Xương cốt và các loại bộ phận sinh hóa, linh kiện điện tử chỉnh chỉnh tề tề chồng chất cùng với nhau, giống như một dụng cụ tinh vi.
"Đều là giả, ngươi không nên bị văn minh của ta lừa gạt." Âm thanh Ma Hoàng vang lên.
"Cái kia —— vậy người thân của ta đâu?" Cố Thanh Sơn khẩn trương hỏi.
Ma Hoàng nói: "Để ta nhìn xem nào. . ."
Thanh âm của nó yên tĩnh lại.
Trên giao diện danh sách cao nhất, một hàng rồi lại một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi
nhanh chóng nhảy ra:
[Ma Hoàng đã triệt để tiếp quản tất cả quyền khống chế của văn minh kỷ nguyên,
đồng thời cũng kết nối với tất cả văn minh con rối.]
[Tất cả xúc tu Ma Hoàng chôn sâu ở dưới mặt đất của các thế giới văn minh con rối bị
kích hoạt.]
[Tất cả các sinh linh của những văn minh con rối đều bị xúc tu hấp thu hoàn tất.]
[Tất cả văn minh con rối đã bị diệt tuyệt.]
[Văn minh kỷ nguyên Ma Hoàng cũng bắt đầu bị hấp thu.]
[Hấp thu hoàn tất.]
[Văn minh kỷ nguyên Ma Hoàng đã diệt tuyệt.]
"Đến lúc này, tất cả các văn minh có liên quan đến Ma Hoàng đều đã diệt vong.]
Cố Thanh Sơn nhìn thấy mà lòng run lên.
Thật sự là quá nhanh ——
Ma Hoàng hủy diệt hết thảy văn minh kết nối với nó, chỉ dùng thời gian không đến
mấy gian.
Quả là nhanh đến làm người ra không cách nào hiểu được.
Cố Thanh Sơn nhịn không được mà yên lặng hỏi: "Danh sách, sao nó có thể hủy diệt tất cả văn minh trong thời gian ngắn như vậy?"
Trên giao diện danh sách cao nhất, hiện ra từng hàng thuyết minh:
[Căn cứ vào tình huống phản hồi của hậu trường, đạt được kết quả như sau: ]
[Vô số năm qua, dưới mặt đất của mỗi một văn minh đều chôn sâu xúc tu Ma Hoàng.]
[Những xúc tu này sẽ cảm ứng vị trí của sinh linh, đồng thời cũng lặng yên sinh
trưởng, tránh đi kiến trúc và sự thăm dò của văn minh, tập trung vây quanh mọi vị trí có sinh linh.]
[Vào thời điểm cần thiết, xúc tu sẽ có thể dựa vào sức mạnh mà văn minh kỷ nguyên
lúc trước đã bố trí để điều khiển, nhanh chóng khống chế tất cả các chúng sinh, khiến cho chúng không phản kháng được, sau đó tất cả xúc tu phá đất chui ra, bắt đầu hấp
thu sức mạnh.]
[Cho nên quá trình xúc tu Ma Hoàng hấp thu sức mạnh, chỉ cần thời gian rất ngắn là
có thể hoàn thành.]
Cố Thanh Sơn cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Đây là thủ đoạn cao đến cỡ nào!
Trải qua vô số năm gầy dựng, bồi dưỡng một văn minh thành hình thức dễ dàng thu
hoạch, sau đó lấy văn minh này chinh phục văn minh khác ——
—— Đồng thời cũng vào thời khắc cuối cùng triệt để hút khô tất cả văn minh!
Tất cả thế giới. . . Đều diệt vong.
Cố Thanh Sơn đang nghĩ ngợi, chỉ thấy hư không bị phá vỡ, một cái xúc tu khác đáp
xuống.
Chính là đoạn xúc tu lúc trước ẩn nấp trên chiến trường kia.
Ý niệm của Ma Hoàng hớn hở nói: "Đúng vậy, đã hấp thu phần lớn thi thể, tận thế đã bắt đầu bố trí trọng binh trấn giữ thế giới kia, dạng này liền đã không sai biệt lắm."
Đoạn xúc tu kia bay trở về, quấn với những xúc tu khác lại với nhau.
Ngay sau đó ——
Một sức mạnh vô cùng dư thừa giáng lâm lên người của Cố Thanh Sơn.
