Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2969: Mục 2810

“Toàn bộ tình hình của thế giới đã được tính toán xong xuôi, dựa theo truyền thừa của Lục Đạo nhân tộc để tiến hành lựa chọn sách lược mục tiêu, tiến hành tuyển chọn

trong Mộ Phần Nhân Gian, sau đó sẽ làm cho ngươi một bộ chiến giáp thích hợp với

trận chiến trước mắt.”

Một bộ áo giáp bó sát tỏa tia sáng nhàn nhạt xuất hiện giữa không trung, phân tán

thành chục mảnh, nhanh chóng ghép vào người Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn vận động thân thể, lần nữa nắm chặt Địa kiếm, đi về phía yêu ma đông

như thủy triều đằng trước.

“Ngươi muốn cùng chiến đấu với ta ở thế giới tu hành không?” Hắn hỏi.

“Các hạ, ngươi là thánh ở nhân gian, còn ta là binh khí cuối cùng của ngươi, đương

nhiên cúng ta phải kề vai chiến đấu.”

“Được...”

Cố Thanh Sơn nhảy vọt lên, đột nhập vào trong đám yêu ma.

Chợt thấy từng đường kiếm khí ngang dọc tứ phương, tuy những yêu ma này có thực

lực mạnh mẽ, nhưng không thể động tới kiếm khí, gần như là vừa chạm vào đã chết.

Các yêu ma đều đồng loạt ra tay.

Đáng tiếc Cố Thanh Sơn hành động linh hoạt, khiến người ta không kịp trở tay, thuật pháp của bọn họ khó có thể đánh trúng Cố Thanh Sơn, hiếm hoi lắm mới đánh trúng

mục tiêu thì lại bị chiến giáp đỡ được.

Trong đám đông yêu ma như nước thủy triều, Cố Thanh Sơn bắt đầu tiến về phía

trước.

Trong thuật pháp vô tận, một tia sáng xuyên tới xuyên lui.

Bấy kể thuật pháp gì cũng không thể đánh trúng tia sáng này, giống như từ thời khắc

thuật pháp xuất hiện thì tia sáng kia đã biết nên tránh né như thế nào.

Tia sáng gần như bất chấp an toàn của bản thân, liều chết chen chúc giữa bầy yêu ma,

sau đó...

Vung, chém, đâm, chém, cắt, bổ...

Từng chùm sương máu liên tục bùng lên phất phới giữa làn sóng yêu ma, hóa thành

ánh sáng lấm tấm giữa biển yêu ma vô tận.

Những đốm sáng nhàn nhạt này vừa mới xuất hiện đã bay về phía tia sáng, sau đó

hoàn toàn biến mất.

Tia sáng bỗng nhiên dừng lại, thân hình dần lộ rõ.

Cố Thanh Sơn.

Hắn đứng giữa bầy yêu ma, mặc cho những đốm sáng kia nhập vào lưng mình.

“Tô An, đây là sức mạnh ngươi thu được?”

Trong lúc nói chuyện, Cố Thanh Sơn né sang bên trái mấy trượng.

Vị trí hắn đứng ban đầu chợt có một dòng chất lỏng từ trên trời đổ xuống giống như

một cơn mưa lớn.

Thân hình Cố Thanh Sơn di chuyển nhẹ nhàng, cầm trường kiếm đâm về phía sau một

cái...

Một con quái vật mặc nguyên bộ giáp bị đâm xuyên một cái, thân hình tan vỡ thành

tro.

Ánh sáng vàng và tia sáng đồng loạt hiện lên.

“Đúng, các hạ, năng lượng của những sinh vật này đã được tinh luyện, có thể thúc đẩy nhân tộc tiến hóa về gen, ta đã hoàn thành toàn bộ CHƯƠNG trình, ngươi có thể dựa

vào đó để tiến hóa liên tục về mặt tu hành... Ta gọi nó là tu hành phiên bản phá giải khoa học.”

“Cái này rất khoa học.”

“Ầm!”

Trên người Cố Thanh Sơn dâng lên tầng tầng làn khí.

Luyện khí tầng thứ bảy!

Phản ứng, tốc độ, linh khí, thể trạng của hắn đều trở nên mạnh hơn mấy phần.

Lại một một yêu ma uống máu lao thẳng về phía hắn.

