Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2779: CHƯƠNG 2779: THIÊN ĐẾ ĐỜI TRƯỚC

Dao găm dài ra rất nhanh, biến thành một thanh kiếm.

Trái tim Cố Thanh Sơn nhảy lên, thế nhưng sắc mặt lại không thay đổi: "Ta không

thích dùng kiếm."

Cả đời mình đều dùng kiếm, nếu như trong tay có kiếm, rất nhiều thứ sẽ xuất hiện

trong những lúc lơ đãng.

Hơn nữa, hiện tại mình còn đang sáng tạo ra một đạo lộ cho kiếm tu, nếu như trong

tay có kiếm, chưa biết chừng sẽ xuất hiện những tình huống khó mà tưởng tượng ra

được.

Không thể để Ma Hoàng biến thành kiếm được!

"Tại sao? Người dùng kiếm thường có tâm trí linh động quỷ dị, hay thay đổi, ta cảm thấy nó rất thích hợp với ngươi." Ý chí Ma Hoàng hỏi.

"Không đủ hung ác, ta muốn khi chiến đấu mình càng dũng cảm quyết liệt càng tốt."

Cố Thanh Sơn nói.

"Được rồi."

Thanh kiếm hơi thay đổi chút, biến thành một thanh đao cực kỳ sắc bén.

Đao.

Mình hơi hiểu chút, thế nhưng cũng không xuất sắc.

Cố Thanh Sơn gật đầu, nói: "Được rồi, cứ như vậy đi, ngươi có thể dạy ta loại đao thuật nào?"

"Không, không phải dạy ngươi, mà là vào thời điểm thích hợp sẽ chiến đấu thay

ngươi... tới lúc đó ngươi sẽ biết." Ý chí Ma Hoàng nói với vẻ thần bí.

Trước mắt Cố Thanh Sơn xuất hiện từng hàng chữ màu đỏ máu:

"Chú ý."

"Khi ngài sử dụng vũ khí Ma Hoàng, nó sẽ tự động phóng ra những kỹ năng có uy lực cực lớn."

Hóa ra là vậy.

Sắc mặt Cố Thanh Sơn không thay đổi, nói với Ý chí Ma Hoàng: "Được rồi, tóm lại

về sau cả hai chúng ta đều cần chú ý hơn, con đường bằng đá trước mắt này cũng

không bình thường."

"Đúng vậy, ta cũng vừa mới thức tỉnh không lâu... Lực lượng cũng không tính là

mạnh, cho nên mới có thể lựa chọn một chủ ký sinh có tính cách cẩn thận lại xảo

quyệt như ngươi vậy..." Ý chí Ma Hoàng nói.

"Không biết tới khi nào Long Thần mới đi ra."

Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ chờ đợi.

Hư không bỗng xuất hiện gợn sóng.

Long Thần lảo đảo xuất hiện trong con đường đá nhỏ, liếc mắt qua đã thấy Cố Thanh

Sơn, trên mặt hắn ta bỗng xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Ngay lập tức, Cố Thanh Sơn nói: "Thật sự không thể tưởng tượng được Long Thần lại có cách, lừa gạt loại linh trận kia."

Long Thần bỗng bỏ đi ý nghĩ hỏi thăm Cố Thanh Sơn, nói với vẻ ậm ừ: "Đúng là

không dễ dàng."

Hắn ta cũng không muốn nói sâu thêm về vấn đề này, mà nói chuyện khác: "Đi thôi, chúng ta phải tăng thêm tốc độ, cố gắng đuổi kịp Thiên Đế đời trước."

Cố Thanh Sơn cũng ngầm hiểu, không nói tới đề tài khi trước nữa mà nói: "Đúng vậy, chúng ta đi thôi."

Loại tồn tại như Long Thần, đương nhiên không muốn để cho Ma Hoàng biết được thực lực lẫn thủ đoạn của bản thân.

Khi mình hỏi thăm trước, vì ẩn giấu điều này nên Long Thần sẽ không nói chuyện vừa

xảy ra.

Long Thần không muốn nói, cho nên Ý chí Ma Hoàng sẽ không biết được những

chuyện vừa xảy ra, cũng không thể biết được loại trình độ tấn công mà Cố Thanh Sơn

gặp phải khi ở trong linh trận.

Bóng người của cả hai hơi động, bắt đầu dọc theo con đường đá mà phi nhanh về phía

trước.

Khoảng vài chục giây sau...

Con đường nhỏ xuất hiện từng luồng sương mù dày đặc.

