“Nhưng ngươi vẫn biết mình có một đồ đệ tên là Cố Thanh Sơn, thậm chí ngươi còn
nhớ rõ khí tức của hắn.” Mạc nói.
“Đúng vậy, ta nhớ hết tất cả những chuyện về thời đại Thiên Địa song kiếm.” Tạ Cô
Hồng thừa nhận.
“Vậy rốt cuộc ngươi đã quên cái gì?” Mạc hỏi.
“Đương nhiên là chuyện nhất định phải quên.” Tạ Cô Hồng nói.
Mạc rũ mắt, suy nghĩ vài hơi thở, chậm rãi nói: “Chuyện trong các thế giới... Ta đã
thấy quá nhiều, chỉ có bí mật cực kỳ quan trọng mới đáng phải bảo vệ như vậy.”
“Ngươi cảm thấy ta đang bảo vệ bí mật gì?” Tạ Cô Hồng hỏi.
“Thời đại Thiên Địa song kiếm... còn có bí mật?” Mạc thử thăm dò.
Tạ Cô Hồng nở nụ cười, nói: “Thiên Địa song kiếm là bí mật của ngươi, không phải
của ta.”
“Như vậy, nếu quả thực ngươi đã đến đây, có lẽ sẽ mang đến một chút thay đổi cho tất
cả mọi thứ?” Mạc tiếp tục thăm dò.
Tạ Cô Hồng nhìn trái cây trong tay, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Tình hình hiện tại
như thế nào?”
Mạc bèn kể lại những chuyện xảy ra trong tương lai.
Tạ Cô Hồng lẳng lặng nghe xong, nhẹ giọng nói: “Vậy sao? Sáu vị thánh của Lục Đạo Luân Hồi đã đủ, mà ta cũng đã chuẩn bị tiến hành quyết chiến...”
“Đúng, ngươi là sư phụ của Cố Thanh Sơn, ta nên gọi ngươi một tiếng các hạ... Các
hạ, ta không biết lý do mình tới đây, nhưng quả đã dẫn ta đến chỗ này, hẳn là muốn
nói cho ta biết gì đó, các hạ có chuyện gì nói với ta hay không?”
Tạ Cô Hồng nói: “Quả này muốn khiến ta nhớ lại quá khứ, nhớ lại bí mật mà ta bảo
vệ... Nhưng nó thực sự không cần làm điều thừa thãi như vậy, bởi vì thời cơ còn chưa
tới.”
“Thời cơ nào?” Mạc hỏi.
“Bây giờ còn chưa phải lúc nói những chuyện này.” Tạ Cô Hồng nói.
“Vậy chuyện đi này của ta uổng công vô ích?” Mạc hỏi.
Tạ Cô Hồng suy nghĩ một chút, lấy ra một lá bùa màu xám tro từ trong ngực, đặt trên
bàn đá cùng với quả.
Mạc nhìn vào bàn đá, chỉ thấy toàn bộ bàn đá được đẽo gọt từ ngọc tiên linh khí ngút
ngàn, bề mặt tràn đầy các loại hoa thơm cỏ lạ, giữa trung tâm hoa cỏ là một đóa hoa
xuất trần tuyệt thế nở rộ, để lộ ra một chiếc bảo tọa giữa nhụy hoa.
Không hiểu vì sao Mạc Luôn cảm thấy mình đã từng nghe tới hoa văn chạm khắc như
vậy ở đâu đó.
Tạ Cô Hồng giơ tay lên, chìa ra ba ngón tay.
“Ta bảo vệ ba bí mật, hai cái trong đó vẫn chưa tới lúc nói ra, thậm chí có một cái
vĩnh viễn cũng không thể nói.” Y nói.
“Ba bí mật... Hai cái không thể nói, vậy còn một cái.” Mạc nói.
“Đúng.” Tạ Cô Hồng nói.
“Các hạ, xin hãy nói cái còn lại cho ta biết.” Mạc cung kính nói.
Hắn cầm lấy quả, dùng hai tay dâng lên trước mặt Tạ Cô Hồng.
Trên quả tỏa ra hương vị kỳ dị, giống như đang phát ra tín hiệu nào đó.
Tạ Cô Hồng thở dài, cuối cùng vẫn nhận lấy quả, ăn từng miếng.
Qua giây lát.
Trong mắt y hiện lên vẻ hoài niệm, nhẹ giọng nói: “Bí mật có thể nói ra, có liên quan đến thân phận của ta.”
“Xin hỏi rốt cuộc các hạ là ai?” Mạc lập tức hỏi.
