Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2801: CHƯƠNG 2801: NHỚ KỸ, HỌC TẬP CHO GIỎI MỚI CÓ THỂ TRỞ NÊN CÀNG MẠNH.

Sau một khắc.

Một làn sóng dao động dị dạng xuất hiện.

Chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện một dòng sông hư ảo.

—— Là Sinh Hà!

Dưới sự triệu hoán toàn lực của Mạc, nó sắp triệt để hoà vào Nhân Gian giới, đồng

thời cũng làm chủ tất cả những thứ của trần thế!

. . .

Một ánh kiếm quang lao vút trên vòm trời.

Chỉ thấy nó liên tục chớp động mấy cái, trong nháy mắt đã vượt qua cái áo choàng

kia, chặn lại đường đi của đối phương.

—— Cho dù Thuật Cô Hồng Phi Tiên còn chưa được hoàn thiện, nhưng bàn về tốc

độ, nó chưa từng thua trước bất cứ kẻ nào.

"Ta không ngờ được, thời gian đã trôi qua lâu như thế mà còn có thể giao thủ với người sở hữu Chúng Sinh Đồng Điệu Huyền Bí." Cố Thanh Sơn mở miệng nói.

Cái áo choàng kia hóa thành một con quái vật mang ánh sao đầy người, trầm thấp nói:

"Ta chính là kẻ tồn tại trong Tinh Thần Hệ, bây giờ ngươi không nên nhúng tay vào

chuyện của ta, chờ ta chiếm được Nguyên lực trên người tên kia, ta với ngươi chia đều!"

Cố Thanh Sơn bật cười nói: "Vạn Vật Đồng Điệu Huyền Bí là sự tụ hợp của các quy

tắc cường đại mà kỳ lạ, có đôi khi ta thậm chí cảm thấy nó còn hữu dụng hơn cả

Chúng Sinh Đồng Điệu —— nhưng mà dạng huyền bí này, tại sao luôn bị một vài kẻ

không minh bạch nắm giữ?"

Quái vật kia gấp gáp, nói thật nhanh: "Đây là cơ hội cuối cùng rồi, ta có thể truyền phần huyền bí này cho ngươi, chỉ cần ngươi cho phép ta đi giết người kia."

Cố Thanh Sơn yên lặng thả ra thần niệm, quét về hướng đài cao cách đó mấy vạn

dặm.

Khí tức toàn thân Mạc đang sa sút, đang trong thời khắc suy yếu nhất.

May mà Phi Nguyệt và tu nữ mắt mù trốn trong đám người, âm thầm bảo vệ hắn ta.

Các nàng một người có lực lượng vận mệnh, một người có thể biết trước tương lai, có

thể nói là sự phối hợp hoàn mỹ.

Cố Thanh Sơn yên lòng, nói với quái vật:

"Đánh thắng ta, ngươi cũng có thể đi giết hắn."

Quái vật quan sát hắn một lúc, trong tay đột nhiên hiện ra một thanh chiến chùy tràn

đầy tia sáng ngôi sao.

"Tên đáng chết, vậy ta sẽ giết ngươi!"

Quái vật gào lên như phát điên, sau đó tự dưng lại tự nện chùy vào ngực mình thật

mạnh, khiến bản thân nó phun ra một ngụm máu.

"Tộc rồng!"

Quái vật hét lên một tiếng, thân hình lóe lên lập tức muốn trốn xa.

Nhưng nó ra sức co rúm thân thể mấy lần liên tục cũng không thể rời khỏi nơi này.

Quái vật không do dự nữa, "Đùng" một tiếng hóa thành một khối đá vụn.

Đá vụn lập tức bay xuống phía dưới.

Cố Thanh Sơn kinh ngạc chớp mắt mấy cái.

—— Thứ này phá được Thanh Long chú của mình sao?

Trong hư không, một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện:

[Bản thể lời chú của ngài là nhắm vào quái vật hư không này, khi nó đồng điệu thành

hòn đá, tương đương với không còn là quái vật hư không trước đó nữa, cho nên Long

Chú rơi vào khoảng không.]

Còn có thể như thế sao!

Chỉ thấy hòn đá kia biến trở về quái vật trong nháy mắt, cao giọng quát: "Chờ một chút, ta chính là —— "

Cố Thanh Sơn lắc đầu, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái vào hư không.

