Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2655: CHƯƠNG 2655: UY LỰC CỦA TAM THUẬT! (2)

Bên kia.

Atula vương đứng lên.

Gã nhặt một cái đai lưng chiến đấu từ trên lưng voi, thắt nó trên người mình.

Chỉ thấy binh khí dày đặc chi chít trên lưng voi trắng đều bị đai chiến này buộc lại, vòng quanh sau lưng y, sắp thành hàng giống như chim công xòe đuôi.

“Lục Đạo Luân Hồi, vẫn không có cách nào đánh một trận cho tử tế...”

Atula vương lẩm bẩm một câu, tiện tay rút ra một thanh chiến mâu từ sau lưng.

Y đột nhiên biến mất khỏi voi trắng.

Sau một cái chớp mắt, y đã xuất hiện trước cột Thanh Đồng, giơ chiến mâu đâm về

phía quái vật hình rắn.

Trên người quái vật hình rắn bỗng trồi ra một tia sáng nhọn hoắt.

“Cheng...”

Tia sáng nhọn hoắt ngăn chặn chiến mâu.

Trong lúc va chạm, cơn gió kịch liệt quét sạch toàn bộ thế giới.

Vô số chúng sinh lục đạo bị thổi bay ra ngoài.

“Dám tiếp tục ăn thi thể Atula ngay trước mặt ta?”

Atula vương ném chiến mâu, rút ra hai thanh đao ngắn từ đống vũ khí sau lưng, lần

nữa nhằm về phía trụ Thanh Đồng.

Quái vật hình rắn buộc phải ngừng ăn.

Nó đột nhiên mở miệng, phun ra một luồng ánh sáng màu đen.

“Ầm!”

Ánh sáng màu đen đánh trúng chiến mâu khiến nó văng ra ngoài, đâm trúng Atula

vương.

Atula vương phản ứng cực nhanh, đưa tay rút ra một lá chắn phía sau lưng, giơ lên

chống đỡ.

Ánh sáng màu đen mang theo hơi thở hủy diệt lao ra khỏi bầu trời.

Atula vương bay ngược vài trăm thược, phun ra một ngụm máu.

“Rút lui đi!” Quái vật hình rắn ngạo nghễ nói: “Vô số thời không, hàng tỉ chúng sinh, tất cả đều quỳ rạp dưới thuật pháp của ta, trở thành chất dinh dưỡng của ta, hóa thành nguồn sức mạnh của ta... Ngươi muốn chỉ dựa vào sức mạnh của một người mà có thể

chiến thắng ta, tuyệt đối không thể nào.”

Atula vương rút ra một thanh rìu chiến to lớn từ sau lưng, cười sảng khoái mà nói: “Ta lại cứ thích giao thủ với người mà mình đánh không lại đấy.”

Thân hình hắn lóe lên, lần nữa xông tới.

“Hừ, đã muốn chết thì đi chết đi!”

Quái vật hình rắn lại ngừng ăn, bực bội quát lên.

Đôi bên đánh nhau túi bụi chỉ để lại một màn ảo ảnh.

Cuồng phong thổi bay hết thảy mọi thứ trên mặt đất.

Âm thanh giao chiến kịch liệt khiến mặt đất rung chuyển không ngừng.

Cố Thanh Sơn sờ lên tai mình, chỉ thấy tất cả đều là máu.

Hắn không nén nổi hoảng sợ.

Chỉ đứng từ xa quan sát trận chiến, cũng không cách nào chịu được.

Hắn lập tức kéo Ninh Nguyệt Thiền lui về phía sau.

Những chúng sinh Lục Đạo cường đại cũng không cách nào tham gia vào trận chiến

như vậy, chỉ có thể liên tục lui về phía sau, nhường ra không gian cho đôi bên giao

đấu.

“Thanh Sơn.”

Một giọng nói bỗng nhiên vang lên trong lòng Cố Thanh Sơn.

Đây là giọng của sư tôn!

Cố Thanh Sơn giật mình một cái, lập tức đáp lại: “Sao vậy? Sư tôn?”

“Khoảng ba trăm thước sau lưng ngươi, trong số các kiếm tu, có một nữ kiếm tu mặc

chiến giáp màu đen, đó là ta.”

Cố Thanh Sơn dùng thần niệm rà quét, quả nhiên ba trăm thước ngoài kia có một nữ

tu đang thầm gật đầu với hắn một cái.

Lúc trước cứ mỗi lần xông lên tấn công thì cô gái này luôn ra tay trước, luôn che chở

cho hắn.

