Cố Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn về phía những máy móc khổng lồ phía xa.
Robot...
Những cỗ máy khổng lồ này, có thể làm cho bất kỳ người đàn ông nào trở nên hưng
phấn.
Hơn nữa, lực chiến đấu của bọn chúng còn mạnh hơn với kẻ chỉ có luyện khí tầng hai
như mình.
Cho nên...
Có nên tạo ra một chiếc Seraph đưa vào trong thế giới Tu Hành hay không đây?
Nếu như bị những tu sĩ khác nhìn thấy thì sao?
Nếu nói mình là tu sĩ sở trường luyện khí và cơ quan thì có thể lừa gạt được hay
không?
Hắn trở nên trầm ngâm, rồi đưa ra xin một đề tài nghiên cứu tùy ý, sau đó đi về phía
một con robot.
Mở quang tử máy tính tích hợp trong robot, kiểm tra tham số, thu thập số liệu trong
thanh trạng thái các bộ phận robot, Cố Thanh Sơn tập trung làm việc.
Thời gian dần dần trôi qua.
Tới đêm khuya.
Những nhân viên công tác khác đã hoàn thành công việc của bản thân, đi ra ngoài.
Cố Thanh Sơn lại đợi thêm một lát, tới khi công việc trong tay mình cũng kết thúc thì tiện tay nhấn ra một màn hình.
Trên màn hình xuất hiện một hàng chữ nhỏ:
"Có kết nối với Nữ Thần Công Chính, truyền lên tất cả số liệu nghiên cứu hay
không?"
Cố Thanh Sơn bắt đầu công bố số liệu, cũng bắt đầu gõ ra vô số công thức lẫn phép
tính hoàn toàn mới.
Phép tính Cấu tạo sinh mệnh.
Sau khi đưa ra phép tính này, Nữ Thần Công Chính sẽ thức tỉnh sớm hơn quá khứ.
Hai tay Cố Thanh Sơn nhanh để lại bóng mờ, liên tục gõ những công thức của Phép
tính Cấu tạo sinh mệnh ra.
Đột ngột...
Trong hư không xuất hiện từng hàng chữ nhỏ lấp lánh:
"Cảnh cáo!"
"Một con Tà Ma sắp đi ngang qua thời điểm này."
"Trong vòng hai mươi giây tới, ngài phải bảo trì sự nhất trí giữa hai mặt của thời gian."
Sắc mặt Cố Thanh Sơn đọng lại.
Phía mặt sau của thời gian, vào thời gian này mình cũng đã trở lại nơi này, đang
nghiên cứu và chỉnh thử một vài tính năng của robot.
Thế nhưng cũng không thực hiện Phép tính Cấu tạo sinh mệnh.
Một nhóm chữ nhỏ xuất hiện:
"Chú ý, nó tới rồi!"
Sắc mặt Cố Thanh Sơn không thay đổi, hai tay tiếp tục nhấn vào màn hình, chỉ trong nháy mắt đã xóa bỏ hoàn toàn phép tính cấu tạo sinh mệnh.
Phải giữ vững sự nhất trí của hai mặt của thời gian trong vòng tròn thời gian khép kín này, thời điểm này không thể đẩy lên phép tính Cấu tạo sinh mệnh được!
Một giây sau...
Một bóng mờ màu đen khổng lồ xuất hiện phía sau lưng của hắn.
Xung quanh bóng mờ này được bao phủ bởi luồng sáng đục ngầu, có vẻ như nó đang
ở một không gian khác vậy.
Tà Ma!
Nó yên lặng theo dõi Cố Thanh Sơn, cách cả một tấm chắn thời không.
Cố Thanh Sơn như không phát hiện ra, vẫn tiếp tục hoàn thành công việc nghiên cứu
dựa trên trí nhớ của bản thân về những việc đã làm trong quá khứ.
Ánh mắt của hắn rất chăm chú, động tác trên tay cũng liền mạch, giống như đang ở
trong trạng thái tập trung vậy.
Hai mươi giây mà thôi.
Chờ Tà Ma rời khỏi, mình lại tiếp tục tải lên, không ảnh hưởng chút nào cả.
Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, thảnh thơi nghiên cứu số liệu.
Bỗng nhiên...
Từng hàng chữ nhỏ liên tục xuất hiện:
"Cảnh cáo!"
"Có Tà Ma đi qua thời điểm này, tổng số lượng là 7631 con."
"Giao diện Chiến Thần Hỗn Độn sẽ hiển thị hình ảnh của bọn chúng, để ngài tự phán đoán tình thế hiện tại như thế nào."
