Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2755: Mục 2641

Mấy giây sau đó.

Thi Chức nhịn không được mà nói: "Rốt cuộc tận thế này là chuyện gì thế này, chúng ta đã đi một hồi lâu, tại sao cũng không phát sinh cái gì cả?"

Bên người không có ai trả lời.

Nàng đột nhiên quay đầu nhìn một cái, chẳng biết lúc nào, Cố Thanh Sơn đã biến mất

không thấy đâu.

Thi Chức lập tức dừng lại, rút hai thanh đao xương ra.

Nàng cảnh giác nhìn về bốn phía, quát khẽ lên: "Lê Cửu?"

—— Vẫn không có ai đáp lại.

Nhưng cát vàng bốn phía đột nhiên biến mất hầu như không còn, thay vào đó, là

Huyết Hải đỏ thẫm vô biên vô tận.

Một người con gái tóc trắng đứng bên trong Huyết Hải, đang dò xét nàng thật cẩn

thận.

Cô gái kia có dung nhan tuyệt đẹp, nhưng trên người lại chứa đầy một loại ma tính nói không nên lời, để cho người ta liếc nhìn nàng một cái thôi đã cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Thi Chức lặng lẻ mấy giây, mơ hồ cảm thấy kẻ mình đối mặt không phải là một người

con gái, mà là Ma Vương hủy diệt hàng tỉ chúng sinh cùng thế giới.

"Ngươi là người nào?"

Thi Chức lấy hai lưỡi đao bảo vệ chính mình, tràn đầy ý uy hiếp mà quát lên.

Biểu cảm của cô gái kia nhàn nhạt, cũng không đáp lời, lại nhìn Thi Chức vài lần,

chậm rãi lộ ra nụ cười.

"Ngươi. . . cũng chỉ là may mắn thôi, không phải loại hình mà hắn ưa thích. . . Được rồi, không giết ngươi vậy."

Cô gái tóc trắng nọ nói xong, thân hình lóe lên, sau đó toàn bộ Huyết Hải cũng biến

mất trước mặt của Thi Chức.

Trời đất quay cuồng.

Tất cả dị tượng biến mất.

Chỉ trong chớp mắt tiếp theo ——

Hô!

Cát vàng mãnh liệt đập vào mặt.

Thi Chức phát hiện mình vẫn đứng trong sa mạc rộng lớn, bốn phía trống trải không

có bóng người.

"Vừa rồi. . . Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?"

Thi Chức tự nhủ.

Gió lớn thổi tới, phía sau mát lạnh.

Thi Chức đưa tay sờ sờ, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp.

Vừa rồi chỉ trôi qua có mấy giây ngắn ngủi, mình đã chảy mồ hôi lạnh cả người.

Phía bên kia.

Cố Thanh Sơn cũng chỉ bay có chốc lát, đã phát giác Thi Chức biến mất ngay trước

mặt mình.

Hắn cũng hạ cánh xuống sa mạc, đứng lại tại đó.

"Là ai? Hiện tại có thể đi ra." Hắn thấp giọng mà nói.

Bão cát đã ngừng lại.

Quang ảnh bốn phía chuyển đổi.

Một thế giới đột nhiên xuất hiện ở trước mắt Cố Thanh Sơn.

Những tiếng kêu to, gào thét, thút thít cùng nổ vang không cách nào đếm hết tràn

ngập bốn phía.

Cố Thanh Sơn liếc nhìn mấy cái, nhìn ra nơi này là một chiến trường.

Ô ——

Tiếng kèn thê lương vang lên.

Ở biên giới chiến trường, một đội kỵ binh chỉnh tề đang bắt đầu ra trận.

Mấy ngàn tên kỵ binh đi đến phía đối diện Cố Thanh Sơn, lần lượt sắp xếp triển khai

đội hình, hình thành một chiến trận dễ dàng công kích.

Một bộ thi thể trên người bốc lên quỷ hỏa đang cưỡi trên lưng một bộ xương ngựa, lấy

Trường Kiếm trong tay chỉ về hướng Cố Thanh Sơn.

"Món nợ của chúng ta cũng nên tính toán rồi."

Thi thể kia lên tiếng.

Cố Thanh Sơn giật mình, cuối cùng cũng tìm ra cảnh tượng này từ trong hồi ức của Lê

Cửu.

Ngày xưa Lê Cửu từng đập nát một quân đội của địch quốc xâm phạm.

Hiện tại, tận thế để cho quân đội kia hiển hiện trước mặt Lê Cửu lần nữa.

