Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2910: CHƯƠNG 2910: ĐI ĐI, TA SẼ TÌM LẠI CÁC NGƯƠI MỘT LẦN NỮA

Gió.

Lửa.

Khói.

Trên sông lớn, ma vật đông đảo ngất trời.

Vô số tu sĩ lao lên, rơi xuống nước sông, sau đó hóa thành thi thể đóng băng.

Thế cục đã đi đến thời khắc cuối cùng.

Hư không chấn động.

Trong lúc im hơi lặng tiếng, một người đàn ông sau lưng mang theo bốn tia sáng bước

ra.

Hắn đứng trên mặt sông, lẳng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Kỳ lạ ở chỗ không có bất cứ người nào dừng mắt trên người hắn, càng không một ai

phát hiện hắn.

Người đàn ông lẳng lặng chờ đợi.

Bỗng nhiên, sau lưng hắn vang lên một giọng nói: “Tại sao lại là thời khắc này?”

Giọng của Địa Kiếm.

Người đàn ông nói: “Ta từng mượn sức mạnh của Giao diện Chiến Thần để sáng lập

hai vòng tròn khép kín, một trong đó là khởi đầu của Lục Đạo Tranh Hùng, thực tế thì

thời khắc kia đã có ác ma âm thầm rình rập, nếu chọn thời khắc đó thì sẽ bị bọn chúng tìm được một cách dễ dàng.”

“Vì để tranh thủ thời gian, công tử mới lựa chọn vòng tròn khép kín thứ nhất.” Giọng

nói của Sơn Nữ vang lên.

“Đúng, đây là vòng tròn khép kín của ta, cũng là lỗ hổng trên dòng thời gian của tà

ma... Nếu chúng không tìm ra chỗ sơ hở này và giải quyết nó thì không thể trở thành

kỷ nguyên chính... Đây cũng là bước quan trọng nhất trong chiến thuật trì hoãn.” Cố

Thanh Sơn nói.

“Vì sao chúng không lựa chọn đến dòng thời gian khác để giết ngươi?” Lạc Băng Ly

hỏi.

“Ta đoán cha mẹ ta đã sớm nhận giáo huấn từ thế giới hồng hoang... Ngoại trừ vòng

tròn khép kín của ta, tất cả thời gian và lịch sử ta từng trải qua đều đã bị Giao diện Chiến Thần cố định, tà ma không thể nhúng tay vào.” Cố Thanh Sơn nói.

“Đúng là mưu tính sâu xa.” Lạc Băng Ly thở dài nói.

Địa Kiếm nói: “Nhưng ta nhớ ở đây đã có hai ngươi rồi... Mau nhìn kìa!”

Cố Thanh Sơn nhìn bên kia dòng sông.

Các tướng sĩ quỳ xuống như núi đổ, khiến vị tướng quân mặc chiến giáp trong đó dần

lộ ra.

Cố Thanh Sơn nhìn cảnh tượng này, trên mặt toát lên vẻ hoài niệm.

Hắn mở miệng nói: “Thực ra ta vốn nên trở về.”

“Vì sao?” Lạc Băng Ly hỏi.

“Một ta từ thời viễn cổ tới đây, biến Giao diện Chiến Thần thành đoản kiếm, gửi nó

cho ta của thời khắc này... Cái này tạo nhành một vòng tròn khép kín.” Cố Thanh Sơn

nói.

“Đúng.” Địa Kiếm nói.

“Như vậy, ta của thời điểm này đã được đưa về những năm cuối thời thái bình, tất cả

làm lại từ đầu. Mà ‘ta’ gửi kiếm thì trở lại thời viễn cổ.” Cố Thanh Sơn nói.

“Đúng vậy, mọi chuyện đã làm xong, ngươi tới đây có ý nghĩa gì?” Địa Kiếm nói.

Cố Thanh Sơn nói: “Hai chúng ta đều đã đi, vậy nơi này thì sao?”

Những thanh kiếm ngơ ngẩn, qua hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Cố Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào phương xa.

Nhìn thấy trong gió mạnh dữ dội, vô số tia sáng mãnh liệt đang hội tụ thành một kiếm

trận.

Hắn không nói thêm gì nữa, trong lòng thì thầm:

“Thời gian giống như một đồng tiền xu, khi nó hình thành vòng tròn khép kín, có một

ta đã trở về lúc bắt đầu, như vậy ở mặt cuối cùng, cũng có một ta khác, đây chính là

nhân quả thời gian.”

“Huống chi...”

“Ở thời điểm này, sau khi dùng kiếm trận Đồng Quy, ta đã chết rồi.”