Quái vật lập tức cảm nhận được sát cơ trên người hắn, cũng không nói lời nào, quay

thân bay lượn hướng lên trời cao.

Trên đầu ngón tay của Cố Thanh Sơn, thần uy của năm chuôi phi kiếm bị hắn ngưng

tụ thành một ánh kiếm sáng chói, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách hư không

dài đằng đẵng, đuổi kịp quái vật kia.

Bạch!

Quái vật còn chưa kịp kêu lên một tiếng thì đã trực tiếp hóa thành làn sương máu bay

lả tả, dần dần bị thổi tan trong gió.

—— Năm đó, vào thời điểm mới vừa vào Hang Sâu Vạn Thú, Cố Thanh Sơn phải cẩn

thận từng li từng tí mới đối phó được những quái vật hư không này.

Nhưng bây giờ, hắn từng bước học được cách lợi dụng sức mạnh của Địa Thần, đã

thâm nhập đến trình độ có được Chùy Địa Thần.

Hắn còn hóa thân thành Mộng Cảnh Long của Nhân Gian giới, nắm giữ phương pháp

gia tăng uy lực ba mươi lần.

Về phần kiếm thuật ——

Về phương diện kiếm thuật, Cố Thanh Sơn đã đi đến một con đường mà trước nay

chưa ai từng làm được.

Hắn đang mở đường cho kiếm tu của thiên hạ!

Lấy thực lực hôm nay của hắn, đã gần như có thể sánh vai với Tam Thuật!

Quái vật hư không kia bị vây khốn trong đại mộ vô số năm, ngay cả thực lực thoát

thân cũng không có, sao lại có thể phân cao thấp với Cố Thanh Sơn?

Trên giao diện danh sách cao nhất nhanh chóng nhảy ra từng hàng chữ nhắc nhở:

[Ngài đã giết chết quái vật hư không.]

[Nó không có hô lên tên tuổi của nó thì đã chết rồi, cho nên bản danh sách không đề

cập tới điểm này cũng không sao.]

[Ngài đã hoàn thành tất cả yêu cầu của nhiệm vụ.]

[Xin chú ý!]

[Dựa theo khế ước của bản danh sách, vào thời điểm ngài đạt được danh hiệu này, sẽ

có một đoạn tư liệu hình ảnh được giấu sâu bên trong hỗn độn được phát động.]

"Hình ảnh? Là cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.

[—— Nó đã tới!] Danh sách cao nhất đáp lại.

Trong hư không, thác nước màu vàng kim lóe lên rồi đổ rào xuống.

Chỉ thấy một cụm quang ảnh không ngừng triển khai trước mặt Cố Thanh Sơn, hóa

thành hình ảnh một người đàn ông.

Một người đàn ông khôi ngô mặc trang phục võ đạo xuất hiện.

Ông ta đang mang tạp dề hoa, trong tay cầm cái nồi, nhìn về hướng của Cố Thanh

Sơn.

Cố Thanh Sơn nhìn vào người dàn ông kia, trái tim đột nhiên đập nhanh trong nháy

mắt.

Ông ta ngậm lấy điếu thuốc, nhìn qua hướng của Cố Thanh Sơn, nói: "Bắt đầu ghi

hình rồi sao? Tốt, khụ khụ, chào con, Thanh Sơn, ta là ba ba của con đây."

"Ta không biết con có thể nhìn thấy được đoạn hình ảnh này hay không, dù sao con mới có mấy tuổi —— nhưng mẹ con nói con nhất định có thể trông thấy, vậy thì thôi

ghi hình lại đi."

"Nếu có một ngày, con có thể xử lý mấy loại quái vật hư không kia, cũng đủ để chứng minh con đã trưởng thành."

"Nói như thế nào đây —— "

"Ta trái lo phải nghĩ, cảm thấy nói cho con biết quá nhiều bí mật, thật ra là đang hại con."

"Như vậy, vẫn nên phụ đạo cho con một vài bài tập đi."

"Nãy giờ cũng nói nhiều rồi, một hồi nữa mẹ con trở về lại than đói, ta cũng không muốn nhiều lời nữa."

"Nhớ kỹ, học tập cho giỏi mới có thể trở nên càng mạnh."