Trong lòng Cố Thanh Sơn cảm thấy ấm áp, hắn hỏi: “Con đã thấy, sư tôn có gì dặn

dò?”

“Ta cũng không biết tiếp theo sẽ như thế nào, cho nên bây giờ phải nói cho ngươi biết về bí mật Lục Đạo, ngươi phải nghe thật kỹ.”

“Vâng, sư tôn.”

“Từ trước tới nay, Lục Đạo Luân Hồi vẫn luôn bị khống chế, nó liên tục bị đánh vỡ,

rồi lại liên tục dung hợp, chưa từng có cơ hội hoàn thành tiến hóa.”

“Hiện tại trong Lục Đạo, chúng ta chỉ có ba vị thánh... Vị trí đầu tiên là Thiên Đế của Thiên giới, do ta chiếm cứ; thứ hai là Atula vương, y vẫn luôn ngấm ngầm chịu đựng,

dùng sức mạnh một người để giữ gìn truyền thừa hoàn chỉnh của Lục Đạo; thứ ba là

Quy thánh, hắn càng có thể chịu đựng, cho dù Thú Vương đạo cận kề diệt vong thì nó

vẫn cứ ẩn náu trong bóng tối để bảo tồn thực lực...”

“Thanh Sơn, thực ra con đã từng gặp nó, nó chính là rùa thần thú của thiên cung Hoang Vân... Lúc này nó đang ở gần chiến trường chờ đợi thời cơ đến cứu viện ta và

Cố Atula vương.”

Cố Thanh Sơn nhớ tới con thần thú kia, nhất thời không biết phải nói gì.

Chẳng trách vào thời đại viễn cổ, trong bốn thần thú tại thiên cung Hoang Vân chỉ có

một mình nó còn sống.

Hiện tại xem ra không chỉ đơn giản là vì vỏ rùa cứng rắn.

Thứ này quá giỏi chịu đựng, cũng rất biết cách giả bộ.

Giọng nói của Tạ Đạo Linh lại vang lên lần nữa: “Ngoại trừ Thiên giới, Atula, Thú

Vương, còn có các thánh nhân của Hoàng Tuyền, Ác Quỷ, Nhân giới vẫn chưa xuất

hiện.”

“Lục Đạo Luân Hồi muốn hoàn thánh tiến hóa thì phải có sáu vị thánh nhân, lần lượt

đến từ Thiên giới, Atula, Nhân gian, Thú Vương, Ác Quỷ, Hoàng Tuyền.”

“Lục thánh xuất hiện, thuật Luân Hồi hoàn thành!”

“Đây là bí mật của Lục Đạo, hiện tại chúng ta chỉ nói đến đây, con tuyệt đối không

được tiết lộ.”

“Vâng, sư tôn.” Cố Thanh Sơn lên tiếng.

Tạ Đạo Linh lại nói: “Bây giờ con đi tới chỗ hóa thân nữ kiếm tu của ta đi.”

Cố Thanh Sơn liền dẫn Ninh Nguyệt Thiền tiếp tục lùi về phía sau, đi thẳng tới bên

cạnh nữ kiếm tu.

Tạ Đạo Linh tiếp tục truyền âm: “Ta muốn giao cho con một việc.”

“Xin sư tôn dặn dò.” Cố Thanh Sơn nói.

“Lục thánh không đầy đủ, Luân Hồi không ngừng... Lấy thực lực của chúng ta căn

bản không thể chống lại thuật Nhất Nhân Vạn Sinh, cũng không thể chiến thắng thuật

Vạn Linh Mông Muội, đây cũng là nguyên nhân chúng ta vẫn luôn ngấm ngầm chịu

đựng.”

“Lần này bọn chúng đồng loạt tấn công, thế giới Atula chắc chắn sẽ hủy diệt, Lục Đạo Luân Hồi chỉ có thể vỡ nát thêm lần nữa, tiếp tục hóa thành công cụ cho chúng nó cắn

nuốt vô số chúng sinh.”

Cố Thanh Sơn im lặng gật đầu.

Bài thơ cổ của sư tôn năm đó, cuối cùng đã có đáp án.

Cũng nhất quán với phán đoán của Hỗn Độn.

Chỉ nghe Tạ Đạo Linh tiếp tục truyền âm:

“May là cuối cùng sự việc cũng có biến số, vì biến số này nên ta mới dám đánh cuộc

một lần, dùng toàn bộ thực lực để hiện thân, đến tiến hành một trận quyết chiến với

hai thuật pháp kia.”

