Mèo quýt ngồi xổm ở góc bàn, lẳng lặng nhìn người đàn ông trung niên kia đang ăn
như gió cuốn.
Bộ dạng của đối phương trông thế nào cũng hơi buồn cười ——
Rõ ràng toàn thân tỏa ra khí thế "Cường đại", "Không dễ chọc", "Uy nghiêm", nhưng lúc ăn mì gói lại lộ ra biểu lộ cực kỳ hưởng thụ.
"Ha ha ha, ăn ngon thật, ta cảm thấy lần sau phải nấu thêm một gói nữa mới đủ."
Người đàn ông trung niên vừa ăn, vừa nói.
Hắn ta nhanh chóng ăn xong mì, hào hứng cầm lấy thiết bị giả lập, muốn lập tức đăng
nhập trò chơi một lần nữa ——
Đột nhiên, biểu lộ trên mặt hắn ta nghiêm lại một chút, trầm giọng nói: "Tại sao lại tới chứ?"
Mèo quýt nhìn theo ánh mắt của người đàn ông trung niên.
Chỉ thấy trên không trung xuất hiện một đường ống sắt thật dài, điểm cuối của đường
ống mở toang ra trước mặt hắn ta, hóa thành một cái màn hình.
Trong màn ảnh hiện ra rất nhiều văn tự hình thù kỳ quái.
Người đàn ông trung niên liếc nhìn, rút ra một cái mâm tròn mang theo bên người, bắt
đầu tiến hành thao tác với những văn tự kia.
Một hồi lâu sau.
Cây ống sắt kia mới lùi về trong hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Người đàn ông trung niên lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng, nhỏ giọng lẩm
bẩm: "Cuối cùng cũng tiến triển thuận lợi. . . Hi vọng bọn họ hành động nhanh một chút, như vậy nhiệm vụ của ta cũng sẽ hoàn thành."
Hắn ta nói xong câu đó thì mang cái thiết bị giả lập lên, lại bắt đầu chơi game.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Người đàn ông trung niên chơi đến quên cả trời đất.
Mèo quýt suy nghĩ, sau đó không tiếp tục quan sát nữa.
Nó im hơi lặng tiếng mà đi ra khỏi hang động, lướt đến chỗ ẩn núp ở dãy núi bên
ngoài, chui vào một mảnh sương mù khói trắng.
. . .
Trên bờ biển.
Nữ sĩ Tế Vũ nghe Mèo quýt kể lại mọi chuyện, thật lâu sau cũng không thấy lên tiếng.
Cũng không biết trải qua bao lâu, nàng mới nói khẽ: "Con rồng kia đã lấy Thuật Thế
Giới Song Song để trợ giúp thế giới Phủ Bụi hoàn thành chuyện kia, đổi lại toàn bộ
thế giới Phủ Bụi phải bảo hộ cho hắn ta. . ."
"Meo meo?" Mèo quýt không hiểu mà hỏi.
"—— Hắn đã bị thương, cần một nơi an toàn để nghỉ ngơi lấy lại sức." Nữ sĩ Tế Vũ
nói.
"Meo." Mèo quýt phát ra một tiếng thở dài.
"Đúng vậy, xem ra chúng ta không chỉ không bảo vệ được hắn, hiện tại ngay cả toàn bộ thế giới Phủ Bụi cũng gặp phải một vấn đề rất lớn —— Ta phải lập tức tổ chức
một hội nghị Phủ Bụi đã." Nữ sĩ Tế Vũ nói.
Trong miệng nàng liên tục phát ra những câu chú ngữ tối nghĩa.
Chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện vô số quang ảnh sáng tối chập chờn, nhanh chóng tạo
dựng nên một bức tranh mỹ lệ hùng vĩ trên bờ biển.
Từng vị Linh xuất hiện ngay trên bức họa.
Mèo quýt tập trung mà nhìn vào bức họa đó, lại chỉ có thể quan sát trong nháy mắt khi những linh kia xuất hiện, chờ nó muốn tiếp tục nhìn rõ ràng cảnh tượng trên đó thì cả
bức họa đã trở nên mơ hồ không chịu nổi, căn bản không có cách nào phân biệt ra bất
cứ nội dung gì.
