—— Đối phương rõ ràng đã không cho phép hắn tiếp tục ở lại.
Lấy thực lực trước mắt của mình, cũng không đủ sức mạnh để đối thoại.
Hay là rời đi trước thì tốt hơn, chờ sau này có cơ hội, lại đến hỏi thăm về chuyện
khác.
Cố Thanh Sơn bay ra khỏi phạm vi bao phủ của thi thể khổng lồ kia, bay mãi vào bên
trong làn sương mù, thẳng đến khi rời xa đối phương mấy chục vạn dặm, lúc này mới
dừng lại trong hư không, hơi nghỉ ngơi một chút.
Hắn nhìn về phía đoạn nhắc nhở trước đó:
[Ngài nhận được sức mạnh của Chư Giới Tận Thế Online. danh sách hắc ám.]
[Sức mạnh Vĩnh Diệt của ngài đã được tăng lên một mức độ chưa từng có.]
[Lấy sức mạnh và địa vị của ngài bên trong Vĩnh Diệt vào giờ khắc này, ngài có thể
lập tức phát động ra Triệu Hoán Hỗn Độn, khiến cho những sứ đồ kỷ nguyên ẩn nấu
bên trong lịch sử quá khứ kia thu hoạch được sức mạnh.]
Cố Thanh Sơn khẽ động suy nghĩ.
Pphía sau hắn, bốn chuôi chiến kỳ hư ảo cũng theo đó mà hiển hiện.
Một luồng khí tức khó hiểu không ngừng lưu động ở trên người hắn, tỏa ra thứ sức mạnh hủy diệt vô biên.
“Đây chính là sức mạnh của danh sách hắc ám sao... Cường đại hơn rất nhiều so với
chôn vùi cùng yêu ma...”
Cố Thanh Sơn nhìn về phía làn sương mù.
Những sương mù kia vốn đã che kín tầm mắt của hắn, khiến hắn nhìn không rõ mọi
thứ ở xa xa.
Nhưng giờ khắc này, khi hắn thu hoạch được danh sách hắc ám, sương mù lại như
cung nghênh chủ nhân, tản ra ngay trước mắt hắn, bày biện ra cảnh tượng cực kỳ xa
xôi bên trong hư không vì hắn.
—— Cái này mới là một lần tăng lên đúng nghĩa!
Trên giao diện Chiến Thần Hỗn Độn, bỗng nhiên xuất hiện một phù văn hoàn toàn
mới.
Mà theo đó cũng là từng hàng nhắc nhở:
[ ‘Kỳ vật hỗn độn’ mở ra.]
[Giờ phút này, ngài thay thế Vua của Vĩnh Diệt, đã trở thành Vĩnh Diệt Chi Linh
cường đại.]
[Làm sứ đồ hỗn độn, người thừa kế Vua của Vĩnh Diệt, ngài có thể lợi dụng bản giao
diện, sử dụng các loại kỳ vật hỗn độn, đồng phát huy sức mạnh chân chính của bọn
chúng.]
[Ngoài ra, ngài đã có thể tiến thêm một bước thức tỉnh sứ đồ kỷ nguyên Tứ Thánh, để
bọn họ trợ giúp ngài đối kháng Tà Ma bên trong thời đại quá khứ.]
Cố Thanh Sơn nhìn quét xong một mạch, trên mặt lại có thêm mấy phần do dự.
“Thức tỉnh sứ đồ...”
Hắn lâm vào trầm tư.
Trước đó, Phi Nguyệt mang đến tin tức của thời đại quá khứ——
Tà Ma đã nắm trong tay một danh sách: Chư Giới Tận Thế Online. Hỏa Chủng.
Đây là sự mở đầu của danh sách Ma Vương.
Dựa theo nhắc nhở của giao diện Chiến Thần hỗn độn, mình nhất định phải khiến cho
toàn bộ Tứ Thánh Trụ thức tỉnh một lần, thu hoạch được sức mạnh ban sơ nhất của
bọn họ, lấy sức mạnh của các kỷ nguyên ngưng tụ thành danh sách hoàn toàn mới,
giúp cho chúng sinh chống cự được sự ăn mòn của danh sách Tà Ma.
Nhưng mà...
Tình thế đã trở nên càng khẩn cấp hơn rồi.
Tà Ma có thể xâm lấn thời đại quá khứ vào bất cứ lúc nào.
Mà Vua của Vĩnh Diệt đã chết, bên trong hỗn độn này, quyền hành mà hắn ta để lại
nhất định sẽ khiến cho tất cả tận thế chi linh tranh đoạt.