—— Hơn nữa còn cường đại hơn gấp mấy trăm lần, có khả năng vượt qua thực lực

của Lê Cửu!

Cố Thanh Sơn nhìn quanh đội kỵ binh chiến ý mãnh liệt kia, trong lòng hơi nhẹ nhàng

thở ra.

Cũng may.

Cuối cùng là dựa vào thuật Chúng Sinh Đồng Điều, chỉ cần đối mặt với đám kỵ binh cường đại lên vô số lần này, mà không cần đánh nhau với đám quái vật của quá khứ.

Nếu như cái tên kia mạnh lên vô số lần, vậy thì phiền toái. . .

Cố Thanh Sơn lập tức đeo găng tay Lôi Nộ lên, nhặt đại lên một bộ chiến giáp đã tan

nát từ dưới đất rồi khoác lên người, miệng học theo giọng điệu của Lê Cửu, đọc nhanh

hết lời kịch của mình:

"A, thì ra là các ngươi —— có thì báo thù, có oán báo oán, nếu Lê Cửu ta chớp mắt một cái, cũng không phải là đội trưởng mà năm đó đã giết sạch các ngươi!"

Thủ lĩnh của đội kỵ binh quát: "Công kích! Giết Lê Cửu!"

"Công kích!"

Chúng Kỵ Sĩ cùng nhau hét lên.

Trên chiến trường lập tức bụi mù cuồn cuộn.

Đội kỵ binh lao thẳng băng băng, công kích về phía của Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn tập trung mà đối đãi.

Đột nhiên ——

Trên biên giới chiến trường xa xôi, đám người tứ tán ra, phát ra một trận ồn ào.

Một giọng nam bạo ngược từ xa xa truyền đến:

"Thật là kỳ quái. . . Kẻ đã ở nơi Vĩnh Diệt là ta, lại được triệu hoán tới giết một tên rác rưởi xa lạ."

Lại một giọng nữ sắc nhọn khác vang lên:

"Vậy thì có biện pháp nào nữa, chỉ có thể giết hắn rồi lại nói."

Giọng nam giọng nữ hợp hai thành một, phát ra một âm thanh tràn ngập quỷ dị:

"Lê Cửu, ngươi chuẩn bị chết đi rồi chưa? Không, linh hồn của ngươi sẽ bị ta nuốt vào, ngay cả cơ hội tử vong cũng sẽ không có."

Cố Thanh Sơn nhắm lại mắt, lại mở ra.

Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả.

Thực lực của nó được tăng lên gấp mấy chục lần.

—— Cuối cùng là tận thế như thế nào! Thậm chí ngay cả nó cũng bị tìm đến kia chứ.

Cố Thanh Sơn thở dài, nhỏ giọng mà nói:

"Đám quái vật rác rưởi các ngươi, bộ đi nhầm sân hay sao, ta căn bản không quen biết các ngươi."

Cố Thanh Sơn vung ra một quyền, đánh bay mấy tên kỵ binh đang lao đến ngay trước

mặt mình.

Hắn lại hỏi: "Vậy những kỵ binh trước mặt ta này —— "

[Bọn chúng là lũ quái vật mà tận thế lấy huyền bí thực thể hóa, nhưng không phải là

thực thể.] Danh sách cao nhất nói.

Trong lòng Cố Thanh Sơn dần dần rõ ràng, đứng tại chỗ bày ra tư thế quyền thuật,

nhắm vào đám kỵ binh kia mà liên tục đấm ra nắm đấm lôi điện.

Trong lúc nhất thời, người ngã ngựa đổ, không ít kỵ binh trờ thành thi thể ngay tại

chỗ, ngã trên mặt đất không còn cách nào động đậy.

Đôi mắt Cố Thanh Sơn khẽ động, nhìn về hướng biên giới chiến trường.

Chỉ thấy Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả tùy ý bắt lấy một binh sĩ trên chiến trường, đang

không ngừng hút lấy linh hồn.

Giọng nam của nó hoang mang mà nói: "Kỳ quái, ta hút lấy hút để cũng không có linh hồn. . ."

Giọng nữ theo sát mà đáp lại: "Nhưng quả thật có thể trợ giúp chúng ta hấp thu sức mạnh . . Đúng là kỳ quái."

—— Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả còn không hiểu tình thế trước mắt là như thế nào.

Cố Thanh Sơn không ngừng suy tư đối sách trong lòng.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2757: MA HOÀNG GIÁNG LÂM (1)

Bỗng nhiên, trên giao diện danh sách chiến tranh u ám bỗng nhảy ra một hàng chữ

nhỏ:

"Những người phụ thuộc danh sách, tình thế chiến trường trước mắt đã càng ngày

càng nghiêm trọng."

