Vũ giật mình, nói: "Rõ, thưa đại nhân!"
Nàng nhắm mắt lại, bắt đầu điều khiển hòn đảo.
Ngay sau đó...
Tốc độ rơi của hòn đảo trở nên chậm lại.
Cố Thanh Sơn âm thầm thở phào một hơi.
Ngươi không sợ, thế nhưng ta lại sợ à.
Vùng đất Vĩnh Diệt này đang có tất cả tồn tại khủng bộ của Kỷ nguyên quá khứ ngủ
say, chỉ nói riêng tới vị Thời Gian Mẫu kia mình đều không thể chiến thắng rồi.
Ngươi cứ điều khiển hòn đảo nhỏ này đâm trúng một tồn tại nào đó khủng bố, không
biết, mạnh mẽ lại không thể trêu chọc, kéo đại lão này từ trong ngủ say thức tỉnh...
Tà Ma sẽ chiến thắng.
Cố Thanh Sơn bình tĩnh trở lại, giơ cánh tay lên.
Một sợi tơ màu đen từ trên cổ tay xuất hiện, chỉ về nơi sâu của vùng sương mù vô tận.
Một suy nghĩ mơ hồ xuất hiện trong đầu Cố Thanh Sơn.
Nơi mà Thời Gian Mẫu ngủ say cũng đã không xa.
Cố Thanh Sơn hơi trầm tư, lấy bộ giáp Chân Cổ Ma Vương ra khoác lên người, rồi cầm Định Giới Thần kiếm, nói: "Vũ, ngươi ở nơi này đứng gác, ta đi thăm dò tình
hình xung quanh."
"Rõ!" Vũ đáp ứng.
Cố Thanh Sơn nhảy lên, hóa thành ánh kiếm xẹt qua nơi này.
Hắn xuyên thẳng qua sương mù dày đặc, chỉ trong nháy mắt đã đi ngang qua mấy
trăm vạn cây số.
Một thời điểm nào đó...
Ánh kiếm thu lại, Cố Thanh Sơn lại xuất hiện lần nữa.
Hắn lơ lửng trong sương mù, cúi đầu nhìn về phía dưới vùng sương mù này.
Gió làm sương mù lay động, khiến cho hình bóng khổng lồ được giấu sau tầng sương
mù dày đặc ở phía xa dần dần hiện lên một cách mông lung.
Cố Thanh Sơn đang định đi tới quan sát thì bỗng nhiên giật mình.
Hắn nhìn về phía hư không, đọc hết những dòng tin tức vừa xuất hiện rồi nói: "Hắn ta tới? Cũng được, để hắn ta tới đây đi."
Sau khi nói xong, Cố Thanh Sơn đứng yên tại chỗ chờ đợi.
Thời gian dần dần trôi qua.
Một bóng người từ trời rơi xuống, xuất hiện ở cạnh người của hắn.
"Kê gia." Cố Thanh Sơn chào hỏi.
Kê gia nâng kính râm lên, nói: "Bởi vì một nửa khác của ngươi đang ở trong vòng
tròn thời gian khép kín, không tiện giao lưu với ngươi, cho nên ta tới để truyền lời."
Cố Thanh Sơn cười cười.
Khi trước Kê gia truyền lời, nói về chuyện Đồng tiền thời gian, không biết lần này
muốn nói cái gì.
"Một nửa khác của ngươi nói... 'đưa Phức Tự tới, ta muốn lật bàn rồi.'." Kê gia nói.
Cố Thanh Sơn run lên.
"Ngươi hiểu những lời này là gì sao?" Kê gia thấy sắc mặt của Cố Thanh Sơn thì hỏi dò.
Cố Thanh Sơn không nói chuyện, giống như đang tự hỏi điều gì đó.
Kê gia thở phào, vỗ đùi nói: "Thấy không, ta biết mà, chỉ bằng một câu nói như vậy làm sao có thể để người khác hiểu được cơ chứ... Chính ngươi cũng không hiểu được
cơ mà."
Cố Thanh Sơn nhìn nó rồi nói: "Ta hiểu."
Kê gia không tin, nói: "Ngươi đã hiểu? Đừng lừa ta, sắc mặt vừa rồi của ngươi rõ ràng biểu hiện sự hoang mang cơ mà."
"Đó là vì ta không nghĩ tới mình bị ép phải lật bàn sớm như vậy." Cố Thanh Sơn giải thích.
Hắn lại nghĩ tới cái gì đó, lẩm bẩm: "Cũng phải, một nửa là chúng sinh kia của ta đã mất đi tất cả lực lượng, hiện tại có lẽ chỉ có được thực lực của Luyện Khí kỳ, thế
nhưng lật bàn sớm vậy... chẳng lẽ Tà Ma bắt đầu giám sát chặt chẽ ta trong thời đại
quá khứ kia rồi?"