"Đây là Bức Tranh Phủ Bụi, chỉ có các chủ nhân chân chính thế giới của Phủ Bụi, mới có thể thấy rõ nội dung của nó mà thôi." Nữ sĩ Tế Vũ vừa cười vừa nói.
Nàng đi vào bên trong bức tranh đó, biến mất khỏi trước mặt Mèo quýt.
Qua tận nửa canh giờ sau.
Nữ sĩ Tế Vũ mới đi ra lần nữa.
Lần này, sau lưng nàng có các Linh đang lơ lửng với số lượng không cách nào đếm
hết.
Mỗi một Linh đều hóa thành một phù văn đặc biệt mà quái dị, theo sát đằng sau nàng.
"Cố Thanh Sơn, ngươi mới vừa nói, con rồng kia đã trúng kỹ năng thần bí 'Gặp lại ngươi một lần' của ngươi đúng không?" Nữ sĩ Tế Vũ hỏi.
"Meo." Mèo quýt trả lời.
Một giọng nam hùng hậu vang lên từ trong một phù văn nào đó: "Thuật đó đấy à, ta nhớ là lúc trước ngươi vừa tu tập Tế Vũ không lâu, ta đã tặng cho ngươi đấy."
"Meo meo." Mèo quýt ôm lấy hai châm, cung kính làm ra một động tác vái chào.
"Không cần cảm ơn, sợ rằng lần này ngươi đã giúp chúng ta đại ân." Giọng nam hùng hậu kia lên tiếng.
Nữ sĩ Tế Vũ nói: "Như vậy hiện tại chúng ta cùng đi, mỗi người đều phải ra tay, để
tránh con rồng kia phát giác chuyện không đúng."
Các Linh cùng nhau lên tiếng.
"Ngươi cũng cùng đi." Nữ sĩ Tế Vũ ôm lấy Mèo quýt.
Nàng bước một bước vào trong hư không, bước kế tiếp đã tới giữa hang động trong
dãy núi.
"Chuyện ẩn nấp của tất cả mọi người cứ giao cho ta."
Tiếng nói của một vị Linh khác vang lên từ trong phù văn.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.
Cố Thanh Sơn phát hiện mình vẫn đang được nữ sĩ Tế Vũ ôm lấy, nhưng lại không
thể nhìn thấy nàng, càng không thấy được những linh sau lưng nàng nữa.
"Chúng ta đi."
Nữ sĩ Tế Vũ trực tiếp đi vào sơn động, đi thẳng tới trước mặt người đàn ông trung
niên kia.
Trông hắn ta như không có chút cảm giác nào, vẫn còn đang chơi game giả lập nọ.
Chúng Linh bay ra từ đằng sau nữ sĩ Tế Vũ, vây quanh người đàn ông trung niên ở
giữa, bắt đầu phân chia công việc.
"Không gian giao cho ta đến che đậy."
"Thời gian để ta phụ trách ngăn cách."
"Nhân quả và sức mạnh của Thần Bí Trắc thì để ta tới dẫn dắt."
"Ta sẽ giám thị hư không."
"Con đường Tích Tích Tích Tích Tích Tích bên trong hỗn độn để ta xem xét."
"Kết giới đã được mở ra hoàn toàn."
"Ý thức ăn mòn đã hoàn thành."
"Thấy rõ ràng rồi, sức mạnh của 'Gặp lại ngươi một lần' quả thật đã đánh trúng hắn —
— hiện tại có thể hỏi hắn một câu hỏi, sau khi hỏi xong hắn sẽ không nhớ được cái gì
cả."
"Bắt đầu đi."
Nữ sĩ Tế Vũ nói: "Rất tốt, như vậy để ta hỏi."
Nàng nhìn chăm chú vào người đàn ông trung niên, nói khẽ: "Nhiệm vụ của ngươi là cái gì?"
Chỉ trong phút chốc ——
Tất cả linh đồng loạt ra tay!
Thời không, nhân quả, tất cả các thuật, tất cả các pháp đều rơi vào đình trệ.
Vẻ mặt của người đàn ông trung niên trở nên hoảng hốt, thầm nói: "Nhiệm vụ của ta à? Nhiệm vụ của ta đương nhiên là tạm thời thay thế cái tên kia, sau đó tìm kiếm và
khóa chặt vị trí thật sự của thế giới Phủ Bụi."
Hắn ta vừa nói xong câu đó thì tất cả mọi thứ chung quanh lập tức khôi phục bình
thường.
