Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2957: CHƯƠNG 2957: “... CHỈ ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY?”

Bách Hoa cung.

Bóng dáng của người chèo thuyền và Cố Thanh Sơn lập tức xuất hiện.

Cố Thanh Sơn quan sát cảnh tượng quen thuộc bốn phía, hơi cảm thán một chút.

Trên tuyến thời gian này lúc trước, mình chưa hề đến khu vực Bách Hoa Tông.

—— Kiếp trước mình gia nhập “Chư Giới Tận Thế Online. Danh sách Ma Vương” trễ

hơn so với người khác thật lâu, sau đó mới đến thế giới tu hành.

Điểm xuất phát quá thấp, ngay cả kiếm quyết trụ cột nhất cũng khó mà lấy tới, đẳng

cấp tu hành cũng thấp, căn bản không có cơ hội tới Bách Hoa Tông lấy bảng.

Hắn bỗng nhiên yên tĩnh lại.

—— Danh sách Ma Vương!

Trên tuyến thời gian hiện tại này, danh sách Ma Vương sẽ giáng lâm vào lúc nào?

Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy sau tấm bình phong lục ngọc to lớn ở phía trước, một người

con gái ăn mặc cung trang bước ra.

Cung nữ ôm một bức tranh thật dài đi tới, thi lễ một cái với người chèo thuyền.

“Đây là người muốn lấy kiếm bảng hôm nay sao?” Cung nữ hỏi.

“Đúng vậy.” Người chèo thuyền nói.

“Hôm nay chỉ có một?” Cung nữ tiếp tục hỏi.

“Những người kia kiếm ý bất chính, cho vào cung cũng không làm được cái gì, sẽ chỉ

làm dơ bẩn linh khí nơi này.” Người chèo thuyền nói.

“Được rồi, người thì ta đã mang đến, các ngươi nhìn xem xử lý đi.” Người chèo

thuyền nói xong thì trực tiếp biến mất không thấy đâu nữa.

Cung nữ kia cứ như quá quen thuộc với một màn này, quay qua nói với Cố Thanh

Sơn: “Ngươi là người đến lấy kiếm bảng hay sao?”

“Đúng vậy.” Cố Thanh Sơn lấy lại tinh thần, hành lễ mà nói.

Cung nữ đốt lên một nén hương, đưa bức tranh trong tay cho Cố Thanh Sơn: “Ngươi

lại đi vào, nếu có thể qua ải được trong thời gian một nén hương thì có tư cách lấy

được kiếm bảng.”

Cố Thanh Sơn yên lặng tiếp nhận bức tranh, rót linh lực vào trong đó.

Đùng.

Bức tranh rơi xuống đất, mà Cố Thanh Sơn đã không thấy tung tích đâu nữa.

Cung nữ nhặt bức tranh lên, đặt lên một cái bàn gỗ tử đàn, trong miệng nhẹ giọng lẩm

bẩm: “Ta ngược lại muốn xem xem, Kiếm chủ mà Địa Kiếm tự mình chọn đến cùng

có gì không tầm thường.”

Trong bức tranh.

Cố Thanh Sơn đứng đối diện với một tên thư sinh.

Thư sinh nhã nhặn, vô cùng có lễ phép mà vái chào Cố Thanh Sơn, nói: “Bộ kiếm

pháp này của ta chính là gia tộc truyền thừa, tu sĩ bình thường muốn chống cự cũng

chống không được, nhưng ta cảm thấy vẫn còn có chút khuyết điểm, ngươi lại nhìn

xem, hỗ trợ tìm thử vấn đề trong đó.”

Trong lòng Cố Thanh Sơn khẽ buông lỏng, tiện tay lấy Địa Kiếm ra.

“Thế nào? Những chuyện xảy ra trên con đường đi tới này có giống với trước kia

ngươi từng trải qua không?” Địa Kiếm lặng yên hỏi.

"Rất nhiều điểm trước đó đều đã thay đổi, ngược lại là ở chỗ này, ta vẫn gặp được thư

sinh này." Cố Thanh Sơn đáp lại.

