Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2892: CHƯƠNG 2892: “Ở ĐÂY NGHÊNH ĐÓN TIÊN THIÊN THÁNH NHÂN!”

Vệ Nghê miễn cưỡng đứng dậy, lảo đảo đi đến trước mặt đứa bé, đổ ra một hạt đan

dược từ trong ngực, sau đó đưa qua.

“Nhanh! Lần đầu tiên ngươi phóng thích ngôn chú, tuyệt đối không thể chịu mảy may

tổn thương nào, lập tức ăn viên Tam Nguyên Bảo Thần Đan này.” Vệ Nghê gấp gáp

mà nói.

Đứa bé nhàn nhạt liếc hắn ta một cái, nhận lấy đan dược uống ngay vào.

“Đồ tốt.” Đứa bé chậm rãi gật đầu nói.

Nói xong hắn lập tức nhắm mắt lại, khoanh chân ngồi xuống bên trên phi thuyền.

Vệ Nghê thấy hắn dường như không có việc gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm

bẩm nói: “Thật không ngờ Âm Tông ta cư nhiên có được một nhân vật thiên tài như

vậy, thánh nhân mà biết chắc hẳn cũng sẽ vui mừng.”

Hắn ta chống ở mép phi thuyền, thân thể nghiêng về phía trước, ngã chổng vó lăn

xuống trên boong thuyền.

Sau khi lấy ra một viên đan dược ăn vào, hắn ta không còn sức lực để nhúc nhích, chỉ

có thể yên lặng đánh tan dược lực, khẩn cầu có thể nhanh chóng khôi phục linh lực

một chút.

Cây ma đã chết.

Nhưng cấm chế chung quang còn chưa tan.

Hiện giờ phải nắm chặt thời gian hồi phục sức mạnh, sau đó phá tan cấm chế, mới có

thể chạy thoát.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây ——

Vệ Nghê đang chữa thương, đứa bé kia cũng đã mở mắt ra, đứng lên, đi ra bên ngoài

phi thuyền.

Vệ Nghê đang hành công đến thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ có thể nhắm hai mắt

mà hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”

“Quan sát thi thể kia.”

Đứa bé lên tiếng, nhẹ nhàng nhảy xuống từ bên trên phi thuyền.

Vệ Nghê cau mày nói: “Mặc dù thi thể Tà Ma kia không có nguy hiểm, nhưng đầy đất

đều là mảnh xương vụn, ngươi cẩn thận bị đâm phải chân đấy.”

“An tâm.” Đứa bé nói.

Hắn nhánh chóng đi đến trước đống xương trắng kia, ngồi xổm xuống, cẩn thận xem

xét những mảnh vụn xương nọ.

Nhìn một hồi, mày của đứa bé cũng giãn ra.

“Phân thân rất cấp thấp, hẳn còn chưa liên hệ với chủ thể đâu...”

Đứa bé lặng lẽ đi trở về, ngồi xuống bên người Vệ Nghê.

Tình huống lúc này của Vệ Nghê đã tốt lên mấy phần.

Hắn ta vẫn nhắm hai mắt, mở miệng nói: “Hạ Sinh, ta gần như chưa bao giờ thấy qua

đứa bé năm tuổi mà đã có thể phóng thích ngôn chú, ngươi thật là một thiên tài tuyệt

thế.”

Đứa bé ừ một tiếng, vẻ mặt đạm mạc, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Vệ Nghê cau mày, nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Lẽ ra đây là bí mật của cá nhân ngươi —— nhưng ngươi quá nhỏ, có nhiều chỗ còn cần ta đến thay ngươi

đánh giá kiểm tra, để tránh ngươi chạm đến chú pháp tương ứng cấm kỵ —— Rốt cục

vừa rồi ngươi dùng Chú Tử nào vậy?”

“Long Chú.” Đứa bé nói.

“Trên sách của ta không có chú âm này.” Vệ Nghê nói.

“Qủa thật không có, ta chỉ thuận theo những âm kia rồi tự mình tổ hợp lại.” Đứa bé

nói.

“Long Chú cần thỏa mãn rất nhiều điều kiện mang tính hạn chế mới có thể phóng

thích, ngươi làm sao làm được?” Vệ Nghê không thể tin mà nói.

“Ngươi cũng nói, ta là thiên tài tuyệt thế.” Đứa bé nói.

“Thiên tài tuyệt thế cũng nhất định phải được tộc rồng cho phép —— chờ một chút, tổ

tiên ngươi là tộc rồng sao?”

