Cung nữ không còn lời gì để nói, lại nhớ tới việc Địa kiếm nhận chủ thì mới thoải mái lại.
"Ngươi cứ tới đi, yên tâm, Thánh Nhân sẽ không trách tội." Nàng nói với Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn chắp tay về phía tượng thần, nói: "Mời ban kiếm."
Bức tượng thần linh hơi nhúc nhích, buông tay ra, quát: "Đón kiếm!"
Thanh kiếm xẹt qua hư không, nhẹ nhàng rơi vào trong tay Cố Thanh Sơn.
Ngay sau đó...
Thần linh than nhẹ, nói: "Kiếm tu chúng ta, đợi ở nơi này vô số năm tháng, chỉ vì công bố chuyện này, các ngươi phải cẩn thận, cẩn thận lại càng cẩn thận, bước sai một bước chính là vực sâu vạn trượng, tuyệt đối không còn con đường rút lui nào nữa cả!"
Rầm...
Bức tượng biến thành vô số điểm sáng, biến mất không thấy gì nữa.
Cung nữ híp mắt lại nhìn cảnh tượng này, nói nhỏ:
"Lại là Linh... Thế nhưng lại mạnh hơn nhiều những vị Linh khi trước, đã trở lại thế
giới Tướng Vị..."
Cố Thanh Sơn không nhịn được mà nói: "Xin hỏi các hạ, thế giới Tướng Vị là sao vậy?"
Cung nữ liếc hắn, lắc đầu rồi nói: "Đợi ngươi tu luyện tới Kim Đan cảnh, mới đủ điều kiện tiếp xúc với pháp thuật của phương diện này, hiện tại ngươi chỉ cần biết nó là
một loại thế giới đặc biệt là được rồi."
Cố Thanh Sơn cảm thấy khiếp sợ.
Kim Đan cảnh!
Điều này hoàn toàn không đúng, vào thời đại này, thế giới Tu Hành chưa bao giờ tiếp
xúc tới bất kỳ thế giới Tướng Vị nào cả.
Đẳng cấp cao nhất trong thế giới này đó là Phong Thánh cảnh.
Phía trên Phong Thánh vẫn còn có Thần Chiếu, Thiên Kiếp, Thái Hư, Huyền Linh,
Loạn Tinh, Quy Nguyên, Minh Thần, Kiến Không, Cửu Thập Du Tầm, Bát Bách
Không Luân, Tam Thiên Thế Giới, Tứ Trụ Thánh Cảnh, Dạ Ma Thiên, Tự Tại Thiên
Vương, Tu Di Sơn Chủ, sau đó mới là Khó Lường Cảnh.
Tới tận khi đạt được Khó Lường cảnh, mình mới hiểu được khái niệm về thế giới.
Tại sao Tạ Đạo Linh lại nói rằng tới Kim Đan đã có thể tiếp xúc với thế giới Tướng
Vị rồi?
Lúc này, tại sao nàng lại có thể nói thẳng ra chuyện về thế giới Tướng Vị cơ chứ?
Nơi nào xảy ra vấn đề vậy?
Cố Thanh Sơn kiềm chế cảm xúc chập trùng mãnh liệt của mình, hơi cúi đầu xuống,
nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay.
Hai hàng chữ nhỏ liên tục xuất hiện"
"Ngài nhận được Linh kỹ đặc biệt: Vạn Kiếm Trấn Ma Tác."
"Linh kỹ này đã liên kết với linh hồn của ngài, trừ ngài ra, không ai có thể sử dụng nó nữa cả."
"Muốn kích hoạt nó, ngài chỉ cần nghĩ tới là được."
"Thuyết minh: Đây là Linh kỹ mà tất cả kiếm tu Linh giới đã dùng toàn lực thả ra, tại kiếp trước rất xa xưa, bọn họ đi tới cạnh ngài, nguyện cùng ngài sóng vai chiến đấu."
"Hiện tại, bọn họ thông qua cách này, tới hoàn thành chuyện đó."
Cảm xúc Cố Thanh Sơn thay đổi chập trùng, vuốt nhẹ trường kiếm.
Thanh kiếm này, là một loại linh kỹ.
Sức mạnh của Linh kỹ, hầu như có thể vượt qua cảnh giới, là hóa thân lực lượng của
toàn bộ hệ thống thế giới đó.
Ví dụ như Linh kỹ loại khống chế - Ca Vũ Biểu Diễn Giả.
Hoặc là Linh kỹ loại triệu hồi - Vạn Giới Phủ Thị Giả (Kẻ nhìn xuống vạn giới).
Còn có Linh kỹ loại tấn công - Giới Linh Hàng.
Mà Vạn Kiếm Trấn Ma Tác này, lại là Linh kỹ loại phong ấn.