Vua của Vĩnh Diệt tình nguyện bị mình Thương Giải, cũng không muốn truyền sức
mạnh và quyền hành của bản thân lại cho các tận thế chi linh khác, vì cái gì?
—— Hắn ta bị hãm hại sao?
Hoặc là, những tận thế chi linh kia đã không trung thành với hỗn độn nữa rồi?
Không cách nào suy đoán ra.
Cố Thanh Sơn lại suy nghĩ mấy giây, bỗng nhiên khẽ gọi lên: “Phi Nguyệt.”
Ở phía sau hắn, Thần Kiếm Định Giới nhẹ nhàng lắc một cái, thiếu nữ Phi Ảnh cũng
theo đó mà xuất hiện.
“Ngươi đã hoàn thành thăm dò đối với cỗ thi thể kia sao?”
Phi Ảnh hỏi.
“Đúng vậy... Hiện tại ta có một nghi ngờ, là liên quan tới thời gian, muốn thỉnh giáo ngươi một chút.” Cố Thanh Sơn nói.
“Ngươi hỏi.”
“Bên trong dòng chảy thời gian, một ta khác đang nằm bên trong quá khứ, mà ta cũng
đang thuộc về giờ phút này, thời gian giữa bọn ta phải được tính toán như thế nào?”
“Thì ra là vấn đề này, hai ngươi hợp lại, mới là ngươi hoàn chỉnh, nói một cách khác, kỳ thật ngươi đang nằm trong một loại trạng thái như thế này: Ngươi đã tồn tại ở giờ
phút này, lại tồn tại trong quá khứ, cho nên muốn tính toán về thời gian của các ngươi cũng không thể lấy thời khắc trong lịch sử làm chuẩn, mà là lấy lẫn nhau làm vật tham chiếu.”
“Nói cách khác, dòng chảy thời gian của ta và hắn là tính toán đơn độc hay sao?” Cố
Thanh Sơn hỏi.
“Đúng vậy.” Phi Ảnh nói.
“Khó trách sau khi hắn chiến thắng tận thế, ta mới có thể thu hoạch được sức mạnh
Vĩnh Diệt tương ứng, mà không phải trực tiếp đạt được tất cả mọi chiến quả mà hắn
đạt được trong thời điểm quá khứ vào thời khắc này.” Cố Thanh Sơn nói.
“Ngươi muốn làm cái gì?” Phi Ảnh hỏi.
“Tà Ma đều tụ tập bên trong thời đại quá khứ, mà một ta khác thì gần như không có
chút sức mạnh nào cả, khó khăn mà hắn phải đối mặt, là triệt để không cách nào chiến
thắng.” Cố Thanh Sơn nói.
“Thế nhưng ngươi cũng đối mặt với sự truy sát của tất cả các tận thế chi linh.” Phi
Ảnh nói.
“Ta đoán —— cục diện đã thay đổi.”
Cố Thanh Sơn nói xong thì thuận thế giơ cánh tay lên.
Phi Ảnh hiểu ý, tiến lên đưa tay lên nắm lấy hắn, quát khẽ nói: “Sức mạnh hai tầng
vận mệnh!”
Chỉ thấy từng sợi tơ màu đỏ sẫm bắn ra từ trên cổ tay của hai người, sau đó thì toàn bộ
hóa thành màu đen ở nửa đường.
“Cục diện truy sát đã tan rã rồi?” Phi Ảnh giật mình nói.
“Đúng... Chỉ sợ những tận thế chi linh kia vội vã đi tranh đoạt di vật nào đó, tạm thời không rảnh rỗi mà tới giết ta...”
Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng quay đầu, nhìn về phía sau.
“Muốn tiến hành từng bước đúc lại một danh sách, kỳ thật đã không kịp nữa rồi, hơn
nữa hành động như vậy nhất định nằm trong tính toán của lũ Tà Ma, như vậy ——”
Hắn vươn tay, bắt lấy chuôi chiến kỳ màu đỏ như lửa kia, niệm tụng lên: “Dựa vào sức mạnh Vĩnh Diệt của ta, triệu hồi ý chí của hỗn độn, giải trừ một chút trói buộc cho ngươi, giúp ngươi thoát khỏi sự chán ghét và vứt bỏ của tất cả pháp tắc, thu hoạch
được sức mạnh càng thêm cường đại từ trong cơn ngủ say vô tận.”
Hắn cao giọng nói: “Sứ đồ Thánh Trụ Hỏa —— ngươi phải biết cục diện bây giờ
nguy cấp đến cỡ nào, lấy ra một chút bản lĩnh thật sự, đi đối kháng Tà Ma đi!”