Trường kiếm trên tay Cố Thanh Sơn vung nhẹ, lướt qua móng vuốt của đối phương,

đâm vào đầu nó.

“Bịch” một tiếng động nặng nề vang lên.

Ma uống máu lập tức bị Địa kiếm chém thành tro bụi.

Một vầng sáng vàng từ đám tro tàn bay lên, dần dần biến mất trong hư không, sau lại

có ánh sáng lấm tấm bay tới, nhập vào trong thân thể Cố Thanh Sơn.

Ánh sáng vàng là Thương Giải, đốm sáng nhạt là Vật Năng.

"Một vốn bốn lời."

Cố Thanh Sơn khen một câu, cầm kiếm nhìn về phía những quái vật khác.

Nơi ánh mắt hắn quét qua, quái vật đều vạn phần hoảng sợ mà lui về phía sau.

Cố Thanh Sơn lại nhìn vào không trung.

Chỉ thấy dòng chữ nhỏ nhấp nháy hiện lên:

[Ngài đang mở rộng chém giết.]

[Ở một nơi khác trong thoài không, ngài có thuộc tính Tận Thế đang nhanh chóng

nắm giữ sức mạnh chân thực của danh sách yêu ma.]

Cố Thanh Sơn có chút kích động.

“Các hạ, nên lui về rồi, chiến giáp của ngươi đã sắp hoàn toàn vỡ vụn.” Cố Tô An

nhắc nhở.

Cố Thanh Sơn cúi đầu nhìn, chỉ thấy áo giáp trên người mình đã thương tích mệt mỏi,

khắp nơi đều là vết nứt.

Bộ áo giáp này thích hợp cho mình sở dụng khi ở Luyện Khí kỳ, đáng tiếc, ngay cả

khi chỉ chịu đựng dư âm của các loại thuật pháp, thì cũng đã phải chịu đựng quá

nhiều, sắp không chống đỡ nổi với chiến đấu ở cường độ như thế này.

“Lần sau giết nhiều thêm một chút, chúng ta cần nhiều năng lượng hơn nữa để đột phá

Trúc Cơ cảnh, còn phải thức tỉnh thần thông.” Cố Tô An nhắc nhở.

“Cũng được, cứ vậy trước đã...”

Cố Thanh Sơn rút lui không chút do dự.

Yêu ma ven đường phát hiện hắn muốn rút lui, lập tức tru tréo lên cao vút, lấy dũng

khí nhào lên lần nữa.

Cố Thanh Sơn vừa lui về sau, vừa tùy ý vung vẫy trường kiếm, giết chết từng con yêu

ma xông tới.

Ngay cả khi ở giữa hàng ngàn hàng vạn yêu ma, nhưng sắc mặt hắn vẫn luôn ung

dung thoải mái, trường kiếm trong tay như rồng bay phượng múa, thỉnh thoáng tránh

né một chút, giống như tản bộ giữa sân vắng.

Vô số ánh sáng vàng và đốm sáng lần lượt hiện lên, hoặc quy về hư không, hoặc bay

tới trên người hắn.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2970: “CÔNG TỬ, CHÚNG TA TỚI ĐÂY!”

Với trình độ cận chiến của hắn thì thâm nhập vào trong trận địa của địch chém giết

yêu ma thực sự không phải việc gì khó.

Nhưng hiện hắn chỉ ở Luyện Khí kỳ, thân thể còn quá mức yếu đuối, phải dựa vào áp

giáp bảo vệ mới có thể đảm bảo an toàn trong vô số thuật pháp trình độ cao.

Hiện áo giáp đã vỡ, hắn liền từ từ lui về trong doanh trại.

Ninh Nguyệt Thiền cũng xung phong chém giết một trận, lúc này thấy hắn trở về

doanh trại thì lập tức rút lui theo.

Công Tôn Trí mở một lợt thuật pháp phòng ngự ở cửa, tiếp ứng hai người.

“Luyện Khí kỳ lại dám nhảy vào giữa đám yêu ma đánh nhau một trận... Bây giờ thì

ta đã hiểu vì sao ngươi lại được thánh nhân thu làm đệ tử rồi.”

Ông vừa cười vừa nói.

Cố Thanh Sơn ôm quyền nói: “ Tiền bối quá khen.”