Những Linh kỹ này, có uy lực vô tận.
Cố Thanh Sơn nắm chặt kiếm, quát: "Mở!"
Trên kiếm tản ra vô số phù văn, hóa thành từng chiếc dây sắt, sau đó bay về phía bức
tranh phía sau đài thờ phụng.
Keng keng keng keng keng!
Dây sắt đâm vào trong bức tường, có vẻ như trói được thứ gì đó.
Sắc mặt cả Cung nữ lẫn Cố Thanh Sơn đều hơi đổi.
Phía sau bức tranh có thứ gì đó!
Cố Thanh Sơn nắm chặt thanh kiếm, kéo mạnh về sau một cái...
Ầm ầm!
Cả bức tường đều đổ nát.
Một cái lồng giam hoàn toàn do kiếm khí tạo thành xuất hiện trước mặt hai người.
Bên trong lồng giam là một bộ thi thể khô quắt đang co ro.
Từng thanh kiếm xuyên qua thi thể, giam giữ chặt cái xác ở bên trong lồng giam,
không cho nó nhúc nhích.
Nhìn thoáng qua thì thấy thi thể này cũng chỉ là xác của một người tu hành bình
thường mà thôi.
"Thứ này là thứ gì?" Cố Thanh Sơn lẩm bẩm.
Thi thể nghe thấy có người nói thì bỗng giật giật, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh
Sơn và Cung nữ.
"Là... người tu hành!"
Mắt của thi thể sáng rực lên, hét lớn: "Nhanh! Cứu ta ra ngoài, chỉ cần các ngươi cứu ta ra ngoài, ta sẽ dạy cho các ngươi pháp thuật thiên hạ vô song, làm cho các ngươi trở
thành tồn tại mạnh nhất trên đời này!"
"Ngươi là ai?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Ta là Thánh nhân thời Hồng Hoang, bị thương nặng trong lần đại kiếp thiên địa tại vô số năm về trước, lại không để ý bị kẻ gian lợi dụng, mới rơi vào hoàn cảnh hiện
tại... Nhanh cứu ta! Ta sẽ báo đáp!" Thi thể hét lên.
Cố Thanh Sơn không nhúc nhích.
Cung nữ nhìn chằm chằm thi thể kia, sắc mặt dần dần trở nên nghiêm túc.
"Thánh Nhân thời Hồng Hoang... Thì ra là thế, những kiếm tu kia muốn chúng ta thấy được loại tà vật như ngươi." Cung nữ lẩm bẩm.
"Hỗn xược! Ta đường đường là Chí Thánh Hồng hoang, một trong những người mạnh
nhất trong thiên địa này, ngươi lại dám nói ta là tà vật!" Thi thể quát.
Sắc mặt Cung nữ lạnh lẽo, mỉm cười nói: "Trên người ngươi đều là khí tức tà ác, nào có chút khí tức nào của người tu hành? Hơn nữa... cuối cùng cũng thấy được một tên
sống sót."
"Ý của ngươi là gì?" Thi thể trầm giọng nói.
"Ngươi chỉ là một thi thể mà thôi, không phải là chủ nhân ban đầu của cơ thể này, biết nhiều như vậy làm gì chứ?"
Cung nữ lắc đầu, nói với Cố Thanh Sơn: "Thả nó ra."
Cố Thanh Sơn chần chờ, nói: "Có vẻ như nó rất hung dữ."
"Không sao."
"Được."
Cố Thanh Sơn nghĩ nghĩ, coi như cởi phong ấn, lúc nào mình cũng có thể sử dụng lại
Vạn Kiếm Trấn Ma Tác mà, cho nên hắn vẫn cởi bỏ phong ấn.
Vô số thanh kiếm biến mất hoàn toàn, thi thể kia lảo đà lảo đảo ngã xuống đất.
Thi thể đứng dậy, cười như điên dại: "Ha ha ha, cuối cùng thì ta cũng..."
Nó còn chưa nói xong, Cung nữ đã dùng tay áo cuốn đi.
Thi thể biến mất khỏi nơi đó.
Vào lúc này, Cung nữ mới quay đầu nhìn về phía Cố Thanh Sơn, ấm giọng nói:
"Ngươi rất được, đã hoàn toàn biết được bí mật nơi đây, chắc hẳn sau khi Thánh nhân biết được, cũng sẽ cảm thấy mừng rỡ."
Cố Thanh Sơn chần chờ: "Cái tên vừa rồi thật sự lợi hại, sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?"
"Sẽ không, nó chỉ là thi thể mà thôi, không phải là Thánh Nhân Hồng Hoang năm đó nữa." Cung nữ nói.
