Hai người nói xong, cũng không nhìn Cố Thanh Sơn, mà quay người bỏ đi.
Cố Thanh Sơn chờ hai người rời đi thì đóng cửa lại lần nữa.
“Lần trước còn xin tôi dự tiệc, về sau mới nói đến chuyện đuổi việc tôi, lần này trực tiếp đuổi việc tại chỗ, chẳng lẽ tôi càng lăn lộn thì càng không được sao?”
Hắn thở dài, lẩm bẩm nói.
—— Chuyện như vậy nhất định là Tô phu nhân gây nên.
Nhưng mà cũng không có gì.
Việc cấp bách là biết rõ tận thế phủ xuống kia đến cùng là cái gì.
Hắn đang nghĩ ngợi, đã thấy máy truyền tin lấp lóe lần nữa.
Không đợi hắn kết nối thông tin, một giọng nữ trang trọng nghiêm túc đã vang lên.
Giọng nữ này lấy ngữ điệu đặc biệt trầm bỗng du dương nói ra từng chữ từng chữ
một, nghe vào có một cảm giác đặc biệt vận luật.
“Công dân Liên Bang Cố Thanh Sơn, tôi là Nữ Thần Công Chính.”
“Hoan nghênh ngài đã trở về.”
Màn hình bên trong căn phòng phát sáng lên.
Chỉ thấy từng hàng văn tự xuất hiện trong màn ảnh:
“Kiểm tra được thực lực của Cố Thanh Sơn đã trở về trình độ ban sơ, mở ra biện pháp
bảo hộ.”
“Tăng lên quyền hạn cá nhân của Cố Thanh Sơn thành: Lãnh tụ Liên Bang.”
“Lần tăng lên này sẽ thông báo cho Tổng thống liên bang.”
“Bắt đầu chế tạo chiến giáp cơ động Thân Vệ Quân, để bảo vệ Cố Thanh Sơn các hạ
an toàn.”
Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói: “Cô là —— Cố Tô An?”
“Là tôi, các hạ.”
“Sao cô lại tới đây?”
“Tôi nhờ Phi Ảnh bọn họ mang tôi trở về, các hạ, hiện tại chúng ta đừng vội ôn
chuyện, ngài đang đứng trong tình trạng nguy hiểm.”
Trong màn ảnh nhanh chóng thể hiện ra mấy tấm hình.
Chỉ thấy một vài chức nghiệp giả lặng lẽ xuất hiện bên ngoài bộ nghiên cứu cơ giáp,
phảng phất như đang chờ đợi cái gì.
Thân phận từng chức nghiệp giả đã bị đánh dấu ra, cho thấy kinh nghiệm, thực lực
cùng đặc điểm của bọn họ.
Những người này đều là cao thủ ít ỏi bên trong Liên Bang.
Lấy tu vi Luyện Khí kỳ của Cố Thanh Sơn, thật sự không phải là đối thủ của họ.
Nếu như không có Nữ Thần Công Chính, hắn cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp tạm thời
tránh né hiểm nguy, chờ sau khi tu luyện cấp bậc lên cao, tiếp đó mới tính toán đến
chuyện đối kháng ngay chính diện.
Nhưng mà hiện tại...
“Ngài giết thiếu gia Nhiếp gia, tin tức đã truyền khắp Cửu phủ, hiện giờ một sát cục
nhằm vào ngài đã chuẩn bị sẵn sàng.” Cố Thư An nói.
Cố Thanh Sơn chợt nhớ tới một chuyện, hắn hỏi: “Quyền hạn Cửu phủ vẫn là cao nhất đúng không?”
“Các hạ yên tâm, tôi đã hoàn thành sửa đổi —— chỉ cần một chút thay đổi nho nhỏ.”
Cố Tô An nói.
Bành!
Cửa phòng mở ra.
Một người máy hình người đứng ở ngoài cửa.
“Các hạ, tôi đã tiếp quản tất cả chiến giáp cơ động, ngài có thể nghênh ngang đi ra
ngoài từ cửa chính của nhà họ Tô.” Cố Tô An nói.
Cố Thanh Sơn đang muốn cất bước, bỗng nhiên dừng lại, suy tư rồi nói: “Đừng như
vậy, cô lập tức hủy bỏ khống chế, sau đó tìm cho tôi một con đường nhỏ để đi ra, tôi
không muốn gây kinh động đến bất cứ kẻ nào.”
“Các hạ, với cục diện bây giờ, chúng ta không cần e ngại bất cứ kẻ nào.” Cố Tô An
nói.
