Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2650: Mục 2554

Độ chấn động của cuộc chiến sau đó không thể coi thường, không cẩn thận để côn

trùng chết mất, lại mất đi một tầng thực lực.

Còn không bằng cứ mặc giáp Chân Cổ Ma Vương, tóm lại số lần vỡ vụn một vạn lần

cũng có thể có tác dụng.

"Lên!"

Thân hình Cố Thanh Sơn lóe lên, biến mất khỏi nơi đó.

Gió từ không trung xa xôi thổi tới, biến toàn bộ thế giới thành màu xám trắng.

Cố Thanh Sơn đặt bước lên một tảng đá, đưa tay che trên trán, nhìn xuống mặt đất.

Lúc này hắn đã mặc áo giáp vào người, gió thổi vào chiến giáp, phát ra tiếng va chạm

tanh tách.

Vô số sức mạnh được giải phóng trong gió, phát tiết, biến hóa.

Đất đai sụp đổ.

Chúng sinh rơi vào chiến tranh vô tận, sau đó chết đi.

Thế giới Atula rộng lớn vô ngần, là thế giới chiến tranh trong Lục Đạo, có thể thừa

nhận sức mạnh vô tận, nhưng hôm nay toàn bộ thế giới đã rơi vào chiến tranh.

Dường như hết thảy đều sắp kết thúc.

“Đến!”

Cố Thanh Sơn khẽ quát một tiếng.

Hư không khẽ động, mấy bộ xương khô rơi xuống, nhập vào lưng hắn, hóa thành một

bộ phận trên thân thể hắn.

Tứ Diện Ma Vương!

Đám xương khô rút trường kiếm ra, trên thân kiếm lóe lên ánh sáng màu vàng sậm.

Tất cả đã sẵn sàng.

Cố Thanh Sơn đạp một bước.

“Ầm!”

Chợt thấy một tia sáng vàng phóng thẳng vào chiến trường, nổ ầm ầm thành hàng vạn

hàng ngàn thanh phi kiếm, phóng lên cao.

Cố Thanh Sơn đứng trong kiếm trận, vừa chiến đấu chống lại những danh sách giả

vừa tung ra một đòn tấn công về phía trước.

Mục tiêu của hắn là chính giữa chiến trường!

Đám người mạnh nhất trong Lục Đạo, Chúa tể Thanh Đồng, thuật Vạn Linh Mông

Muội đều ở đó.

Trận chiến ở nơi đó mới là quan trọng nhất.

“Xoạt xoạt xoạt!”

Âm thanh vỡ vụn vang lên.

Một vài đòn công kích đánh trúng Cố Thanh Sơn, đánh vỡ áo giáp trên người hắn.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, áo giáp đã trở nên kiên cố như mới.

Không có cách nào, trên chiến trường như vậy, ngươi không thể nào né tránh hết tất

cả mọi công kích.

Bởi vì khắp nơi toàn là thuật pháp và đap kiếm.

Hai bộ xương khô sau lưng Cố Thanh Sơn lập tức phản ứng kịp, đồng loạt vung

trường kiếm...

Bí kiếm, Thiết Kiếm Hoành Giang!

Chùy Địa Thần!

----------------------------------------

CHƯƠNG 2650: ĐẾN THAM CHIẾN! (1)

Hai ánh kiếm khổng lồ màu vàng sậm phóng ra ngoài, san bằng tất cả mọi thứ dọc

đường.

Cố Thanh Sơn không dừng lại một giây một phút nào, chỉ tiện tay ban phúc gấp ba

mươi lần cho chúng sinh lục đạo xung quanh hắn rồi tiếp tục lao về phía trước.

Hắn một mực tiến lên...

Tiến lên!

Cơn gió phía trước càng lúc càng trở nên thê lương.

Bỗng nhiên, một khắc nào đó, hắn đột nhiên dừng bước, quỳ một chân trên đất.

“Còn có thể nói chuyện không?”

Hắn thấp giọng hỏi người tu hành đang nằm trên mặt đất.

Đó là một người tu hành của biển binh khí, trước đây Cố Thanh Sơn từng dùng thần

niệm ra quét và gặp được người này.