----------------------------------------
CHƯƠNG 2962: GẶP NHAU
Nàng ngẫm nghĩ, rồi giải thích: "Thi thể không có gì lợi hại cả, thế nhưng nếu ở trên tay chúng ta, có thể dùng thủ đoạn suy tính ngược để lấy được rất nhiều tin tức khi thi thể này còn sống, đó đều là tin tức tình báo có giá trị cao, ngàn vàng không đổi."
Cuối cùng Cố Thanh Sơn cũng yên lòng.
Cách làm việc của Tạ Đạo Linh luôn rất ổn, tuyệt đối sẽ không kiêu ngạo ngạo mạng.
Nếu như nàng cũng nói là không có vấn đề, thì tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Thế nhưng... nàng chỉ có tu vi Phong Thánh cảnh, làm sao có thể xử lý thi thể của
Thánh Nhân Hồng Hoang này cơ chứ?
Cung nữ liếc nhìn hắn, khẽ thở dài: "Chưa từng nghĩ tới, một thiếu niên mới Luyện Khí kỳ lại có thể được sự coi trọng của đám kiếm tu thượng cổ... à đúng rồi, ngươi tới gặp Thánh Nhân muốn cầu xin điều gì?"
Cố Thanh Sơn cố nén nghi ngờ trong lòng xuống, chắp tay nói: "Là về chuyện trên
tiền tuyến, Công Tôn Trí và Ninh Nguyệt Thiền vẫn đang ở trong vòng vây của yêu
ma, ta được hai người này nhờ vả, một đường đều ẩn thân tiến tới, có chuyện quan
trọng cần bẩm báo Thánh Nhân, xin dẫn tại hạ đi gặp Thánh Nhân một lần."
"Ngươi là người đã lấy được Kiếm bảng, đương nhiên sẽ được gặp nàng rồi." Cung nữ
nói.
Rồi nàng tiện tay bấm pháp quyết.
Cảnh tượng xung quanh đều biến mất.
Sau một trận trời đất quay cuồng, Cố Thanh Sơn lại đứng vững trên mặt đất.
Khi thấy được cảnh vật xung quanh thì hắn biết mình và cung nữ vẫn luôn ở phía
trước tấm bình phong lục ngọc kia.
"Đi thôi, theo ta tới gặp Tiên Tôn."
"Được rồi."
Hai người một trước một sau đi qua một hành lang thật dài, đi qua rất nhiều cung điện thì mới tới chính điện của Bách Hoa cung.
"Vào thông báo đi, ngày hôm nay Kiếm bảng bị người lấy đi, xem Tiên Tôn nói thế
nào." Cung nữ nói.
"Vâng."
Hai cung nữ đứng gác nghe vậy thì để một người đi vào trong đại điện, một lát sau,
nàng ta lại bước nhanh ra.
"Hiện tại Tiên Tôn vừa lúc có thười gian, truyền người lấy bảng vào yết kiến."
Cung nữ nhìn về phía Cố Thanh Sơn, dùng tay làm tư thế mời: "Đi gặp Tiên Tôn đi."
"Vậy ta đi vào." Cố Thanh Sơn ôm quyền, nói.
Cung nữ mỉm cười, nói: "Ta phải nhắc nhở ngươi, ở trước mặt Tiên Tôn không được
nói dối bất cứ một câu nào, có gì thì nói đó, nếu không hậu quả tự chịu."
"Cám ơn đã nhắc nhở." Cố Thanh Sơn trả lời.
Cung nữ hơi gật đầu, nghiêng người sang, để hắn đi vào.
Cố Thanh Sơn bước dần tới bậc thang, từng bước một đi vào trong đại điện.
Bách Hoa điện vẫn như trước đây, vẫn râm mát và trống trải như trước.
Gió nhẹ mang theo hương hoa mai truyền tới.
Vẫn giống như năm đó.
Cố Thanh Sơn ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.
Bất cứ kẻ nào đi vào trong cung điện này, đều cẩn thận từng li từng tí, sợ làm chủ
nhân nơi này phản cảm.
Thế nhưng bọn họ nào biết...
Nơi này chỉ là nơi ăn điểm tâm dành cho các đệ tử của Bách Hoa tông mà thôi.
Cố Thanh Sơn tạm thời không nghĩ tiếp nữa, lần theo mùi thơm nhẹ mà nhìn về phía
sâu trong tòa đại điện này.
Bên trên một tòa đài cao, có mấy trăm ngàn đóa hoa lẫn lá được điêu khắc bằng tiên
ngọc.
Mà tại chính giữa những đóa hoa này là một đóa hoa đang nở rộ, làm cho nhụy hoa lộ
ra ngoài hình thành một ngai vàng.
Vạn Hoa bảo tọa.