“Không phải e ngại —— mà là chúng ta nhất định phải che giấu chính mình, bởi vì
chỉ có như vậy, kẻ thù mới không biết bọn chúng đang chiến đấu với ai, chúng ta cũng
có càng nhiều chỗ trống hơn nữa.” Cố Thanh Sơn nói.
“Các hạ, tất cả các máy móc của toàn bộ thế giới nguyên sơ đều đã bị tôi khống chế,
hiện tại lấy tình huống này đối mặt Cửu phủ, vẫn đáng để cẩn thận như vậy sao?” Cố
Tô An hỏi.
“Đây là phẩm chất nghề nghiệp, không liên quan đến đối thủ.” Cố Thanh Sơn nói.
Trong màn ảnh, tất cả các hình ảnh đã biến mất, ngược lại cho thấy một con đường
nhỏ rời đi.
Trong máy bộ đàm truyền đến tiếng nói của Nữ Thần Công Chính:
“Các hạ, tôi sẽ đảm bảo trong vòng ba phút sau đó con đường này không có người nào
phòng thủ, xin hãy lập tức hành động!”
“Được!”
Cố Thanh Sơn đi ra cửa phòng, cứ đi mãi về phía trước dọc theo con đường đó, sau đó hắn lên thang máy, xuyên qua gian phòng mã hóa này đến gian phòng mã hóa khác,
cuối cùng đi xuyên qua mấy hành lang, xuống cầu lầu lần nữa, lại lên mấy tầng lầu,
sau đó đẩy ra cánh cửa nhỏ trước mặt.
—— bên ngoài là một con đường nhỏ dẫn đến ký túc xá công nhân.
Cố Thanh Sơn đi đến điểm cuối đường nhỏ, nhẹ nhàng nhảy lên, nhảy qua khỏi tường
vây.
Bốn phía không có một bóng người.
Sau đó ——
Một người bỗng nhiên xuất hiện.
“Đây chính là không ai phát giác cô nói đó sao?” Cố Thanh Sơn thấp giọng mà hỏi.
“Các hạ, cô ta là đột nhiên xuất hiện.” Nữ Thần Công Chính nói.
Cố Thanh Sơn nhìn về phía người con gái đối diện, trên mặt hiện lên nụ cười, nói ra:
“Tôi rất thích ca khúc của cô, có thể cho tôi xin chữ ký hay không?”
“Tôi chỉ tới nhìn anh một chút, không cần quá để ý.” Cô ta nói.
Cố Thanh Sơn buông tay nói: “Ta có cái gì mà nhìn hay sao?”
“Không cần nói thêm lời thừa thãi, nếu như anh có thể đối phó trận tận thế này... Tôi sẽ lại tới tìm anh.” Người con gái kia nhìn kỹ hắn một chút, sau đó chầm chậm lui lại, biến mất vào trong hư không lần nữa.
Ở chỗ đó chỉ còn lại mình Cố Thanh Sơn.
“Thật kho ngờ người này lại có vấn đề.” Cố Thanh Sơn suy tư nói.
“Các hạ, chúng ta đi mau, ngài cần thu hoạch sức mạnh để ứng phó cục diện trước
mắt.” Cố Tô An thúc giục.
“Đi.”
...
Cứ điểm tinh không thần điện.
Cố Thanh Sơn đứng trước một máng nuôi cấy phát ra tia sáng, hỏi: “Đây chính là thủ
đoạn tiến hóa lúc trước của Tô Tuyết Nhi sao?”
Tiếng nói của Nữ Thần Công Chính vang lên: “Cũng không phải như thế, phương
thức kia của cô ấy càng thích hợp cho nữ tính, mà thứ nằm trước mặt ngài chính là
con đường lui mà Nhân Tộc đã chuẩn bị trong vô số năm.”
“Các hạ, Nhân Tộc biết phía sau Lục Đạo Luân Hồi có một thứ không biết là gì đang
nhìn trộm, bởi vậy chưa bao giờ tin tưởng những chủng tộc khác.”
“Tôi hoàn toàn có thể lý giải.”
“Nhân Gian giới trải qua trăm ngàn đời đến nay, toàn lực tạo ra một con đường hoàn
toàn mới, thẳng đến khi Nhân Gian Thánh thức tỉnh, nó mới hiển lộ ra khuôn mặt
chân chính.”
Cố Thanh Sơn nói: “Nhân Tộc vẫn luôn đang hoàn thiện con đường này... Chẳng lẽ là
thứ giấu sâu bên trong nhân gian mộ?”
