Trước mắt Cố Thanh Sơn đã xuất phát hiện những hình ảnh đang từ từ triển khai.
—— Đó là một thế giới tướng vị đặc thù, bên trong mây mù quấn quanh, không thấy
rõ được rốt cục đang ẩn chứa cái gì.
Một âm thanh từ trong thế giới đó truyền ra:
"Ngươi đã nhận được một khuôn mặt của Thuật Vạn Linh Mông Muội, đó là: Nghịch
chuyển."
"Bên trong các Trùng vương, ngươi là kẻ đặc thù nhất, tự nhiên sẽ bị những trùng vương khác bài xích."
"Khi bước lên con đường này, ngươi sẽ đối mặt với khảo nghiệm gian nan mà nghiêm khắc của bầy trùng."
"Đang chọn lựa hình thức khảo nghiệm. . ."
Con rối hình rồng nghe đến đó, nói nhanh: "Nhanh, phái một người bạn trời sinh có thể khắc chế loài côn trùng ra để thay ngươi hoàn thành lần khảo nghiệm này đi."
"Ta không cần tự mình thực hiện sao?" Cố Thanh Sơn hỏi lại.
"Ngươi là trùng vương, bình thường mà nói đương nhiên không cần tự mình ra trận —
— Hơn nữa nếu ngươi ở bên ngoài quan sát thì có thể tiến vào trong, kéo bạn của
ngươi ra vào bất cứ lúc nào —— đây là phương pháp giữ mạng của những người đi
lên con đường dạng như vậy, bình thường ta tuyệt đối không nói cho người khác biết."
Con rối hình rồng nói.
Cố Thanh Sơn nhìn về phía hắn ta.
Con rối hình rồng nhún vai nói: "Đương nhiên, Thuật Thế Giới Song Song cũng là
một dạng con đường, không thì ngươi cho rằng vì sao ta lại bị thương nặng?"
"Tốt thôi, người bạn khắc chế côn trùng. . . Hình như ta chả có người bạn nào khắc chế được côn trùng cả." Cố Thanh Sơn hơi mắt trợn tròn.
Không đúng!
Hắn đột nhiên nhớ tới một người.
"Đã có, bình thường loài chim là thiên địch của côn trùng, tìm anh ta thì không sai được!"
Cố Thanh Sơn lập tức phát động ra thần dẫn.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.
Chỉ thấy hư không khẽ động, một người nào đó đang ngủ say trong danh sách bỗng
nhiên xuất hiện.
—— Đó là một mỹ nam.
Mỹ nam dụi dụi đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, ngáp nói: "Đang ngủ ngon lành, tại sao lại tìm tôi hả?"
Cố Thanh Sơn tiến lên vỗ bả vai anh ta, lên tiếng: "Không có cách nào, trước mắt có một tình huống đặc biệt."
"Tình huống như thế nào?" Quạ hỏi.
Cố Thanh Sơn chỉ thẳng vào thế giới tướng vị cách đó không xa, kể lại một lần đầu
đuôi sự tình.
Quạ hừ nhẹ một tiếng, khoát tay, nói: "Đối phó côn trùng cái gì chứ, thật là buồn nôn, côn trùng bò trên người còn làm tôi bị dị ứng da đây này, tôi không được đâu!"
Cố Thanh Sơn giải thích: "Chủng tộc chim của anh trời sinh đã khắc chế được côn
trùng, mà tôi phải ở bên ngoài mới có thể đảm bảo sự an toàn của anh và tôi, cho nên
phải nhờ anh tự mình ra tay."
Quạ khó chịu mà nói: "Cố Thanh Sơn, không phải tôi nói cậu chứ, lần trước tôi hào hứng muốn đi ra giúp cậu, kết quả cậu ném tôi cho cái con côn trùng kia, để tôi làm
viện quân của nó —— chim với thức ăn của mình kết thành đồng minh, cậu biết đây
là chê cười lớn cỡ nào hay không?"
"Nhưng thực lực của ngươi không bằng con côn trùng kia." Nữ sĩ Tế Vũ đứng một bên nói.
"Đây không phải là vấn đề thực lực, mà là trò cười giữa tộc đàn của mình!"
Quạ tức giận đến dâng lên hai vùng đỏ ửng trên mặt, trông rất đẹp mắt.
"Tốt, lần trước xem như lỗi của tôi, Quạ, anh hãy tha thứ cho ta một lần đi." Cố Thanh Sơn thành khẩn mà nói.