Cố Thanh Sơn ngẩn ra, không nhịn được mà hỏi: “Sư tôn, người đang chỉ cái gì?”

“Con.”

“Con?”

“Đúng, vậy mà con lại trở thành Mộng Cảnh Chi Long, đây là vị thánh của Nhân tộc...

Lục thánh lại có them một vị, sức mạnh của chúng ta lại được tăng cường, hơn nữa

con còn mang đến cho ta một vật khác...”

“Đó chính là hồn khí hệ gió, chìa khóa Phong.” Tạ Đạo Linh nói.

Cố Thanh Sơn chấn động.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2656: LẠI TIẾP NỐI PHỦ BỤI (1)

Đúng vậy.

Chìa khóa Phong có thể phá vỡ cực hạn của thời không, giúp sơ tôn trở lại thời đại

quá khứ.

Nhất định nàng đã tìm ra cách gì đó!

Giọng nói của Tạ Đạo Linh bỗng trở nên nghiêm túc: “Trong hư không có ba loại

thuật pháp vốn không nên tồn tại.”

“Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh, thuật Vạn Linh Mông Muội, và thuật Thế Giới Song

Song.” Cố Thanh Sơn nói tiếp lời.

“Đúng, muốn vượt qua kiếp nạn diệt vong này, chỉ có thuật pháp còn lại mới có thể

giúp chúng ta.”

“Ý sư tôn là...”

“Trong hư không, thứ duy nhất có thể chống lại thuật Nhất Nhân Vạn Sinh và thuật

Vạn Linh Mông Muội, đó là thuật Thế Giới Song Song, nó chuyên dùng để phòng

ngự... Cho nên con phải đi đến địa điểm nơi thuật này tồn tại.”

Cố Thanh Sơn chỉ cảm thấy trong tay đột nhiên xuất hiện cái gì đó.

Chìa khóa Phong.

Hắn lại càng hoảng sợ, lập tức cất chìa khóa Phong đi.

Giọng nói của Tạ Đạo Linh lại vang lên: “Ta đã tìm được vị trí của thuật pháp kia, chỉ

thiếu một bước cuối cùng là có thể gặp được chủ nhân của nó, đáng tiếc cuối cùng ta

vẫn không thể nào tiến vào nơi đó.”

"Vì sao?"

“Bởi vì ta không phải Long tộc.”

Trên mặt đất, cổ Atula vương bay xung quanh trụ thanh đồng, bùng nổ ra công kích

như núi như biển.

Cả người đều hóa thành từng luồng tàn ảnh, cầm các loại vũ khí trong tay, tấn công

quái vật hình rắn ở trên trụ thanh đồng.

Trên bầu trời.

Toàn bộ bầu trời đã bị biển trùng bao phủ.

Từng luồng gió gào thét phía trên biển trùng, thỉnh thoảng lại có một giọng nói sắc và quỷ dị vang lên:

"Tạ Đạo Linh, nếu như ngươi không bỏ qua ngôi Thiên Đế, thì ta sẽ coi như ngươi

cũng là chúng sinh của Lục Đạo, sẽ ăn hết ngươi!"

Đó là giọng nói của Vạn Linh Mông Muội thuật!

Trả lời nó là một dây dài màu đen xuyên qua cả thế giới.

Kiếm thuật của Tạ Đạo Linh!

Vô số côn trùng bị chém chết, rơi rụng xuống mặt đất.

Giọng nói của Vạn Linh Mông Muội thuật trở nên tức giận, quát: "Nếu như ngươi

muốn bảo vệ Lục Đạo, vậy thì đừng trách ta."

Vù vù...

Toàn bộ biển trùng như sôi trào lên, bầy trùng vĩnh hằng trở nên điên cuồng, bay

nhanh về chỗ sâu của bầu trời.

Hai bên chiến đấu chuyển sang giai đoạn gay cấn!

Đúng lúc này, giọng nói của Tạ Đạo Linh xuất hiện bên tai Cố Thanh Sơn:

"Thanh Sơn, con là Mộng Cảnh Long, lại có liên quan tới thuật này, con hãy cầm Chìa khóa - Phong, để nó dẫn ngươi đi tới một nơi mà ta đã tìm ra, rồi cố gắng mượn

thuật Thế Giới Song Song tới đây."

"Mượn thuật?"

"Đúng, mượn thuật... con đi ngay đi!"

"Được!" Cố Thanh Sơn đáp ứng.

