Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 3024: CHƯƠNG 3024: "NHỜ NGƯƠI ĐÓ."

Còn chưa nói xong, thì từng tiếng "răng rắc" vang lên...

Mặt ngoài tầng băng xuất hiện rất nhiều vết rạn, đã sắp nứt vỡ hết.

Cũng may là Mạc phản ứng cực nhanh, lại được Cố Thanh Sơn nhắc nhở, đã lập tức

sử dụng hai tay, tiếp tục phóng ra rất nhiều tầng phong ấn băng sương tận thế.

Hắn ta dùng toàn lực hành động, khối băng kia cuối cùng cũng ổn định lại.

Hai người lại nhìn nhau lần nữa.

Trên đỉnh đầu đạo nhân kia xuất hiện một chiếc đèn lưu ly, trong tay xuất hiện một

tấm phù, tấm phù đó suýt nữa thì đã thả ra ngoài được.

"Nguy hiểm thật, thực lực của cái tên này rất cao, thân phận của hắn ta tới cùng là gì chứ?" Mạc hỏi.

"Tấm phù là phù đưa tin, đèn lưu ly là đèn sinh mệnh... không thể giết hắn ta được, hắn ta vừa chết thì tồn tại phía sau hắn ta chắc chắn sẽ biết được tin tức này." Cố

Thanh Sơn nói.

Răng rắc...

Khối băng lại bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Hai người đồng thời cảm thấy kinh hãi.

Mặc dù Mạc đã dùng toàn lực ra tay, thế nhưng vẫn không thể phong ấn hoàn toàn đối phương được!

"Thánh nhân Hồng Hoang! Thực lực như vậy rất có thể là Thánh nhân tà hóa... Chúng ta đi thôi, lập tức đi tới Hoàng Tuyền." Cố Thanh Sơn nói.

"Chúng ta vừa đi, khối băng này cũng sẽ không phong ấn được hắn ta bao lâu, chẳng mấy chốc sẽ thoát ra được." Mạc nói với vẻ khó xử.

"Có thể phong ấn bao lâu thì hay bấy lâu, đầu tiên phải đi tới Hoàng Tuyền đã." Cố

Thanh Sơn nói.

"Ngươi cảm thấy Hoàng Tuyền xuất hiện vấn đề rồi sao?" Mạc hỏi.

"Nêu như thật sự có vấn đề xuất hiện, thì sẽ không chỉ có một Thánh Nhân Hồng

Hoang tà hóa ở lại đây, vừa rồi hắn ta cũng ám chỉ đó chỉ là một nước cờ lúc nhàn rỗi hạ mà thôi... thế nhưng ta không cược nổi." Cố Thanh Sơn nói.

Sơn Nữ.

Sơn Nữ vẫn còn ở bên trong Hoàng Tuyền.

Dù thế nào đi chăng nữa, không thể để nàng xuất hiện vấn đề được!

Cố Thanh Sơn âm thầm lẩm bẩm.

Mạc liếc nhìn hắn, cũng hiểu được điều gì đó, nói: "Được rồi, chờ ta lại phong ấn nó một lần nữa đã!"

Cánh tay hắn ta vung lên, tiếp tục thả ra vô số băng sương đầy khí tức hủy diệt, điều khiển uy lực của nó chỉ có tác dụng tại phạm vi trước người, rơi xuống khối băng

trước mặt.

Vết rạn trên khối băng lại biến mất.

Khối băng nhanh chóng biến thành một cột băng nối liền hai vách hang động tăm tối

này.

"Ngươi hãy mang theo ta tới thế giới Hoàng Tuyền, dùng toàn lực." Cố Thanh Sơn nói.

"Đi!" Mạc tóm lấy bả vai của hắn rồi nói.

Hai người biến mất tại chỗ.

Chỉ còn lại cột băng vẫn còn ở nơi đó, tản ra từng luồng khí lạnh âm u khủng bố.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây.

Đạo nhân kia hơi run nhẹ.

Răng rắc...

Trên cột băng xuất hiện vết rách rất nhỏ.

...

Hoàng Tuyền.

Gió gào thét.

Trong mây đen âm u, một thanh trường kiếm xuyên qua xuyên lại, thỉnh thoảng bay

thẳng xuống dưới, chém mạnh xuống đỉnh núi Đại Thiết Vi Sơn.