Quạ quay đầu đi chỗ khác, khoanh tay nói: "Từ khi tôi hóa thân thành người, tôi đã thề không tiếp tục đối phó côn trùng, bọn chúng đều là đám sinh vật cấp thấp, không
đáng để tôi đích thân ra tay như vậy."
Cố Thanh Sơn có chút bất đắc dĩ, còn muốn khuyên thêm, lại nghe âm thanh trong
tướng vị giới kia vang lên lần nữa:
"Đã chọn được hình thức khảo nghiệm. . ."
"Khảo nghiệm gian nan mà nghiêm khắc của tộc đàn sẽ lập tức bắt đầu."
"Hình thức khảo nghiệm của ngươi chính là: "
"Sinh sản."
"—— Thân là trùng vương, làm cho cả bầy trùng càng ngày càng lớn mạnh, là trách
nhiệm không cách nào chối từ."
"Ngươi nhất định phải chứng minh ngươi tố chất cơ bản như thế."
Làn mây mù che đậy mặt ngoài thế giới tướng vị đã triệt để tản ra, để lộ ra chân dung bên trong.
Chỉ thấy bên trong là một văn minh người côn trùng huy hoàng, có những thành thị
quy mô to lớn, văn hóa phát triển cao độ của người côn trùng, cùng với nấc thang
phân chia sức mạnh tương ứng.
Trong nền văn minh này, những người côn trùng đều đã thoát ly thân thể côn trùng, hóa thân thành bộ dạng nhân loại.
Trình độ tiến hóa của bọn họ rất cao, đã có được dung nhan gần như hoàn mỹ, thân
hình xinh đẹp đa dạng ——
Mà đại đa số đều là nữ tính!
Cố Thanh Sơn ngẩn ngơ.
Sinh sản?
Đúng rồi, đối với Trùng tộc mà nói, sinh sản chính là chuyện đầu tiên cần giải quyết.
Thế nhưng——
Mấy chuyện sinh sản này ta không am hiểu đâu!
Hơn nữa cho dù là Quạ ——
Quạ kinh ngạc nhìn về phía tướng vị giới kia.
Anh ta nhìn thấy những nữ côn trùng xinh đẹp động lòng người đó.
Anh ta nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời các nàng thể hiện ra sau khi gien đã tiến hóa đến
cực hạn.
Anh ta nhìn thấy mỗi một cái nhăn mày mỗi một nụ cười của các nàng, cùng với thân
thể hoàn toàn phù hợp tỉ lệ vàng, hoặc là các loại mị lực được phơi bày ra sau khi cố ý tiến hành tăng cường ở một số phương diện nào đó.
Quạ đột nhiên nhảy dựng lên, một phát bắt được Cố Thanh Sơn tay, biểu cảm khẩn
trương mà nghiêm túc.
"Cố Thanh Sơn."
"Cái gì?"
"Chúng ta có phải là hảo huynh đệ hay không."
". . . Đương nhiên, cho nên tôi vốn định để anh đến giúp đỡ, kết quả không ngờ khảo nghiệm lại là sinh sản, tôi đoán anh cũng —— "
"Không!" Quạ cắt ngang lời của hắn, lạnh lùng nói: "Cậu đã quên rồi sao, tôi chính là người đàn ông đã kết hơn chín mươi chín lần đấy."
"A —— Hình như là thế." Cố Thanh Sơn nói.
Quạ đặt hai tay lên bờ vai của Cố Thanh Sơn, nghiêm nghị nói: "Nhớ kỹ, mấy nhiệm vụ gian khổ như thế này thật sự phải nhường cho dạng tinh anh của nhất tộc Phi Điểu
là tôi ra tay hoàn thành, như thế mới có biện pháp đối phó, xem như cậu đã tìm đúng
người."
Cố Thanh Sơn nói: "Thế nhưng, mấy chuyện như sinh sản này. . ."
Quạ lại cắt ngang lời hắn lần nữa, nghiêm mặt nói: "Cậu yên tâm, trong lòng tôi có nắm chắc —— Nếu lần sau gặp phải tình huống này, vẫn phải gọi tôi đến, rõ chưa?"
"Đã rõ." Cố Thanh Sơn nói.
Quạ gật gật đầu, trên mặt toát ra vẻ hiên ngang lẫm liệt, bước từng bước một đi vào
thế giới tướng vị kia.
"Luyện Ngục hồng trần à. . ."
Hắn thở dài một tiếng, bóng dáng dần dần biến mất trong thế giới tướng vị.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2681: CON ĐƯỜNG TRÙNG VƯƠNG! (2)
Yên tĩnh một hồi sau.