Mắt Cố Thanh Sơn vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, mở ra số liệu nào đó của
robot, bắt đầu viết phân tích báo cáo.
Tại mặt khác của vòng thời gian khép kín này, Cố Thanh Sơn ban đầu cũng đang đồng bộ hoàn thành công việc hiện tại mình đang làm.
Từng phút từng giây đều không khác nhau chút nào.
Trong hư không xung quanh, từng bóng mờ dữ tợn liên tiếp xuất hiện.
Những bóng đen này kéo ra từng luồng nước cực dài, bay về nơi khác càng xa nơi
này.
Bọn chúng đi ngang qua thời điểm này, tiếp tục đi về thời đại càng xa.
Lít nha lít nhít bóng mờ, che đậy bầu trời, liên tục đi ngang qua khu vực này của Cố
Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn cúi đầu, tính toán thời gian, duy trì tốc độ gõ chữ hoàn toàn đồng bộ
với một "chính mình" khác.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy không ổn.
Chẳng lẽ Tà Ma dự định trải rộng toàn bộ dòng sông thời gian, giám thị mình ở khắp
mọi nơi sao?
Đây thật sự là một hành động điên cuồng chưa từng có.
Thời gian dần dần trôi qua.
Bóng mờ phía sau dần dần di chuyển, đi theo những Tà Ma khác trôi về phía xa.
Ngay sau đó, lại có một con Tà Ma khác xuất hiện ở nơi đây.
Thế nhưng con Tà Ma này không rời đi.
Nó rơi xuống phía sau Cố Thanh Sơn, tiếp tục chú ý từng cử động của hắn.
Trên Giao diện Chiến Thần Hỗn Độn cũng xuất hiện nhắc nhở tương ứng:
"Chú ý!"
"Con Tà Ma này đã ở lại thời điểm hiện tại, chuyên môn phụ trách giám thị ngài ở vào thời điểm này."
Trái tim Cố Thanh Sơn dần dần trầm xuống.
Con Tà Ma này vẫn cứ giám thị như này mãi hay sao?
Nếu như vậy, phép tính Cấu tạo sinh mệnh thật sự không thể làm tiếp được rồi.
Không chỉ như vậy, mình còn không thể làm ra bất kỳ cử động khác thường nào cả,
nếu không sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Cố Thanh Sơn vội vàng suy nghĩ cách phá giải.
Thời gian sau đó, hắn dựa theo những hành động trong quá khứ của mình, đồng bộ
làm lại một lần.
Sau đó đã tới thời gian xuyên qua.
Trong phòng cá nhân của hắn, một luồng sáng xuất hiện.
Cố Thanh Sơn biến mất khỏi thế giới Nguyên Sơ.
Ở bên kia...
Thế giới Tu Hành.
Luồng sáng hiện lên, Cố Thanh Sơn xuất hiện dưới mái hiên.
Thi thể yêu thú bên ngoài doanh địa vẫn đang nằm trên mặt đất như cũ, miệng vết
thương cắm đầy mũi tên vẫn đang có máu phụt ra.
Cố Thanh Sơn phát hiện mình vẫn đang giơ cung, quỳ một chân trên đất, giữ nguyên
tư thế bắn cung nhắm về phía cổng quân doanh.
Mọi thứ vẫn như cũ, giống như hắn chưa từng rời đi nơi này vậy.
Cố Thanh Sơn đứng dậy, tựa như vô tình quét mắt về phía sau lưng, rồi hô lớn: "Triệu Lục!"
Con Tà Ma kia vẫn đi theo tới đây.
Nó vẫn đang giám thị chính mình.
Mặc dù Cố Thanh Sơn đang suy nghĩ, thế nhưng sắc mặt vẫn thể hiện sự bất đắc dĩ:
"Triệu Lục, kết thúc rồi, đi ra!"
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không được, phải nghĩ cách nào đó... tiếp tục kéo dài thời gian...
Triệu Lục run lẩy bẩy đi tới, nhìn về phía đám yêu thú kia rồi hỏi với vẻ khó tin:
"Chết, chết rồi?"
"Chết rồi, tới đây, lôi chúng nó về cùng ta."
Cố Thanh Sơn nói xong, bỗng nghĩ ra một ý tưởng nào đó.
...
----------------------------------------
CHƯƠNG 2920: TRẢ ĐÒN
Ở bên khác...
Vẫn là Bộ nghiên cứu Robot chiến tranh Trường Ninh.
Căn phòng của Cố Thanh Sơn.
Một màn hình bỗng phát sáng lên.
