Tô Tuyết Nhi thầm tán dương trong lòng, trên mặt lại do dự, nói: "Dựa vào sức mạnh của một mình ta ngăn chặn Ma Hoàng ngươi, tin rằng những người khác cũng sẽ
không nói cái gì... Hừ, ngược lại ta muốn xem ngươi rốt cục muốn làm gì."
Thanh âm của nàng yên tĩnh lại.
—— Nàng cũng không có ý định ra tay.
Trong thế giới quang ảnh hư ảo.
Hai người.
Một người ở ngoài sáng, một người đứng trong tối, đều từ bỏ ra tay đánh nhau, chỉ
quan sát cuộc chiến hừng hực khí thế bên ngoài.
Ý niệm của xúc tua tràn đầy vui mừng, không kiềm được mà nói: "Rất tốt! Rất tốt! Ta không ngờ ngươi có thể làm được đến bước này."
"Cái này thì có gì chứ, đợi lát nữa có nên thật sự giết Long Thần và Thuật Vạn Linh Mông Muội, hấp thu sức mạnh của bọn chúng hay không?" Cố Thanh Sơn lơ đãng mà
hỏi.
"Nhưng mà còn có tận thế khác nữa." Xúc tu nói.
"Cái này đúng là một vấn đề khó khăn, không bằng chúng ta đầu nhập vào tận thế đi, thế nào?" Cố Thanh Sơn lại hỏi.
"Tận thế đại diện cho Vĩnh Diệt." Ý chí của xúc tua nói.
"Cái rắm, ta thấy ngược lại bọn chúng đều sống rất thoải mái, chỉ mang đến cho người khác Vĩnh Diệt mà thôi." Cố Thanh Sơn nói.
Ý niệm của xúc tua yên tĩnh lại.
Hiển nhiên, Cố Thanh Sơn đưa cho nó một nan đề rất có sức hấp dẫn.
Cố Thanh Sơn đợi một hồi không thấy trả lời, không khỏi mỉm cười trong lòng một
cái.
Hắn một bên quan chiến, một bên thầm suy tư trong lòng.
Một chiêu vừa rồi của Ma Hoàng quá kinh khủng.
Có nên...
Thừa dịp Ma Hoàng này còn chưa trưởng thành, xử lý nó trước hay không?
"Anh cảm thấy ai sẽ thắng?" Tô Tuyết Nhi hỏi.
"Tận thế không có khả năng chiến thắng Tam Thuật chúng ta." Cố Thanh Sơn nói.
"Em lại không cảm thấy vậy." Tô Tuyết Nhi hừ lạnh.
Cô nhìn về phía bên ngoài thế giới, chỉ thấy Long Thần và gã khổng lồ trắng xám bị
một đám tận thế quấn lấy mà đánh, còn có "Kẻ vĩnh diệt vạn vật và chúng sinh" thỉnh thoảng đứng bên cạnh phóng ra đòn tấn công băng sương uy lực kinh người.
Cố Thanh Sơn lẳng lặng quan sát tình hình chiến tranh.
Bầy côn trùng gần như bất diệt, mặc kệ tận thế đánh như thế nào, nó cũng có thể
không ngừng bổ sung côn trùng mới, duy trì toàn thân của gã khổng lồ trắng xám.
Ngược lại những tận thế kia, lúc đang vây công Thuật Vạn Linh Mông Muội thì bị
tiêu hao quá nhiều sức mạnh, mắt thấy một trong các tận thế sắp bị bầy trùng gặm cắn
sạch sẽ.
So ra mà nói, tình hình của Long Thần lại có chút chật vật.
Gã ta không ngừng thả ra Thuật Thế Giới song song để ứng phó những đòn công kích
của đám tận thế, gần như không có cơ hội phản công.
"Chắc hẳn con rồng kia sẽ chết trước." Tô Tuyết Nhi nói.
Cố Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào Long Thần, duy trì im lặng.
Gã ta chỉ trông khá chật vật thôi, nhưng tuyệt đối không có khả năng thua.
—— Bởi vì Diễm Linh Hoa Tai đang nằm trong tay gã.
Trong hàng tỉ hư không, chỉ sợ cũng chỉ có kẻ như Long Thần, mới có thể phát huy
sức mạnh của Diễm Linh Hoa Tai đến cực hạn.
Suy nghĩ lướt nhanh qua đầu của Cố Thanh Sơn.
Cuộc chiến bên ngoài đã càng ngày càng kịch liệt, thậm chí có xu thế đi đến quyết tử.