Những luồng sương mù này liên tục cuộn trào, hội tụ, hóa thành cảnh tượng trên khắp

thế giới.

Vào lúc này, Cố Thanh Sơn và Long Thần cũng có kinh nghiệm hơn, đứng lại tại chỗ,

yên lặng chờ đợi thế giới tiếp tục hoàn thiện.

"Đáng lẽ ra chúng ta vẫn luôn dùng toàn lực bay tới, tại sao vẫn không đuổi kịp Thiên Đế đời trước?" Cố Thanh Sơn hỏi.

Long Thần nói: "Có lẽ chúng ta đã sắp đuổi kịp hắn ta rồi."

Thế giới dần dần hiện ra.

Cả hai người đều nhìn thấy một bóng người.

Thiên Đế đời trước!

Bóng người của hắn ta bay vọt lên trên trời, xung quanh là hàng vạn luồng sáng, phá

vỡ hư không, bay tới thế giới bên ngoài.

Trong nháy mắt, hắn ta đã biến mất không thấy đâu nữa.

"Hắn ta vừa đi." Cố Thanh Sơn trầm giọng nói.

"Chúng ta phải dùng tốc độ nhanh nhất vượt qua thế giới này." Long Thần nói.

Cả hai người vội vàng nhìn xung quanh, chỉ thấy bản thân đáng đứng bên ngoài một thành phố khổng lồ.

Trên mặt tường thành khổng lồ khắc ra từng đường phù văn tối nghĩa, bọn chúng liên

kết với nhau thành trận, tản ra từng luồng tiên quang.

Một đội người tu hành bay tới trước mặt hai người, người cầm đầu quát hỏi: "Kẻ nào định vượt quan?"

Cố Thanh Sơn và Long Thần nhìn nhau.

"Tại hạ là Lê Cửu."

"Dư Bạch."

Người kia nghe vậy thì gật đầu, nói: "Hai người các ngươi, một là đao khách, kẻ còn lại là thuật tu, đúng hay không?"

"Đúng."

"Tốt, đao khách cầm tấm bùa này, thuật tu cầm một tấm bùa khác."

Hai tấm bùa bay bay tới trong tay của cả hai người.

"Đi đi!" Người tu hành kia quát.

Hai tấm bùa tản ra từng luồng sáng, bọc lấy hai người bắn thẳng lên, bay về phía trong thành phố.

Giữa không trung, Long Thần liếc nhìn Cố Thanh Sơn, truyền âm: "Trong chúng ta ai ra ngoài trước, người đó sẽ phải đuổi theo Thiên Đế đời trước, phải ngăn cản hắn ta

lại."

"Ta sẽ cố gắng ra sớm nhất có thể." Cố Thanh Sơn nói.

"Người ra sau cũng phải đuổi theo ngay lập tức, cả hai sẽ liên thủ giết chết hắn ta."

Long Thần nói.

"Được."

Hai luồng sáng tách nhau ra, rơi vào hai vị trí khác biệt.

...

Cố Thanh Sơn rơi vào trong thành phố.

Hắn quan sát cảnh tượng xung quanh, thì thấy trên đường phố không có kẻ nào cả, chỉ

có một mình hắn đang đứng chính giữa đường đi.

Một tấm bùa từ xa bay tới, một giọng nói từ trong đó truyền ra:

"Thử thách phi thăng, trận đầu tiên bắt đầu."

"Thử thách lần này sẽ kiểm tra chiến giáp của ngươi có thể chịu đựng sự tàn phá của chiến tranh hay không."

Cố Thanh Sơn hơi giật mình.

Vù...

Bên tai truyền tới tiếng động của Ý chí Ma Hoàng, có vẻ như nó vừa thở phào nhẹ

nhõm.

Nó lầm bầm: "Trở thành một chiến giáp là một chuyện quá nguy hiểm... Sau này ta

phải chú ý đề phòng chuyện này mới được..."

Cố Thanh Sơn nhìn về phía tấm bùa, nói: "Xin lỗi, ta không có chiến giáp."

Tấm bùa kia hơi cứng lại, nói với giọng ngạc nhiên: "Không đúng, khi trước ngươi có mặc chiến giáp mà."

"Đúng, thế nhưng chiến giáp của ta đã bị đánh nát rồi." Cố Thanh Sơn nói.

"Vậy ngươi còn có cái gì?" Tấm bùa hỏi.

Theo bản năng, Cố Thanh Sơn nhấc thanh trường đao trong tay lên.

Không khí bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Trường đao: "..."

Cố Thanh Sơn: "..."

Tấm bùa tiếp tục nói:

"Trận thử thách phi thăng đầu tiên, bắt đầu."