Tiếng nói vừa dứt, người đàn ông xoay người sang chỗ khác, gác nồi sắt lên trên bếp

lò, bắt đầu xào rau.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2802: TẤM LÒNG CỦA NGƯỜI LÀM MẸ

Chỉ thấy ông ta không quay đầu lại tiếp tục: "Ta thật sự hi vọng con có thể trở thành nhân vật có khả năng một mình gánh vác trọng trách. . . Cho nên chừng hai năm nữa

ta sẽ tự mình dạy cho con, ít nhất phải giúp con không bị người ta bắt nạt."

"Nhưng gần đây mẹ con luôn có chút dự cảm không ổn, cho nên nài nỉ ta dạy thêm

cho con một chút —— Hơn nữa phải dùng loại phương thức bảo đảm nhất này để lưu

tại bên trong hỗn độn."

"Ta cảm thấy mẹ con có hơi chuyện bé xé ra to —— "

"Thế nhưng ai dám nói có thể thấy rõ tương lai kia chứ? Ngay cả mẹ con đôi khi còn phạm phải sai lầm, cho nên ta mới đồng ý lưu lại một đoạn hình ảnh này."

"Chỉ mong con không cần dùng đến nó."

"Chỉ mong gia đình chúng ta vẫn luôn bình an vô sự."

Quang ảnh dần dần biến mất.

Từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện, hiện lên trước mắt Cố Thanh

Sơn:

[—— Ngài đã thu được danh hiệu: Chiến Thần Hư Không.]

[Danh hiệu: Chiến Thần Hư Không.]

[Nói rõ: Ngài đã chiến thắng những quái vật khiến người ta cảm thấy ngứa mắt trong

hư không, có thể bắt đầu ngao du tứ phía rồi.]

[Trang bị danh hiệu này, thu hoạch được kỹ năng chuyên môn của danh hiệu: Tu hành huyền bí.]

[Danh hiệu: Chiến Thần Hư Không.]

[Trang bị danh hiệu này, thu hoạch được kỹ năng chuyên môn của danh hiệu: Tu hành

huyền bí.]

[Tu hành huyền bí: Khi ngài cảm ngộ một loại huyền bí nào đó, huyền bí kia sẽ hình

thành linh, dốc hết toàn lực lấy sức mạnh huyền bí công kích ngài, mà trong quá trình rèn luyện bị tấn công đánh phá, ngài sẽ dần dần nắm giữ được chân lý của huyền bí

kia.]

[Nhắc nhở: Không nên gấp gáp mong thành công, nếu không ngài sẽ rất dễ chết bởi

công kích của huyền bí.]

Cố Thanh Sơn nhìn thấy nhắc nhở này thì ánh mắt nhảy lên.

Loại phương thức tu hành khổ nhọc nhưng không sợ bị chết như này quả nhiên hoàn

toàn trùng khớp với hình ảnh người cha trong ký ức hắn.

—— Là phương thức tu hành mà cha để lại cho mình!

Cố Thanh Sơn có chút phấn chấn, lại có chút thận trọng trong lòng.

Để linh đập đánh thân thể của mình ——

Loại phương pháp này cực kỳ nguy hiểm, tựa như làm xiếc đi dây trên không cao vạn

trượng vậy.

Nhất định phải cẩn thận.

Hắn đang nghĩ ngợi, đã thấy trên giao diện danh sách cao nhất nhảy ra từng hàng chữ

nhỏ màu đỏ tươi lần nữa:

[Chú ý!]

[Sau khi ngài thu hoạch được danh hiệu này, một đoạn hình ảnh khác giấu sâu trong

hỗn độn sắp xuất hiện.]

[Nó đến rồi!]

Thác nước màu vàng kim như ẩn như hiện trong hư không, phân ra một nhánh sông thật nhỏ, ném một đoàn quang ảnh đi ra ngoài.

Đoàn quang ảnh kia được triển khai trong nháy mắt ——

Trong làn sương mù màu vàng kim vô biên, một người phụ nữ chầm chậm đi từ đằng

xa tới.

Thân hình mông lung của bà dần dần trở nên rõ ràng, hóa thành một bóng dáng vô

cùng quen thuộc.

"Mẹ."

Cố Thanh Sơn nhẹ giọng gọi.

Chỉ thấy người phụ nữ đó cảnh giác nhìn quanh bốn phía, thẳng đến xác nhận chung

quanh không có người nào, lúc này mới lên tiếng với Cố Thanh Sơn:

"Thanh Sơn, cha con lại đi nghịch phân rồi."

