyệt Thần, nếu ta gặp phải bất trắc gì, ngươi chính là lãnh tụ mới của tổ chức này." Thương Vô Ma nói như vậy.

Lão cho mình một tấm thẻ bài.

Đó là tấm thẻ bí mật trong hư không, chỉ có người cực kỳ đặc biệt mới có thể nắm

giữ, cũng chỉ có người đã từng nắm giữ qua nó, mới biết được sự hiện hữu của nó.

—— Nếu Thương Vô Ma không còn chuyện gì, vì sao không đến đây đòi lại lá bài

kia?

Lão quên mất sao?

Đang nghĩ ngợi, trước mắt Nguyệt Thần bỗng nhiên lại xuất hiện một hình ảnh khác.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2629: MỘT MÌNH HÀNH ĐỘNG (1)

Sắc mặt nàng biến đổi, nói nhanh:

"Quân Vương Thống Khổ, ngươi tùy tiện đi dạo đi, làm quen cứ điểm này một chút

—— ta đi xử lý vài chuyện trước, đợi lát nữa đi chung với ngươi tìm kiếm mảnh vỡ

minh chứng. "

Nguyệt Thần vứt xuống câu nói này thì vội vàng bỏ đi.

Để lại Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ.

—— Nguyệt Thần là người gần với Thương Vô Ma nhất trong tổ chức.

Lúc Thương Vô Ma đi truy tìm chân tướng, đã để lại hậu sự, truyền vị trí lãnh tụ của

tổ chức cho nàng.

Thương Vô Ma thậm chí còn cho nàng một tấm thẻ bài.

Như vậy.

Nếu Nguyệt Thần hồi tưởng lại tất cả những chuyện xảy ra trước đó thì nàng sẽ làm

thế nào?

Cố Thanh Sơn có chút chờ mong trong lòng.

Hiện tại...

Đã Nguyệt Thần bắt đầu nhớ lại chuyện trước đó, như vậy mình cũng có chuyện cần

làm.

Hắn đi đến phía sau một căn phòng trong góc khuất, trên người dâng lên tầng tầng lớp lớp sương trắng.

Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.

Hắn biến mất khỏi nơi đó, xuất hiện ở một vị trí cách đó thật xa.

Đó là một cứ điểm trống rỗng.

Hình như có từng có quái vật đến tàn phá lung tung, toàn bộ cứ điểm đã sụp đổ, cũng

không còn cách nào mang đến tác dụng phòng ngự.

Cố Thanh Sơn đứng trong đống phế tích, nhìn chung quanh một chút, không khỏi lắc

đầu.

Đây chính là cứ điểm mà Binh Đồng thành lập trước đó.

Đáng tiếc.

Cái nơi giáp ranh vắng vẻ này cách biển binh khí nọ quá gần.

Cứ điểm đã hoang phế rồi.

Thân hình Cố Thanh Sơn lóe lên, hối hả bay lượn trên vùng hoang vắng, đã nhanh

chóng bay tới một rừng cây thấp bé không chút thu hút nào.

Hắn tìm thấy ký hiệu trước đó, nhẹ nhàng lấy tay đào bùn đất lên.

Chỉ thấy tám tảng đá tản ra sương mù nhàn nhạt đã xuất hiện trong tầm mắt.

—— Là Mảnh vỡ minh chứng của A Tu La.

Chỉ thiếu một mảnh nữa thôi thì hắn đã có thể tiến vào thế giới kia rồi.

Tám tảng đá tỏa ra làn sương mù nhàn nhạt, sau đó nhanh chóng tạo thành một cảnh

tượng mông lung bị làn sương mù giăng kín.

Cố Thanh Sơn sợ dị tượng này thu hút quái vật kéo tới, lập tức cất tảng đá đi.

Chỉ thiếu một khối nữa thôi thì có thể vượt qua biển binh khí, nhìn thấy thế giới kia rồi.

. . . Phải làm sao lấy được tảng đá còn lại đây?

Thần niệm của Cố Thanh Sơn xuyên qua thẻ bài "Cốt Lâm" nhìn về phía thế giới chúng thần.

Chỉ thấy Laura ngồi ngay ngắn trong thần điện tài phú, đang nhắm hai mắt lại, đã tiến vào cảnh giới minh tưởng quên cả chính mình.

—— Hiển nhiên cô bé đang toàn lực tu hành nhất mạch Linh kỹ Kinh Cức Điểu.

Cố Thanh Sơn cũng không quấy nhiễu cô, hắn lập tức thu thần niệm lại, lặng lẽ thối

lui ra khỏi thẻ bài.

Xem ra vẫn phải nghĩ cách khác vậy.

Đơn giản nhất chính là tham dự nhiệm vụ được tổ chức, tự nhiên có thể thu được

mảnh vỡ, nhưng lại phải giao lên.

Như vậy. . .