Ở một nơi khác của vòng tròn thời gian khép kín, hắn cũng từng đồng hành chém giết

yêu ma, cùng tiến cùng lùi với Lãnh Thiên Tinh.

Thực ra đây chẳng qua chỉ là tiêu chuẩn sống sót thấp nhất vào thời đại Tận Thế ập

tới.

Ninh Nguyệt Thiền nhìn chằm chằm hắn, cất tiếng hỏi: “Ngươi chuẩn bị tu luyện

kiếm thuật?”

Cố Thanh Sơn nhìn thẳng vào nàng, nghiêm mặt nói: “Thánh nhân ban cho ta thanh kiếm này.”

Địa kiếm được phô bày ra ngoài.

Ninh Nguyệt Thiền nhìn chằm thanh kiếm này, nói với vẻ mặt phức tạp: “Thiên hạ

đều biết đây đúng là bội kiếm của thánh nhân...”

“Rõ ràng ta dùng cung tên cũng không tệ, ngươi vừa nhìn thấy rồi đó.” Cố Thanh Sơn

nói.

“Đúng.” Ninh Nguyệt Thiền tán thành.

“Ta cũng không hiểu vì sao phải luyện kiếm, nhưng vừa rồi đi ra đánh một trận cũng

rất sảng khoái.” Cố Thanh Sơn lại nói.

Ninh Nguyệt Thiền và Công Tôn Trí nhớ lại trận chiến vừa rồi, lập tức bị thuyết phục.

“Ngươi ấy à, rất thích hợp luyện kiếm!” Công Tôn Trí vỗ vai hắn.

“Kiếm tu... hầy, nếu thánh nhân đã làm như vậy, đương nhiên phải có lý do của riêng

mình, chỉ là khổ cho ngươi.” Ninh Nguyệt Thiền bất đắc dĩ nói.

Cố Thanh Sơn cười cười, nói: “Yên tâm, ta sẽ làm một kiếm tu tốt.”

Lúc này trên vòm trời, cung điện lầu các trùng trùng điệp điệp lại lần nữa hiện lên.

Ba người ngẩng đầu nhìn.

Một vầng trăng tròn treo trên bầu trời, liên tục phóng ra những cột sáng lạnh lẽo màu trắng xóa, tấn công một ngọn lửa hừng hực màu xanh.

Giọng nói của người đàn ông áo tím vang lên từ trong ngọn lửa xanh: “Tốt! Rất tốt!

Hôm nay ta không đánh lại ngươi, nhưng ta đã biết vị trí của thế giới này, các

ngươi...”

“Vù!”

Một tiếng nổ kịch liệt lấn át toàn bộ âm thanh.

Chợt thấy vầng trăng đột nhiên biến mất, sau đó lại đột nhiên xuất hiện trước mặt

người đàn ông áo tím, ép thẳng hắn ta xuống.

Người đàn ông áo tím trở tay không kịp, chỉ có thể vung vẫy sáu cánh tay của mình, cố gắng hết sức ngăn cản vầng trăng.

“A a a a... Ngươi muốn bắt ta lại? Nực cười!”

Hắn ta hét lớn.

Trong lòng Cố Thanh Sơn khẽ động, lập tức nói với Ninh Nguyệt Thiền: “Ngươi có

thể đưa ta lên không?”

“Ngươi muốn làm gì?” Ninh Nguyệt Thiền hỏi.

“Giúp thánh nhân một tay.”

“Ngươi?”

“Ta đã được thánh nhân truyền thụ thần thông hồng hoang.”

“Được, ta đưa ngươi lên!”

Ninh Nguyệt Thiền ôm lấy hắn, thân hình lập tức vọt lên khỏi mặt đất, bay về phía

người đàn ông áo tím.

Trên bầu trời, một vầng trăng tròn tỏa ra ánh sáng càng thêm chói lòa.

Người đàn ông áo tím sắp không đỡ nổi.

Hắn ta đột nhiên quát lên một tiếng: “Nhanh!”

Chợt thấy một tia sáng màu đỏ bay ra khỏi người hắn ta, nhanh chóng xuyên phá hư

không, sắp sửa bay đi mất.

Bùa truyền tin!

Người đàn ông áo tím cười như điên: “Ha ha ha, dám ra tay với ta, chờ đại quân

chúng ta giết đến, ta muốn các ngươi đều phải...”