Nữ sĩ Tế Vũ do dự nói: "Nhất tộc Phi Điểu —— cũng là tộc đàn rất phóng đãng,
chuyện sinh sản đối với hắn mà nói là không thành vấn đề."
"Cố Thanh Sơn, bây giờ ngươi đứng trước một vấn đề càng mấu chốt hơn." Con rối hình rồng nói.
"Tiền bối xin cứ nói." Cố Thanh Sơn nói.
"Ngươi thật sự muốn đi con đường Trùng tộc sao? Hãy biết rằng, nếu tiếp tục như
vậy, mặc dù ngươi sẽ không ngừng thu được sức mạnh của Thuật Vạn Linh Mông
Muội, nhưng ngươi sẽ từng bước từng bước chuyển hóa thành sinh mệnh pháp thuật
Trùng tộc." Con rối hình rồng nói.
Cố Thanh Sơn nói: "Ta đương nhiên không muốn rồi, nhưng nếu không có cách nào,
cũng đành như thế thôi, dù sao Lục Đạo Luân Hồi gặp phải sự tấn công của Thuật
Vạn Linh Mông Muội. . ."
"Có biện pháp, nhưng biện pháp này tương đối khắc nghiệt, ta không rõ ngươi có thể
thực hiện được hay không." Con rối hình rồng nói.
"Là biện pháp gì?" Nữ sĩ Tế Vũ quan tâm hỏi lại.
"Đầu tiên, hắn phải tìm thấy một con côn trùng thoát ly bầy trùng vĩnh hằng —— chỉ
là chuyện này đã hết sức khó khăn." Con rối hình rồng nói.
"Sau đó thì sao?" Nữ sĩ Tế Vũ hỏi.
"Hắn còn nhất định phải chuyển dời sức mạnh mà Thuật Vạn Linh Mông Muội ban cho vào người của côn trùng kia, trong quá trình này, con côn trùng sẽ phải chịu đựng sự đau đớn cùng cực, không cẩn thận thì sẽ từ bỏ, thậm chí đào tẩu." Con rối hình rồng nói.
"Cái này có chút khó —— Nhưng như vậy là được rồi sao?" Nữ sĩ Tế Vũ hỏi.
"Con côn trùng kia có được Thuật Vạn Linh Mông Muội, nhất định sẽ đi lên con
đường bầy trùng, nó sẽ càng ngày càng mạnh, thậm chí có khả năng vượt qua Cố
Thanh Sơn —— Cho nên Cố Thanh Sơn nhất định phải làm chúa tể tất cả mọi thứ của
con côn trùng kia, tốt nhất là khế ước không có cách nào thoát khỏi, để tránh nó cắn
ngược lại." Con rối hình rồng nói.
"Như vậy tương đương với thu một Thuật Vạn Linh Mông Muội làm tôi tớ?" Nữ sĩ Tế
Vũ hỏi lại.
"Đúng thế, ngươi hoàn toàn có thể tưởng tượng độ khó của chuyện này, hừ hừ, ta
cũng không nghĩ ra có khế ước gì có thể trói buộc được pháp thuật này." Con rối hình rồng nói.
"Qủa thật, chuyện này cũng quá khó khăn." Nữ sĩ Tế Vũ thở dài nói.
Nàng quay đầu nhìn về Cố Thanh Sơn, lên tiếng: "Không bằng ngươi vẫn tu hành
Thánh Nguyện Tế với ta trước, nếu như Lục Đạo thật sự không cách nào vãn hồi được
thì ngươi hãy cân nhắc đến chuyện đi lên con đường Trùng tộc, như thế nào?"
Con rối hình rồng đứng bên cạnh cũng gật đầu không ngừng.
Cố Thanh Sơn yên lặng nghe xong, nhỏ giọng nói: "Tiền bối. . . Yên tâm đi, đại khái chuyện này không phải vấn đề đối với ta."
"Ừ, quả thật không có hi vọng nào —— cái gì, ngươi nói không có vấn đề?"
Con rối hình rồng kêu lên.
Cố Thanh Sơn lại kể lại chuyện xảy ra trước đó một lần.
"Thật không ngờ, thì ra thật sự có con côn trùng lạc đàn." Con rối hình rồng nói.
"Con côn trùng này. . . Tựa hồ có bí mật gì." Nữ sĩ Tế Vũ trầm tư mà nói.
Cố Thanh Sơn gật gật đầu.
Hắn nhớ tới chủ nhân phía sau bộ bài kỳ tích kia.
Một kẻ kinh khủng có thể điều khiển tất cả Chủ Nhân Hư Không, có được quyền năng
kỳ tích, gần như có thể tính là kẻ đứng hàng đầu trong toàn bộ hư không.