Từng hàng chữ nhỏ liên tục xuất hiện:
"Ta đã thành công tới nơi, sắp kề vai chiến đấu cùng với Cố Thanh Sơn."
"Các vị, xin mời trở về."
Trong hư không, có tồn tại nào đó đang lay động.
Từng luồng sáng hư ảo xuất hiện, tạo thành hình dáng của những người cá.
Những người cá này vẫy đuôi, bơi nhanh về một phương hướng nào đó, rồi biến mất
trong hư không, đi nơi nào không rõ.
"Cố huynh đệ, không nghĩ tới ngươi lại lợi hại như vậy."
Triệu Lục tặc lưỡi, nói.
Cố Thanh Sơn nhớ lại quá khứ, trả lời: "Đừng nói nhảm, trở về lấy dụng cụ ra, chúng ta vận chuyển xác yêu thú về quân doanh."
Bóng đen dữ tợn phía sau áp sát sau lưng của hắn, nhìn chằm chằm vào hắn, quan sát mỗi tiếng nói cử động của hắn.
Triệu Lục lớn gan lên, liếc nhìn xác yêu thú rồi nói với vẻ vui mừng: "Mẹ nó, lớn như
vậy, đủ cho chúng ta ăn uống một tháng rồi."
Cố Thanh Sơn gật đầu đồng ý.
Triệu Lục vội vàng trở lại quân doanh, đi vào trong nhà bếp chuẩn bị một chiếc túi
lớn, dây thừng dài, dao róc xương,...
Cố Thanh Sơn đứng yên tại chỗ chờ đợi.
Bóng mờ của Tà Ma cũng đứng yên bất động, thỉnh thoảng nó duỗi ra một chiếc xúc
tu thật dài, tỏa ra về bốn hướng.
Nó đang điều tra tình huống của Triệu Lục sao?
Hay là đang thăm dò tình hình chiến tranh của thế giới này?
Cố Thanh Sơn yên lặng suy nghĩ.
Bỗng nhiên.
Tà Ma nhận ra điều gì đó, đẩy ra dòng nước hư vô xung quanh, lặn về một phương
hướng nào đó.
Nó rời đi.
Chuyện gì đã xảy ra?
Cố Thanh Sơn suy tư.
Một giây sau, từ trong hư không lại xuất hiện một dòng nước thời gian càng táo bạo
hơn trước.
Cố Thanh Sơn làm như không nhìn thấy, sắc mặt không thay đổi, yên lặng chờ đợi
Triệu Lục lấy xong dụng cụ, chuẩn bị đi xử lý thi thể của yêu thú kia.
Dòng nước động.
Một người cá có hình dáng thon dài xuất hiện.
Phi Ảnh.
Sắc mặt nàng rất lo lắng.
"Cố Thanh Sơn, toàn bộ dòng sông thời gian đều bị đám Tà Ma giám thị, đây đã là
một cục diện vô giải." Phi Ảnh nói.
Còn không đợi Cố Thanh Sơn nói lại, nàng tiếp tục nói: "Vừa rồi đám Lưu Lân đã dẫn Tà Ma rời đi, thừa dịp này ta mới tới đây hỏi ý kiến của ngươi... Tộc Thời Gian của
chúng ta chuẩn bị khai chiến với đám Tà Ma ở trong dòng sông thời gian, vừa đánh
vừa trốn, mong là có thể giúp ngươi giảm bớt chút áp lực."
Cố Thanh Sơn vẫn không nhìn nàng.
Ánh mắt của hắn liếc nhìn phía dưới, nhìn về phía cổ tay của mình.
Trên cổ tay hắn xuất hiện một sợi tơ màu đen, sợi tơ này yên lặng bay ra ngoài, vượt
qua lá chắn thế giới, quấn lấy cánh tay của Phi Ảnh.
Đó là sợi dây kết nối vận mệnh rất bình thường.
Nói cách khác...
Phi Ảnh này thực sự là Phi Nguyệt, mà không phải thứ gì đóng giả cả.
Lúc này, Cố Thanh Sơn mới nói: "Các ngươi không nên khai chiến."
Phi Ảnh hơi giật mình, hỏi: "Ngươi đã bị giám thị rất sát sao, nếu tộc chúng ta không ra tay, chẳng lẽ trơ mắt nhìn ngươi..."
Cố Thanh Sơn ngắt lời nàng: "Chuyện ta muốn làm khi trở lại thời đại này là gì?"
Phi Ảnh nói: "Vì kéo dài thời gian giúp chính ngươi bên kia."