“Vì để đối phó Long Thần, ta vẫn luôn duy trì thân thể đã chết, vừa lúc phù hợp với

điều kiện của Tử Vong, đi vào thời khắc này một cách hoàn hảo.”

Nghe xong, các thanh kiếm không nói nên lời.

Lạc Băng Ly than thở: “Tà ma chuẩn bị vô số năm mới đánh tan thế giới hồng hoang,

ta cảm thấy nếu chúng nó nghe được lời của ngươi thì chỉ cần vài ngày là làm xong.”

“Ta là kẻ địch của bọn chúng.” Cố Thanh Sơn nói.

“Vậy thì chúng chuẩn bị đi chết đi.” Địa Kiếm nói.

Cố Thanh Sơn cười một tiếng.

Trên không trung xa xôi.

Kiếm khí tung hoành ngang dọc, hóa thành kiếm trận sáng chói chém về phía ma vật

khổng lồ.

Lại có một Cố Thanh Sơn khác lẳng lặng xuất hiện giữa không trung và đưa một thanh kiếm sáng loáng ánh vàng vào tay người đang sử dụng kiếm trận Đồng Quy Vu

Tận.

Trong chớp nhoáng.

Hai Cố Thanh Sơn đều biến mất.

Lúc kiếm này bộc phát ra, toàn bộ tướng sĩ trong thế giới đều ngã trên mặt đất, không còn một hơi thở sự sống.

Cũng chỉ còn lại một Cố Thanh Sơn đã chết.

Điều khác biệt là...

Năm đó vì để đối phó với mặt dây chuyền lửa, hắn mới chủ động bị cung Linh Hồn

Vẫn Lạc bắn trúng, từ đó trở thành người chết.

“Ta hy vọng cảnh tượng này sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

"Vậy ngươi phải làm sao?"

“Tung tiền xu thên lần nữa... Mặc dù nhiệm vụ bị kéo dài, nhưng ta muốn sống...

muốn cho tất cả mọi người đều được sống.”

Cố Thanh Sơn nói, đưa tay ra sau, cầm lấy.

Thiên kiếm bị hắn nắm trong tay.

Hắn hóa thành một tia sáng bay vụt, thuận gió mà lên, phía sau hiện lên cờ chiến hư

ảo.

Trong chốc lát.

Ánh kiếm sắc bén giăng kín toàn bộ thế giới nguyên sơ.

Ánh kiếm vô tận bao phủ khắp toàn bộ thế giới.

Sức mạnh của đường ánh kiếm này vô cùng cường đại, thậm chí còn xuyên phá cả trói

buộc của thời không, phủ xuống đoạn sông thời gian này.

Khác với trước đây, những tồn tại không rõ nguồn gốc trên dòng sông thời gian này

đều đã biến mất, cả con sông vắng tanh vắng ngắt, tỏa ra ánh sáng ảm đạm.

Ánh kiếm lóe lên, hóa thành Cố Thanh Sơn, bay về một hướng nào đó.

“Kỳ lạ, hình như dòng sông thời gian không giống như trong trí nhớ của mình.”

Hắn cúi đầu quan sát dòng sông, lẳng lặng suy tư.

Dòng chữ nhỏ nhấp nháy nhanh chóng hiện lên:

[Chú ý:]

[Ngài đã kích hoạt sức mạnh Địa, Thủy, Hỏa, Phong, toàn lực thi triển sức mạnh của

Thiên kiếm: Quy Lưu.]

[Ngài đã hoàn thành một đợt xâm nhập.]

[Giao diện Chiến Thần Hỗn Độn sẽ tạm thời chìm vào ngủ sâu, chờ ngài đạt được

mục đích sẽ tỉnh lại.]

Sau một cái chớp mắt.

Thiên, Địa, Triều Âm, Lục Giới Thần Sơn kiếm đồng loạt hiện lên sau lưng Cố Thanh

Sơn.

Giọng nói của Sơn Nữ vang lên: “Công tử, các quy tắc và sức mạnh huyền bí đầu

đang lôi kéo chúng ta, muốn chúng ta rơi vào một thời khắc nào đó.”

Cố Thanh Sơn nhìn Thiên kiếm, ngạc nhiên nói: “Không phải Lạc Băng Ly đã thức

tỉnh rồi sao? Sao còn ngủ nữa?”

Sơn Nữ nói với vẻ bất đắc dĩ: “Nàng ngủ đã quen, bây giờ một khi dùng xong kỹ năng

thì sẽ ngủ một lát.”

“Đồng hồ sinh học.” Địa kiếm giải thích bổ sung.

“Ù!” Triều Âm kêu to một tiếng tán đồng.