“Như vậy à, ngươi có nên ẩn giấu thực lực hay không? Dù sao ngươi có trình độ quá cao về mặt kiếm đạo, nếu lỡ làm quá mức, khiến cho chuyện này thay đổi quá nhiều,

có thể lại phát triển ra vấn đề mới hay không.” Địa Kiếm hỏi.

“Ngươi đang lo lắng cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi lại.

“Lo lắng ngươi không cách nào bái nhập Bách Hoa Tông —— ngươi có nhớ không,

muốn đi tìm Thiên Kiếm, chỉ có Linh Nhi mới có truyền tống trận Hoang Vân Thiên

Cung.” Địa Kiếm nói.

“... Cũng đúng, nhất định phải vào Bách Hoa cung.” Cố Thanh Sơn đồng ý.

Hắn ngẫm nghĩ một giây.

—— Phải ẩn giấu thực lực, khiến cho tất cả mọi chuyện lặp lại một lần nữa theo quỹ

đạo ban đầu sao?

Không...

Tình huống bây giờ đã khác biệt.

Tay mình đang nắm Địa Kiếm, còn bị gán cho cái danh hiệu “Đồng tử tam thế” kia,

đã triệt để khác biệt với mặt một cái đầu khác dây thời gian.

Bất cứ lúc nào, ánh mắt của Tạ Đạo Linh cũng là cao nhất trên thế gian.

Nếu như còn lặng lẽ giữ lề thói cũ, dẫn đến không được sư tôn coi trọng, cho nên

không cách nào gia nhập Bách Hoa Tông ——

Vậy chẳng phải khiến cho người ta cười đến rụng răng?

Cố Thanh Sơn đưa ra quyết định trong lòng, ôm quyền đáp lễ nói: “Mời.”

“Yên tâm, ta sẽ áp súc linh lực đến Luyện Khí bảy tầng, thuận tiện cho ngươi ra tay.”

Thư sinh nói.

“Đa tạ.” Cố Thanh Sơn nói.

Thư sinh cười cười, lấy ra một thanh kiếm.

Hắn rút trường kiếm ra, khí chất cả người lập tức thay đổi.

Tiếng gào thét điên cuồng truyền ra từ trong miệng thư sinh.

“Giết giết giết giết giết! Thiên địa vạn vật, không gì không thể giết!”

Trường Kiếm bỗng nhiên động, bóng dáng của thư sinh như bao phủ trong kiếm khí

cuồn cuộn,hắn ta nhào về phía Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn nắm Địa Kiếm, nhẹ nhàng kéo một cái hướng về phía trước.

C-O-O-O-N-G!

Thư sinh rút lui mấy bước, ngạc nhiên nhìn xuống tay của mình.

—— Kiếm của hắn ta bị đánh bay.

Cố Thanh Sơn nói: “Quá loạn.”

“Cái gì quá loạn?” Thư sinh hỏi.

“Chiêu kiếm của ngươi quá loạn, tốt nhất là luyện lại kiếm quyết cơ bản một lần nữa,

không cần nghĩ ngợi lung tung.” Cố Thanh Sơn nói.

Thư sinh ngơ ngẩn.

Cố Thanh Sơn mang nét mặt thản nhiên mànói: “Kiếm thuật, quan trọng nhất là có thể

phá tan phòng ngự của đối phương, một kích giết địch, mà không phải ‘Thiên địa vạn

vật, không gì không thể giết’ cái gì cả —— vậy cũng là vô nghĩa.”

Thư sinh nhặt Trường Kiếm lên, không phục nói: “Ta muốn thử lại một lần nữa.”

“Tới.” Cố Thanh Sơn nói.

Thư sinh giương thẳng thân hình, người và kiếm trong nháy mắt đã hóa thành kiếm

ảnh hỗn loạn mơ hồ, căn bản không có cách thấy rõ mảy may.

Cố Thanh Sơn lắc đầu, cầm kiếm đâm ra một cái.

C-O-O-O-N-G!

Một thanh kiếm bay ra ngoài.

Thư sinh đứng tại chỗ, hơi có chút hoang mang.

“Kiếm của ngươi tựa như suy nghĩ của ngươi, quá nhiều quá tạp, kỳ thật chỉ cần một

suy nghĩ nằm trong đầu là đủ rồi.” Cố Thanh Sơn nói.