Tạ Cô Hồng kẹp lá bùa màu xám lên, nhẹ nhàng đặt vào tay Mạc:
“Vào thời Hồng Hoang, chúng sinh và tà ma đều gọi ta như vậy...”
“Thất Kiếm Chi Thánh.”
Vừa dứt lời, lá bùa màu xám đột nhiên sáng lên, phát ra tiếng kiếm xuyên mây phá đá.
…
Mạc cầm lá bùa kiếm trong tay, nói với vẻ khó hiểu: “Bí mật mà ngươi có thể nói liên
quan tới là bùa kiếm này?”
Tạ Cô Hồng đáp: “Bí mật kia, chỉ đến thời điểm cần thiết nhất, ta mới đồng ý để nó
xuất hiện.”
“Lá bùa kiếm kia?”
“Là lực lượng chiến đấu cấp cao của Nhân tộc, chúng ta đã học rất nhiều thứ để làm
phong phú đa dạng phương pháp chiến đấu của chúng ta... Ngươi là tồn tại do Tận
Thế và Phong Ấn tạo ra, mà Cố Thanh Sơn lại từng là thánh nhân tiên thiên Hỗn Độn,
lá bùa kiếm này sẽ mượn sức mạnh của các ngươi để làm gì đó.”
Mạc cúi đầu nhìn lá bùa kiếm, chủ thấy nó vang lên ù ù, thậm chí đã bắt đầu dẫn động
sức mạnh trong hư không, muốn xuyên phá không trung mà đi.
Lẽ nào...
Trong lòng Mạc chợt hiểu ra, lại ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tạ Cô Hồng đã rót một
chén nước Vong Xuyên, bưng lên định uống.
“Khoan đã!” Mạc vội vàng quát một tiếng.
Chén nước trong tay Tạ Cô Hồng khựng lại: “Ngươi còn có chuyện gì?”
“Xin các hạ hãy nói cho ta biết, tiếp theo ta nên làm như thế nào.” Mạc hỏi.
Tạ Cô Hồng đáp: “Ngươi đi tìm Cố Thanh Sơn... Hắn đã mất đi tất cả sức mạnh, nhưng thân phận thuộc về Lục Đạo vẫn còn, hơn nữa kiếp trước là Hồng Hoang
Thánh Nhân, các ngươi chỉ cần gặp mắt là sẽ hiểu rõ bí mật này.”
“Rốt cuộc là bí mật gì?” Mạc hỏi.
"Đi thì biết thôi."
Tạ Cô Hồng đưa tay bấm một kiếm quyết, chỉ về phía lá bùa.
Lá bùa tức khắc sáng ngời, hóa thành những vầng sáng đan xen, trong nháy mắt đã
bao phủ quanh người Mạc.
“Các hạ, rốt cuộc ta phải...”
Mạc còn chưa nói xong một câu, toàn thân đã phóng lên cao, xuyên qua biển mây, rời
khỏi một mảnh thế giới Hoàng Tuyền vỡ vụn.
Tạ Cô Hồng từ từ dời mắt.
“Hiện tại, phải trông cậy vào các ngươi rồi...”
Y bưng chén nước Vong Xuyên lên, uống một hơi cạn sạch.
...
Búa kiếm tỏa ra khí thế sắc bén không gì cản nổi, bao bọc lấy Mạc, mang theo hắn
bay vút trong dòng sông thời gian.
Qua một hồi, dường như bùa kiếm có cảm giác, bỗng nhiên hạ xuống một thời khắc
nào đó.
Thế giới hiển hiện.
Chỉ thấy một tia sáng từ trên trời rơi xuống, đánh thẳng vào sau ngọn núi của Bách
Hoa Tông.
Ầm...
Trong tiếng va chạm vang dội, Mạc bụi đất đầy đầu bò ra khỏi hố.
Có hai người đứng trước mắt hắn.
Tần Tiểu Lâu.
Cố Thanh Sơn.
Ánh mắt Cố Thanh Sơn giật nảy lên.
“Sao ngươi lại tới đây?” Hắn truyền âm hỏi.
“Nói ra rất dài dòng, ta đi gặp sư phụ ngươi.” Mạc nói.
“Ngươi gặp nàng ấy rồi?” Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói.
“Tạ Cô Hồng.”
“Gì cơ!”
Hai người đang bí mật giao lưu, không đề phòng Tần Tiều Lâu đã lấy ra một bàn trận,
quát to:
"Ngươi là ai?"
Bàn trận tỏa ra tầng tầng thuật pháp công kích.
Cố Thanh Sơn vội vàng nói: “Nhị sư huynh, để ta giới thiệu một chút, hắn là...”