"Đúng, coi như Tà Ma giám thị ta sát sao, chỉ cần ta đảm bảo vẫn đồng bộ hoàn toàn với chính ta tại mặt thời gian khác, thì đã có thể đạt tới mục đích kéo dài thời gian rồi." Cố Thanh Sơn nói.
Phi Ảnh nghĩ nghĩ cũng thấy có lý, suy nghĩ thêm thì mới thấy suy nghĩ của bản thân
khi trước đi vào ngõ cụt, trầm giọng nói: "Thế nhưng ngươi đã mất đi tất cả lực lượng, tình trạng như vậy vô cùng nguy hiểm, nếu như bị phát hiện thì sẽ bị giết chết bất cứ
lúc nào, thậm chí sẽ bị bọn chúng chuyển hóa thành Tà Ma... như vậy thì không có bất
kỳ cách nào có thể cứu vớt được nữa!"
"Coi như là vậy thì cá ngươi cũng không nên tới hỗ trợ." Cố Thanh Sơn nói.
"Tại sao!" Phi Ảnh gần như muốn gào lên.
Cố Thanh Sơn nói với vẻ tỉnh táo: "Nếu như tộc Thời Gian xuất hiện vào khoảng thời gian này, thì cũng đã nói lên rằng nơi này không giống bình thường... Dù sao các
ngươi là tộc quen thuộc dòng sông thời gian nhất, bởi vậy, Tà Ma sẽ càng chú ý tới
nơi mà các ngươi xuất hiện hơn, sau đó, bọn chúng sẽ càng giám sát từng tiếng nói cử
chỉ của ta hơn hẳn bây giờ."
Phi Ảnh ngẩn người.
"Đi mau!" Cố Thanh Sơn nói nhanh hơn: "Đi vào đoạn thời gian khác ẩn hiện vài lần, hãy để cho Tà Ma cảm thấy tộc Thời Gian chỉ muốn điều tra hành động của đám Tà
Ma bọn chúng, mà không phải là che giấu tình hình nơi này."
Phi Ảnh nói ngay: "Ta sẽ nói với Lưu Lân ngay lập tức... thế nhưng ngươi..."
Nàng nhìn về phía Cố Thanh Sơn với ánh mắt lo lắng.
Cố Thanh Sơn cười cười, nói: "Phi Nguyệt, thời gian chúng ta quen biết cũng không tính là ngắn, đúng không?"
"Nếu tính từ khi gặp tại Thành Hư Không thì đúng là không ngắn." Phi Ảnh nói.
"Thế nhưng ngươi đã từng gặp ta mặc người chém giết mà không trả đòn bao giờ
chưa?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Phi Ảnh im lặng, sau đó nói nhỏ: "Tà Ma đã chiến thắng tất cả cao thủ của thế giới chiều không gian cấp cao, chỉ còn lại Lục Đạo Luân Hồi và Kỷ Nguyên quá khứ đang
ngủ say trong Hỗn Độn... Hiện tại ngươi đang ở trong vòng tròn thời gian khép kín để
kéo dài thời gian, vẫn muốn trả đòn hay sao?"
Vào lúc này, Triệu Lục ôm một đống đồ từ trong phòng bếp đi ra, Cố Thanh Sơn gật
đầu cười cười với hắn ta.
"Đúng, cho chúng nó chút màu sắc xem chút, không thể để bọn chúng kiêu ngạo như
vậy." Hắn nói với vẻ từ tốn.
"Có chắc không?" Phi Ảnh hỏi.
"Chẳng lẽ ngươi không phát hiện hay sao?" Cố Thanh Sơn hỏi lại.
"Phát hiện gì?" Phi Ảnh hỏi.
"Quyền chủ động đã dần dần tới trên tay của chúng ta... Hiện tại Tà Ma không thể
không đi theo bước tiến của ta, khi chúng ta lợi dụng nhược điểm của bọn nó, sẽ làm
cho hành động hiện tại của bọn nó trở thành mua dây buộc mình... điều này sẽ dần dần
biến thành bước ngoặt của cả chiến dịch lần này." Cố Thanh Sơn nói.
"Thì ra là vậy, cuối cùng ta cũng hiểu."
Phi Ảnh bình tĩnh lại, rồi nói với vẻ thoải mái: "Ta đã hiểu, chúng ta sẽ rút lui, ngươi phải cẩn thận chút, đừng giết quá nhiều Tà Ma, coi chừng hăng quá hóa dở."
"Ok, yên tâm đi." Cố Thanh Sơn nói.
----------------------------------------