"A —— a a a!"
Cố Thanh Sơn phát ra một tiếng gầm thét, nhưng hắn vẫn cố gắng chịu sức mạnh
trùng kích trên người, quát hỏi: "Những người thân kia của ta đâu? Ngươi tìm được hay chưa?"
Ý niệm của Ma Hoàng nói: "Thân nhân? A —— đúng, ta phải thay ngươi tìm thân
nhân."
"Thế nhưng bây giờ ngươi không đủ mạnh, chờ ngươi trở nên càng mạnh rồi, chúng ta cùng đi đến vị trí cao duy, toàn lực tìm kiếm thân nhân của ngươi, được chứ?"
"Thật sao?" Cố Thanh Sơn nói.
"Thật, trước mắt chúng ta nhất định phải giành được sức mạnh cuối cùng của nhân
gian mộ. . . Tin tưởng ta, sức mạnh của ngươi sẽ đủ để đột phá phong tỏa của tận thế, lại đi tranh đoạt bảo vật của nhân gian mộ." Ý niệm của Ma Hoàng nói.
Cố Thanh Sơn nói: "Một khi lấy được thứ của nhân gian mộ—— "
Xúc tu Ma Hoàng xen ngang lời của hắn: "Đừng nói tìm thân nhân cho ngươi, cho dù giúp ngươi tạo ra một thế giới nguyên bản, ta cũng có thể làm được!"
"Tốt, một lời đã định!"
Cố Thanh Sơn phảng phất như nhẹ nhàng thở ra, đáp lại nghiêm túc.
Sa. . . Sa. . . Sa. . .
Cố Thanh Sơn đi trên đường phố không bóng người.
Không chỉ trên đường không có người, toàn bộ văn minh kỷ nguyên đều không có bất
cứ sinh mệnh nào tồn tại.
"Giao diện danh sách chiến tranh của ta tại sao lại biến mất?" Cố Thanh Sơn hoang mang hỏi.
"Ngoại trừ trận doanh hỗn độn ra thì bất cứ giao diện danh sách nào cũng chỉ là thứ
trò chơi gạt người." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Như vậy, người trong thế giới này đâu?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đều bị ta ăn hết rồi." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"—— Ngươi còn hung ác hơn cả tận thế." Cố Thanh Sơn nói.
"Ngươi nghĩ sai chuyện này rồi, kỳ thật bất cứ sinh mệnh nào khi đối đãi thức ăn, đều không có khác gì ta ta." Ý chí của Ma Hoàng nói.
Sâu trong lòng đất truyền đến âm thanh chấn động liên tục.
Một cái rồi lại một cái xúc tu to lớn xông ra khỏi mặt đất, nhanh chóng xông lên chân trời.
Bọn chúng bay về hướng hằng tinh.
"Những ngôi sao kia cũng là một loại năng lượng, bây giờ ta đã có thể hấp thu bọn chúng." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Ta không nghĩ tới chuyện như vậy. . ." Cố Thanh Sơn thở dài nói.
"Còn đang cảm thấy đáng tiếc vì những thế giới văn minh cấp thấp kia hay sao?
Ngươi hoàn toàn hiều sai một chuyện rồi." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Chuyện gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Văn minh kỷ nguyên này đặt dựa vào tên của ta, chính là lương thực mà ta dày công cực khổ gieo trồng trong vô số năm, ta ăn hết nó là chuyện hoàn toàn phù hợp luật
nhân quả cùng quy tắc vận mệnh." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Cái kia —— Vậy ta thì sao? Vì sao ngươi không ăn luôn ta?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Ngươi đã trổ hết tài năng từ đông đảo những kẻ phụ thuộc danh sách —— Có lẽ
ngươi không phải mạnh nhất, nhưng ta dựa vào trực giác là có thể cảm nhận được sự
xảo trá, máu lạnh cùng cẩn thận của ngươi, ta tương đương hài lòng đối với chuyện
này." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Cho nên?" Cố Thanh Sơn nói.
"Cho nên ngươi là vật dẫn mà ta chọn lựa, sẽ cùng ta cộng sinh cộng vinh." Ý chí của Ma Hoàng nói.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2772: TẠ ĐẠO LINH
Tiếng nói vừa dứt, sau lưng Cố Thanh Sơn toát ra vô số xúc tu, hóa thành một bộ
chiến giáp ưu mỹ mà quỷ dị, bao bọc lấy hắn.
Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng nhảy ra:
[Ngài thu được chiến giáp: Ma Hoàng Trụ.]
[Chiến giáp này chính là bản thể ý niệm của Ma Hoàng, nó ký sinh trên người của
ngài, tạm thời thực thể hóa thành giáp.]
[Năng lực của giáp này sẽ tùy thời sửa đổi, tăng giảm, tiến hóa theo tình thế chiến
đấu.]
Cố Thanh Sơn nhìn vào áo giáp trên người, lâm vào trầm tư.
Ý chí của Ma Hoàng vang lên lần nữa:
"Không cần suy nghĩ nhiều, chờ ta ăn xong những ngôi sao ẩn chứa năng lượng kia, chúng ta cùng nhau đi đến nhân gian mộ của Lục Đạo Luân Hồi, cướp đi thành quả
văn minh chung cực ở trong đó."
Cố Thanh Sơn mở miệng hòi: "Lục Đạo Luân Hồi đến cùng là cái gì? Chúng ta đã đủ
để tự xưng là Ma Hoàng rồi, vì sao còn muốn để ý thứ nằm bên trong Lục Đạo Luân
Hồi?"
Ý chí của Ma Hoàng ngừng lại.
"Ngươi hỏi cái này để làm gì?" Nó có chút cảnh giác mà nói.
"Ta làm chuyện gì cũng luôn chú trọng thu thập tình báo, không thì hai mắt đen thui, nếu gặp phải tình huống đặc biệt chẳng phải là luống cuống ngay tại chỗ sao?" Cố
Thanh Sơn đương nhiên mà nói
Hắn nhìn về hướng bầu trời.
Chỉ thấy những xúc tu nối liền đất trời kia, cùng nhau vươn về hướng hằng tinh.
Lấy Cố Thanh Sơn thực lực, tự nhiên có thể nhìn thấy tron xa tít trời sao, cái xúc tu thứ nhất đã đâm vào trong hằng tinh.
Bầu trời bắt đầu trở tối.
Ý chí của Ma Hoàng vẫn luôn không trả lời hắn.
Cố Thanh Sơn nhún vai nói: "Nếu ngươi không tiện nói thì thôi đi, nếu như sau này gặp tình huống khẩn cấp gì đấy, đến lúc đó chúng ta lại nghĩ biện pháp đưa ra quyết
định vậy.”
Ý chí của Ma Hoàng rốt cuộc cũng lên tiếng: "Khó mà làm được. . . Cũng được,
ngươi là thể cộng sinh của ta, hẳn là biết được một chút liên quan tới Lục Đạo Luân
Hồi sự tình. . . Chỉ cần không nói bí mật kia ra thì cũng không quan trọng. . ."
Cố Thanh Sơn vừa nghe hai chữ "Bí mật", đầu lập tức phát đau.
Nhưng nếu nói lai lịch của Lục Đạo Luân Hồi không có bất kỳ bí mật gì, vậy căn bản
là điều không có khả năng.
Hắn không nói tiếp nữa, lẳng lặng chờ đợi đối phương thuật lại.
Ý chí của Ma Hoàng tiếp tục nói: "Ban đầu trong chư giới, ta chỉ vất vả cần cù cày cấy mảnh khu vực của mình, gieo rắc những hạt giống tiện để ta thu hoạch trong rất
nhiều thế giới văn minh chúng sinh —— tỉ như để chúng sinh tín ngưỡng ta, để khoa
học kỹ thuật phát triển theo hướng có lợi cho ta hấp thu, chỉ rõ phương pháp tu hành
cho chúng sinh, để bọn chúng dễ dàng trở thành thực phẩm dinh dưỡng thích hợp cho
ta nhất trong tương lai."
"Những kẻ giống như ta thì nhiều vô số kể. . . Chúng ta thu gặt tất cả thế giới văn minh chúng sinh, cho dù ngẫu nhiên gặp phải một vài chúng sinh đặc biệt cường đại,
cũng không phải là đối thủ của chúng ta."
"Mặc kệ như thế nào, chúng sinh vĩnh viễn là mảnh ruộng củachúng ta."
