Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2658: CHƯƠNG 2658: THÁNH NGUYỆT TẾ (1)

"Hóa ra ngươi đã đạt tới cảnh giới nhìn thấy mình mà không chết rồi..."

Khô lâu quan sát Cố Thanh Sơn, rồi nói bằng giọng nữ khàn khàn.

Chính là tồn tại đã truyền cho Cố Thanh Sơn tế vũ.

"Đúng vậy, ta từ thời điểm trong tương lai trở về, chỉ để gặp lại ngài." Cố Thanh Sơn nói.

"Người bên cạnh ngươi là ai?" Khô lâu hỏi.

"Ninh Nguyệt Thiền... Ninh Nguyệt Thiền, vị tiền bối này cũng coi như là sư phụ của ta, dạy cho ta một thứ rất lợi hại." Cố Thanh Sơn giới thiệu.

Sắc mặt Ninh Nguyệt Thiền trở nên cung kính, hành lễ: "Xin ra mắt tiền bối."

Khô lâu gật đầu, nói: "Có vẻ như các ngươi đã gặp phiền phức cực lớn."

"Tại sao tiền bối lại biết?" Cố Thanh Sơn hỏi.

Tay khô lâu bỗng hóa thành hai luồng tàn ảnh thật dài, xoa nhẹ vào trong hư không

phía sau hai người với khoảng cách cũng không xa lắm.

Chít chít...

Chít chít...

Hai tiếng kêu ngắn ngủi vang lên.

Khô lâu thu tay lại, thì có hai con bọ cánh cứng lớn bằng nắm đấm rơi xuống đất, dần dần hóa thành nước mủ, thấm vào mặt đất biến mất không thấy gì nữa.

Cố Thanh Sơn và Ninh Nguyệt Thiền bỗng cảm thấy sợ hãi.

Vạn Linh Mông Muội thuật lại theo đến mà không làm họ cảm giác được chút nào cả!

Khô lâu nói nhỏ: "Nó vừa mới bay tới từ trong khe hở hư không... Ta cũng không biết nó là loại thủ đoạn nào cả."

Cố Thanh Sơn đang định nói chuyện, khô lâu lại xua tay ngăn cản hắn nói.

Khô lâu nhìn về phía Ninh Nguyệt Thiền, nói: "Ninh Nguyệt Thiền đúng không? Mặc

dù thực lực của ngươi ở trong Lục Đạo cũng coi như không tệ, bởi vì có toàn bộ Lục

Đạo tăng thêm, thế nhưng nếu ngươi rời khỏi Lục Đạo... thì ngươi sẽ không đáng chú

ý chút nào, hiện tại ta hỏi ngươi, ngươi có muốn trở nên mạnh mẽ hơn không?"

Ngay lập tức Ninh Nguyệt Thiền ôm quyền, nói: "Xin tiền bối chỉ cho một con đường sáng, tiểu nữ sẽ rất biết ơn."

"Vậy thì hãy đi tới thế giới Đao Kiếm đi, nơi đó chắc chắn sẽ thích khí chất dũng cảm thẳng thắn của ngươi đó... Khi nào ngươi hiểu được thế nào là Linh kỹ, thì hãy trở về

bên người Cố Thanh Sơn, đây là lời hứa hẹn của ta."

Khô lâu nói xong, đặt tay lên vai Ninh Nguyệt Thiền rồi đẩy nhẹ.

Chỉ trong chớp mắt, Ninh Nguyệt Thiền biến mất không thấy đâu nữa.

Nơi này chỉ còn lại có Cố Thanh Sơn.

"Trên người của ngươi có quá nhiều bí mật, nàng ta biết càng nhiều thì càng dễ chết."

Khô lâu nói với giọng bình thản.

"Cám ơn tiền bối đã suy nghĩ chu đáo." Cố Thanh Sơn đành phải ôm quyền mà nói.

