Tô Tuyết Nhi nhìn qua Ma Hoàng, lại nhìn về phía Cố Thanh Sơn, nói: "Không bằng
ta cùng đi với các ngươi—— nhưng tuyên bố trước, chuyện của các ngươi ta tuyệt sẽ
không ra tay giúp đỡ —— trừ phi các ngươi nguyện ý bỏ ra cái giá gì đó."
Cô nói xong thì lấy ra một cái áo choàng tỏa ra làn sương mù u ám, khoác lên trên
người.
Ngay lập tức, toàn bộ thân hình của Tô Tuyết Nhi biến mất trong lớp áo choàng, cuối
cùng Cố Thanh Sơn không thấy rõ dáng dấp của cô nữa.
"Mặc kệ gặp lại ai, em cũng phải ẩn giấu tướng mạo, không thể để cho bất cứ kẻ nào nhìn ra nguồn gốc của mình —— dù sao quá khứ của em có liên quan đến anh." Tô
Tuyết Nhi lặng lẽ truyền âm.
Cố Thanh Sơn khẽ gật đầu.
Tuyết Nhi thật sự đã trưởng thành không ít.
"Vậy cứ như thế đi." Ma Hoàng không thể làm gì khác hơn mà nói.
Nó bắt đầu nhanh chóng niệm một đoạn chú ngữ.
Mấy giây sau đó, một đường hầm hình bầu dục màu đen mở ra trước mặt ba người.
"Lối đi này có thể dẫn đến chỗ nào?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Giọng nói của Ma Hoàng mang theo cảm giác giễu cợt nhàn nhạt: "Vô số năm trước, ta cùng hai người khác quyết tâm đi khiêu chiến Thiên Đế của Lục Đạo, trước khi
chiến đấu, ba người bọn ta từng liên thủ sắp xếp một loại pháp thuật bí mật cứu viện
lẫn nhau —— nhưng sau này khi mọi chuyện thành công, quan hệ đồng minh giữa
chúng ta càng ngày càng yếu ớt —— Tới bây giờ ta cũng không ngờ có một ngày sẽ
thật sự dùng tới nó."
"A, thì ra là đồng bạn của ngươi, vậy còn chờ gì, chúng ta đi." Cố Thanh Sơn nói.
"Đi!"
Ba người chui vào trong đường hầm, trong nháy mắt đã biến mất khỏi hư không tối
tăm.
...
Một nơi hoang vu khác.
Bốn phía tối tăm mà im ắng, hình như không có một thứ gì cả.
Hư không bị phá vỡ.
Ma Hoàng, Cố Thanh Sơn và Tô Tuyết Nhi đã xuất hiện.
Cố Thanh Sơn nhíu mày lại.
Nơi này... Rất quen thuộc.
"Kỳ quái, đây là nơi nào chứ? Chẳng lẽ bọn chúng bị cầm tù ở nơi này?" Ma Hoàng nhẹ giọng thì thầm.
Nó không nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng niệm lên chú ngữ.
"Đi theo ta."
Hình như Ma Hoàng cảm ứng được cái gì, nó mang theo Cố Thanh Sơn và Tô Tuyết
Nhi cùng đi về một phương hướng khác.
Bọn họ bay lượn một mạch, rất mau đã nhìn thấy hai bóng người phía trước.
Là Thiên Đế tiền nhiệm!
Long Thần!
Hai người nhìn thấy Ma Hoàng, cùng toát ra vẻ kinh ngạc.
"Vừa rồi ta cảm ứng được thuật cứu viện này, còn cảm thấy không thể tin được,
không ngờ thật sự là ngươi." Long Thần nói.
Thiên Đế tiền nhiệm lộ ra vẻ cảnh giác, thấp giọng nói: "Ma Hoàng..."
Ma Hoàng đứng tại chỗ, hỏi: "Các ngươi làm cái gì ở chỗ này?"
Long Thần nói: "Vua của Vĩnh Diệt lệnh cho chúng ta tìm kiếm nơi còn sót lại sau cùng của Ác Quỷ Đạo, đừng nói đến chuyện này, ngươi tới cứu bọn ta sao?"