Như vậy ——
Một khi xuất hiện cơ hội, rốt cục có nên xử lý một trong Tam Thuật hay không?
—— Xử lý tên nào đây?
Cố Thanh Sơn nhìn về phía gã khổng lồ trắng xám.
Thuật Vạn Linh Mông Muội. . .
Nó được tạo thành từ vô số côn trùng, chỉ cần chạy mất một con thì cũng tiếp tục sống lại được.
—— Nếu như không có tìm đúng biện pháp, thuật này cực kỳ không dễ giết.
Hơn nữa giết chết nó, mình không chiếm được bất cứ thứ gì, còn sẽ khiến cho Long
Thần bất hoà triệt để.
Ánh mắt Cố Thanh Sơn chớp động, chuyển về hướng Long Thần.
Xử lý Long Thần có thể đạt được Diễm Linh Hoa Tai.
Long Thần cũng không biết mình đang giả trang thành Ma Hoàng.
—— Nếu Long Thần không biết, như vậy nó sẽ không phát động ra quyền năng kỳ
tích đối với mình.
Trừ cái đó ra, trong chuyện giết chết hai thuật khác, thậm chí mình còn thành công
thuyết phục Ma Hoàng động tâm.
Đến lúc đó Ma Hoàng sẽ phối hợp với mình.
Nếu như có thể gom góp đủ thực thể hoá của Hồn khí Tứ Thánh Trụ. . .
Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng thở ra một hơi, để cho mình khôi phục tỉnh táo.
Ngoại trừ Long Thần, còn có một mục tiêu có thể giết, chính là Ma Hoàng.
Hiện tại nó bám vào trên người mình, vẫn còn trong giai đoạn vừa bị đánh thức, so
với hai thuật khác mà nói, lại càng dễ thành công hơn.
Còn nữa.
Một khi mình giết nó, lập tức sẽ có thể đóng vai thành nó, tiến tới suy nghĩ tiếp biện pháp giết Long Thần.
Cố Thanh Sơn không để lại dấu vết mà liếc Tô Tuyết Nhi một cái.
Nếu như giết chết Ma Hoàng, Tô Tuyết Nhi cũng có thể giúp một tay vào chuyện này.
Tô Tuyết Nhi phát giác được ánh mắt của hắn, âm thanh lạnh lùng nói: "Ngươi quá để
mắt đến các ngươi, từ lúc vừa bắt đầu kỳ thật trận chiến đấu này đã định trước rồi. . ."
"Cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Tô Tuyết Nhi quay đầu đi chỗ khác, không nói thêm gì nữa, lại lặng yên truyền âm:
"Kỳ thật chúng ta cũng chỉ là vật làm nền, lợi hại thật sự chính là tập hợp toàn lực của những tận thế chúng ta, mượn từ thân phận của 'Kẻ diệt tuyệt vạn vật và chúng sinh',
cây thần trụ được triệu hoán từ bên trong Nơi Vĩnh Diệt . . ."
Cố Thanh Sơn đột nhiên quay đầu, nhìn về hướng chiến trường.
Cây trụ thanh đồng hiện ra huyết quang kia vẫn đứng sừng sững bên ngoài chiến
trường!
Chỉ thấy tất cả tận thế còn chưa công kích, đồng loạt lui về trên trụ thanh đồng, cùng nhau niệm chú ngữ.
Trụ thanh đồng chấn động mạnh.
Một vòng tròn máu phát tán ra từ gốc, nhanh chóng rơi xuống từ trên bầu trời, lập tức quấn quanh gã khổng lồ trắng xám và Long Thần vào trong đó.
Long Thần quan sát thời cơ cực nhanh, kêu lên: "Đi mau, đây là sức mạnh của Vĩnh Diệt!"
Nó giơ tay mở ra một thế giới song song, chui vào không thấy tăm hơi đâu nữa.
"A a a a a a —— "
Gã khổng lồ trắng xám chậm lại một nháy mắt, lập tức bị vòng tròn máu đó trói buộc
chặt, không khỏi phát ra tiếng rống tức giận.
Xa tít trên bầu trời, vô số những côn trùng bay xuống, bổ sung sức mạnh cho gã
khổng lồ trắng xám.
"Buồn cười, chẳng lẽ cho là ta chưa từng đấu với Vĩnh Diệt hay sao?"
----------------------------------------
CHƯƠNG 2769: VUA CỦA TRÙNG TỘC.