"Nhưng có một ngày, đám người nổi bật trong những chúng sinh đó, không biết hoàn thành một lần hiến tế đặc biệt từ nơi nào —— ngươi cũng có thể gọi là triệu hoán,
tóm lại chính là thứ gì đó tương tự."
"Sau đó, Lục Đạo Luân Hồi lập tức xuất hiện."
"Không ai biết nó tới từ đâu, nhưng quả thật nó có thể khiến cho chất lượng và số
lượng của chúng sinh đều chiếm được sự gia tăng trên diện rộng."
"Mỗi một lần nó bị đánh nát, đều sẽ trở nên càng mạnh."
"Điều này khiến chúng ta cảnh giác."
"Về sau có một vị cường nhân nơi cao duy hao phí sức mạnh, tiến hành tiên đoán."
"—— Nếu như cứ để Lục Đạo Luân Hồi triệt để hoàn thành tiến hóa, nó sẽ hóa thành một thuật."
"Thuật kia sẽ làm điên đảo quan hệ giữa chúng ta và chúng sinh."
Nói đến đây, Ý chí của Ma Hoàng dừng lại, hình như đang suy tư về cục diện đó.
"Ý ngươi nói là, Lục Đạo Luân Hồi sẽ khiến chúng sinh biến thành loài săn mồi, mà chúng ta thì biến thành đồ ăn?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đúng vậy."
"Vậy đúng là kì quái, nếu đã có nhiều thứ lấy chúng sinh làm thức ăn như vậy, lẽ rai các ngươi nhất định có thể đồng tâm hiệp lực, triệt để hủy diệt Lục Đạo Luân Hồi."
"Không được. . . Mỗi khi Lục Đạo Luân Hồi sắp hủy diệt, sẽ không hiểu sao mà vỡ
vụn, mảnh vỡ Lục Đạo Luân Hồi trạng thái vỡ vụn không cách nào hủy diệt triệt để
cả."
"—— Cho dù hủy hết tất cả mọi thứ nằm trên các mảnh vỡ thế giới, mảnh vỡ ấy vẫn
tồn tại như cũ."
"Cái này quá kì quái." Cố Thanh Sơn nói.
Ý chí của Ma Hoàng đột nhiên tăng cao âm lượng: "Nhưng bây giờ có một cơ hội, chỉ
cần ta lấy đi thành quả cuối cùng của Nhân Gian Đạo, lần này Lục Đạo sẽ lập tức thất
bại!"
"Vậy chúng ta thì sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Chúng ta hấp thu sức mạnh của văn minh Nhân Gian Đạo, thực lực sẽ tiến thêm một bước." Ý chí của Ma Hoàng nói.
Bầu trời triệt để tối xuống.
Hằng tinh bị hấp thu không còn một mảnh, những xúc tu kia nhanh chóng thu hồi lại,
chui vào phía sau Cố Thanh Sơn.
"Thì ra là thế. . ."
Cố Thanh Sơn thấp giọng trầm ngâm, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một bóng người.
"Vậy chúng ta đi nhân gian mộ —— nhưng ta muốn biết, ngoại trừ tận thế ra, chúng ta còn có kẻ thù nào không?" Hắn vừa xắn tay áo lên, vừa nói.
"Cái này —— cũng không phải không thể nói, dù sao rất có thể sẽ gặp phải tên kia."
"Ngươi đang nói về cái gì?"
"Ta đanng nói về một người —— "
"Là ai?"
"Tên của ả ta là Tạ Đạo Linh." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Tạ Đạo Linh? Người này rốt cuộc là người thế nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Lai lịch của ả ta cực kỳ thần bí, ta không thể nói cho ngươi —— Dù sao ả ta đã có dính líu đến bí mật của Lục Đạo, tóm lại sau khi ngươi gặp phải ả, nhất định phải hết sức cẩn thận." Ý chí của Ma Hoàng nói.
"Ả rất lợi hại sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Từ khi ả ta xuất hiện, mấy lần tiến hóa gần đây của Lục Đạo Luân Hồi rõ ràng đã nhanh hơn rất nhiều. . . Hơn nữa sự ràng buộc giữa ả và Lục Đạo cực kỳ sâu, một khi
tử vong nhất định sẽ tiến vào Hoàng Tuyền đầu thai một lần nữa, căn bản ngăn không
được, cũng không có cách nào đối phó được linh hồn của ả —— "
----------------------------------------