Tần Tiểu Lâu ngắt lời hắn: “Không cần đệ nói, ta nhìn ra được... Trên tay hắn cầm lá
bùa của Thanh Vân Tông, nhất định là thèm muốn di tích Bách Hoa Tông chúng ta
cho nên mới lén lút xâm nhập.”
----------------------------------------
CHƯƠNG 3018: THẦN PHÙ
Cố Thanh Sơn và Mạc nhìn nhau, sau đó đều nhìn vào lá bùa kia.
Chẳng biết từ lúc nào bùa đã mất đi kiếm ý, tỏa ra làn sóng thuật pháp không ngừng
khuếch tán.
Cố Thanh Sơn nói: “Sư huynh, hắn là bạn tốt của ta, thực sự không có vấn đề.”
Mạc cũng phụ họa theo: “Đúng, ta và Cố Thanh Sơn là anh em tốt, ta nghe nói hắn bái
nhập Bách Hoa Tông nên mới đặc biệt đến đây chúc mừng.”
Tần Tiểu Lâu vẫn giơ bàn trận, cảnh giác hỏi: “Chúc mừng? Vậy lễ mừng của ngươi
đâu?”
Lễ mừng?
Mạc ngơ ngác.
Ta bị ném từ thời không khác tới đây, ngay cả chuyện gì đang diễn ra cũng không
biết, ngươi vừa mới thấy mặt đã đòi lễ mừng?
Cố Thanh Sơn thở dài nói: “Nhị sư huynh, là thế này, hắn là...”
Một loạt âm thanh xé giấy vang lên, át mất giọng nói của hắn.
Ba người đồng loạt nhìn lại.
Chỉ thấy lá bùa trên tay Mạc đột nhiên rách vụn, hóa thành từng mảnh nhỏ bay lả ta,
sau đó hợp lại thành một quả cầu bằng giấy.
Trong mắt Tần Tiểu Lâu ánh lên vẻ lo lắng, sau đó hóa thành kinh ngạc, bật thốt lên:
“Ồ? Sao ngươi lại có Thỉnh Thần Phù từ thời Hồng Hoang?”
Thỉnh Thần Phù?
Mạc nhìn Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn khẽ lắc đầu, truyền âm nói: “Lịch sử xuất hiện biến hóa, trong thời đại
này có pháp bảo Hồng Hoang, là một kiểu tồn tại của thế giới cấp tướng, nhưng đây là
lần đầu tiên nghe nói tới Thỉnh Thần Phù.”
Hắn hỏi: “Nhị sư huynh, Thỉnh Thần Phù là gì?”
“Cái gọi là Thỉnh Thần Phủ, chính là một hậu bối nào đó được chỉ định kết hợp nó
thành một lá bùa hoàn chỉnh để thu hoạch một vật bị phong ấn...”
“Làm sao sử dụng lá bùa này?” Cố Thanh Sơn lại hỏi.
Tần Tiểu Lâu nói: “Dùng thần thông... Đúng rồi, thần thông mới của đệ cũng dùng
được đấy, có lẽ kích hoạt nó không thành vấn đề.”
“Nhưng hình như thần thông của ta dùng để tìm người.” Cố Thanh Sơn thở dài nói.
“Đó là thần thông cái thế, sao lại tìm người được chứ?” Tần Tiểu Lâu chỉ hận rèn sắt
không thành thép.
Cố Thanh Sơn hơi ngẩn ra.
Cũng phải, học thuộc khấu quyết dài hơn băm trăm nghìn chữ, kết quả thần thông
kích phát được chỉ để tìm người thì cũng quá nực cười.
Hắn tiếp nhận quả cầu giấy trong tay Mạc, hơi trầm ngâm, phóng ra thần thông mình
vừa thu hoạch được.
Trên Giao diện Chiến Thần, một dòng chữ nhỏ nhanh chóng xuất hiện:
[Ngài đã thi triển thần thông hệ hắc ám: Càn Nguyên Hóa Linh.]
[Dựa vào một vài sự vật, tìm ra liên hệ giữa nó và chúng sinh vạn vật, triệu hoán
những linh hồn đã từng tiếp xúc, lập tức khiến nó xuất hiện trước mặt ngài.]
[... Để tất cả tiếp tục tiền duyên.]
[Chú ý!]
[Ngài đã phóng ra thần thông với Thỉnh Thần Phủ.]
[Một vị thần có liên quan đến lá bùa này sắp hàng lâm...]
Chỉ thấy trên lá bùa kia tỏa ra một vầng trăng tròn trịa, chiếu sáng bốn phía.
Ánh trăng dần dần ngưng tụ thành một mảnh giấy trắng có hình dáng một bóng người.
Trong lòng Cố Thanh Sơn khẽ động, không nhịn được nói: “Tiền bối, thì ra là ngươi!”