"Như vậy... tương lai đã xảy ra chuyện gì? Ta rất vui lòng lắng nghe nếu ngươi kể hết ra." Khô lâu nói với giọng hứng khởi.

Cố Thanh Sơn bắt đầu kể hết những chuyện đã xảy ra sau đó.

Khô lâu nghe với vẻ nghiêm túc, im lặng một lúc lâu mới lẩm bẩm: "Hư không... đáng lẽ là một nơi vĩnh diệt... từ khi nào nó trở nên náo nhiệt như vậy..."

Cố Thanh Sơn nói: "Tiền bối, ngài có thể dẫn ta đi gặp con rồng có được Thuật Thế

Giới Song Song hay không?"

Khô lâu nói: "Muốn nhìn thấy hắn ta thì ngươi phải thỏa mãn một vài điều kiện

trước..."

Nó đi vòng quanh Cố Thanh Sơn một vòng, nói tiếp: "Để ta xem nào, đầu tiên ngươi là Long tộc, vào trong hang núi là không có vấn đề; Thế nhưng sau đó, ngươi không

có cách nào sống sót trước mặt hắn ta, chưa nói tới việc còn phải xin hắn ta Thuật

pháp Thế Giới Song Song nữa..."

"Tại sao ta lại không thể sống sót được?" Cố Thanh Sơn hỏi.

Khô lâu vừa đi vòng quanh hắn, vừa nói: "Bởi vì con rồng kia đã điên rồi, nếu như

ngươi đi vào thì không biết lúc nào sẽ bị nó giết chết... cho nên ngươi phải đảm bảo

mình có thể sống sót, mới có thể đi gặp nó được."

Cố Thanh Sơn nói với giọng ngập ngừng: "Vậy..."

Giọng nói của khô lâu bỗng cao lên: "Hả? Tại sao ngươi lại làm được?"

"Cái gì?" Cố Thanh Sơn không hiểu lắm.

"Tử Đấu Vũ của ngươi, chẳng lẽ đã bị người khác phá?" Khô lâu hỏi với vẻ vội vàng.

"Đúng vậy." Cố Thanh Sơn trả lời.

"Loại người gì, có thể phá Tử Đấu Vũ của ngươi?" Khô lâu hỏi.

"Một con côn trùng, nó cũng tu luyện Chúng Sinh Tế Mệnh Vũ, nghe nó nói rằng năm đó nó cũng tu luyện tới cấp bậc Tử Đấu, thế nhưng sau đó không thể tu luyện tới tầng

cấp cao hơn." Cố Thanh Sơn trả lời.

"Khó trách, xem ra nó hiểu rất rõ về Tế Vũ, lúc này mới nghĩ được cách phá mất Tử

Đấu Vũ." Khô lâu nói.

Rồi nó bỗng không nhịn được mà nở nụ cười.

"Tiền bối, thế nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Nó từ bỏ, cho nên Tế Vũ trên người nó đã chết... Được rồi, ta sẽ nói cho ngươi biết một bí mật về Tế vũ."

"Cái gọi là Tử Đấu Vũ, tức là trong điều kiện tuyệt đối không có phần thắng, mới tiến hành một trận tế vũ quyết tử chiến đấu."

Cố Thanh Sơn gật đầu, tỏ vẻ cũng hiểu.

Nếu như gặp phải kẻ địch có thể chiến thắng dễ dàng, thì cũng không cần Tử Đấu, đó

là chuyện dễ hiểu.

Khô lâu nói tiếp: "Người có thể tu luyện Tế Vũ là rất ít, trên cơ sở đó, có thể tu luyện tới giai đoạn Tử Đấu Vũ càng là vạn người cũng chưa chắc có một. Mà trong số ít

người tu luyện Tử Đấu vũ giống như lông phượng sừng lân này, có thể tiếp tục sống

sót lại ít càng thêm ít, ngươi có biết lý do là gì không?"

Cố Thanh Sơn nói: "Con côn trùng kia đã từng nói..."