Hình như là vì giải thích cho câu nói vừa rồi, bà ấy cười cười, lên tiếng: "Liên Bang Cửu phủ luôn có chút chuyện khiến cho ông ấy nhìn không quen, cho nên cha con lại

đi ra ngoài xen vào chuyện bao đồng rồi."

"Có lẽ đã gặp phải quá nhiều thiếu gia ăn chơi của Cửu phủ nên cha con đặc biệt quan tâm đến cuộc sống của con, chỉ sợ con biến thành người như bọn họ."

"Dù sao —— "

"Sức mạnh con phải nắm giữ trong tương lai căn bản không phải thứ bọn họ có thể

sánh được."

Người phụ nữ chỉ chỉ vào hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi trước mắt Cố Thanh Sơn, tiếp

tục nói: "Bởi vậy, cha con để lại cho con một loại phương pháp dạy học... Để con lĩnh ngộ những huyền bí kia giữa lúc sinh tử."

"Điều này có thể tránh cho con biến thành con ông cháu cha sao? Con của ta?"

Cố Thanh Sơn yên lặng mấy giây, đón ánh mắt dịu dàng của người phụ nữ nọ, nói

khẽ: "Mẹ, từ trước đến nay con đâu phải con ông cháu cha..."

Bà ấy đứng tại chỗ đợi một lát, sau đó vui vẻ vỗ tay nói: "Rất tốt, ta thấy được một ngàn năm trăm chín mươi mốt loại tương lai, mỗi một loại trong đó đều nói cho ta

biết, con kiên định trả lời lại ta."

"Con ta, ta đoán con đã chịu quá nhiều khổ cực."

Người phụ nữ tiến lên một bước.

Thác nước màu vàng kim vô biên vây quanh bà, để lộ ra một loại sức mạnh to lớn nào

đó vượt qua tất cả.

Người phụ nữ nhìn chăm chú vào hư vô trước mắt, trông như bà đã vượt qua vô số

thời không và thấy được Cố Thanh Sơn của thời khắc này.

Bà nói khẽ: "Cha của con hi vọng con phấn đấu bắt đầu từ con số không."

"Nhưng mà, ngay cả chim cũng phải săn mồi cho chim non, dạy nó cách bay, mà cha

mẹ thì rất có thể sẽ không tài nào làm bạn bên cạnh con."

"Con của ta."

"Ta phấn đấu cả đời, trăm cay nghìn đắng để đi tới độ cao bây giờ, lại phải trơ mắt nhìn con trai mình như một cô nhi sống đầu đường xó chợ, bị người khác tùy ý ức

hiếp —— "

"Ta làm không được!"

Bà ấy duỗi ra một ngón tay, nhẹ nhàng điểm vào trong hư không.

Chỉ trong chớp mắt tiếp theo, toàn bộ thác nước màu vàng bắt đầu sôi trào, mãnh liệt

gào thét, hoàn toàn thuận theo ngón tay của bà mà ngưng tụ trong hư không.

Tất cả những lời nhắc nhở trước mắt Cố Thanh Sơn biến đổi ——

[Chú ý!]

[Danh hiệu: Chiến Thần Hư Không đang phát sinh thay đổi mới.]

[Chờ thêm mấy phút sau, danh hiệu và kỹ danh danh hiệu này sẽ có điểm thay đổi.]

Trên mặt Cố Thanh Sơn lộ ra vẻ chấn động.

Bà ấy lên tiếng: "Đừng hiểu lầm, ta cũng không có biện pháp đoán trước những gì thực sự sẽ diễn ra trong tương lai, ta chẳng qua chỉ thay đổi một chút ít trong thứ mà cha con để lại cho con, một vài thay đổi có lợi cho con."

"Đây là tấm lòng của một người làm mẹ."

Bà ấy thu tay lại.

Tất cả ánh sáng vàng kim lập tức tiêu tan, biến mất trong hư không không còn xuất

hiện.

"Con trai của ta, đáng tiếc ta không có cách nào làm bạn bên cạnh con —— "

Người phụ nữ nhẹ nhàng nâng tay lên, xóa đi dòng nước mắt trên gương mặt.

Thân hình của bà dần dần mơ hồ, hóa thành một tia ánh vàng, bay trở về bên trong

hỗn độn.

Tất cả dị tượng ầm một tiếng đã biến mất.

Cố Thanh Sơn đờ đẫn đứng tại chỗ, nhẹ giọng thì thầm: "Hi vọng cha mẹ đều được

bình yên."

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!