Hắn nắm chặt Chìa khóa - Phong, nói nhỏ: "Nơi mà lần trước sư tôn ta tới là nơi

nào?"

Chìa khóa - Phong trả lời: "Là thế giới Phủ Bụi, nàng đã điều tra được nguồn gốc của thuật Thế Giới Song Song là ở nơi đó, đáng tiếc chính là nó ở tận thế giới cuối cùng

của thế giới Phủ Bụi, nàng không vào được nơi đó."

"Chúng ta hãy đi thôi!" Cố Thanh Sơn nói.

Hắn nắm chặt Chìa khóa - Phong, rồi đâm nhẹ vào hư không.

Bỗng nhiên, có một cánh tay đưa tới, kéo lại ống tay áo của Cố Thanh Sơn.

Ninh Nguyệt Thiền.

"Ngươi muốn đi đâu? Ta đi chung với ngươi!" Nàng nói với giọng kiên quyết.

Lúc này, tình hình đã rất nguy cấp, Cố Thanh Sơn không kịp từ chối và giải thích, nên quyết định: "Được!"

Cả hai người đều bước vào cánh cổng ánh sáng, biến mất khỏi thế giới Atula.

Vào lúc này...

Thế giới Phủ Bụi.

Trong dãy núi vô cùng vô tận...

Tại trong khe núi nào đó, có một hang động cực sâu.

Trước hang động bỗng có một cổng ánh sáng xuất hiện.

Cố Thanh Sơn và Ninh Nguyệt Thiền xuất hiện.

"Nơi này là nơi nào?" Ninh Nguyệt Thiền hỏi.

Nàng đi về phía trước, thế nhưng lại bị một loại gợn sóng vô hình ngăn cản.

Cố Thanh Sơn đứng yên tại chỗ, cảm ứng một lát thì biết được tình hình hiện tại.

Một luồng cảm giác vừa xa lạ lại quen thuộc từ trong hang động truyền ra, đang yên

lặng kêu gọi chính mình.

Khí tức của Long tộc!

Cố Thanh Sơn nói: "Nơi này là nơi sâu của thế giới Phủ Bụi, mà hang động này có lẽ

chỉ có Long tộc mới có thể đi vào, hiện tại ta muốn vào bên trong xem thế nào, ngươi

ở nơi này chờ ta."

"Được rồi." Ninh Nguyệt Thiền nói với vẻ không cam lòng.

Cố Thanh Sơn đang định bước vào, thì dị biến xuất hiện...

Từ trong hư không xuất hiện từng hàng chữ nhắc nhở:

"Cảnh cáo!"

"Kỳ tích đã xuất hiện!"

"Quy tắc kích hoạt của kỳ tích như sau: "

"Khi ngài vừa rời khỏi thế giới Atula, chủ nhân của bộ bài Kỳ Tích sẽ phát hiện được vị trí hiện tại cảu ngài, nó sẽ lợi dụng sự liên hệ giữa mình và bộ bài Kỳ Tích, trực tiếp giáng lâm trước mặt ngài."

"Dù ngài đi tới bất kỳ nơi đâu, chủ nhân của bộ bài đều có thể đuổi theo."

"Trừ khi ngài dùng một phương pháp không thể bắt bẻ vứt bỏ hắn ta một lần, kỳ tích mới có thể biến mất."

"Thực lực của hắn ta mạnh hơn ngài quá nhiều, lúc nào cũng có thể giết chết ngài."

"Cẩn thận! Cẩn thận!"

Chữ nhỏ còn chưa biến mất, đã có một bóng người dần dần xuất hiện trong hư không.

"Thằng nhãi trộm đi bộ bài Kỳ Tích, ta muốn giết ngươi!"

Bóng người kia gầm gừ tức giận.

Chỉ trong nháy mắt, Cố Thanh Sơn cầm Chìa khóa - Phong lại đâm về phía hư không

một cái.

Cổng ánh sáng mở ra.

Cố Thanh Sơn nắm chặt tay Ninh Nguyệt Thiền, bước vào bên trong cánh cửa.

Bóng người kia cười to:

"Chạy? Đã bị lực lượng kỳ tích ảnh hưởng, ngươi tưởng ngươi có thể chạy thoát sao?"

Bóng người còn chưa rõ ràng của hắn ta lại bắt đầu trở nên hư ảo, chuẩn bị đuổi theo

Cố Thanh Sơn.

Ngay sau đó...

Cánh cửa ánh sáng biến mất.

Chủ nhân của bộ bài Kỳ Tích cũng biến mất theo.

...

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!