"Đúng, ta có một điều kiện, chỉ cần các ngươi chịu hứa, ta sẽ giải trừ thuật khống chế
trên thân các ngươi, giúp các ngươi không bị Vua của Vĩnh Diệt khống chế nữa." Ma Hoàng nói.
"Chỉ dựa vào ngươi?" Thiên Đế tiền nhiệm cười lạnh nói.
Ma Hoàng thản nhiên nói: "Thiên Đế không nên tức giận, kỳ thật dựa vào thực lực
của ba người chúng ta, nếu không phải trúng ám toán, vốn không đến mức bị khống
chế."
Nói đến chuyện này, Long Thần và Thiên Đế tiền nhiệm lập tức phập phồng cảm xúc.
Thiên Đế tiền nhiệm mang biểu cảm lạnh lẽo mà nói: "Trúng ám toán chính là Thuật Vạn Linh Mông Muội, ta chỉ vì kế thừa thuật này nên mới bất đắc dĩ bị khống chế."
Long Thần nghiến răng nghiến lợi nói: "Đáng chết, nếu không phải trúng ám toán của nó, ta sẽ không sợ nó chút nào cả!"
Ma Hoàng nhìn vào hắn ta, khó hiểu nói: "Long Thần, ngươi có được Hoa Tai Diễm
Linh kia, chẳng lẽ dựa vào quyền năng kỳ tích trên hoa tai cũng không cách nào tìm ra cơ hội thoát thân à?"
Long Thần thở dài, nói: "Gần đây ta mới phát hiện tên kia vốn là kẻ được sinh ra trong luật nhân quả, kỳ tích có thể thắng được tất cả, nhưng lại không địch lại nhân
quả —— dù sao nhân quả là luật nghiêm mật nhất, kỳ tích cũng không cách nào sửa
đổi nhân quả."
"Thì ra là thế, xem ra lần này, các ngươi chỉ có thể trông cậy vào ta." Ma Hoàng nói.
Hai người cùng nhìn chăm chú vào nó.
Long Thần nói: "Ngay cả quyền năng kỳ tích của ta cũng không thể giải trừ ám toán của tên kia, ngươi có thủ đoạn gì mà gỡ bỏ được chứ?"
"Không sai, ta đã thử qua rất nhiều giải chú, bất đắc dĩ chính là phương pháp ám toán này chính là một luật nhân quả cực kỳ thâm ảo, không có thời gian mấy ngàn năm,
căn bản đừng nghĩ giải trừ được." Thiên Đế tiền nhiệm nói.
Ma Hoàng cười cười, nói ra: "Hiện tại cũng không phải không thể nói cho các ngươi, kỳ thật ta am hiểu giải trừ tất cả phong ấn và thuật khống chế —— lúc ấy sau khi ba
người chúng ta bị khống chế, ta lấy tử vong làm cái giá, đồng quy vu tận với thuật kia
—— trong khoảnh khắc đó, ta đã triệt để hiểu được thuật kia."
"Cho nên ngươi biết làm sao giải trừ nó." Thiên Đế tiền nhiệm nói.
"Không sai." Ma Hoàng nói.
Thiên Đế tiền nhiệm và Long Thần nhìn nhau.
Cố Thanh Sơn cũng âm thầm tỉnh táo trong lòng.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2832: TAM THUẬT LẠI TỤ HỌP!
Vốn cứ nghĩ quyền năng kỳ tích là cường đại nhất, căn bản không có cách nào phá
giải, thật không ngờ lại bị luật nhân quả khắc chế.
Trái lại, Ma Hoàng lại có thể thông qua phương thức tử vong, lập tức nắm giữ cách
giải trừ luật nhân quả.
Bên trong chư giới, các loại thủ đoạn thật sự là tầng tầng lớp lớp, mãi mãi không có
kẻ nào có thể chiến thắng tất cả các đối thủ.
Cho nên ——
Nhất định không thể tuỳ tiện công khai sức mạnh của mình.
Nếu không, kẻ thù nhất định đi tìm một loại quyền năng khác có thể khắc chế để giết
chết ngươi.
Mà ngay cả Ma Hoàng, cũng là vào thời điểm không thể không tìm kiếm giúp đỡ, mới
công khai một loại năng lực của mình ra.