"Nhằm vào ngăn cách của tận thế đối với danh sách, danh sách đang áp dụng biện

pháp phản chế."

"Ma Hoàng đã bước đầu thức tỉnh."

"—— Sắp giao phó sức mạnh của Ma Hoàng cho những người phụ thuộc danh sách."

"Sức mạnh của Ma Hoàng sẽ đề cao sức chiến đấu của người thuộc danh sách lên rất mạnh."

"Phạm vi triệu hoán lần này: "

"Tất cả sĩ quan cấp bậc đại tá trở lên."

"Bắt đầu!"

Cố Thanh Sơn lập tức hết sức ngạc nhiên.

Sức mạnh của Ma Hoàng?

Ba Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh, quả nhiên đã khiến cho Ma Hoàng bắt đầu thức tỉnh.

Nếu như văn minh kỷ nguyên Ma Hoàng có thể phân phát sức mạnh của Ma Hoàng cho những kẻ phụ thuộc danh sách, vậy thì thật không thể khinh thường chúng trên

chiến trường được.

Hắn đang nghĩ ngợi, đã thấy tay trái của mình không khống chế được mà lay động.

Trên giao diện danh sách cao nhất bắt đầu hiện lên dòng chữ:

[Danh sách chiến tranh đang lấy tay trái của ngươi tiến hành triệu hoán nghịch

hướng.]

[Bản giao diện có thể cắt đứt loại triệu hoán này, có cắt đứt hay không?]

"Không." Cố Thanh Sơn nói.

—— Hiện tại phải nhìn thử xem, rốt cục sức mạnh của Ma Hoàng là như thế nào.

Hắn im lặng âm thầm thối lui về phía sau, đồng thời chú ý quan sát tay trái của mình.

Một âm thanh nặng nề đột nhiên vang lên từ trong tay trái:

"Giao phó thành công."

Vô số những phù văn hiện lên trên cánh tay của hắn, trong nháy mắt đã tụ lại thành

tuyến.

Những tuyến phù văn hỗn loạn dần dần ngưng tụ, hóa thành từng tuyến xúc tua dài

nhỏ kết nối trên cánh tay.

Những xúc tu này một đầu kết nối lên trên tay Cố Thanh Sơn, một đầu khác chui vào

hư không, biến mất không thấy đâu nữa.

Từng hàng chữ nhỏ nhảy ra, xuất hiện ngay trước mắt Cố Thanh Sơn:

"Chú ý."

"Ngươi đã tiến hành tiếp nhận Linh của Ma Hoàng."

"Linh của Ma Hoàng sẽ căn cứ tình hình chiến đấu, tiến hành tăng cường sức mạnh

cho ngươi."

Cố Thanh Sơn thấy thế thì hết sức kinh ngạc.

Lúc này một tên kỵ binh đuổi theo, nhắm vào cổ của Cố Thanh Sơn giơ lên trường mâu lên thật cao ——

Thân hình Cố Thanh Sơn lóe lên, đánh bay Lôi Quang ra ngoài.

Kỵ binh lập tức mất mạng.

Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.

Mấy tuyến dài trên cánh tay Cố Thanh Sơn đột nhiên bay ra ngoài, hung hăng đâm

vào người kỵ binh cùng bộ xương ngựa kia.

Chi —— chi —— chi ——

Một tiếng hút thật mạnh bỗng vang lên.

Kỵ binh và chiến mã lập tức hóa thành tro bụi, rơi xuống mặt đất.

Những tuyến dài kia còn không cam tâm, duỗi dài ra ngoài, hút sạch khô toàn bộ thi

thể trên mặt đất kia.

Khí thế trên người Cố Thanh Sơn lập tức dâng trào, trở nên cường đại lên mấy phần.

Hắn thử đánh ra một quyền về phía trước.

Mấy trăm cái lôi cầu tung ra từ trên nắm tay của hắn, cứ như sao băng rơi xuống đất,

lao về phía những đội kỵ binh đang truy kích đến đây kia.

Uy lực của quyền pháp đã được tăng cường!

". . . Có hơi giống lần ở chiến trường A Tu La ngày đó." Cố Thanh Sơn âm thầm phỏng đoán.

Lúc ấy Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh hóa thành quái vật hình rắn giáng lâm, hút sạch

toàn bộ thi thể trên chiến trường.

—— Mà trước mắt, nếu như không phải tình thế cấp bách như thế, chỉ sợ kỷ nguyên

Ma Hoàng cũng sẽ không chuyển ra Kỷ Nguyên Chi Linh.