Tộc rồng?

Đứa bé lộ ra vẻ mặt rất ghét bỏ, nhấn rõ từng chữ mà nói: “Không phải.”

“Kỳ quái... Có lẽ tộc rồng có quá nhiều bí mật, ta lại chưa bao giờ biết được, xem ra cần phải đi về hỏi sư tôn một chút.” Vệ Nghê trầm tư nói.

Nói cho cùng, hắn ta cũng chỉ là một thiếu niên, sở trường là tiếng đàn của mình, cũng không hiểu biết đối với cái loại bí mật tầng sâu khác bên trong âm pháp.

Hai người lâm vào trầm mặc, mỗi người đều có tâm sự của bản thân, tạm thời cũng

không nói tiếp nữa.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Vệ Nghê rốt cuộc cũng khôi phục một chút, mở mắt ra, cẩn thận cảm ứng hư không

bốn phía.

“Tà Ma vừa chết, cấm chế cũng trở nên vô cùng yếu ớt —— xem ta.”

Hắn tự tay gảy một âm bên trên cây đàn cổ.

Bốn phương tám hướng cùng truyền đến âm thanh đồ sứ vỡ vụn.

Cấm chế đã bị phá trừ.

“Chúng ta đi!”

Phi thuyền lao vút lên không, dần dần thăng lên bầu trời.

Đứa bé đứng trên boong thuyền, nhìn về hướng biển mây tứ phương, trong lòng như

có điều suy nghĩ.

Vạn Âm Tông.

Tông môn này có thánh nhân đấy.

—— rốt cuộc cũng gặp được thánh nhân của thế giới Hồng Hoang.

Là trực tiếp để lộ thân phận, hay là ẩn giấu trước, quan sát thêm tình hình một chút

nữa?

Đứa bé lặng lẽ suy nghĩ.

Bỗng nhiên, điểm cuối cùng của biển mây dâng lên từng dãy ánh sáng ngũ sắc.

Hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy những hào quang năm màu kia dần dần ngưng tụ thành một cây trụ lớn thông

thiên triệt địa, thô như thành lâu, ở giữa có vô số tường vân đang lượn lờ.

—— thậm chí có thể nói, đó là một tòa đại thành dẫn lên trên trời.

Đứa bé phân biệt phương hướng một chút, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Vị trí của cây trụ lớn này chính là nằm bên ngoài con sông rộng lớn kia, dưới chân núi Bất Chu.

“Vệ Nghê, đó là cái gì?”

Đứa bé chỉ vào hướng cây trụ lớn, hỏi.

Vệ Nghê lộ ra vẻ say mê, nói: “Tính thử thời gian một chút, cũng hẳn là hôm nay rồi.”

“Hôm nay?”

“Thế giới Hồng Hoang xuất hiện Tà Ma rất cường đại, nghe nói lúc này hỗn độn lại mở lại, tiên thiên thánh nhân hạ xuống để cứu thế giới.”

Đứa bé lộ ra biểu lộ kỳ quái, hỏi: “Cho nên những dị tượng kia là bởi vì thánh nhân

giáng lâm?”

“Đúng là như thế.” Vệ Nghê nói.

Đứa bé nhìn qua cây trụ thông thiên tựa như tòa thành khổng lồ ở phương xa kia, nỉ

non nói: “Còn có chuyện như vậy sao, tại sao ta không biết...”

Vệ Nghê cười lên ha hả, lắc đầu nói: “Việc này có quan hệ trọng đại, vốn toàn bộ thế

giới Hồng Hoang đều biết, nhưng ngươi mới có năm tuổi, lại là phàm nhân, sinh ra

trong thôn xóm tin tức bế tắc, đương nhiên sẽ không nghe nói chuyện như vậy.”

Hai người đang nói chuyện, lại thấy bốn phương tám hướng đều có dị tượng hiển

hiện.

Bầu trời phương Đông hiển hiện ra ánh sao lốm đốm đầy trời, bay lả tả rơi xuống,

chầm chậm bay về hướng núi Bất Chu.

Bên hư không phương nam hiện ra Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ,

nhanh chân hướng lao đến núi Bất Chu.

Biển mây phương Tây lại lộ ra một vầng thái dương gay gắt, đang lướt qua tạo một

vệt sáng đỏ rực trên khung trời, chạy tới hướng núi Bất Chu.

Bầu trời phương Bắc bị vô số những binh khí chi chút triệt để che kín, những binh khí này hóa thành một hòn đảo, chậm rãi trôi đến núi Bất Chu.