"Lần thử thách này để kiểm tra xem vũ khí của ngươi có thể chịu đựng sự tàn phá của chiến tranh hay không."

----------------------------------------

CHƯƠNG 2780: ĐUỔI KỊP THIÊN ĐẾ!

Nó vừa nói xong, toàn bộ mặt đất phát sáng lên, vô số phù văn từ dưới mặt đất xuất

hiện, hóa thành một thanh trường đao khác, chém mạnh tới người Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn vô ý thức nâng đao lên...

"Thôi được, hãy để bọn chúng nhìn sự lợi hại của ta!" Ý chí Ma Hoàng nói với giọng hung ác.

Hai thanh đao đập mạnh vào nhau, bùng nổ ra tiếng nổ như sét đánh.

Cố Thanh Sơn lùi về phía sau mấy bước.

Trường đao trong tay hắn không sứt mẻ chút nào, mà thanh đao đối diện đã vỡ vụn ra.

"Vượt qua rồi sao?"

Cố Thanh Sơn hỏi tấm bùa kia.

Tấm bùa nói: "Không, chỉ mới bắt đầu mà thôi..."

Phù văn trên mặt đất nhanh chóng hội tụ, ngưng tụ thành ba thanh trường đao, chém

về phía Cố Thanh Sơn với tốc độ ánh sáng.

Keng! Keng! Keng!

Kỹ xảo, cường độ và thần thông của ba đao này đều khác biệt, thế nhưng cả ba đều

tinh xảo tới cùng cực, thanh đao Ma Hoàng trong tay Cố Thanh Sơn bị đánh bay ra

ngoài ngay lập tức.

Chỉ trong nháy mắt sau đó.

Cả con đường này đều trồi lên từng thanh vũ khí được tạo bởi phù văn, hóa thành

ngàn ngàn vạn vạn, đuổi chém về phía thanh trường đao Ma Hoàng.

Keng keng keng keng keng keng keng...

Tiếng va chạm truyền tới liên miên, trường đao bị đánh bay tạo thành một đường

vòng cung xinh đẹp, bay thẳng tới bầu trời.

Khi trường đao bay cực xa, giọng nói của tấm bùa mới thay đổi, nói: "Chúng ta đã cảm nhận được chiếc nhẫn của ngươi, cho nên biết trên người ngươi có một bộ áo

giáp, ai mà ngờ nó lại biến thành vũ khí chứ... Hiện tại lấy chiếc nhẫn của ngươi ra

đi."

Cố Thanh Sơn nghe vậy thì lấy chiếc nhẫn bích ngọc ra.

Từng nét phù chú từ trong hư không xuất hiện, ngưng tụ trên chiếc nhẫn, rồi lại biến

mất không thấy đâu nữa.

"Được rồi, người phía sau sẽ biết vũ khí trên tay của ngươi không phải người của mình." Tấm bùa nói.

Cố Thanh Sơn cất chiếc nhẫn đi, ôm quyền nói: "Ngài đẩy tên kia đi, có phải còn có chuyện gì muốn nói với ta hay không?"

"Đương nhiên rồi... Ngươi muốn đi tới Nơi Vô Chuyển, đúng không?" Tấm bùa hỏi.

"Đúng là như vậy." Cố Thanh Sơn trả lời.

"Ta cảm thấy ngươi đang sáng tạo một đạo lộ, thật sự làm người ta trầm trồ... thế

nhưng ngươi vẫn không thể ở lại Nơi Vô Chuyển quá lâu, nếu không khi có nhiều thứ

thức tỉnh thì ngươi không thể rời khỏi nơi đó được." Tấm bùa nói.

"Ta có thể ở lại đó trong bao lâu?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Mười lăm phút, dù sao đạo lộ của ngươi còn chưa hoàn thành việc sáng tạo, mười

lăm phút là khoảng thời gian dài nhất ngươi có thể ở, tuyệt đối không được vượt qua

thời gian đó." Tấm bùa nói.

"Rõ ràng... Vậy ở nơi này ta còn phải trải qua những thử thách nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Ngươi là người một nhà, ta thử thách ngươi làm gì chứ, chỉ là thanh đao của ngươi rất phiền phức, trên thân nó có được lực lượng của đạo lộ, ta có thể làm nó bị thương, thế nhưng không thể giết nó." Tấm bùa nói với vẻ khó xử.

"Không sao cả, để nó trở lại đi, ta dẫn nó đi tiếp con đường này." Cố Thanh Sơn nói.