Hết thảy cứ như chưa từng xảy ra vậy.
Người đàn ông trung niên tiếp tục chơi game giả lập của hắn, căn bản không nhớ
mình đã nói qua câu ní như thế.
Nữ sĩ Tế Vũ đứng tại chỗ, mở miệng nói: "Người nào có kiến thức rộng rãi nhất trong chúng ta, ngươi xem xét chủng tộc của hắn một cái trước."
Một đạo phù văn bay ra ngoài, dạo vòng quanh người đàn ông trung niên một vòng,
lại bay trở về.
"Chủng tộc rất hiếm thấy." Bên trong phù văn truyền đến tiếng nói của một vị Linh.
"Là loài gì?" Nữ sĩ Tế Vũ hỏi.
"—— Kẻ ăn rồng." Vị kia linh đạo.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2667: KẺ ĂN RỒNG (2)
"Thật là một chủng tộc buồn nôn, hoàn toàn được chế tạo ra để nhằm vào tộc rồng, chỉ
sợ trừ cái đó ra thì căn bản không có bất cứ tài năng nào khác." Một vị Linh khác chán ghét nói.
"Nguy hiểm thật!" Nữ sĩ Tế Vũ sờ lên con mèo quýt trong tay, nói khẽ: "Cố Thanh Sơn, mặc dù ngươi là tộc rồng, nhưng ngươi là tạo vật của nhân gian, là một loại Hồn
khí cao nhất của văn minh, nếu không —— "
"Meo?"
"Ngươi sớm bị nó ăn sạch rồi."
". . . Meo."
Lại một vị Linh khác nói: "Xem ra, thế giới Phủ Bụi của chúng ta đã bị theo dõi."
Nữ sĩ Tế Vũ nói: "Hiện tại biện pháp tốt nhất chính là cho bọn chúng một tọa độ sai lầm, sau đó lợi dụng trong khoảng thời gian này, tìm hiểu nguồn gốc, tìm ra những kẻ
tồn tại sau lưng của hắn."
"Muốn làm chuyện này, chỉ sợ rất khó. . . Cần một hoàn cảnh hoàn toàn thích hợp, thẩm thấu từng chút từng chút vào linh hồn của hắn, cất linh hồn hắn vào một huyễn
cảnh, sau đó để người của chúng ta thay thế vào." Một vị linh khác nói.
"Các vị, ta phát hiện linh hồn của hắn có một loại cơ chế bảo vệ, hơn nữa là nhằm vào loài Linh của chúng ta." Vị Linh ban đầu kia lên tiếng.
"Có ý gì?"
"Một khi những Linh mạnh nhất là chúng ta ra tay, cơ chế bảo vệ của hắn ta sẽ lập tức kích hoạt, truyền lại chuyện này cho nơi cao duy đứng sau lưng của hắn."
"Như thế sao. . . Xem ra chúng ta cần một nghi thức khá cường đại, còn cần một
người xa lạ không bị đối phương biết được để hoàn thành chuyện này."
Các Linh nghị luận ầm ĩ.
Nữ sĩ Tế Vũ bỗng nhiên mở miệng nói: "Cố Thanh Sơn không phải người của thế giới Phủ Bụi, hơn nữa hắn cũng đã mở ra Tử Đấu Tế, hắn là người chọn lựa thích hợp
nhất."
Chúng Linh yên lặng lại.
"Không sai. . . Hắn đúng là một điều nằm ngoài dự đoán."
"Qủa thật hắn có thể."
"Vậy thì quyết định thế đi."
Các Linh nói.
"Cái tên giả mạo Long Thần này, không lâu sau đó sẽ tới Quê Hương Huyễn Tưởng
Tội Ác của chúng ta, chúng ta có thể bố trí một phen ở đó, hoàn thành việc mê hoặc
và bắt giữ linh hồn của hắn ta." Lại một vị linh lên tiếng.
Vẻ mặt của mèo quýt giật giật.
Tiếng nói của vị Linh này hắn đã từng nghe qua, chính là Linh đã tiếp đãi hắn cùng
Laura ở Quê Hương Huyễn Tưởng Tội Ác.
—— Chính là thiếu nữ có mái tóc dài màu sắc rực rỡ, trên người mặc chiếc váy ngắn.
Thải Táng!