"Điệu múa này ép buộc song phương không thể chiến đấu trực tiếp, chỉ có thể lợi

dụng luật nhân quả để xác định thắng bại."

"Đáng tiếc, khi phát động điệu múa Tử Đấu này, kẻ nào phát động điệu múa này đều phải nhường quyền lợi lựa chọn yếu tố thắng bại cho kẻ địch."

"Mà kẻ địch của bọn họ đưuong nhiên sẽ lựa chọn yếu tố có lợi nhất cho bản thân

mình rồi."

"Cho nên kết quả của vũ giả Tử Đấu vũ thường thường chỉ có một, đó chính là..."

"Chết."

Khô lâu nói với vẻ hài lòng: "Đúng vậy, nó hiểu khá rõ về điệu múa này, cho nên

chính vì lý do đó mà nó mới từ bỏ Tế vũ đúng không?"

"Đúng, nó nói như vậy." Cố Thanh Sơn nói.

"Như vậy, ngươi có biết cách tăng cấp từ Tử Đấu vũ lên cấp bậc mới là như nào

không?" Khô lâu hỏi.

"Xin tiền bối dạy bảo." Cố Thanh Sơn ôm quyền, nói.

Khô lâu nói nhỏ, nói: "Là khi Tử Đấu cũng không thể chiến thắng... ngay cả trận múa đó đều bị kẻ địch phá mất... khi đó, thường thường thì vũ giả đều sẽ bị kẻ địch giết

chết."

"Thế nhưng nếu như vũ giả có thể còn sống, như vậy, Tế vũ sẽ tiếp tục tiến hóa..."

"Nó sẽ tiếp tục tăng lên tầng cấp cao hơn."

Cố Thanh Sơn nghe vậy thì cảm thấy giật mình.

Tử Đấu vũ phải bị phá mất, mới có thể tiếp tục tiến hóa?

----------------------------------------

CHƯƠNG 2659: THÁNH NGUYỆT TẾ (2)

Ai có thể nghĩ tới chứ?

"Ý của ngài là, ta có cơ hội tăng Tế vũ lên một cấp bậc mới sao?" Hắn hỏi.

Khô lâu trầm tư, rồi dùng một giọng vui vẻ mà nói: "Không biết ngươi có còn nhớ rõ hay không... Khi trước mỗi lần ta giáng lâm dạy ngươi Tế vũ, bất kỳ kẻ nào dám bất

kính đối với Tế vũ, ngay lập tức sẽ hóa thành xương trắng, quỳ xuống đất tạ tội một

cách thành kính?"

Cố Thanh Sơn nói: "Đương nhiên là nhớ, ta vẫn luôn biết ơn ngài khi ta mới học tế

vũ, ngài đều tự mình tới đó ủng hộ Tế vũ, làm cho ta có thể vượt qua giai đoạn khó

khăn nhất."

Hiệu quả đó thật sự làm cho người ta khắc sâu ấn tượng mà.

Khô lâu cười với âm thanh trầm thấp, nói: "Hiện tại, ngươi cũng sắp tới cảnh giới Thánh Nguyện rồi."

"Thánh Nguyện?"

"Đúng, nó có hiệu quả giống như những lần ta giáng lâm khi trước đó..."

Khô lâu trở nên nghiêm túc, truyền âm: "Thánh Nguyện tế, chính là trừ khử tất cả sự

vật mà bất kính, có tội, cần tử vong."

"Cố Thanh Sơn, nếu như ngươi học được Tế vũ cấp độ này, mới có tư cách đi gặp con rồng kia, mà không cần lo lắng bị nó giết chết."

Cố Thanh Sơn thở phào một hơi, nghiêm túc ôm quyền: "Xin tiền bối dạy ta Thánh Nguyện tế."

Khô lâu nói với vẻ vui sướng: "Đương nhiên... Rất lâu rồi không ai có thể tới được cấp độ này, mà ngươi chính là truyền nhân cuối cùng của Tế vũ... Thật không nghĩ tới

ngươi lại có thể trở thành Vũ giả Thánh Nguyện tế mới."