"Vậy quá giả đi, ngươi không thể vượt qua tất cả thử thách của tòa tiên thành này trong thời gian ngắn như vậy được, hãy cứ ở đây một lát đi, rồi ta sẽ dẫn nó trở về."

Tấm bùa đề nghị.

Tới lúc này Cố Thanh Sơn mới biết, cả thành phố này đều do tấm bùa này biến thành.

Hắn quan sát cảnh vật xung quanh.

Trên mặt đường vẫn luôn có phù văn xuất hiện, hóa thành vũ khí bay về một phương

hướng trên bầu trời.

Đại khái Ý chí Ma Hoàng phải tiếp nhận vô số đòn tấn công đi...

Cố Thanh Sơn nghĩ tới đây, kích hoạt cảm ứng tâm linh, kết nối với Ý chí Ma Hoàng.

Ngay sau đó, vô số âm thanh truyền thẳng vào óc của hắn:

"A a a a a a a a a a a a đừng đừng đừng đừng đừng đừng đừng đau đau đau đau đau a a a a a a..."

Có vẻ như vẫn đang chiến đấu rất kịch liệt.

Dựa vào trạng thái hiện tại, có lẽ cần thêm một khoảng thời gian nữa mới kết thúc

được.

"Được rồi, ta ở nơi đây chờ đợi sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Đi theo ta đi, ta dẫn ngươi tới uống một chén linh trà, nghỉ ngơi một lát." Tấm bùa bay bay về một phương hướng.

"Vậy, làm phiền." Cố Thanh Sơn nói.

"Đừng khách khí, tới đi."

"Được."

...

Trong khung cảnh nước chảy, hoa sen, có một đình nghỉ mát được dựng bên hồ.

Cố Thanh Sơn uống trà, hỏi: "Tại sao trên con đường này lại có nhiều thế giới Tướng Vị như vậy?"

Tấm bùa nói: "Ngươi nhìn kỹ vào ta xem."

Cố Thanh Sơn nhìn chằm chằm tấm phù, luồng sáng trên phù tản ra, lộ ra bản thể của

nó.

Trên đó có một vết cắt xuyên qua cả tấm phù, hầu như chỉ chút nữa đã có thể chém

tấm phù ra thành hai nửa vậy.

"Ngươi bị thương nặng như vậy?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Chuyện năm đó không cần nói lại cũng được... thực ra trách nhiệm của chúng ta là trông giữ con đường này, không cho phép người ngoài đi vào bên trong." Tấm phù

nói.

Cố Thanh Sơn nhớ tới Long Thần, hỏi:

"Ta còn có một người đồng hành, hiện tại hắn như thế nào rồi?"

"Hắn ta cũng rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn thanh ma đao trên tay ngươi, ta phải dùng toàn lực tấn công, thế nhưng cũng chỉ có thể cầm chân hắn ta một thời gian mà

thôi." Tấm bùa nói.

"Nếu như vậy thì hãy thả hắn ta ra trước đi, ta sẽ đuổi theo phía sau hắn ta." Cố Thanh Sơn nói.

"Thả ngay bây giờ sao? Ngươi nghĩ kỹ chưa?" Tấm bùa hỏi.

"Nghĩ kỹ." Cố Thanh Sơn nói.

"Được rồi..."

Tấm phù còn chưa nói xong, trên bầu trời bắn ra hàng vạn luồng sáng, hạ xuống một

góc nào đó của tòa thành phố này.

Long Thần được luồng sáng dẫn đi, chầm chậm bay lên trên trời.

Nó chống cự luồng sáng dẫn dắt, vừa quan sát mọi cảnh tượng của thành phố này.

"Nó có thể nhìn thấy ta không?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Không nhìn thấy, nơi này của ta có vô số pháp tắc ngăn cản, nó chỉ có thể thấy những hình ảnh mờ ảo mà thôi." Tấm bùa nói.

"Thế nhưng khi nó ở trong thành phố, vẫn có thể nhìn thấy luồng sáng... mà từ nãy tới giờ vẫn không có luồng sáng nào khác xuất hiện, cho nên nó vẫn biết được rằng ta vẫn

chưa phi thăng rời đi." Cố Thanh Sơn suy nghĩ, nói.

"Cũng đúng." Tấm bùa nói.

Long Thần vẫn cứ nấn ná ở trong luồng sáng kia, không muốn bị luồng sáng dẫn đi,

rời khỏi thế giới này.

"Quái lạ, ta đã thả hắn ta rời đi rồi, tại sao hắn ta vẫn không đi?" Tấm bùa nói với giọng kinh ngạc.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!