Ngũ hồ tứ hải, thiên địa bao la, vô số âm thanh cùng nhau vang lên:

“Chúng ta đến thay thế cho muôn dân thiên hạ, ở đây nghênh đón tiên thiên thánh

nhân!”

----------------------------------------

CHƯƠNG 2893: “TA ĐẾN BẢO VỆ CÁC NGƯƠI, CÙNG ĐI!”

Oanh ——

Trên cây trụ lớn kia tán phát ra khí tức rộng lớn mà uy nghiêm, lại vang lên từng trận tiên âm, còn có vô số thiên hoa rực rỡ từ phía trên bay xuống.

Vệ Nghê nhìn cảnh tượng này mà rung động tâm thần, lẩm bẩm nói: “Thật không biết

lúc nào ta có thể đi đến hiện trường, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng như thế.”

Đứa bé thấp giọng lẩm bẩm: “... Ai mà bề thế như vậy.”

“Chậc chậc, cảnh tượng như thế này, tự nhiên là tiên thiên thánh nhân muốn giáng

xuống rồi.” Vệ Nghê nói.

Đứa bé yên lặng một giây, đưa tay thò về phía sau, tìm tòi vào trong hư không.

Tay của hắn chui vào bên trong một thác nước màu vàng kim, chậm rãi ấn ra một thủ

ấn kỳ dị.

Một giây.

Thác nước biến mất, đứa bé rút tay về.

“Không có người khác đến...” Trên mặt đứa bé lộ ra vẻ không hiểu.

Vệ Nghê giật mình chưa tỉnh, thở dài nói: “Thực lực của chúng ta còn chưa đạt được

đến đó, chắc thánh nhân sẽ không mang chúng ta đi xem đâu.”

Hắn ta lắc đầu, tiện tay ấn ra một cái quyết, bắt đầu thôi động phi thuyền.

Phi thuyền lập tức tăng nhanh tốc độ.

Nó bay về hướng ngược lại của núi Bất Chu, rất nhanh đã biến mất ở phía chân trời.

Phi thuyền dừng lại phía trước dòng suối.

Vệ Nghê cất phi thuyền đi, giải thích: “Phía trước chính là sơn môn, lập tức sẽ có

người đến đăng ký cho ngươi, sau khi nhận ngọc bài mới thì có thể lên núi.”

“Cám ơn ngươi, Vệ Nghê.”

Đứa bé nói xong thì đưa quyển sách vỡ lòng kia cho Vệ Nghê.

“Không xem sao?” Vệ Nghê hỏi.

Đứa bé nghiêm túc giải thích: “Đúng, trong quyển sách này ta chỉ tương đối thích hợp

với Long Chú, nhưng Long Chú quá hao phí sức mạnh, ta dùng một lần thì nhất định

phải nghỉ ngơi mấy chục giây, trong thời gian này sẽ triệt để mất đi sức chiến đấu —

— vẫn nên chờ lớn lên chút lại học.”

Vệ Nghê suy nghĩ, sau đó vỗ túi trữ vật, lấy ra một quyển sách khác.

“Pháp môn của tông ta, ngoại trừ ngôn chú ra, kỳ thật hầu như cái gì cũng có cả.” Hắn ta lên tiếng.

Đứa bé nhận lấy quyển sách, chỉ thấy bên trong là Ngũ Hành chính nghịch, đao

thương côn bổng, thủ quyết chân ngôn, trận phù quẻ khí, các loại thần thông biến hóa, gần như không có gì là không có.

“Mỗi một loại đều có một hai loại công phu nhập môn, ngươi xem một chút có cảm

thấy hứng thú hay không, có thể vào bắt đầu luyện tập trước một chút.” Vệ Nghê nói.

Đứa bé cảm thấy rất hào hứng, đáp lại: “Đồ tốt như vậy, tại sao ngươi không sớm lấy

ra.”

Vệ Nghê cười nói: “Ngay từ đầu ta cũng không biết ngươi là thiên tài tuyệt thế ——

ngươi xem trước đi, còn có vấn đề khác hay không?”

“Lại cho ta chút cá khô để ăn.”

Đứa bé nghiêm túc nhìn xem quyển sách, cũng không ngẩng đầu lên, đưa tay nói.

Vệ Nghê không biết nói gì: “Hạ Sinh, tại ngươi sao lại mau đói như vậy, không phải mới vừa ăn cơm xong sao?”

“Còn muốn ăn.” Đứa bé nói.