Trên thân người tu hành bị đâm thành mấy lỗ thủng, xem chừng không sống nổi nữa.

Y nhìn Cố Thanh Sơn một cái, cười nói: “Thay ta giết địch...”

Cố Thanh Sơn nắm chặt tay y, vội vàng nói: “Chỗ ta có tên một vị thần, thờ phụng vị

thần này ngươi sẽ được chữa lành, ngươi thầm niệm Địa Thần...”

Âm thanh của hắn chợt ngưng bặt.

Người tu hành kia chầm chậm gục đầu, đã chết.

Cố Thanh Sơn rơi vào trầm tư.

Dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng nhảy ra:

[Chú ý!]

[Ngài là Tử Thần Hoàng Tuyền, nhưng tại dòng thời gian này, sông Sinh Tử tại

Hoàng Tuyền vẫn chưa dung hợp xong, ngài cũng chưa đảm nhiệm thần vị Tử Thần,

cho nên ngài không thể đến Hoàng Tuyền đón y.]

[Nhớ lấy, không thể tới Hoàng Tuyền.]

[Nếu không toàn bộ dòng thời không sẽ rơi vào hỗn loạn.]

Cố Thanh Sơn khẽ cắn môi, nghiêm nghị đứng dậy, tiếp tục lao về phía trước.

Rừng đao mưa kiếm, thuật pháp thành sông.

Vô số tiếng la hét hòa vào trong gió, phát ra tiếng gào thét thê lương.

Phía trước.

Một tên sứ giả danh sách chém chết liên tục hai tên quỷ vật, sau đó đột nhiên xoay

người một cái, vung thanh chùy khổng lồ lao về phía Cố Thanh Sơn.

Thực lực của Cố Thanh Sơn lập tức tăng lên gấp ba mơi lần, cầm kiếm đón nhận.

“Keng...”

Địa kiếm mạnh mẽ chặn lại cây chùy nặng, Thiên kiếm tức khắc phân hóa ra chín

đường sáng sắc lạnh.

Cửu Liên Thiên Quyết!

Sứ giả danh sách giơ lá chắn lên chặn lại.

“Keng!”

Tiếng va chạm giòn giã vang lên.

Sứ giả danh sách bất động.

“Chạm vào kiếm sẽ dừng hình, chạm bao nhiêu lần thì dừng bấy nhiêu giây.”

Lá Chắn Thời Gian!

Cố Thanh Sơn lướt qua bên người sứ giả danh sách, chém trả một kiếm.

Tia máu bị gió quét thành một đường, biến mất trong hư không.

Một cái đầu người rơi xuống, ánh vàng phun lên tận trời cao, lóe lên một cái rồi biến mất.

Cố Thanh Sơn tiếp tục đi về phía trước.

Hắn chạy chừng vài hơi thở, phóng ra chúc phúc cho Nhân tộc suốt dọc đường, đột

nhiên lại dừng bước.

Một gã Atula từ trên trời rơi xuống.

Cố Thanh Sơn trở tay một cái, lập tức tiếp được đối phương.

Cả hai đập mạnh xuống đất, làm bụi tung mù mịt.

“Ngươi sao rồi?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Tên Atula kia đã mất nửa người, chỉ phẫn nộ quát lên: “Giết địch! Giết địch!”

Cố Thanh Sơn hơi nóng lòng, vội nói: “Nghe này, chỗ ta có tên một vị thần, thờ

phụng vị thần này ngươi sẽ được chữa lành, ngươi hãy niệm tên Địa Thần!”

A Tu La nhìn hắn một cái, hai mắt tỏa ra ý chí chiến đấu, nói: “Địa Thần? Ta chinh

chiến một đời, chưa bao giờ tin vào những vị thần đến nghe cũng chưa từng nghe tới

như thế này!”

Ánh sáng trong con ngươi hắn ta dần dần ảm đạm.

Hắn ta đã chết.

Cố Thanh Sơn trầm tư hồi lâu, chỉ đành nhẹ nhàng đặt thi thể đối phương xuống đất.

Phía trước.

Gió đột nhiên thổi mạnh.

Trong cơn gió thê lương ẩn chứa sức mạnh hỗn loạn king người.