"Ngươi muốn làm gì?" Kê gia hỏi.
"Ta muốn liên lạc với Phức Tự... chuyện sau đó chắc hẳn Kê gia ngươi cũng biết,
cũng tới lúc để Tà Ma đánh đổi một số thứ rồi." Cố Thanh Sơn nói.
"Đúng, phải làm cho bọn chúng trả giá đắt." Kê gia cũng nói, rồi hỏi tiếp: "Thế nhưng làm cách nào mới có thể để bọn chúng trả giá đắt?"
"Thì... hả? Chuyện đơn giản như vậy mà Kê gia ngươi lại không biết?" Cố Thanh Sơn nhìn nó, nói với vẻ kinh ngạc.
Kê gia khoanh tay, cười ha hả: "Ta là ai? Ta chính là Linh của Vĩnh Diệt! Trong Vùng đất Hỗn Độn này có thứ gì mà ta lại không biết cơ chứ? Ha ha ha ha ha ha ha ha ha, ta chỉ muốn kiểm tra ngươi chút mà thôi... Ta đã truyền lời xong rồi, tạm biệt, hẹn gặp
lại."
Vụt!
Nó bắn thẳng lên trên trời, biến thành một luồng sáng bay khỏi nơi đây với tốc độ cực nhanh.
Chỉ trong nháy mắt, đã không biết đi đâu.
Cố Thanh Sơn ngẩn người một lúc lâu, mới nói: "Chạy nhanh như vậy làm gì cơ
chứ..."
Hắn lắc đầu, nói với hư không phía trước: "Kết nối nữ sĩ Hắc Hải, mời nàng tìm Phức Tự giúp ta."
Một dòng chữ nhỏ liên tục xuất hiện:
"Đã kết nối cũng đã truyền lời nhắn, Hắc Hải đang truyền tống Phức Tự tới, xét thấy các nàng đều cài đặt Danh sách cấp thấp của Chư Giới Tận Thế Online, dựa vào lực
lượng của Danh sách Chiến Thần Hỗn Độn, Phức Tự sẽ xuất hiện trực tiếp ở bên cạnh
ngài."
Một luồng sáng hiện lên.
Nữ vương tinh linh thời gian, Phức Tự xuất hiện.
"Cám ơn ngươi đã cứu chúng ta, để chúng ta không cần biến thành một thẻ bài trong tay kẻ khác." Phức Tự mỉm cười, nói.
"Không, trước đó các ngươi đã cho ta một cơ hội để ta có thể chạy thoát, ta còn chưa cám ơn các vị Người Chờ Đợi đâu." Cố Thanh Sơn nói.
"Ngươi tìm ta có việc gì?" Phức Tự hỏi.
"Tộc Thời Gian không thể can thiệp vào chuyện trong quá khứ một cách tùy tiện
được, với lại bên trong dòng sông Thời Gian, bọn họ cũng không gặp ta bao nhiêu,
cho nên nghĩ tới nghĩ lui, có thể xuyên qua thời gian cũng có nhiều lần giao tiếp với ta, cũng chỉ còn có ngươi." Cố Thanh Sơn nói.
Phức Tự gật đầu, nói: "Đúng là như vậy."
Cố Thanh Sơn bắt đầu giới thiệu tình hình hiện tại ở bên kia một lần, rồi lại nói: "Ta đã tới thời đại Hồng Hoang quan sát một lần, cũng đã từng nghe người khác nói lại,
biết rõ đám Tà Ma đã từng tạo thành quá nhiều lỗ thủng trong dòng thời gian... Những
quy tắc mạnh mẽ như vận mệnh, lịch sử, thời gian, không gian, nhân quả cũng đã bị
bọn chúng dùng phương pháp cấm kỵ tổn thương."
"Ta hiểu, bọn chúng không dám tùy ý đi vào bất kỳ thời không chân thực nào, bởi vì những quy tắc mạnh mẽ kia đều đang chờ đợi đòi nợ bọn chúng... Trừ khi tìm được
nửa còn lại mang thuộc tính chúng sinh của ngươi."
"Đúng, chỉ khi tìm được một nửa kia của ta, bọn chúng mới tình nguyện liều lĩnh bị
các pháp tắc xé nát mà tới giết ta, sau đó kết thúc toàn bộ Lục Đạo Luân Hồi." Cố
Thanh Sơn nói.
"Thế nhưng... thực lực của ta kém Tà Ma quá nhiều, coi như trở lại quá khứ, cũng không thể chống lại bọn chúng giúp ngươi được." Phức Tự nói.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2923: "TỶ TỶ, TỶ PHẢI GIÚP TA ĐÓ."