“Cầm này —— a? Thật là kỳ quái, tại sao các sư huynh phụ trách Tiếp Dẫn còn chưa

tới? Chẳng lẽ đang lười nhác?”

Vệ Nghê đưa một con cá khô cho đứa bé, suy nghĩ, dặn dò: “Nơi này rất an toàn,

ngươi ở nơi này không cần đi đâu, ta đi tìm mấy vị sư huynh một lát, lập tức sẽ trở

về.”

“Được.”

Đứa bé cầm lấy con cá khô bắt đầu ăn.

Vệ Nghê gật gật đầu, thân hình khẽ động lập tức bay vút về phía trước.

Đứa bé đứng tại chỗ, vừa ăn cá khô, vừa ngồi coi quyển sách.

Khi hắn ăn, hư không bốn phía có từng tia từng tia, những điểm sáng lúc sáng lúc tối

bay tới, lặng lẽ không một tiếng động chui vào thân thể của hắn.

—— Hhắn đang hấp thu sức mạnh của thế giới này.

Về phần cá khô, nó có thể giúp cho thân thể mới ba tuổi này trưởng thành nhanh một

chút.

“Rốt cục... nên chọn pháp loại hình nào đây?”

Đứa bé lật qua lật lại quyển sách, trong ánh mắt có chút do dự.

Một lúc sau.

Hình như đứa bé cảm ứng được cái gì, hắn không ăn nữa.

Bốn phía yên tĩnh vắng lặng.

Biểu cảm của đứa bé dần dần nặng nề đi.

Vệ Nghê nói nơi này là an toàn.

Nhưng mà...

Đứa bé khép quyển sách lại, hai mắt trở nên ngơ ngẩn, hắn nhìn về bốn phía.

Hình như hắn có thể nhìn thấy một vài thứ cũng không tồn tại ——

Tỉ như những chuyện đã từng phát sinh qua.

Đứa bé suy nghĩ, sau đó cất con cá khô vào.

Hư không bốn phía cũng dần dần khôi phục lại bình tĩnh.

Rất nhanh.

Trên đường núi phía trước, mấy tên thiếu niên băng băng đi tới.

Bọn họ liếc một cái đã thấy được đứa bé.

“Đây là?” Một thiếu niên hỏi.

“Thiên tài tuyệt thế mà ta xuống núi đón trở về.” Vệ Nghê mang vẻ mặt hốt hoảng

giải thích.

“Đừng để ý tới hắn, mạng còn không giữ được nữa là, đi mau!” Một thiếu niên khác

nói.

Các thiếu niên nhanh chóng vượt qua đứa bé, tiếp tục chạy như điên hướng xuống

phía dưới núi.

Vệ Nghê ngừng lại tại chỗ, chỉ thấy những người khác đã sớm chạy không còn bóng

dáng rồi, ở đây chỉ còn lại một thiếu niên khác.

Thiếu niên kia hít sâu một hơi, rút Trường Kiếm ra, nói: “Đây chính là đứa bé thiên

tài mà ngươi nói đó sao?”

“Đúng vậy.” Vệ Nghê nói.

“Ta đến bảo vệ các ngươi, cùng đi!” Thiếu niên kia nói.

“Đa tạ Nhiếp sư huynh.” Vệ Nghê cảm kích nói.

Hắn ta một tay ôm lấy đứa bé, vác lên trên vai, đi theo thiếu niên kia chạy như bay về

phía dưới núi.

“Vệ Nghê, tình hình như thế nào?” Đứa bé tỉnh táo hỏi.

Vệ Nghê vừa chạy vội, vừa nói: “Thánh nhân mang các vị trưởng lão, đệ tử thân truyền đi đến núi Bất Chu, chỉ để lại một vài đệ tử trông coi ở trên núi, kết quả Tà Ma đột nhiên xuất hiện ở trong tông môn ——”

Oanh!!!

Mặt đất đột nhiên chấn động.

Đứa bé quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cả ngọn núi vỡ ra từ chính giữa.

Hàng tỉ con rắn đen phun trào ra ngoài từ trong núi.

Bọn chúng trôi nổi ở trên bầu trời, đồng loạt hóa thành những con rắn mối bốn chân,

chúng như trải rộng bao phủ cả ngọn núi.

Một thanh âm the thé truyền đến từ trên đỉnh núi:

“Ăn sạch hết tất cả mọi thứ!”

Tất cả Rắn Mối lập tức tản ra, bay lượn về bốn phương tám hướng.

Tốc độ của bọn chúng rất nhanh, phảng phất đã đói bụng thật lâu.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!