Thiên Đế tiền nhiệm thản nhiên nói: "Rất tốt, chỉ cần không bị pháp thuật của nó khống chế, ta cũng muốn chính diện đánh với nó một trận, nhìn xem đến cùng là ai
thắng ai thua."
Long Thần cười gằn nói: "Bận rộn nhiều năm như vậy, đến cuối cùng lại bị người ta ám toán một phen, ta thực sự không nhịn được muốn đi báo thù."
"Chậm đã!" Ma Hoàng nói.
Hai người nhìn vào nó.
"Ta cứu các ngươi, là phải có cái giá đấy." Ma Hoàng nói.
"Ngươi muốn có được cái gì từ trên người ta?" Thiên Đế tiền nhiệm hỏi.
"Yên tâm, ta chỉ có một chuyện cần các ngươi trợ giúp."
Ma Hoàng thuật lại chuyện lúc trước một lần.
Thiên Đế tiền nhiệm và Long Thần nghe xong thì cùng nhịn không được âm thầm nhẹ
nhàng thở ra.
Đi giúp Ma Hoàng chiến đấu một trận thì tính là gì?
Chỉ cần Ma Hoàng không dự định khống chế bọn họ, cái khác đều dễ nói rồi.
Long Thần nhìn về phía Cố Thanh Sơn và Tô Tuyết Nhi, hỏi: "Hai vị tận thế này là —
— "
"Hứa Mộc và Diệt Thế chi Ma, đều coi như người một nhà." Ma Hoàng nói.
Cố Thanh Sơn gật gật đầu về phía Long Thần và Thiên Đế tiền nhiệm.
Hai người mang vẻ mặt nhàn nhạt, căn bản khinh thường để ý tới hắn và Tô Tuyết
Nhi.
—— Lấy thực lực của Thiên Đế tiền nhiệm và Long Thần, từ trước đến nay kỳ thật
cũng không để những tận thế này vào mắt.
Cố Thanh Sơn cũng không quan tâm, hỏi: "Ngươi giải trừ pháp thuật trên người bọn họ cần bao lâu?"
"Nửa canh giờ." Ma Hoàng nói.
"Tốt, thừa dịp chút thời gian ấy, ta và Diệt Thế chi Ma đi thanh toán giao dịch của bọn ta." Cố Thanh Sơn nói.
"Như vậy cũng tốt, đi đi." Ma Hoàng nói, sau đó lấy ra hai thủy tinh khế ước, đưa cho Thiên Đế tiền nhiệm và Long Thần, chuẩn bị lập giao dịch giải cứu và hỗ trợ giết
người.
Cố Thanh Sơn không tiếp tục quan sát nữa, hắn mang theo Tô Tuyết Nhi phá hư
không mà đi.
...
Bên trong dòng chảy hỗn loạn của hư không xa xôi.
Cố Thanh Sơn đã xuất hiện, hắn truyền âm nói: "Tuyết Nhi, tình thế càng ngày càng nguy hiểm, anh không yên lòng để em lại tách ra khỏi anh, hiện tại em hãy cùng anh
đi đến Thú Vương giới —— lúc này tất cả mọi người đều ở nơi đó."
Tô Tuyết Nhi có chút không yên lòng, cô nói: "Một khi em đứng về phía chúng sinh Lục Đạo, vậy thì không cách nào ẩn mình bên cạnh Vua của Vĩnh Diệt nữa rồi."
"Không cần ẩn giấu nữa, trận quyết chiến Lục Đạo chân chính đã sắp tới, em đi theo anh đi." Cố Thanh Sơn nói.
Tô Tuyết Nhi khó hiểu đáp: "Thế nhưng nếu như chúng ta rời đi, chuyện phía Ma
Hoàng kia phải làm sao bây giờ? Tam Thuật bọn chúng tập hợp lại với nhau, thực lực
tuyệt đối không thể khinh thường, lại giải trừ thuật khống chế, không chừng sẽ gây ra cái gì đó."
"Cũng đúng, Tam Thuật tập hợp lại với nhau, có được sức mạnh thay đổi toàn bộ
chiến cuộc..."
Cố Thanh Sơn trầm ngâm một lát.