Bóng người kia chính là tồn tại đích thân giao chiến với Cố Thanh Sơn, cuối cùng còn
tặng cho hắn chiếc nhẫn màu xanh ngọc.
Nhưng trong những trận chiến về sau, Cố Thanh Sơn lại không nhìn thấy vịtiền bối
này nữa.
Người giấy rơi xuống, tay nhanh như chớp, dùng sức ấn một cái trên người Mạc
Trong nháy mắt, sức mạnh hàn băng và hủy diệt từ trên người Mạc tỏa ra, nhưng rồi
lại lập tức tụ lại triệt để, rơi vào trong mảnh giấy.
Mạc cau mày nói: “Ngươi tìm...”
“Mạc, là người một nhà!” Cố Thanh Sơn lập tức nói.
Mạc không thể làm gì khác ngoài tạm thời kìm chế lửa giận, nhìn về phía người giấy.
Chỉ nghe người giấy nói: “Ta sẽ giải thích sau, trước hết ta phải mượn sức mạnh của
hắn dùng một lát, phải chống lại tai ương của thời khắc này...”
Vừa nói xong, chỉ thấy nó dùng sức bóp luồng sức mạnh hàn băng và hủy diệt đầy ắp
kia một cái, một cánh tay uốn lượn trên không trung như rồng bay phượng múa, vẽ ra
một lá bùa.
Người giấy vươn tay một cánh tay còn lại lên, cố sức vỗ vào lá bùa một cái, quát lên:
“Phong Lôi Thủ Ám, Kim Thổ Thái Thượng.”
“Cánh cửa Hồng Hoang Vạn Long, mở!”
Sau một cái chớp mắt.
Toàn bộ thế giới bắt đầu lay động.
Người giấy quay đầu, nói với Cố Thanh Sơn và hai người kia: “Tà ma tới rồi, ta đã
thức tỉnh linh hồn của vản ồng, chúng nó sẽ trở lại thế giới này, dốc hết toàn lực xây dựng lá chắn cho thế giới, khiến tà ma tạm thời không thể tiến vào.”
“Tà ma?” Long tộc có thể chống lại tà ma sao?” Cố Thanh Sơn nhịn không được hỏi.
“Chúng đã chuẩn bị một lá chắn sức mạnh hoàn toàn mới, tà ma chưa bao giờ nhìn
thấy, sẽ bị truyền tống đi ra ngoài ngay lập tức, có thể kéo dài một khoảng thời gian cho chúng ta.” Người giấy nói.
Mạc còn muốn hỏi gì đó, người giấy lại nghiêm nghị nói: “Hù, chúng nó sắp bắt đầu
rồi!”
Bỗn phía yên tĩnh.
Một hơi thở.
Hai hơi thở.
Ba hơi thở.
Trong không gian hoàn toàn yên tĩnh, sâu trong bầu trời bỗng nhiên truyền đến vô số
tiếng rồng gầm.
Tiếng sáo thê lương vang lên.
Sau đó là âm thanh của rồng:
“Ôi, rồng ngủ say vô số năm, vừa mở mắt đã thấy thế giới hoàn toàn khác.”
Một tiếng rồng khác vang lên: “Sinh hoạt thật tốt, tu hành thật tốt, chúng ta vẫn luôn rất tốt, nhưng tà ma nhà ngươi lại muốn xâm phạm, khiến chúng ta phải trực tiếp hạ
chiến thư, hừ!”
Tiếng rồng thứ ba vang lên: “Không ai có thể ngăn cản khí thế của chúng ta vào lúc
này, cho dù chúng ta đến từ động Bần Long thì các ngươi cũng chỉ có thể nhận thua
trước mặt chúng ta mà thôi, ôi...”
Toàn bộ thế giới yên tĩnh lắng nghe.
Người giấy vui mừng nói: “Chúng nó rất cố gắng, hẳn là có thể ngăn chặn một hồi.”
Mạc: “...”
Cố Thanh Sơn: “...”
Tần Tiểu Lâu: “...”
“Thôi được, để ta tới giúp chúng nó một tay.” Người giấy đưa tay vẻ ra một lá bùa,
tay còn lại đặt trên vai Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói: “Tiền bối?”
“Hết cách rồi, chiêu này cần mượn dùng thân phận kiếp trước của ngươi...”
Chỉ thấy người giấy đưa tay đập vào lá bùa ngưng tụ trong không trung, khẽ quát:
“Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ...”
“Thuật Vạn Bí Chi Miên, giải!”
“Các thần thú Hồng Hoang, các ngươi nên tỉnh rồi!”
----------------------------------------