Kẻ như vậy lại dồn hết toàn bộ sức mạnh muốn giết chết Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng,
chẳng lẽ không có lý do gì hay sao?
Càng như thế, càng phải bảo vệ con côn trùng cẩn thận.
Nói không chừng vào lúc nào đó, côn trùng có thể đưa đến tác dụng mấu chốt.
Cố Thanh Sơn nghĩ đến đây thì nhìn về hướng thế giới tướng vị kia.
Chỉ thấy toàn bộ thế giới tướng vị dần dần co vào, hóa thành một ánh hào quang chui
vào trong tay Cố Thanh Sơn.
"Được rồi, nó sẽ đi theo ngươi, để ngươi có thể quan sát tiến triển cuộc khảo nghiệm vào bất cứ lúc nào." Nữ sĩ Tế Vũ nói.
Cố Thanh Sơn thả ra thần niệm, tìm kiếm vào trong vầng hào quang.
Hắn nhìn thấy Quạ đang uống rượu cùng mấy mỹ nữ Trùng tộc, đang hôn hít say đắm.
Quạ đã nắm tay một mỹ nữ khác.
À.
Quả nhiên vẫn phải để nhất tộc Phi Điểu tới hoàn thành chuyện này.
Cố Thanh Sơn thầm thả lỏng trong lòng, sau đó cất ánh hào quang kia vào.
Con rối hình rồng mò ra một cái hộp từ phía sau lưng, đưa tới trước mặt hắn.
"Tiền bối, đây là?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đây là Thuật Thế Giới Song Song ta hao phí rất nhiều tinh lực, vừa mới hoàn thành đấy." Con rối hình rồng nói.
Cố Thanh Sơn vui mừng quá đỗi, liên tục nói cảm ơn: "Đa tạ tiền bối."
Hắn nhận lấy cái hộp, chỉ thấy trên hộp có dùng văn tự tộc rồng cẩn thận, nắn nót viết một hàng chữ:
"Thuật Thế Giới Song Song một lần duy nhất, giá bán tám mươi Long Tệ."
Hắn nhịn không được mà hỏi: "Dùng thuật này còn phải thu phí sao?"
Con rối hình rồng vỗ bờ vai của hắn, nói: "Dựa theo hứa hẹn, phí tổn lần sử dụng Thuật Thế Giới Song Song này ta đã trả hết giúp ngươi rồi."
"Nói cách khác, phát động thuật này nhất định phải dùng tiền sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Con rối hình rồng nói: "Tựa như đám côn trùng kia coi trọng sinh sôi nảy nở, con đường chung cực mà tộc rồng chúng ta ngưng tụ thành, đương nhiên phải có đặc điểm
của tộc rồi, ngươi hiểu đó."
Cố Thanh Sơn nhìn vào mấy chữ "Tám mươi Long Tệ" này, cứ cảm thấy trong lòng có chút không an ổn, nhịn không được lại hỏi:
"Ta mở hộp ra thì sẽ sinh ra vô số thế giới song song sao?"
Con rối hình rồng nói: "Không, chỉ sinh ra một ngàn năm trăm thế giới A Tu La thôi."
Cố Thanh Sơn nhìn vào hắn ta.
Con rối hình rồng nhún vai nói: "Bây giờ ta còn đang trong trạng thái trọng thương, có thể làm được chuyện này cũng không tệ rồi —— Hơn nữa một ngàn năm trăm thế
giới A Tu La đã đủ để hai thuật kia biết khó mà lui."
Cố Thanh Sơn suy nghĩ cẩn thận, phát giác cũng đúng như vậy thật.
Lúc trước trong khi chiến đấu, mặc dù Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh cùng Thuật Vạn
Linh Mông Muội chiếm thế thượng phong, nhưng muốn thật sự đánh bại được thế
giới A Tu La, cũng cần phải tốn rất nhiều công sức.
Một ngàn năm trăm thế giới A Tu La. . .
Mệt mỏi đều chết luôn bọn chúng.
"Không hổ là thuật phòng ngự mạnh nhất." Cố Thanh Sơn cảm khái mà nói.
"Phòng ngự mạnh nhất?" Con rối hình rồng cười lạnh.
"Ta nói không đúng sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đương nhiên không đúng, đây chính là con đường của tộc rồng chúng ta, há chỉ là phòng ngự đơn giản như vậy? Chẳng lẽ ngươi không chờ mong nhìn thấy vận mệnh
của một chính mình khác sao?" Con rối hình rồng lộ ra một nụ cười cao thâm khó
đoán.