Bỗng nhiên, sau lưng của hắn đã có hai thanh kiếm bay ra ngoài.
Một thanh phi kiếm trong đó trực tiếp hóa thành bộ dáng của Hứa Mộc, ôm quyền
nói: "Công tử, ngài đi đi."
Cố Thanh Sơn tiếp lấy thanh phi kiếm còn lại, đưa tới trong tay cô ấy, trầm giọng nói:
"Cô cầm Thần Kiếm Định Giới, cứ dẫn Tam Thuật đi lòng vòng, đừng cho bọn chúng
đến được Ác Quỷ Giới cuối cùng này, càng không được đi đến Thú Vương giới."
—— Vị trí vừa rồi của Thiên Đế tiền nhiệm và Long Thần, chính là bí mật giấu sâu
bên trong thế giới Ác Qủy năm đó.
Thật không ngờ, ngay cả nơi này cũng bị bọn chúng tìm thấy.
"Đã rõ, công tử còn có chuyện gì khác muốn phân phó chăng?" Sơn Nữ hỏi.
"Thiên Đế tiền nhiệm sẽ dần dần biết được chút gì đó, cô không cần phải lo nhiều, nhớ kỹ, chỉ cần kéo dài thời gian là đủ rồi." Cố Thanh Sơn nói.
Sơn Nữ nhận lấy kiếm, gật gật đầu với Tô Tuyết Nhi, sau đó phá tan hư không mà bay
đi trong nháy mắt.
…
Trong bóng tối, bốn ánh hào quang như là sao băng vội vàng lướt qua.
"Còn bao lâu nữa?" Ma Hoàng hỏi.
"Không nên gấp, phương pháp tìm người của ta là tìm kiếm tung tích người kia từ
nguồn cội, dù sao sau lưng của hắn có một tổ chức kinh khủng, ta cho rằng vẫn nên
cẩn thận mới tốt, biết trước tình huống của bọn chúng rồi lại tính toán sau." Hứa Mộc nói.
"Cẩn thận cho chắc, làm chuyện gì cũng nên như vậy —— dù sao chúng ta còn không
biết được bối cảnh của đối thủ là như thế nào." Long Thần tán thưởng.
Thiên Đế tiền nhiệm không lên tiếng, hình như cũng chấp nhận quan điểm này.
—— Bên trong chư giới, từ trước đến nay thận trọng chú ý luôn là một ưu điểm to
lớn, hơn nữa người có thực lực càng cường đại, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, sẽ
càng tán đồng quan điểm này.
Ma Hoàng cũng không lên tiếng nữa.
Nó và Long Thần, Thiên Đế tiền nhiệm cùng đi theo đằng sau Hứa Mộc, bay về
hướng bóng tối không rõ đằng trước.
Bên tai Hứa Mộc bỗng vang lên một tiếng nói khác:
"Sơn Nữ, rốt cục ngươi có nắm chắc ngăn chặn được bọn chúng hay không? Phải biết là, bọn chúng đều không dễ đối phó."
—— Đây là âm thanh của Thần Kiếm Định Giới.
Vẻ mặt Hứa Mộc không thay đổi, truyền âm đáp lại: "Yên tâm, công tử đã sớm nói rõ ràng mọi chuyện trước trước sau sau cho ta rồi... Không thành vấn đề."
Thần Kiếm Định Giới ngạc nhiên nói: "Cố Thanh Sơn nói với ngươi lúc nào chứ?"
Hứa Mộc nói: "Ngay vào lúc ngài ấy và Ma Hoàng đạt thành hiệp nghị."
"Sớm như vậy sao... Hắn cứ quyết định như vậy sao?"
"Đúng, cho nên yên tâm đi, ta biết làm thế nào mà."
"Nếu lỡ thất bại thì sao?"
"Ta có thể dùng Thuật Cô Hồng Phi Tiên của công tử, trong nháy mắt đã tách rời
khoảng cách, sau đó dùng 'Vụ Giới giáng lâm", bọn chúng đuổi theo không kịp ——
công tử nói, nếu như thực sự không được nữa, còn có thể nói rõ ràng mọi chuyện với
Thiên Đế tiền nhiệm, hắn ta hẳn là người cùng phe của chúng ta."
----------------------------------------