Công Chính Nữ Thần nói: “Đúng vậy, nó đã trở thành một bộ phận của tôi.”
----------------------------------------
CHƯƠNG 2934: TRONG BÓNG TỐI
Cố Thanh Sơn rơi vào hồi ức, lên tiếng: “Mà ngay cả chuyện Lục Đạo Tranh Hùng,
Nhân Gian giới cũng chỉ là thiết lặp một nhân gian mộ, mục đích cuối cùng cũng
không phải là chọn ra thánh nhân, mà là để cho cô thức tỉnh.”
“Đúng vậy, cho dù sau khi tôi thức tỉnh, nếu như tìm thấy người có thể tin cậy, như
vậy tôi sẽ trở thành binh khí của người kia, mà người kia mới là Nhân Gian Thánh
chân chính —— chuyện này ngoại trừ ngài ra, mãi mãi sẽ không có người nào biết
được.” Công Chính Nữ Thần nói.
“Cố Tô An...”
“Tình thế trước mắt khó lường, ta đến từ tương lai, chính là muốn hóa thành binh khí
cuối cùng của Nhân Gian Đạo, cùng ngài kề vai chiến đấu.”
Trong máng nuôi cấy, tầng tầng lớp lớp hào quang hoa mỹ lao lên không trung, hóa
thành ánh sáng đỏ lưu động bay tới sau lưng Cố Thanh Sơn.
Tầng tầng lớp lớp hào mang ngưng tụ thành bộ dáng của Cố Tô An.
Cô trôi nổi phía sau Cố Thanh Sơn, hai tay nhẹ nhàng đặt lên trên vai hắn, ôm lấy hắn mà nói: “Công dân Liên Bang Cố Thanh Sơn, tôi sắp chọn lựa ngài thành người sở
hữu binh khí tối cao của nhân gian, ngài có tiếp nhận phải không?”
“Có, để chúng ta kề vai chiến đấu một lần nữa.” Cố Thanh Sơn nói.
Cố Tô An nhẹ nhàng cười lên một tiếng, cả người hóa thành lưu quang bảy màu, vòng
quanh quanh Cố Thanh Sơn mấy vòng, cuối cùng ngưng tụ thành một mảnh phim
nhựa trong suốt nho nhỏ, bay vào trong mắt trái của Cố Thanh Sơn.
Ánh hào quang dần dần tan biến.
Trước mắt Cố Thanh Sơn xuất hiện dòng số liệu cứ như một thác nước.
Một phút đồng hồ sau.
Tất cả số liệu đã biến mất.
Tiếng nói của Cố Tô An vang lên:
“Ngài đã gia trì Cố Tô An, hiện giờ xin hãy lập tức dùng bữa, lấy thân thể hoàn thành mà tiến hành tiến hóa bước đầu.”
Máy móc tầng tầng lớp lớp dưới chân mở ra, những món đồ ăn năng lượng cao đầy
bàn đã xuất hiện trước mặt Cố Thanh Sơn.
“Dùng phương pháp ăn sao?” Cố Thanh Sơn nghi ngờ hỏi lại.
“Lúc vừa mới bắt đầu, chúng ta không thể quá nhanh, tất nhiên ăn là phương pháp an
toàn nhất.” Cố Tô An nói.
Cô cũng không phát ra âm thanh, nhưng Cố Thanh Sơn lại trực tiếp hiểu được ý của
cô.
Loại phương thức giao lưu này cực kỳ nhanh chóng, gần như trong nháy mắt đã hoàn
thành trao đổi tin tức trên phương diện ý thức.
“Tôi cứ cảm thấy tiến hóa là chỉ phương diện chiến đấu... Thì ra phải bắt đầu từ ăn
trước.” Cố Thanh Sơn nói.
Hắn ngồi xuống, chuẩn bị bắt đầu ăn cái gì đó.
Chỉ thấy một bình rượu mạnh ướp lạnh bay lên từ bên trong thùng băng, tự động mở
nắp ra, rơi vào trước mặt Cố Thanh Sơn.
“Tiến hóa là trên mọi phương diện đấy Cố Thanh Sơn các hạ, từ hôm nay trở đi, ngài
sẽ đại diện cho Nhân Tộc đi đến một con đường hoàn toàn khác biệt, sẽ không tiếp tục
bị bó buộc trong Lục Đạo Luân Hồi, thậm chí là thời đại hồng hoang.”
Cố Thanh Sơn chỉ vào bình rượu mạnh ướp lạnh, hỏi:
“Rượu mạnh cũng có thể có trợ giúp tiến hóa sao?”