----------------------------------------
CHƯƠNG 2994: KỲ VẬT HỖN ĐỘN
Chiến kỳ đột nhiên chấn động, tỏa ra ánh lửa hừng hực, chiếu rọi cả gương mặt của
Cố Thanh Sơn cùng Phi Ảnh.
Làn sóng dao động vô biên phát tán ra từ trên chiến kỳ, xuyên qua dòng sông thời
gian, nhanh chóng đi ngược dòng nước, lao thẳng về hướng một thời khắc nào đó
trong quá khứ.
“Có thể làm ta đều đã làm, chỉ hy vọng vị sứ đồ này có thể trợ giúp một tay.” Cố
Thanh Sơn nói.
“Ngươi đánh thức sức mạnh của một sứ đồ nào đó?” Phi Ảnh hỏi.
“Đúng vậy, ta đã thức tỉnh sứ đồ kỷ nguyên đứng phía sau thánh trụ hỏa, giờ phút này
ta khiến cho sức mạnh của hắn trở nên càng mạnh —— dù sao, chỉ có kỳ tích mới có
thể khiến ta của quá khứ chống đỡ thêm một đoạn thời gian, sau đó giúp chúng sinh
thu hoạch được danh sách.” Cố Thanh Sơn nói.
Phi Ảnh lộ ra vẻ ngơ ngẩn, nói khẽ: “Ta quan sát đã lâu trong dòng sông thời gian,
biết Tạ Sương Nhan là sứ đồ kỷ nguyên nào đó trong quá khứ, nhưng ta không nhìn ra
sứ đồ của thánh trụ hỏa là ai.”
“Có lẽ đối phương chỉ là rất cẩn thận ——thật ra đây là một chuyện tốt, nói rõ hắn là
đáng tin, lại quan sát một đoạn thời gian đi.” Cố Thanh Sơn nói.
“Còn có một vấn đề rất quan trọng.”
“Cái gì?”
“Chúng sinh đã mất đi danh sách, coi như ngươi có thể trì hoãn thời gian, lại đi chỗ
nào mà tìm một danh sách có thể dùng cho chúng sinh?” Phi Ảnh hỏi.
“Không cần tìm nữa, chúng ta có.”
Cố Thanh Sơn nói xong, Thần Kiếm Định Giới nhẹ nhàng chấn động ở phía sau hắn.
Vũ lặng lẽ xuất hiện bên người hắn.
“Đại nhân, ngài tìm ta?”
“Đúng vậy, Vũ, ta cũng cần sự trợ giúp của ngươi, ngươi phải trở lại thời đại quá khứ, trợ giúp một ta khác.”
“Ta nên làm như thế nào?”
“Ngươi mang theo hòn đảo của chính mình, cùng Phi Nguyệt trở lại quá khứ, tìm tới
một ta khác —— hắn sẽ biết nên làm như thế nào.”
“Thế nhưng, nếu như ta rời đi, chẳng phải đại nhân ngài không có được một chỗ đặt
chân nào bên trong hỗn độn hay sao?” Vũ không yên lòng mà nói.
Cố Thanh Sơn cười cười, lên tiếng: “Không cần lo lắng, ta có một mảnh đại lục, lập
tức đi cầm về ngay đây.”
“Vậy thì được rồi.” Vũ đồng ý.
Nàng không chút do dự mà trực tiếp rút ra một tấm thẻ bài, nhanh chóng niệm chú
ngữ.
Chỉ một thoáng, chỉ thấy bên trên tấm thẻ bài trống không kia xuất hiện một hòn đảo.
—— Là hòn đảo thuộc về Chư Giới Tận Thế Online. Vũ.
Cố Thanh Sơn nhìn về phía Phi Ảnh: “Làm phiền ngươi đi một chuyến, đưa nàng trở
về —— nàng là mấu chốt của mọi chuyện, phụ trách đối kháng danh sách Tà Ma,
quyết định vận mệnh của tất cả mọi người trên tuyến thời gian trong quá khứ kia đó.”
Phi Ảnh hít một hơi thật sâu, nói ra: “Tốt, ta sẽ cố hết sức đưa nàng an toàn đến đó.”
Nàng đi đến bên người Vũ, nhẹ nhàng dắt tay của Vũ.
Cố Thanh Sơn lại nói: “Nhớ kỹ, các ngươi đi dọc theo con đường này, ngoại trừ lẫn nhau ra thì không nên tin tưởng bất kỳ người nào khác, bất kể là sự vật gì, không cần dừng lại trong mọi tình huống, phải đi một mạch về tới thời khắc của một ta khác kia, để Vũ nhìn thấy được ta thì mới coi như an toàn.”
“Đã hiểu.” Hai cô gái đồng thanh đáp lại.