Đinh đinh đang đang đinh đinh!

Từng tiếng va chạm xuất hiện.

Trường kiếm bị đánh bay đi, giữa không trung vang lên những tiếng kiếm reo rất

không cam lòng.

Đỉnh Thiết Vi sơn.

Một thanh trường mâu tản ra bảy màu rực rỡ, phá hủy hầu như mọi thứ trong Hoàng

Tuyền.

Trường kiếm bay một vòng trên không, chuẩn bị rơi xuống lần nữa.

Bỗng nhiên.

Từ trên trời truyền tới một giọng nói:

"May là ngươi không có việc gì."

Trường kiếm cứng lại giữa không trung, bỗng nhiên bỏ qua thanh trường mâu phía

dưới, cũng không chú ý tới bất cứ chuyện gì khác, xông thẳng lên vòm trời như điên

cuồng.

Một cánh tay nắm chặt trường kiếm.

"Sơn Nữ!" Cố Thanh Sơn nói nhỏ.

"Công tử, ta chờ ngài đã quá lâu rồi!" Giọng nói mừng rỡ của Sơn Nữ vang lên.

"Ta nên tới sớm chút nữa." Cố Thanh Sơn thở dài, nói.

Từng nhóm chữ nhỏ liên tục xuất hiện trong hư không:

"Thần khí Hoàng Tuyền: Lục Giới Thần Sơn kiếm đã nhận ngài làm chủ nhân."

"Nàng chia sẻ mọi thứ với ngài, cho nên ngài đã biết được tất cả thần thông của nàng, giống như khi trước vậy."

Cố Thanh Sơn mỉm cười, hỏi: "Hoàng Tuyền đã xảy ra chuyện gì?"

"Mọi thứ đều tới sớm hơn trước, sau khi những yêu ma kia chuyển trường mâu tới đã bắt đầu tà hóa, không thể không tạm thời rút khỏi, mà tất cả Thần linh trong Hoàng

Tuyền đều bị trường mâu kia giết chết, chỉ còn lại ta là vẫn đang suy nghĩ cách chống lại." Sơn Nữ nói.

"Chẳng lẽ ngươi không nhớ rằng chỉ dựa vào ngươi là không thể đánh bại nó?" Cố

Thanh Sơn nói.

"Ta muốn đẩy nó tới một góc hẹp, như vậy thì ít nhất vẫn làm mọi người còn không gian sống." Sơn Nữ nói.

Cố Thanh Sơn thuận theo hướng nàng chỉ, nhìn về phía dưới.

Bên trong Vong Xuyên có một khu vực trống, rất nhiều thần binh đang yên lặng ẩn

thân ở đó, đang nhìn về phía bầu trời.

Cố Thanh Sơn lại nhìn về phía đỉnh Đại Thiết Vi sơn, nhìn tới thanh trường mâu kia.

Hắn vỗ vai Mạc: "Cái mâu kia... ngươi còn muốn lấy lại hay không?"

Sắc mặt Mạc rất phức tạp, cũng nhìn về phía đỉnh của Đại Thiết Vi sơn.

Ngay sau đó...

Tất cả bóng mâu trong hư không đều biến mất hoàn toàn.

Trường mâu bảy màu thu lại tất cả bóng mâu ác liệt, phóng lên tận trời, lơ lửng trước mặt Mạc.

"Nó vẫn nhớ kỹ ngươi." Cố Thanh Sơn nói.

Mạc thở dài, nói: "Khi trước ta rèn thanh trường mâu này vì Reneedol, chưa từng nghĩ

tới lại có được nó lần nữa..."

Trường mâu có vẻ như nghe hiểu ý của hắn ta, bay đi bay lại liên tục, phát ra những

tiếng gào thét, ẩn chứa sự thảm thương.

Mạc yên lặng.

Cố Thanh Sơn thu Lục Giới Thần Sơn kiếm lại, vỗ vai Mạc rồi nói: "Sau đó chúng ta cần đánh hai trận nữa."

"Tại sao lại là hai trận?" Mạc hỏi với vẻ khó hiểu.