Cố Thanh Sơn có hơi cạn lời, suy nghĩ một chút mới cất tiếng: “Thời gian đã chảy

ngược, ta phải trở lại thời khắc bắt đầu, cho nên để bảo đảm độ chính xác của lịch sử, các ngươi nhất định phải rời khỏi ta... Đi đi, ta sẽ tìm lại các ngươi một lần nữa.”

----------------------------------------

CHƯƠNG 2911: VŨ ĐIỆU BÓNG CHỒNG

"Vậy còn ngươi?" Địa kiếm hỏi.

“Ta à... Có lẽ sẽ giống như lần trước, mất đi tất cả sức mạnh, bắt đầu lại từ vòng tròn khép kín kia.” Cố Thanh Sơn nói.

“Vậy chẳng phải công tử sẽ rất nguy hiểm?” Sơn Nữ thấp giọng nói.

“Không sao, yên tâm.” Cố Thanh Sơn an ủi.

“Thế nhưng... vì sao ngươi phải làm như vậy?” Địa kiếm hỏi với vẻ khó hiểu.

Cố Thanh Sơn cười cười, nói: “Ở lại thời khắc kia rồi tiếp tục tiến bước thực sự quá

mức khiến cho người ta chú ý.”

“Ngươi trở lại quá khứ thì không làm cho người ta chú ý hả?” Địa kiếm gặng hỏi.

“Tà ma sẽ phát điện lên rồi tìm ta khắp nơi.” Cố Thanh Sơn nói: “Nếu như ta trở lại

điểm bắt đầu thì những tà ma đã đến được khoảnh khắc bắt đầu của đoạn lịch sử này

sẽ phát hiện hết thảy đều không có bất cứ thay đổi nào, giống như...”

“Một đồng tiền xu, có hai mặt giống nhau như đúc.”

“Khi ta làm được điều này, tà ma sẽ không thể nào phát hiện ra cái gì, chỉ có thể tiếp tục đi tìm tung tích của ta... Ta cũng tranh thủ một chút thời gian cho một ta khác

thuộc về Tận Thế.”

Sơn Nữ nói như có điều suy nghĩ: “Như vậy, giống như hai chiếc lá rơi xuống chồng lên nhau, mặt trên của lá và mặt dưới của lá giống nhau như đúc, làm cho người ta

không thể phát hiện chiếc lá nằm bên dưới.”

“Vũ đạo bóng chồng sao...” Địa kiếm suy tư nói: “Ta nhớ loài người có một trò chơi

gọi là ‘Tìm kiếm điểm khác biệt’, nếu hai bức tranh hoàn toàn giống nhau thì người ta không thể nào tìm ra vấn đề.”

“Chính là như vậy.” Cố Thanh Sơn nói.

“Đây là chơi ăn gian, nhưng rất hiệu quả.” Địa kiếm nói.

“Ngươi không thích ăn gian?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Nếu có thể, ta hy vọng có thể ăn gian được mãi.” Địa kiếm nói.

Sơn Nữ lại nói: “Không, đây là biện pháp công tử nghĩ ra, sao lại có thể xem là ăn

gian? Người khác có ai nghĩ ra được không?”

“Nhưng nếu bất cứ số mệnh nào được làm lại từ đầu đều tồn tại quá nhiều điều bất

định, làm sao ngươi có thể bảo đảm hết thảy đều như lúc ban đầu?” Địa kiếm nghi

ngờ nói.

“Không cần bảo đảm hết thảy đều như lúc ban đầu, chỉ cần lúc tà ma tới thì tất cả vẫn giống hệt là được.” Cố Thanh Sơn nói.

“Vậy chúng ta đi đây, đợi ngươi ở thời khắc lịch sử ban đầu.” Lạc Băng Ly nửa tỉnh

nửa mơ nói.

“Đi đi, ta nhất định sẽ tìm được các ngươi.” Cố Thanh Sơn nói.

“Ta hoàn toàn tin tưởng vào điều này.” Địa kiếm nói.

“Công tử bảo trọng.” Sơn Nữ nói.

“Ù!” Triều Âm kiếm nói.

Cố Thanh Sơn phất tay một cái.

Bốn thanh trường kiếm hóa thành một đường sáng, nhanh chóng rơi xuống dòng sông

thời gian rồi biến mất.

Cố Thanh Sơn bay về một hướng khác.

Hắn chợt có cảm giác, giơ tay lên nhìn, chỉ thấy trên cố tay được quấn một sợi tơ nhỏ

màu đen.

“Phi Nguyệt?” Cố Thanh Sơn kêu một tiếng.

Trong dòng sông thời gian, một thiếu nữ nổi lên mặt nước, theo sát phía sau hắn.

“Ta chuyển thế thành người của bộ tộc Thời Gian, tên là Phi Ảnh.” Thiếu nữ nói.