Nó đang định nói tiếp, bỗng lại cảm ứng được cái gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía hư

không.

Cố Thanh Sơn cũng cảm thấy điều gì đó.

Giọng nói của khô lâu chuyển thành lạnh lẽo, nói: "Hóa ra là các ngươi... muốn nói gì cứ nói, đừng làm mất thời gian của ta."

Từ trong hư không bỗng đi ra mấy chục thân hình.

Tất cả đều là Linh của thế giới Phủ Bụi.

Bọn chúng bao vây Nữ sĩ Tế Vũ vào giữa, không nói lời nào.

Một vị Linh đứng ra, nói với giọng kính cẩn: "Nữ sĩ, trước đó ngài đã vi phạm thiết luật."

"Ồ?" Khô lâu nói với vẻ hững hờ.

Vị Linh kia run rẩy, nói: "Đúng vậy, nữ sĩ, ngài đưa cái tên phá hư Đại thế giới Tà Ác rời đi, mà huyết mạch Kinh Cức cũng đã rời đi thế giới Phủ Bụi."

Khô lâu nói: "Như vậy, các ngươi muốn làm gì?"

"Nữ sĩ, dựa theo quy tắc..."

"Chờ đã!" Cố Thanh Sơn bỗng nhiên lên tiếng.

Các vị Linh đều nhìn về phía hắn.

Cố Thanh Sơn cười cười, nói: "Các người đều là Linh, tại sao lại hãm hại vị nữ sĩ này cơ chứ?"

Hắn tiến lên mấy bước, vẫn nhìn những Linh kia, nói tiếp: "Không phải là ta vẫn đang đứng tại nơi này hay sao?"

"Còn về Laura..."

Cố Thanh Sơn chìa tay ra về phía hư không.

Nơi đó có một bàn tay nhỏ bé xuất hiện, được hắn dẫn từ trong hư không đi ra.

Laura!

Chính là cô bé này!

"Chúng ta vẫn luôn ở nơi này, vậy mà các ngươi lại hãm hại vị nữ sĩ này, nói nàng đưa chúng ta rời đi, như vậy là sao chứ?" Cố Thanh Sơn nói.

"Đúng vậy, Linh của thế giới Phủ Bụi đều ngang ngược như vậy hay sao? Đó cũng là thiết luật sao?" Laura cũng hùa theo.

Các Linh đều nhìn nhau.

Khô lâu cũng không nói chuyện, khoanh tay đứng một bên, có vẻ như cảm thấy rất thú

vị.

"Còn dám ngang ngược? Các ngươi đã phá hủy Đại thế giới Tà Ác, sẽ bị chủ nhân của đại thế giới Tà Ác trừng phạt." Một vị Linh chỉ vào Cố Thanh Sơn mà nói.

Cố Thanh Sơn: "Vậy ngươi gọi nó tới, chúng ta sẽ giải quyết trước mặt mọi người."

"Nó đã tới!" Vị Linh kia nói.

Ngay sau đó, một vòng trăng tròn màu đỏ máu xuất hiện trên bầu trời.

Chính là con mắt của chủ nhân đại thế giới Tà Ác.

Nó nhìn chằm chằm Cố Thanh Sơn, bộc lộ ra cừu hận khắc cốt ghi tâm.

Trước đó, vì rèn đúc Chìa khóa - Phong mà Cố Thanh Sơn lấy đi ba vật phẩm hóa

thân của thế giới, làm nguyên liệu rèn đúc Chìa khóa - Phong.

Hiện tại, vầng trăng máu tới đòi nợ.

Cố Thanh Sơn cũng nhìn thẳng tới vầng trăng máu, mà nội tâm lại cảm khái.

Khi trước, thấy nó thì phải chạy trốn thật nhanh.

Thế nhưng bây giờ...

Mình lại cảm thấy chưa chắc đã thua nó.