"Ta tới Địa Ngục cướp lấy Trấn Ngục Quỷ Vương trượng, ngươi cần ở nơi này ngăn

cản những kẻ tà hóa kia, ta đoán bọn chúng sắp tới rồi." Cố Thanh Sơn nói.

Mạc trở nên nghiêm túc.

Gã đạo nhân vừa rồi tản ra từng đợt khí tức quỷ dị, nếu không phải mình ra tay trước

thì chưa chắc có thể phong ấn tà thuật của hắn ta.

Nếu như đánh chính diện với đạo nhân kia...

Thắng bại còn chưa biết thuộc về ai đâu!

Cố Thanh Sơn cũng trở nên nghiêm túc hơn, nói: "Ta cam đoan sẽ dùng tốc độ nhanh nhất cướp lấy Trấn Ngục Quỷ Vương trượng, mà ngươi phải ngăn cản tất cả bọn

chúng, không nên bị những quái vật đó đột phá phòng ngự."

"Thế nhưng ngươi chỉ có tu vi Trúc Cơ mà thôi, làm sao mới có thể cướp được chức Quỷ Vương?" Mạc không nhịn được mà hỏi.

"Ta sẽ nghĩ cách." Cố Thanh Sơn nói.

"Được rồi, ngươi yên tâm hoàn thành Quỷ Vương tranh hùng đi, nơi này giao cho ta."

Mạc hít sâu một hơi, nói.

"Nhờ ngươi đó." Cố Thanh Sơn gật đầu, nhảy lên, rơi về hướng Địa Ngục.

----------------------------------------

CHƯƠNG 3025: ĐÓN ĐỊCH

Mạc đứng giữa không trung, nhìn lại bóng lưng của Cố Thanh Sơn.

Trên tay Cố Thanh Sơn cầm Lục Giới Thần Sơn kiếm, thuận gió rơi xuống, thỉnh

thoảng còn nghe thấy giọng nói chuyện của hắn và kiếm linh.

"Công tử, một thời gian không thấy, ngài gầy đi đó."

"Làm gì có chuyện đó."

"Thật, ngài xem, cằm ngài nhọn hơn trước kìa."

"Thật ra ta vẫn không có thời gian để ăn cơm..."

"Sau khi lấy được Quỷ Vương trượng, ta sẽ nấu cho công tử một bữa ăn thật ngon, dù sao kỹ năng ngài biết thì ta cũng biết."

"Đi."

Mạc không nhìn phía đó nữa, mà đưa ánh mắt nhìn lên vòm trời.

Một luồng tà khí sục sôi từ trên vòm trời truyền xuống, giống như một màn sân khấu

che khuất bầu trời, biến toàn bộ thế giới thành đêm đen.

Mạc nghĩ nghĩ, nhìn về phía trường mâu rồi nói: "Nói thật ra thì rất nhiều chuyện đều là vấn đề của chính ta, cần gì phải trách ngươi chứ?"

Trường mâu bảy màu nhảy cẫng lên hoan hô.

Nó rơi xuống trước mặt Mạc, cũng không chịu di chuyển ra nơi khác.

Mạc đưa tay ra nắm chặt trường mâu, khóe miệng lộ ra ý cười, nói nhỏ:

"Theo ta đón địch thôi."

Tay hắn ta cầm trường mâu lao thẳng lên trời, đón hắc ám vô tận nơi vòm trời.

Vô số bóng mâu bảy màu từ trên người hắn ta bắn ra, che kín toàn bộ hư không.

Trong Thiết Vi sơn.

Ngoài Địa Ngục.

Cố Thanh Sơn khoanh chân ngồi trên một tảng đá lớn, nói: "... Những gì ta vừa kể, là toàn bộ tình huống, tất cả mọi người hiểu rồi chứ?"

Xung quanh hắn, là đủ loại Thần khí Hoàng Tuyền lơ lửng khắp nơi.

Vong Xuyên Ly Hồn câu nói: "Nói cách khác, ngươi từ tương lai tới, hiện tại lại muốn cứu vớt thế giới Lục Đạo, cho nên đầu tiên là cần lấy được chức Quỷ Vương sao?"

"Đúng." Cố Thanh Sơn nói.