Bên trên ngai vàng, có một cô gái đang ngồi, trên người mặc áo nghê thường màu
xanh biếc, trên mặt còn dùng một tấm lụa mỏng che đi gương mặt.
"Là ngươi lấy được Kiếm bảng sao?"
Cô gái mở miệng hỏi, giọng nói thánh thót như hàng trăm ngàn tiếng chim hót vậy.
…
Bên trên ngai vàng, có một cô gái đang ngồi, trên người mặc áo nghê thường màu
xanh biếc, trên mặt còn dùng một tấm lụa mỏng che đi gương mặt.
"Là ngươi lấy được Kiếm bảng sao?" Bách Hoa tiên tử hỏi.
"Đúng là tại hạ." Cố Thanh Sơn ôm quyền hành lễ.
"Nghe nói ngươi tới đây hái bảng là vì chuyện của tiền tuyến sao?" Bách Hoa tiên tử
hỏi tiếp.
"Đúng vậy, tình hình chiến sự tại tiền tuyến rất cấp bách, xin Thánh nhân hãy ra tay cứu giúp." Cố Thanh Sơn nói với giọng gấp gáp.
"Ngươi có mang theo lệnh bài tới không?"
"Có!"
"Trên eo của ngươi đang treo lệnh bài đúng không?" Bách Hoa tiên tử hỏi.
"Đưa ra." Bách Hoa tiên tử nói.
"Vâng."
Cố Thanh Sơn gỡ lệnh bài đang treo bên eo xuống, giữ nó trên bàn tay.
Bách Hoa tiên tử vẫy tay, lệnh bài đồng thau đó bay lên trên, rồi lơ lửng trước mặt
nàng, bắn ra từng luồng sáng.
Một hàng chữ được chiếu ra.
"Tiên phong doanh, Cố Thanh Sơn."
Lệnh bài không giả, cũng liên kết rất chặt chẽ với thiếu niên trước mắt.
Sắc mặt Bách Hoa tiên tử trở nên nghiêm túc, hỏi: "Tiền tuyến đã xảy ra chuyện gì?
Ngươi cứ nói đi."
Cố Thanh Sơn nói lại một lần mọi chuyện từ đầu tới cuối.
Bách Hoa tiên tử nghe xong, sử dụng pháp quyết, thả ra một pháp thuật bắn lên trên
lệnh bài đồng thau.
Thần kỹ - Hư Không Tầm Linh!
Hồng!
Từ trong hư không truyền ra tiếng động cực kỳ hùng vĩ.
Một luồng sáng bắn vào hư không, tạo thành một lỗ đen có chiều cao khoảng bốn mét.
Một vài hình ảnh từ trong lỗ đen xuất hiện.
Đó là những khí tức của sinh linh mà lệnh bài đồng thau đã từng nhiễm lên trong quá
khứ.
Trong hố người chết... trong quân doanh... thế giới Thần Võ... Những chuyện xảy ra
gần đây từng màn liên tiếp xuất hiện trước mặt Tạ Đạo Linh.
Nàng gật đầu, trầm ngâm nói: "Đúng vậy, ngươi không nói dối."
"Xin Thánh Nhân hãy cứu Công Tôn tướng quân và Ninh thánh nữ đi." Cố Thanh Sơn ôm quyền, nói.
Bách Hoa tiên tử không nói chuyện, chỉ là duỗi ngón tay như ngọc trắng điêu khắc mà
thành ra, bấm đốt ngón tay tính toán.
Một lát sau, sắc mặt của nàng trở nên bình tĩnh, nói: "Ta vừa tính một quẻ, trong vòng mười lăm phút tới, bọn họ sẽ không chết."
"Nếu như có biến số xảy ra thì sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Ngươi đang lo lắng điều gì?" Bách Hoa tiên tử nhìn hắn, hỏi ngược lại.
"Vừa rồi ở trong kiếm trận Hồng Hoang, đám kiếm tu đã nói có thứ gì đó muốn xâm
nhập vào thế giới của chúng ta, ta lo lắng có chuyện ngoài dự liệu sẽ xảy ra." Cố
Thanh Sơn nói.
Bách Hoa tiên tử vung tay lên, nói: "Không vội, bọn họ sẽ không chết, coi như chết rồi, ta cũng có thể lôi bọn họ trở về từ trong luân hồi."
Lại là câu nói này!
Thế nhưng lần này, Cố Thanh Sơn lại tin tưởng nàng.
Thế nhưng là, nghĩ kỹ lại thì, tại sao trong tuyến thời gian này, khi tận thế quét sạch mọi nơi, Bách Hoa tiên tử lại một mình một người đi tới Hoàng Tuyền, từ đó không
để ý tới chuyện trong nhân gian?
Cố Thanh Sơn trở nên trầm tư.
----------------------------------------