"Ngươi không cần chống lại bọn chúng, thậm chí không cần để bọn chúng phát hiện
ra ngươi." Cố Thanh Sơn nói.
"Không cho bọn chúng phát hiện?" Phức Tự hơi nghi ngờ, hỏi.
"Đúng... bọn chúng giám sát tất cả những đoạn thời gian có liên quan tới ta, thế nhưng bọn chúng không có cách nào giám sát hết tất cả sự kiện đã diễn ra trong quá khứ, ví
dụ như... trước khi ngươi gặp ta, từng nghe hay ngửi được thứ gì, hoặc những người
bạn kia của ta đã từng nhận được những tin tức gì." Cố Thanh Sơn nói.
Phức Tự vẫn không hiểu, hỏi: "Vậy ý của ngươi là..."
Cố Thanh Sơn nói: "Không cần tạo thành nhân quả, cũng không cần thay đổi sự kiện gì, chỉ cần tại những việc nhỏ không đáng kể, làm cho mọi chuyện khác biệt với ban
đầu là được."
"Ví dụ như?"
"Ví dụ như... Chúng ta thử làm điều gì đó ở bên ngoài vòng tròn thời gian khép kín đi, ngươi đi làm một chuyện nhỏ ở trong một thời điểm cực kỳ không đáng chú ý."
"Chuyện nhỏ nào?"
"Để ta nghĩ xem nào... Ừm, vương quốc Kinh Cức... trước khi Laura ra đời... ngươi đi gặp quốc vương của Kinh Cức lúc đó... vào thời điểm râu ria đó, không có quan hệ gì
với ta, coi như để ngươi làm việc thuận lợi hơn."
"Cần làm cái gì?"
"Trước hết là..."
...
Vô số năm trước.
Trong Chín trăm triệu tầng thế giới, vương quốc Kinh Cức.
Vào ngày này, một Dự Ngôn giả thần bí lại mạnh mẽ đi tới thủ đô.
Dự đoán của nàng rất chuẩn xác, thậm chí chưa bao giờ dự đoán sai.
Sau khi các quý tộc của vương quốc Kinh Cức tiếp xúc với nàng, các quý tộc lại phát
hiện, vị Dự Ngôn giả này am hiểu lực lượng của thời gian, tất cả những chuyện của
quá khứ lẫn tương lai đều không thể giấu diếm được con mắt của nàng.
Chuyện này, làm cho nàng nổi tiếng.
Quốc vương muốn gặp mặt nàng, sau khi nói chuyện một buổi thì đã phong cho nàng
chức vị Cung đình Đại pháp sư.
Khoảng ba tuần sau.
Vương quốc Kinh Cức nghênh đón tiểu công chúa giáng sinh.
Vị Cung đình Đại pháp sư kia tự mình cầu phúc cho công chúa điện hạ, cũng tặng cho
công chúa một bảo vật thời không rất quý giá.
Áo choàng thời gian: Lưu Sa Chi Ủng.
Cũng ngay mặt quốc vương, đại pháp sư đã tiên đoán một chuyện rất quan trọng:
"Laura điện hạ sẽ được một chức nghiệp giả cực mạnh tới bảo vệ, người kia sẽ trở
thành bá tước của vương quốc này."
"Khi Laura ban tặng chiếc áo choàng này cho hắn, hắn sẽ bảo vệ Laura tới vĩnh hằng."
Cũng bởi vì Đại pháp sư chưa bao giờ dự đoán sai lầm, quốc vương và vương hậu rất
tin tưởng vào lời tiên đoán này, cho nên đã cất Áo choàng thời gian vào trong bảo khố
bí mật của quốc gia.
Mấy tuần sau đó, Đại pháp sư cũng biến mất, từ đây mất đi tung tích.
Thời gian dần dần trôi qua.
Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng, quá nhiều chuyện đã xảy ra, vương quốc Kinh
Cức cũng đã dần dần quên đi vị Cung đình Đại pháp sư kia.
Thế nhưng người của vương tộc vẫn không thể quên.
Tiên đoán liên quan tới Laura, được truyền tới tai của cô bé mà không sót chữ nào,
cũng yêu cầu cô bé nhớ kỹ không được quên.
Chỉ trong nháy mắt, mấy năm trôi qua.
Cuối cùng...
Cũng tới ngày đó.
Laura dẫn Cố Thanh Sơn và Lâm trở về tập hợp với những người của vương quốc
Kinh Cức.
Nàng sẽ ở nơi này, cử hành nghi thức sắc phong Diệp Phi Ly trở thành bá tước, mà
Ma Long lại âm thầm quan sát cảnh tượng này.