Cố Thanh Sơn rút Địa kiếm ra, từ trên cơ thể tản ra từng luồng sáng vàng sậm, quát:

"Ngươi muốn quyết chiến một trận sao?"

Laura nói tiếp: "Hay là muốn làm ăn?"

Vầng trăng máu nhìn chằm chằm vào luồng sáng trên người Cố Thanh Sơn, cảm thấy

hơi sợ sệt.

Rồi nó lại nhìn về phía Laura.

"Đánh một trận thì sao? Mà làm ăn thì lại làm thế nào?" Vầng trăng máu hỏi.

Cố Thanh Sơn hơi động ý.

Đùng! Đùng! Đùng!

Trong hư không truyền ra từng tiếng trống trận.

Âm nhạc của Tử Đấu vũ làm nhạc nền.

"Đánh một trận, phân sinh tử." Hắn nói với giọng bình thản.

"Còn làm ăn sao... ngươi thiệt hại bao nhiêu, cứ tính gấp ba lên, ta mua lại tất cả."

Laura nói tiếp.

Xung quanh yên tĩnh.

Điều này còn cần chọn hay sao?

Mọi người đều lẩm bẩm.

Trên bầu trời, vầng trăng máu dần dần trở nên uốn lượn, giống như một vầng trăng

khuyết.

Nó đang cười làm lành à?

Cố Thanh Sơn cũng không chắc lắm.

"Thực sự bồi thường gấp ba sao?" Vầng trăng máu hỏi.

"Đương nhiên... tính toán nhanh lên, ta còn bận tu luyện Linh kỹ đây này." Laura không nhịn được mà nói.

Vầng trăng máu suy nghĩ thận trọng trong vòng một giây.

"Kinh Cức điểu điện hạ tôn quý, ta muốn bồi thường, kèm thêm một điều kiện nữa."

Nó nói.

Sát ý trên người Cố Thanh Sơn xuất hiện.

Vậy mà dám được đà lấn tới, lại còn dám ra điều kiện nữa...

Như vậy thì quyết chiến một trận đi.

Hắn đang định phát động Tế vũ, lại bị Laura ngăn cản.

"Nói đi, điều kiện kèm theo của ngươi là gì?" Laura hỏi.

"Hi vọng ngài... có thể ký kết hợp đồng với ta, về sau nếu cần đánh nhau, hãy gọi ta tới, giá cả thế nào đều dễ bàn." Vầng trăng máu cười nói.

Laura giật mình.

Cố Thanh Sơn ngẩn người, sát ý trên người biến mất, âm nhạc của Tế vũ cũng biến

mất theo.

"Như vậy... cũng được." Laura nói.

Hai người ký kết hợp đồng.

Rất nhanh.

Mọi chuyện kết thúc.

Đám Linh xung quanh cũng thở dài một hơi.

Linh thủ lĩnh nói: "Nếu như mọi chuyện đã kết thúc hoàn mỹ, như vậy thì chúng ta cũng cáo từ."

"Chờ đã." Cố Thanh Sơn nói.

"Ngươi còn có việc gì sao?" Linh kia hỏi.

Cố Thanh Sơn nhìn xung quanh, nói với giọng thản nhiên: "Chuyện giữa chúng ta và đại thế giới Tà Ác đã kết thúc, thế nhưng chuyện các ngươi hãm hại vị nữ sĩ này, có

vẻ như cũng chưa kết thúc."

"Cố Thanh Sơn nói không sai."

Vào lúc này, Khô lâu mới nói bằng giọng nữ khàn khàn, nói tiếp: "Tuy rằng có thiết luật của thế giới Phủ Bụi, thế nhưng các ngươi lại dám hãm hại ta..."

Một luồng khí tức vô hình từ trên người nàng ta dâng lên, hỗn hợp sát ý kinh khủng.

"Đều quỳ xuống xin lỗi, như vậy ta có thể tha thứ cho các ngươi, nếu không..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!