Một mình thu gom tảng đá. . .

Hình như lần trước trước khi rời đi, có một tên trinh sát bẩm báo, nói cách nơi đóng

quân khoảng bảy trăm dặm về hướng Đông Nam có sóng dao động của mảnh vỡ.

Lúc ấy mình chưa kịp đi thăm dò, đã lập tức cùng Nguyệt Thần bị Thương Vô Ma kêu

gọi trở về.

Như vậy hiện tại ——

Cố Thanh Sơn phân rõ phương hướng, thân hình nhảy lên thì lập tức rời khỏi rừng

cây.

Mấy trăm dặm chỉ trong chớp mắt là tới.

Phía trước là một mặt hồ vuông vức như gương.

Dưới bầu trời trong veo, trên mặt hồ có không ít lá sen theo gió mà chập chờn.

Trừ cái đó ra, cũng không vật gì khác.

Từng làn sóng dao động hơi yếu truyền đến từ trung tâm mặt hồ.

—— Loại dao động này không khác chút nào so với những mảnh vỡ khác.

Cố Thanh Sơn lặng lẽ đáp xuống mặt hồ nọ, đi thẳng một mạch về phía giữa hồ nước.

Chỉ chốc lát sau.

Hắn đứng ngay giữa hồ, cúi đầu nhìn về phía bên chân.

Một mảnh vỡ tản ra sương mù nhàn nhạt đang nằm trên lá sen.

—— Đơn giản như vậy thôi sao?

Cố Thanh Sơn không khỏi nghĩ đến nơi đóng quân tràn đầy thi thể trước đó, lại nghĩ

tới lời nói của Thương Vô Ma:

". . . Toàn bộ tổ chức phải trăm cay nghìn đắng, mới góp nhặt được chừng tám khối mảnh vỡ. . ."

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một lát, sau đó vung tay lên, thu mảnh vỡ kia vào trong tay

áo.

Trong chớp mắt, dị biến đã nảy sinh ——

Sắc mặt Cố Thanh Sơn đột nhiên biến đổi, thẻ bài bảy loại vũ khí bị hắn tung ra ngoài, hóa thành một cái khiêng khổng lồ.

Oanh! ! !

Trên mặt hồ vang lên một tiếng va đập kịch liệt.

Hơi nước phóng lên tận trời cao.

Hai tay Cố Thanh Sơn chống chịu cái khiêng đã vỡ vụn, liên tục lui về phía sau ——

Hắn tiện tay vứt bỏ cái khiêng đó, quay người tránh đi một ánh hàn quang, trong tay

đã có thêm một thanh Trường Kiếm.

Là Địa Kiếm.

Trường Kiếm khẽ động, kiếm ảnh hắc ám vô tận đón gió nở rộ trong từng luồng hơi

nước.

Tiếng giao kích nhanh như mưa rào vang lên không ngừng nghỉ.

Đột nhiên.

Một ánh hàn quang vượt qua kiếm ảnh trùng điệp, đâm thẳng vào ngực của Cố Thanh Sơn.

Một kích thật độc ác!

Lúc này Cố Thanh Sơn có đáp trả cũng đã trễ rồi.

Chỉ thấy hắn trở tay nắm một cái vào hư không——

Mặt hồ lập tức hiện ra một vầng minh nguyệt.

Bí kiếm, Viên Nguyệt Trảm!

Trăng sáng đã lụi tàn trong nháy mắt.

Đương ——

Rầm rầm!

Tiếng giao kích của binh khí vang lên liên hồi.

Một thanh vũ khí vỡ vụn thành mảnh, bay lả tả xuống mặt hồ, làm nổi lên từng gợn

sóng lăn tăn.

—— Cố Thanh Sơn trở tay huy động Thần Kiếm Định Giới, lấy khí thế trăng tròn liên

tục trảm tám ngàn lần lên trên binh khí của đối phương, lấy vạn vật diệt chi uy, cắt đứt binh khí của đối phương.

Chỉ trong nháy mắt tiếp theo.

Một thanh giao đã gãy dâng trào hàn khí âm u đột nhiên vươn ra từ sau lưng của hắn,

hung hăng đâm vào ót của hắn.

Cố Thanh Sơn vung kiếm chém một cái.

Chỉ thấy thanh giáo gãy kia chia ra thành ba, như con rắn độc linh hoạt vòng qua

Trường Kiếm mà đâm vào hắn.

Đồng tử của Cố Thanh Sơn đột nhiên co lại.

Cái này không đúng!

Dựa theo lẽ thường, binh khí của đối phương tuyệt đối không thể như thế.

Trừ phi —— lợi dụng sức mạnh của thời gian!

Hàn quang đập vào mặt, Cố Thanh Sơn không kịp nghĩ tiếp, dứt khoát ngẩng đầu lên,

nổi giận gầm lên một tiếng.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!