Dòng nước vô hình lặng lẽ sinh ra, hai chân Phi Ảnh hóa thành đuôi cá, nhẹ nhàng
đẩy dòng nước ra, mang theo Vũ biến mất khỏi trước mặt Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ, nhìn về phía hư không.
Một nhóm chữ nhỏ đom đóm dừng lại ở nơi đó:
[Chú ý.]
[Vô số tận thế chi linh đều chạy tới “Đại lục hắc ám" bọn chúng nuôi ý đồ thu hoạch được kỳ vật hỗn độn của Vua Vĩnh Diệt, nắm giữ quyền hành mà đối phương để lại.]
Gương mặt Cố Thanh Sơn đầy nét lạnh lùng.
“Nên đi thu hồi một ít gì đó rồi...”
…
Từng ánh lưu quang xuyên qua hư không, lao thẳng vào trong sương mù.
—— Trong sương mù, chỉ có một mảnh đá lỏm chỏm kéo dài mấy trăm km hiển lộ ở
bên ngoài.
Những lưu quang kia đều rơi vào trên ghềnh bãi đá, sau đó nhanh chóng bay lượn vào
bên trong.
Bãi đá lỏm chỏm này là cửa vào duy nhất của đại lục hắc ám.
Tiến vào làn sương mù từ địa điểm khác, rất nhanh sẽ mất đi phương hướng, bất kể là
di động như thế nào, cũng sẽ cách đại lục hắc ám càng ngày càng xa.
Cố Thanh Sơn trốn trong một mảnh sương mù rất xa, cảnh giác nhìn chăm chú vào
cảnh tượng này.
—— Trong nháy mắt Vua của Vĩnh Diệt chết đi, tất cả Linh bên trong hỗn độn sẽ
cảm ứng được tình huống này.
Bọn chúng tranh nhau chen lấn chạy đến, muốn đi vào đại lục hắc ám, tìm kiếm được kỳ vật hỗn độn của Vua của Vĩnh Diệt.
—— Không có người nào có thể ngăn cảm những Vĩnh Diệt Chi Linh này.
Ngay cả nhiệm vụ giết chết Cố Thanh Sơn, cũng bị bọn chúng nhất trí không hề để
tâm.
Cố Thanh Sơn âm thầm cười một cái.
Đây chính là cơ hội.
Ánh mắt của hắn dần dần chuyển dời vào sâu trong làn sương mù.
Đại lục hắc ám ——
Từ trong sương mù trông ra, chỉ có thể nhìn thấy lằn ranh khu vực của nó.
Nó giống như là một thế giới to lớn.
Bao la.
Thần bí.
Cố Thanh Sơn lại đợi một hồi, bỗng nhiên biến thành một tên đại hán khôi ngô.
Đại hán nhẹ nhàng lao vút qua, trong nháy mắt đã xuyên thấu làn sương mù, xâm
nhập vào trong đại lục hắc ám kia.
Hắn rơi vào biên giới đại lục, đứng trong vô số tảng đá, nhìn về hướng bốn phía.
Tận thế chi linh đến nơi đây quá nhiều, không có người chú ý tới hắn.
Những Linh kia đang tiến đến hướng phía trung tâm đại lục nội địa, căn bản vốn
không tại đại lục biên giới lãng phí bất luận cái gì thời gian.
Cố Thanh Sơn nhìn thoáng qua, trong lòng yên lặng hồi ức Vua của Vĩnh Diệt.
“... Ta đặt nó ở vị trí bắt mắt nhất trên toàn bộ hòn đảo...”
Vị trí bắt mắt nhất.
Chỗ nào mới được tính là bắt mắt nhất?
Cố Thanh Sơn đưa mắt nhìn ra xa, chỉ thấy cách không xa phía trước là cát vàng mênh mông.
Thần niệm kéo dài tới mấy vạn dặm hướng về phía trước, sau khi vượt qua bãi cát
vàng, có thể trông thấy từng tòa trấn nhỏ.
Lại vượt qua mấy chục vạn dặm thì có thể nhìn thấy thành thị hùng vĩ.
Tất cả các loại kiến trúc đều được tạo thành nhờ gạch đá màu đen đắp lên.
Mấy triệu cây số vuông bị thần niệm của Cố Thanh Sơn quét xong ——
Hắn đã nhìn thấy rất nhiều nơi kỳ dị.
Tóm lại, toàn bộ thế giới lấy màu đen làm chủ đạo, tất cả các loại kiến trúc với đủ
phong cách cũng đều mang màu đen, chúng thể hiện ra vết tích các loại văn minh.
—— Nhưng không có bất cứ vật sống nào cả.
----------------------------------------