Gã khổng lồ trắng xám gào thét, trên người bộc phát ra vô số tiếng côn trùng kêu, dần dần chấn văng cái vòng tròn máu kia ra.
Cố Thanh Sơn quan sát có mấy phần tâm động.
Côn trùng trên người gã khổng lồ trắng xám chết đi từng mảng lớn, hiển nhiên đã dồn
hết toàn lực đánh ra, nhưng tạm thời còn không cách nào triệt để tránh thoát vòng tròn máu kia được.
—— Đây chính là cơ hội tốt để giết chết nó.
Ngón tay Cố Thanh Sơn khẽ nhúc nhích, tùy ý gõ gõ trong hư không, cuối cùng lại
dừng lại.
Ma Hoàng truyền niệm qua: "Ngươi muốn giết cái tên kia sao?"
Cố Thanh Sơn nói: "Đúng, nhưng cuối cùng ta cảm thấy đây không phải là cơ hội tốt nhất. . ."
Lần này hắn cũng nói chính xác.
Trụ thanh đồng rõ ràng mới vừa vặn bị thức tỉnh, nói không chừng đằng sau còn có
sức mạnh còn cường đại hơn.
Hơn nữa ——
Còn có cái xác ma kia.
Tam Thuật dùng chung một xác ma, cái xác từ đâu mà đến? Ai đang thao túng cái xác ma đó?
Ma Hoàng nói: "Đương nhiên cũng không phải cơ hội tốt nhất, dù sao sức mạnh bây
giờ của chúng ta còn cần tăng cường. . ."
Cố Thanh Sơn không đáp lại.
Dựa vào sự liên kết giữa mình và xúc tu, hắn hoàn toàn có thể cảm ứng được, cái xúc
tua ẩn nấp trên chiến trường kia đang điên cuồng cắn nuốt thi thể.
Nào là tộc rồng, nào là trùng tộc, thậm chí cả những kẻ phụ thuộc danh sách, ai nó
cũng không cự tuyệt.
Mặc dù như thế, muốn tăng thực lực lên đến trình độ như Long Thần và Thuật Vạn
Linh Mông Muội trong khoảng thời gian ngắn, vẫn là có chút si tâm vọng tưởng.
Sắc mặt hắn cứng lại, lại nhìn về hướng gã khổng lồ trắng xám lần nữa.
Chỉ thấy gã khổng lồ trắng xám siết chặt nắm đấm, hung hăng nện vào vòng tròn máu
kia.
Oanh ——
Vòng tròn máu lập tức vỡ vụn thành từng mảnh từng mảnh quang ảnh, nhanh chóng
tan rã bay đi.
"Hô —— hô —— sức mạnh Vĩnh Diệt trình độ này mà cũng muốn giết ta sao?"
Gã khổng lồ trắng xám há mồm thở dốc, để cho bầy trùng đầy trời rơi xuống người
nó, nhanh chóng bổ sung lực lượng cho nó.
Thân hình của nó gần như sắp không duy trì được.
Cố Thanh Sơn hơi cảm thấy tiếc nuối.
Bây giờ là cơ hội tốt nhất. . . Đáng tiếc quả thật mình không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.
Dị biến nảy sinh ——
Chỉ thấy bên trong lòng đất đột nhiên chui ra một con bọ cánh cứng to bằng cái cối.
Cũng không biết con bọ cánh cứng này dùng biện pháp gì, cư nhiên thoáng cái đã
vượt qua khoảng cách vô cùng xa xôi, nhào vào phía sau gã khổng lồ trắng xám.
"Đây là thời khắc tử vong của ngươi!"
Con bọ cánh cứng phát ra một giọng nam tràn đầy cảm giác tang thương.
Là Kẻ Đoạt Niệm Vĩnh Hằng!
Hoặc là nói, hắn ta là Thiên Đế tiền nhiệm chân chính!
Bọ cánh cứng giơ một cái đuôi châm thật dài lên, lập tức đâm vào trong cơ thể gã
khổng lồ trắng xám.
Thuật Vạn Linh Mông Muội, nghịch chuyển!
Gã khổng lồ trắng xám hiển nhiên cũng chú ý tới con bọ cánh cứng này, nhưng nó
vừa muốn ngưng tụ một pháp thuật Trùng tộc, cái đuôi châm của bọ cánh cứng đã
đâm vào thân thể của nó.
Pháp thuật lập tức tan tác đi.
"Ngươi. . . Ngươi. . ." Toàn thân gã khổng lồ trắng xám tỏa ra khí thế kinh người, hai tay hung hăng chộp về phía sau.