Thật không ngờ nàng lại là một trong những chủ nhân của thế giới Phủ Bụi.
Nhưng mà cẩn thận hồi tưởng lại, nàng có thể làm chủ mời người khác tiến vào Quê
Hương Huyễn Tưởng Tội Ác, còn có thể chủ trì trận giác đấu kia, khẳng định cũng
không phải người bình thường.
"Vậy cứ quyết định như thế đi, chúng ta hoàn thành chuyện này ở Quê Hương Huyễn
Tưởng Tội Ác." Nữ sĩ Tế Vũ nói.
"Tất cả mọi người, lập tức đi chuẩn bị! Chiến tranh sắp bắt đầu!" Nàng quát lên.
Ông ——
Sau lưng nàng, tất cả Linh bùng một cái đã tán đi, đồng loạt chui vào hư không biến
mất không thấy đâu nữa.
Nữ sĩ Tế Vũ cũng bước ra một bước, trong nháy mắt đã rời đi sơn động.
Nàng về tới bờ biển một lần nữa.
"Cố Thanh Sơn, thật ngại quá, đã cuốn ngươi vào chuyện này." Nữ sĩ Tế Vũ nói.
"Ta đã nhận được rất nhiều ân đức từ ngài và thế giới Phủ Bụi, hỗ trợ là chuyện phải làm, đáng tiếc ta lại không biết nên cứu vớt Lục Đạo Luân Hồi như thế nào." Cố
Thanh Sơn cười khổ mà nói.
Nữ sĩ Tế Vũ gật gật đầu, lên tiếng: "Ta kéo ngươi vào chuyện này, là vì làm cho cả
thế giới Phủ Bụi nợ ân tình của ngươi. . . Chờ sau khi chuyện lần này chấm dứt, có lẽ
chúng ta có thể tập trung tất cả sức mạnh, tái hiện một lần Thuật Thế Giới Song Song
cho ngươi."
"Thật sao?" Cố Thanh Sơn lập tức phấn chấn.
"Thật, tập trung tất cả sức mạnh của chúng ta, có thể tái hiện lại một lần pháp thuật mà thế giới Phủ Bụi đã từng phát ra—— Cho dù là Thuật Thế Giới Song Song thì
cũng không ngoại lệ." Nữ sĩ Tế Vũ nói.
"Nữ sĩ, xin nói cho ta biết càng nhiều tình báo, ta nhất định sẽ hoàn thành tốt chuyện kế tiếp." Cố Thanh Sơn nói.
Nữ sĩ Tế Vũ niệm lên từng câu chú ngữ tối nghĩa.
Trên người Cố Thanh Sơn lập tức hiện ra từng sóng dao động chập chùng.
Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng hiển hiện:
[Ngài sẽ có thể nghe được bí mật của thế giới Phủ Bụi, những Linh cường đại kia sẽ
không để ý đến chuyện này, càng sẽ không ghi hận mà giết chết ngài.]
Quả nhiên Nữ sĩ Tế Vũ đã lên tiếng:
"Khi ngươi dấn thân vào vấn đề cứu vớt thế giới Phủ Bụi, cũng có nghĩa là đã được các vị Linh công nhận —— Ngươi biết được bí mật của chúng ta cũng không sao cả."
"Ta kính cẩn lắng nghe." Cố Thanh Sơn nói.
Nữ sĩ Tế Vũ nói: "Nghe cho kỹ, đây là một hồi truy sát. . . Có người đang đuổi giết những chủ nhân của thế giới Phủ Bụi chúng ta."
Cố Thanh Sơn khó hiểu mà nói: "Ta nhớ lúc trước kẻ nhằm vào thế giới Phủ Bụi hẳn chính là tận thế —— Các hệ thống thế giới mà tận thế phá hủy tụ lại cùng với nhau,
tạo thành thế giới Phủ Bụi."
"Tại sao tận thế phải phá hủy những hệ thống thế giới kia?" Nữ sĩ Tế Vũ hỏi.
Cố Thanh Sơn dừng lại.
Nữ sĩ Tế Vũ nói tiếp: "Kỳ thật tận thế nhằm vào chúng ta, là bởi vì chúng ta đã đi qua đường hầm của hỗn độn, để tới hư không, đây vốn là chuyện không được cho phép."
"Cho nên hỗn độn muốn công kích chúng ta."
----------------------------------------