Lúc này Cố Thanh Sơn vừa tới.

Trên tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một thanh kiếm.

Đây là một thanh trường kiếm tạo hình kỳ lạ, thoạt nhìn quanh thân nó được bao phủ

bởi tầng tầng ảo ảnh, hiện ra vô số ánh kiếm huyền ảo mơ hồ.

Cố Thanh Sơn cầm trường kiếm trong tay, chĩa về phía lá bùa kia!

“Khóa lại cho ta!” Hắn quát lên.

Trong chớp nhoáng, vô số ký hiệu từ trên trường kiếm phóng ra, hóa thành một chuỗi

ký hiệu xuyên thấu trời cao, chỉ quấn nhẹ một cái đã khóa chặt khoảng không xung

quanh lá bùa.

Linh kỹ hồng hoang, dây Vạn Kiếm Trấn Ma!

Đây là linh kỹ được các kiếm tu hồng hoang tập hợp tâm huyết cả đời sáng chế ra,

một lá bùa nhỏ bé sao có thể chống lại?

Ký hiệu phức tạp hóa thành một đường ánh kiếm khổng lồ trên không trung, ép lá bùa

xuống, rơi vào tay Cố Thanh Sơn.

Người đàn ông áo tím biến sắc, quay đầu nhìn Cố Thanh Sơn, gằn giọng nói: “Ta

muốn ngươi chết!”

Hai chiếc đĩa ngọc bay ra khỏi người hắn ra, đồng loạt vỡ vụn.

“Răng rắc! Răng rắc!”

Chợt thấy hai cô gái bị băng xương giam cầm lập tức thoát ra.

Người đàn ông áo tím quát lớn: “Uyển Nhi, Tình Nhu, ta đã phá giải trói buộc trên

người các ngươi, nhanh chóng tới giúp ta chống lại pháp bảo này!”

Hai cô gái ngẩn ra.

Cố Thanh Sơn không đợi họ phản ứng kịp đã lập tức cao giọng nói: “Hắn sắp chết rồi,

để hắn chết đi!”

Hai cô gái nhìn dánh vẻ người đàn ông áo tím, lập tức nảy lên một ý nghĩ.

“Công tử, chúng ta tới ngay đây.” Tình Nhu nói.

Nàng ta nhìn về phía Cố Thanh Sơn, nhanh chóng truyền âm: “Người lạ, nếu chúng ta

không làm việc theo mệnh lệnh của hắn ta thì nhất định sẽ bị cấm chế đánh cết, ngươi

có cách gì không?”

Cố Thanh Sơn không chút do dự đáp: “Nếu các ngươi bị nhốt trong phong ấn của ta thì sẽ không thể nào giúp hắn, cứ như vậy, cấm chế không thể xem là các ngươi bỏ bê

công việc, nó sẽ không gây hại cho các ngươi.”

Tình Nhu nhìn Uyển Nhi một cái, có chút do dự.

Cố Thanh Sơn lại nói: “Cho dù rơi vào tay ai cũng tốt hơn làm nô lệ dưới tay hắn,

chẳng lẽ không phải như vậy sao?”

“Nhưng chúng ta bị ngươi khống chế chẳng khác nào giao tính mệnh vào tay ngươi,

dựa vào cái gì để chúng ta tin tưởng ngươi?” Uyển Nhi rụt rè nói.

“Ta thề tuyệt đối không làm hại các ngươi, sau này cũng sẽ không làm hại các ngươi,

trời đất làm chứng!” Cố Thanh Sơn nói.

Trong trời đất lập tức hiện ra một làn sóng dao động vô hình, tập trung quanh thân Cố

Thanh Sơn.

Đây là lời thế thiên địa cảm ứng, không giả được!

“Được!”

Tình Nhu và Uyển Nhi đều đồng loạt gật đầu.

Nói thì dài nhưng trên thực tế cuộc đối thoại của ba người chỉ diễn ra trong một hơi

thở đã đạt được thỏa thuận giữa đôi bên.

Sau này mỗi lần hai cô gái nhớ lại đều cảm thấy đây đúng là một thời khắc kỳ diệu.

Trên bầu trời, thân hình hai cô gái rung lên, bay về phía ngọn lửa.

“Công tử, chúng ta tới đây!” Uyển Nhi lớn tiếng nói.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!