“Không, là trợ giúp hôm nay ngài có một ngày tốt lành mà thôi.” Cố Tô An nói.
“Vậy cái này thì sao?”
Cố Thanh Sơn chỉ vào tập tranh trên bàn, hỏi.
Chỉ thấy trên tập tranh đều là một vài nữ tính cực kỳ yêu dã mà mỹ lệ, xem xét thì
cũng không phải là kẻ tồn tại trong thế giới nguyên sơ, mà là các chủng tộc đến từ
Chư Thiên Vạn Giới.
Các nàng rất đẹp, cũng thật quyến rũ.
“Tôi đã liệt kê ra những chuyện mà ngài từng trải qua kia, phát hiện ngài cần một chút vỡ lòng, thưa các hạ.” Cố Tô An nói.
Cố Thanh Sơn quả quyết từ chối: “Ta thấy không cần, ta có Diệp Phi Ly ——”
“Hắn chưa từng theo đuổi con gái, từ trước tới bây giờ cũng không biết yêu đương là
gì, các hạ.” Cố Thư An nói.
Cố Thanh Sơn lập tức giật mình.
“Xin bắt đầu ăn cơm đi, tôi đang thu thập tin tức của thế giới nguyên sơ cho ngài, sau khi ngài ăn xong thì tiến hành báo cáo.” Cố Tô An nói.
Cố Thanh Sơn lập tức không nói nữa, há to mồm ăn cơm.
Không bao lâu, bên trên giao diện Chiến Thần hỗn độn toát ra từng hàng chữ nhỏ đom
đóm:
[Thân thể của ngươi đang tích lũy năng lượng.]
[Gien của ngươi đang hoàn thành điều chỉnh bước đầu, đang chuẩn bị cho bước tiến
hóa kế tiếp.]
[Bởi vì bản giao diện Chiến Thần càng thiên về truyền tống sức mạnh tận thế chân
thực cho ngài với thân phận tận thế, từ giờ trở đi, ngài có thể xem binh khí cuối cùng của nhân gian là đồng bạn phụ trợ chiến đấu chủ yếu hơn.]
Cố Thanh Sơn nhìn quét qua một mạch, rót rượu vào trong miệng, lên tiếng: “Hỏi
thăm Kê gia, vì sao thời không của ta đã xảy ra nhiều biến hóa như vậy.”
Giao diện Chiến Thần yên lặng một hồi, toát ra từng hàng chữ nhỏ đom đóm lần nữa:
[Đã truyền đạt, đạt được phản hồi như sau:]
[Toàn bộ dòng sông Thời Gian đã sinh ra biến hóa không thể nào đoán trước, loại biến
hóa này có vẻ đến từ sóng dao động vô hình bên trong mảnh đất Hỗn Độn.]
[Không chỉ là ngài, mỗi một thời đại đều lâm vào từng hồi rung chuyển.]
[Xin hãy cảm kết tất cả mọi chuyện trong vòng khép không đến mức sụp đổ.]
[Thời gian khép vòng tựa như một cái neo thời không cố định vững vàng ngài vào
thời khắc trước mắt, ngài cứu vớt nó, nó cũng cứu vớt ngài.]
Cố Thanh Sơn nhịn không được mà nói: “Ta nên làm thế nào?”
[Quan trọng nhất chính là, vị trí thời đại của ngài không thể bị tận thế hủy diệt.] Giao diện Chiến Thần nói.
“... Đã hiểu.” Cố Thanh Sơn nói.
Hắn vừa dùng suy nghĩ giao lưu với giao diện, vừa gió cuốn mây tan, rất nhanh đã ăn
hết sạch thức ăn trên bàn.
“Ngài có thể tiến hành một lần tiến hóa cơ bản rồi, xin hãy lựa chọn phương hướng.”
Cố Tô An nói.
Trong ý thức của Cố Thanh Sơn, vô số phương hướng, phương pháp, sách lược, kỹ
năng, thần thông, trang bị cùng binh khí tiến hóa, thậm chí là một vài chủng tộc chưa bao giờ nghe đến đều dung nhập trong trí nhớ của hắn trong nháy mắt, đã trở thành tri thức tự nhiên mà hắn nắm giữ.
Cố Thanh Sơn suy nghĩ một lát, sau đó nói: “Cường hóa thân thể, để thân thể có thể
tiếp nhận nhiều lần trùng kích mang đến do đột phá tu hành.”
“Đã hiểu!” Cố Tô An nói.
----------------------------------------