Nếu như vậy, mình căn bản không có cơ hội nhìn thấy bí mật của thuật này.

Suy nghĩ bay nhanh qua đầu của Cố Thanh Sơn, chỉ cảm thấy bí mật của Thuật Nhất

Nhân Vạn Sinh cách mình càng ngày càng gần.

Nhưng hiện giờ còn có một cửa ải phải vượt qua được.

Hắn đứng xa xa nhìn về phía Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả, chỉ thấy đối phương đã phát

hiện động tĩnh phía bên mình, đang nhanh chóng lao sát đến đây.

Cố Thanh Sơn chìa tay ra ——

Lôi Quang sáng chói từ trên trời giáng xuống, bị hắn một quyền đánh bay, hóa thành

một lôi trụ khổng lồ ngay giữa không trung, hung hăng đâm về Linh Hồn Tiêm Khiếu

Giả.

"Lôi? Ta chán ghét tên nào dùng lôi." Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả quát.

Nó duỗi hai tay ra, trực tiếp chặn lại lôi trụ đang bay ập tới mình kia.

Oanh! ! !

Lôi trụ hung ác lao ra khỏi tay của Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả, tùy ý bay múa không

có quy tắc nào, hóa thành điện xà đầy trời.

"Sức mạnh như vậy mà cũng muốn chiến thắng ta hay sao?" Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả phát ra giọng nam bạo ngược.

Giọng nữ của nó lấy ngữ khí ác độc the thé mà nói: "Lê Cửu, không cần biết ngươi là kẻ nào, hiện giờ mắt ngươi chỉ có một kết cục, đó chính là —— "

Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả mở to miệng, lập tức muốn phát ra âm thanh kia.

Trong chớp mắt, chỉ thấy lôi điện bay đầy trời đang tụ tập lại với nhau, hóa thành một cánh cửa lớn, ầm vang mở ra.

Đủ loại sinh vật lôi điện đã xuất hiện.

Bọn chúng cùng nhau tiến lên, toàn bộ chúng bắt đầu tung đòn công kích về hướng

của Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả.

Găng tay Lôi Nộ, bí pháp "Điện Dũng" !

[Điện Dũng: Công kích của ngài có khả năng mở ra tướng vị giới lôi điện, từ đó triệu

hồi sinh mệnh lôi điện chiến đấu vì ngài; ]

Linh Hồn Tiêm Khiếu Giả không ngờ lại có biến hóa này, tiếng thét thứ nhất của nó

còn chưa tuôn ra, trong miệng đã bị một con cá chuồn lóe ra Lôi Quang ngăn chặn.

Nó không thể không một ngụm phun con cá lôi điện ra, đứng tại chỗ, không ngừng chống đỡ đòn công kích của những sinh mệnh lôi điện kia.

Cùng thời khắc đó ——

Xúc tu bên tay trái của Cố Thanh Sơn đột nhiên điên cuồng mà vung vẫy.

"Nó không chịu sự khống chế của ta!"

Cố Thanh Sơn nhanh chóng truyền âm.

Trên giao diện của danh sách cao nhất nhảy ra một hàng giải thích: "Những xúc tu này chỉ do Ma Hoàng điều khiển, ngươi vốn không có quyền khống chế nó."

Chỉ thấy vô số những xúc tu nhanh chóng tản ra, quét sạch toàn bộ chiến trường.

Những thi thể đã tử vong, nhưng Chiến Sĩ bị trọng thương không cách nào hành động

đồng loạt bị xúc tu đâm xuyên, hấp thu hết thảy máu thịt và sức mạnh linh hồn, sau đó hóa thành tro bụi.

Ngay sau đó, những chiến sĩ còn sống kia cũng bị xúc tu quét qua hết sạch.

Vô số sức mạnh thuận theo xúc tu, tràn vào trong cơ thể Cố Thanh Sơn.

Khí thế trên người hắn dâng lên rồi lại dâng lên ——

Sức mạnh hóa thành vầng sáng như có thực chất, vờn quanh hắn mà tỏa sáng.

Trong lòng Cố Thanh Sơn đột nhiên sinh ra một cảm ngộ.

Đúng vậy.

Những xúc tu này đến từ chủ nhân của Thuật Nhất Nhân Vạn Sinh, chính là một bộ

phận của Ma Hoàng.

Mà chính mình ——

Chỉ là một vật dẫn mà nó dùng để thu gom sức mạnh.

Cứ việc mình tạm thời có thể mượn dùng những sức mạnh này!

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!