“Nhưng ngươi vẫn là Phi Nguyệt... Đúng rồi, sao ngươi tìm được ta vậy?” Cố Thanh

Sơn ngạc nhiên nói.

Hình như thiếu nữ rất vui vẻ, nàng nói: “Ta có sức mạnh có thể làm được chuyện này,

đừng nói cái này nữa... Ta phát hiện ngươi đã biến thánh hai người, một thuộc về

chúng sinh, một thuộc về Tận Thế.”

“Đúng, ta trước mặt ngươi đây thuộc về chúng sinh, một ta khác thuộc về Tận Thế.”

Cố Thanh Sơn nói.

Phi Ảnh nhẹ giọng nói: “Ngươi thuộc về Tận Thế đang ở vùng đất Hỗn Độn, khoảng

chừng không lâu nữa sẽ tham gia chiến đấu.”

Ngón tay nàng giật nhẹ sợi tơ, Cố Thanh Sơn lập tức phát hiện trên tay lại có thêm

một sợi, một đầu thắt ở tay mình, đầu còn lại nối liền vào hư không sâu thẳm, chẳng

biết đi đâu.

“Đây là?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Ngươi và một ngươi khác liên hệ với nhau... Ta đề nghị vào thời gian tiếp theo,

ngươi hãy nghiêm túc làm một việc.” Phi Ảnh nói.

“Chuyện gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Hủy diệt Tận Thế.” Phi Ảnh nói.

"Tại sao phải làm như vậy?"

“Ngươi hủy diệt Tận thế, đưa nó về vùng Hỗn Độn, từ đó Hỗn Độn sẽ trao sức mạnh

Vĩnh Diệt cho một ngươi khác đang mang thân phận Tận Thế.”

“Hiểu rồi.” Cố Thanh Sơn nói.

Phi Ảnh gật đầu với hắn rồi nói: “Ngươi hãy bảo trọng, ta đi xem tình hình của ngươi bên kia.”

Nàng chìm vào dòng sông thời gian, đi xuôi dòng về phía trước.

Đi qua dòng sông thời gian, Phi Ảnh lại một lần nữa nổi lên mặt sông.

“Vùng đất Hỗn Độn...”

Nàng nhìn sợi tơ màu đen trên tay, nhẹ nhàng nhảy ra khỏi mặt nước, bay về phía làn

sương mù vô tận.

Nàng xuyên qua sương mù dày đặc.

Chẳng biết từ lúc nào, phía trước đã xuất hiện một hòn đảo nhỏ trôi lênh đênh.

Phi Ảnh hạ xuống, tìm được Cố Thanh Sơn ở sát rìa đảo.

“Phi Nguyệt? Sao ngươi lại tới đây?” Cố Thanh Sơn ngạc nhiên hỏi.

“Ta tới từ chỗ một ngươi khác thuộc về chúng sinh, chỉ để dặn dò ngươi một việc.”

Phi Ảnh nói.

“Chuyện gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Ngươi muốn thức tỉnh những kỷ nguyên đang ngủ say, ta đề nghị ngươi giúp bộ tộc

Thời Gian chúng ta một tay, thức tỉnh kỷ nguyên Thời Không trước.” Phi Ảnh nói.

“Tại sao lại là kỷ nguyên Thời Không?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Phi Ảnh đang muốn nói thì đột nhiên trong lòng có cảm giác, lập tức ngẩng đầu nhìn

lên.

Cố Thanh Sơn cũng ngẩng đầu.

Chỉ thấy một cô gái mặc chiến giáp từ trên trời rơi xuống.

Phi Ảnh nhìn cô gái kia rồi nói: “Ví dụ như cô gái này, cô ấy là chúng sinh, không

thuộc về kỷ nguyên quá khứ cho nên không thể dừng lại trong Hỗn Độn một thời gian

dài, nhưng có thể trở về quá khứ giúp đỡ một ngươi khác.”

“Hiểu rồi.” Cố Thanh Sơn nói.

...

Mưa tầm tã.

Sắc trời từ sáng chuyển thành tối, dần dần hóa thành màn đêm.

Trong hố người chết bên ngoài quân doanh có vài động tĩnh nho nhỏ.

Binh sĩ tuần tra ban đêm cầm đèn lồng tiến lên, vừa run sợ vừa nhìn một hồi, thậm chí còn đứng vài giây giữa mưa.

Trong hố người chết không có bất cứ động tính gì.

Tim gan binh sĩ về lại chỗ cũ, hai chân run lập cập, bước cao bước thấp trở về.

Đột nhiên, một giọng nói tử cửa quân danh truyền tới:

“Ngươi vừa nhìn cái gì đấy?”

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!