Đây là dư âm cường giả các phương giao đấu, hòa vào hư không chuyển thành gió

dữ...

Đứng trước cơn gió này, chúng sinh Lục Đạo hoặc cường giả danh sách có thực lực

hơi yếu một chút không thể nào tiếp tục đi về phía trước.

Cố Thanh Sơn đón gió mà đi.

“Leng keng leng keng leng keng...”

Gió đập vào chiến giáp của hắn, phát ra tiếng va chạm sắc bén.

Hắn đột nhiên có cảm giác, nhìn vào không trung xa xôi trên bầu trời.

Chỉ thấy từng đường kiếm xuyên qua bầu trời, chém về phía Chúa tể Thanh Đồng ở

chính giữa.

Chúa tể Thanh Đồng lên tiếng chấn động hư không: “Đi chết hết đi, đám kiến hôi

đáng thương!”

Chỉ thấy tường đường kiếm đột nhiên bay ngược trở về, tán loạn rồi biến mất.

“Ha ha, ta đến lấy mạng bọn chúng!”

Một gã sứ giả danh sách động nhiên xuất hiện trên bầu trời, vừa cười như điên vừa

liên tục quơ múa hai cây búa nặng trong tay.

Từng cỗ thi thể nóng hổi của kiếm tu rơi xuống chỗ Cố Thanh Sơn, ngã lăn bên cạnh

hắn, nhuộm đỏ cả mặt đất.

“A...”

Cố Thanh Sơn gầm lên một tiếng giận dữ.

Hư không khẽ động.

Những bộ xương khô lần lượt rơi xuống mặt đất rồi đột nhiên phóng lên cao, ôm chặt

lấy tên sứ giả danh sách trên bầu trời.

Cố Thanh Sơn cầm kiếm xông lên.

Đôi bên không tránh không né, đổi một chiêu khác.

Chiến giáp của Cố Thanh Sơn vỡ nát, trên người trào ra một làn sương máu.

Sứ giả danh sách bị chém thành hai nửa, gió thổi qua biến thành từng mảnh thịt nhỏ,

dần dần tiêu tan thành hư không.

Cố Thanh Sơn bay xuống mặt đất.

Chiến giáp như mới, thương thế khỏi hẳn.

Hắn đột nhiên bước tới trước mặt kiếm tu.

Đối phương còn chưa chết!

Cố Thanh Sơn hơi kích động, nghiêm túc nói: “Chỗ ta có một thần chú chữa lành, chỉ

cần thờ phụng và niệm tụng tên một vị thần: Địa Thần.”

Người tu hành kia phun ra một ngụm máu, gắng gượng đứng lên nói: “Ta là tu sĩ, suốt

đời chỉ tin tưởng trường kiếm trong tay, chưa bao giờ tin thần, cũng không biết tin

như thế nào.”

Cố Thanh Sơn im bặt.

Hắn giật mình một cái, nhận ra một ít động tĩnh cách đó không xa.

Chỉ thấy một cô gái mặc áo giáp vàng cầm trường đao màu tuyết trắng trong tay, đang

liên tục chém giết giữa vô số sứ giả danh sách.

Đây hoàn toàn là kiểu chém giết liều mạng, ngay cả các sứ giả danh sách cũng cảm

thấy sợ hãi, phải tụ lại thành một nhóm mới dám phát ra một đợt tổng tấn công.

Cô gái mặc áo giáp vàng không hề để ý, lại xông lên giết chết hai người, chặt đầu bọn họ mới bỏ qua.

“Ầm...”

Một gã sứ giả danh sách trốn trong đám người, đột nhiên phóng ra một đòn tấn công

hung ác bằng thuật pháp.

Cô gái mặc áo giáp vàng sơ ý bị đánh trúng.

“Ả đã bị thương nặng! Đi giết ả!” Sứ giả danh sách trốn đằng sau chỉ đạo.

Một đám người thuộc danh sách lập tức xông lên.

Cố Thanh Sơn nhìn cô gái kia, tim ngừng đập một giây.

"Ninh Nguyệt Thiền!"

Hắn quát một tiếng, nâng tay lên, nắm chặt giữa hư không.

“Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!”

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!