“Cái gì?”

“Giết địch.”

“... Chỉ đơn giản như vậy?”

Cố Thanh Sơn không nói lời nào, ra hiệu hắn ta cúi đầu.

Thư sinh chậm rãi cúi đầu, đã thấy ở vị trí ngực của bản thân có thêm một vết kiếm.

“Thì ra là thế, chung quy là do ta truy cầu phức tạp và nhanh chóng, xem ra là đi lầm đường.”

Thân hình hắn ta dần dần mờ nhạt đi, biến mất không thấy đâu nữa.

Bên ngoài bức tranh, cung nữ kia nhịn không được khẽ gật đầu.

“Tâm tính duy thuần, kiếm ý rất đơn giản, hiện tại ta cũng có chút tin tưởng, hắn là

đồng tử tam thế rồi...”

----------------------------------------

CHƯƠNG 2958: LẠI GẶP

Nàng xem về phía nén hương, mới bị đốt đi một chút mà thôi.

Trong bức họa, thư sinh gật gật đầu, bóng dáng dần dần nhạt đi.

Cố Thanh Sơn đợi mấy giây.

Lại một tên tu sĩ xuất hiện ở trước mắt Cố Thanh Sơn.

Đây là một hòa thượng.

Tay hắn ta cầm một thanh Trường Kiếm, trong mắt lộ ra tia mê mang.

“Vấn đề của ta, là hỏi kiếm tâm.” Hòa thượng ngơ ngác nhìn vào Trường Kiếm trong

tay, nói ra.

“Hỏi.” Cố Thanh Sơn nói.

“Lấy kiếm chém giết chúng sinh, chúng sinh tuy vào luân hồi, lại không cách nào tiêu

trừ ý nghĩ xằng bậy và chấp niệm, ngược lại là nguyên nhân của nhân quả tương lai.”

“Nếu như vậy, hà tất không giết chúng sinh, hà tất không sử dụng kiếm?”

“Xin hỏi thí chủ, người sử dụng kiếm đến cùng phải tự xử trí như thế nào?” Hòa

thượng hỏi.

Lại là câu hỏi này!

Cố Thanh Sơn lộ ra ý cười.

Vấn đề này, nếu bị kéo đi vào trong vòng lẫn quẩn đó thì sẽ bị phá hủy đạo tâm.

Hai người hòa hòa khí khí đứng đấy luận đạo, kỳ thật càng thêm hung hiểm so với

chém chém giết giết bên trong đám yêu ma.

Nếu là bị hỏi dao động, đạo tâm cũng sẽ theo đó mà vỡ vụn.

Người tu đạo mà ngay cả đạo tâm cũng bị phá, con đường tu hành sẽ trì trệ lại, cuối

cùng khó mà tiến thêm.

Hòa thượng dừng một chút, trên mặt mang theo một tia vui mừng, hắn ta nói: “Mấy

chục năm qua, ta góp nhặt kiếm ý của thiên hạ, cuối cùng đạt được hai đáp án.”

“Mời nói.” Cố Thanh Sơn đơn giản mà đáp.

Hòa thượng khoát tay chận lại: “Đây đều là cách nói mà các kiếm tu tôn sùng gần vạn

năm qua, cách nói thứ nhất chính là, mặc kệ hắn như thế nào, từ một kiếm chém ra

của ta, thẳng đến khi chém ra một mảnh thiên địa, giáo hóa vạn vật sinh linh một lần

nữa, đều nghe ý ta.”

“Cách nói thứ hai chính là, tu hành như đi ngược dòng nước, kiếm thuật cũng như thế,

nếu ai ngăn cản kiếm đạo của ta, chính là kẻ thù sinh tử của ta, cho dù là lão thiên, cũng chém cho ngươi xem.”

Hòa thượng thi lễ, nói: “Hai cách nói như thế, chính là chân ý của kiếm tu, thí chủ

cảm thấy như thế nào? Xin cách nói của thí chủ.”