Trong hoàng cung.
Tất cả mọi người đều ở đây, khua chiêng gõ trống chuẩn bị tất cả công việc cho nghi
lễ sắc phong sắp tới.
Cố Thanh Sơn nói: "Diệp Phi Ly, khi nữ vương tuyên bố sắc phong, cậu hãy xuất
hiện... tới lúc đó tôi và Trương Anh Hào sẽ đóng giả thành hộ vệ của cậu."
"Được." Diệp Phi Ly nói.
"Không có vấn đề." Trương Anh Hào cũng nói.
Cố Thanh Sơn lại nói: "Laura, anh và Trương Anh Hào vẫn đang bị truy nã, em có lễ
phục có thể che đi khuôn mặt hay không?"
Laura gật đầu, nói: "Có, em sẽ đưa hai người hai bộ áo giáp Cổ Thụ Bí Động Hộ Vệ
Giả, đó là bộ giáp dành cho hộ vệ và chiến sĩ tham gia nghi lễ, có được mặt nạ đặc
biệt có thể che đậy khuôn mặt."
Cố Thanh Sơn nói: "Lâm, ngươi hãy nấp trỏng bóng tối, phụ trách bảo vệ Laura... nếu như có kẻ địch xuất hiện, ngươi hãy ra tay với kẻ mạnh nhất trong số bọn chúng rồi
giết gã ta đi."
Laura lập tức dựa vào người Lâm, nói với vẻ tội nghiệp: "Tỷ tỷ, tỷ phải giúp ta đó."
Lâm xoa đầu Laura, nói với giọng ấp áp: "Yên tâm, ta xem kẻ nào dám bắt nạt Laura cơ chứ."
Laura nở nụ cười, bỗng nhiên nhớ tới một việc.
Chuyện này được chôn sâu trong ký ức... liên quan tới chính mình, cũng liên quan tới
bá tước...
Lúc cô bé còn rất nhỏ, cha cô bé đã từng nói cho cô bé về một lời tiên đoán...
"Laura điện hạ sẽ có được một chức nghiệp giả mạnh mẽ tới bảo vệ, người kia sẽ trở
thành bá tước của vương quốc này."
"Khi Laura ban tặng chiếc Áo choàng thời gian này cho hắn, hắn sẽ bảo vệ Laura tới vĩnh hằng."
Đúng vậy.
Nghe nói người Đại pháp sư làm ra lời tiên đoán này, từ trước tới giờ chưa bao giờ
tiên đoán sai lần nào.
Trái tim Laura nhảy lên rất kịch liệt.
Thực ra thì người đáng lẽ sẽ trở thành bá tước chính là Cố Thanh Sơn!
Mình cần đưa chiếc áo choàng kia cho anh ấy.
Nghe nói rằng vào thời điểm quan trọng nhất, anh ấy có được chiếc áo choàng này thì
tiên đoán mới có thể ứng nghiệm!
"Để em đi chuẩn bị Áo giáp Cổ Thụ Bí Động Hộ Vệ Giả." Laura nói chuyện với
giọng nói bình thường.
...
Trên đài sắc phong.
Tất cả nghi thức chuẩn bị đều sắp kết thúc.
Diệp Phi Ly sắp ra sân.
Cố Thanh Sơn và Trương Anh Hào đã thay đổi áo giáp Cổ Thụ Bí Động Hộ Vệ Giả,
đeo mặt nạ lên, che phủ mặt mũi của bản thân mình.
"Chúng ta đi thôi, Diệp Phi Ly đi trước, tôi với Trương Anh Hào đi phía sau." Cố
Thanh Sơn nói.
"Được."
"Đi thôi."
Tiếng nhạc vang lên.
Diệp Phi Ly đẩy cửa ra, đi dọc theo hành lang rồi bước thẳng tới hiện trường buổi lễ.
Diệp Phi Ly từng bước một đi lên đài cao, Cố Thanh Sơn và Trương Anh Hào mặc áo
giáp toàn thân cũng theo sát hai bên của cậu ấy.
Đám người bắt đầu vỗ tay reo hò.
Pháo mừng lại nở rộ lần nữa.
Tiếng nhạc vang lớn.
Mọi thứ đều diễn ra như bình thường.
Ngay cả Thần tộc cũng không cắt đứt nghi thức, mà vẫn ở trên bầu trời chờ đợi mọi
thứ kết thúc.
Trong thời điểm cực kỳ quan trọng này...
Laura nhìn về phía Cố Thanh Sơn, cắn môi rồi niệm một câu chú ngữ.
Sau khi nàng niệm xong thì chờ đợi trong lo lắng, muốn nhìn xem sau đó sẽ có
chuyện gì xảy ra hay không.
----------------------------------------