Tay của nó dừng lại ở cự ly cách con bọ cánh cứng này một tấc, cũng không còn cách
nào tiến thêm mảy may nào nữa.
Buồn cười chính là nó thân là một trong Tam Thuật, lại không làm được gì con bọ
cánh cứng này.
"Tới giúp ta!"
Gã khổng lồ trắng xám lớn tiếng kêu to về phía bầy trùng đang bay đầy trời.
Nhưng mà đám côn trùng trên bầu trời phảng phất như đã bị làm hoảng loạn, ầm ầm
mà tản ra, tán loạn bốn phía, căn bản không dám đáp xuống đối phó con bọ cánh cứng
kia.
Một giây sau.
Con bọ cánh cứng đã không thấy đâu nữa.
Gã khổng lồ trắng xám bước ra mấy bước về phía trước, lảo đảo ngã quỵ dưới đất,
thân hình dần dần sụp đổ.
"Không. . . Ta mới thật sự là. . . Vua của Trùng tộc. . ."
Nó nói xong câu đó, thân hình triệt để tản ra, hóa thành vô số những con côn trùng.
Kim đồng hồ lại nhảy một giây.
Tất cả côn trùng giữa thiên địa hoàn toàn trở về với yên tĩnh, đột nhiên giống như một cơn gió lốc, toàn bộ bay tới nơi thân thể tan vỡ của gã khổng lồ trắng xám.
Bọn chúng hóa thành một người khổng lồ khác, chống hai tay dậy, chậm rãi đứng lên.
Người khổng lồ này lại có mấy phần giống với ngoại hình của Thiên Đế tiền nhiệm.
Hắn ta mở tay ra, nhìn chăm chú vào một con bọ cánh cứng trắng xám đang nằm trên
tay.
Người khổng lồ ồm ồm mà nói: "Ngươi chỉ là một con côn trùng, mà ta lại là kẻ báo thù đã trải qua vô số năm tháng."
Tay của hắn ta dùng sức nắm chặt.
Con bọ cánh cứng trắng xám kia lập tức phát ra một tiếng kêu to thê lương, bị bóp
thành thịt nát.
Lúc này người khổng lồ mới chuyển động đầu, nhìn về phía Long Thần mới chui ra từ
thế giới song song.
Long Thần đánh giá ngoại hình của hắn ta, giật mình không tin được mà nói: "Ngươi.
. . Chẳng lẽ là. . ."
"Là ta."
Trong đôi mắt người khổng lồ toát ra tia cảm xúc đạm bạc, hắn ta mở miệng nói:
"Tạm thời không rảnh trừng trị ngươi, hiện tại ta có chuyện quan trọng hơn phải đi làm."
Người khổng lồ nói xong thì thuận tay bổ ra hư không, sau đó đi vào.
Trên bầu trời, vô số bầy trùng chiếm cứ trụ thanh đồng bay thấp xuống, đi theo nó cùng nhau rời đi.
Đến tận bâu giờ, liên minh của Tam Thuật đã tan thành mây khói.
Trong mắt Cố Thanh Sơn lộ ra vẻ suy tư.
Thuật Vạn Linh Mông Muội đã hoàn thành chuyển đổi, để cho trùng vương mới tiếp
nhận thuật này.
——Thiên Đế tiền nhiệm cư nhiên đã trở thành Thuật Vạn Linh Mông Muội mới!
Theo như lời mà hắn ta nói, bởi vì cần sức mạnh nên hắn mới đến đây.
Chẳng lẽ. . .
Hắn còn chưa tiến vào Nơi Vô Chuyển?
Đám tận thế cũng không ngờ có sự biến hóa này, đồng loạt chiếm cứ ngay gốc của trụ
huyết quang kia, cảnh giác quan sát tình thế phát triển thế nào.
Bọn chúng không ngăn cản người khổng lồ rời đi.
—— Tời đi thì tốt.
Rời đi thì sẽ không đến tranh đoạt tư cách tiến vào Mộ Chung Cực.
Trên bầu trời.
"Cái tên này đi đâu?" Ma Hoàng hoang mang truyền niệm.
"Đừng lo nhiều như vậy, hiện tại chúng ta phải chạy trốn." Cố Thanh Sơn nói.
"Lê Cửu, trong quá trình thăng cấp ngươi đã thu được một lần cơ hội trở về văn minh, hiện tại lập tức sử dụng." Ma Hoàng nói thật nhanh.
"Tốt!"
----------------------------------------