Cố Thanh Sơn cười cười, nói ra: “Đầu tiên, cách nói gần vạn năm qua mọi người tôn

sùng, cũng chỉ là cách nói mà thôi; Tiếp theo, cái gọi là chân ý kiếm tu——”

Hắn thản nhiên đi đến hướng hòa thượng.

“Chuôi kiếm trên tay của ta chính là bội kiếm của thánh nhân, chạm vào thì chết, hòa

thượng cẩn thận đấy.”

Trường Kiếm ra, kiếm khí thành tơ, trong nháy mắt đã quấn lên người của hòa thượng

kia.

Hòa thượng biến sắc, quát lên: “Ta đang luận đạo với ngươi, vì sao ngươi lại ra tay?”

Hắn vừa ngăn cản mấy lần, chỉ thấy tất cả kiếm khí bỗng nhiên ngưng tụ thành một

ánh trăng.

—— Đây là bí kiếm!

Tay chân hòa thượng đại loạn, không thể không toàn lực ngăn cản.

Chỉ một thoáng, ánh trăng như khói nhẹ như sương mù, mặc cho hòa thượng xuất

kiếm như gió cũng không cách nào ngăn cản mảy may.

Hòa thượng đột nhiên cứng đờ.

Chẳng biết lúc nào, chuôi kiếm này đã gác lên trên cổ hắn ta.

Cố Thanh Sơn nhìn vào hắn, hỏi: “Hòa thượng, hiện tại kiếm của ta chỉ cần nhẹ nhàng

khẽ động, là có thể cắt đứt cái đầu của ngươi, về phần cách nói của ngươi, có ích lợi gì trước kiếm của ta kia chứ?”

Hòa thượng mang sắc mặt phức tạp, mở miệng nói: “Nhưng đạo lý không đúng.”

“Đạo lý cứ để các ngươi nói với nhau đi, ta chỉ phụ trách giết các ngươi —— các

ngươi chết thì cũng đã chết rồi, chắc hẳn về sau sẽ không lại tới tìm ta phân rõ phải trái.” Cố Thanh Sơn nói.

“Đạo lý không rõ ràng, cho dù thí chủ giết ta, cuối cùng vẫn nói không rõ được như

thế nào là kiếm tâm.” Hòa thượng nói.

“Ta sớm đã nói cho ngươi biết.” Cố Thanh Sơn nói.

“Cái gì?”

“Kiếm chính là đạo lý.”

Hòa thượng ngơ ngẩn, lại nói: “Vậy thì thiên hạ muôn dân ——”

“Ngươi giết muôn dân là chuyện của ngươi, không nên trách kiếm của ngươi.”

“Vậy thì giáo hóa vạn vật chúng sinh ——”

“Ngươi chỉ là một người dùng kiếm, có thể dạy người ta sinh con hay dạy được người

ta cưới vợ? Từ trước đến này ta chưa từng có loại tự tin mù quáng này.”

“Vậy thì người ngăn kiếm đạo của ta ——”

“Ngươi muốn giết ai thì giết, đừng tìm cái gì mà kiếm tâm để làm cái cớ, dối trá.”

Hòa thượng tạm thời nói không ra lời.

Bên ngoài bức tranh, cung nữ bỗng nhiên nhếch lên khóe miệng.

“Đồng tử mà Địa Kiếm chọn trúng này thật sự có mấy phần khí độ không tầm thường,

xem ra đúng là hạt giống kiếm tu.”

Nàng đưa tay lấy ra một tấm Truyền Tấn Phù sương mù mịt mờ.

“Câu mắng ‘Dối trá’ này vô cùng tốt, lão lừa trọc ngươi dùng lý lời chặn họng ta, hiện tại ta chặn họng lại, nhìn ngươi trả lời như thế nào.”

Cung nữ nói xong thì thúc giục linh lực trên tay, Truyện Tấn Phù lập tức hóa thành

ánh lửa, bay về hướng chân trời.

Sóng mắt cung nữ lưu chuyển, tự nhủ: “Hình như tiểu tử này là lao ra từ bên trong lũ

yêu ma, nhưng cụ thể là xảy ra chuyện gì, còn phải chờ hắn thành công lấy được bảng

rồi lại nhìn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!