Một con chim nhỏ trắng như tuyết, bay vòng quanh Cố Thanh Sơn, rồi đứng trên vai

của hắn, nói: "Huynh đệ, coi như chúng ta nể mặt Sơn Nữ mà ủng hộ ngươi, thế

nhưng thực lực ngươi kém như vậy, làm sao có thể cướp được chức Quỷ Vương

chứ?"

Đám Thần khí xung quanh đều gật đầu.

"Đừng nói nhảm..." Sơn Nữ nói với giọng lạnh lùng: "Công tử nhà ta đã đánh khắp hàng trăm tỉ thế giới, một đường gió tanh mưa máy, chưa từng thua ai, đám tầm nhìn

hạn hẹp bọn ngươi chỉ thấy mỗi tu vi hay sao?"

Vong Xuyên Ly Hồn Câu thở dài, nói: "Không phải là chúng ta chỉ nhìn tu vi, mà

khoảng mười lăm phút trước, cuộc chiến Quỷ Vương tranh hùng đã bắt đầu tại mười

tám tầng địa ngục rồi, hắn ta là một người sống mới Trúc Cơ, làm sao có thể chiến

thắng những người chết hung ác kia chứ?"

"Đúng vậy, những tên kia đều là kẻ ác đã ngủ say rất nhiều năm tháng rồi!" Một chiếc chùy sắt nói với giọng ồm ồm.

Các Thần khí khác cũng nói theo.

Cố Thanh Sơn cười cười, nói: "Cũng bởi vì thực lực hiện tại của ta không đủ, cho nên mới muốn mượn nhờ lực lượng của các ngươi."

"Lực lượng của chúng ta? Ngươi muốn ta nhận ngươi làm chủ nhân sao?" Con chim nhỏ kia nhìn chằm chằm hắn, hỏi.

"Cũng không phải như vậy... mà là thông qua các ngươi tìm tới một vài giúp đỡ." Cố

Thanh Sơn nói.

"Bản chim vẫn luôn ở tại Hoàng Tuyền, ngoài những người anh em binh khí bên cạnh đây thì ta chưa bao giờ quen biết ai nữa cả." Chim nhỏ nói.

"Ngươi tới đây, ta thử xem." Cố Thanh Sơn nói.

"Ta chính là một thanh đao, hiểu không? Ngươi đừng cho ta ăn viên thuốc nào cả..."

Chim nhỏ lẩm bẩm, chợt nó thấy có người đang nhìn mình, vừa nghiêng đầu qua thì

thấy sắc mặt Sơn Nữ trở nên lạnh lẽo, đôi mắt mang theo sát ý đang liếc về phía mình.

Ý nghĩ chim nhỏ hơi động, lập tức đổi giọng: "Vì Hoàng Tuyền, vì các huynh đệ, bản chim trở thành một con chim thí nghiệm một lần cũng không sao/"

Trong đám Thần khí, một thanh trường đao bay ra, lơ lửng trước mặt Cố Thanh Sơn.

Chim nhỏ bay vào trong trường đao, giơ chuôi đao tới trước người Cố Thanh Sơn.

"Tới đi!"

Từ trong trường đao truyền ra âm thanh run rẩy của chim nhỏ.

"Yên tâm, sẽ không làm ngươi bị thương." Cố Thanh Sơn nói.

Hắn nắm chặt chuôi đao, từ trên người xuất hiện từng luồng sáng màu đen.

Ngay sau đó, từng hàng chữ nhỏ liên tục xuất hiện:

"Ngài có được quyền sử dụng lâm thời của Tước Cốt Quỷ Tốt đao."

"Ngài sử dụng Ám thần thông Hồng Hoang: Càn Nguyên Hoán Linh."

"Dựa vào một vài sự vật, tìm ra những liên hệ giữa chúng sinh vạn vật và nó, kêu gọi những Linh từng tiếp xúc qua nó lập tức xuất hiện trước mặt ngài."

"...Tiếp tục nối lại duyên phận khi trước."

Cố Thanh Sơn nắm chặt trường đao, trên mặt xuất hiện sự hồi hộp.

Tần Tiểu Lâu đã nói, thần thông này là một thần thông có một không hai thời Hồng

Hoang.

Mặc dù bình thường hắn ta không nghiêm túc, thế nhưng khi làm việc lại rất đáng tin,

cũng là sứ đồ của Hỏa Thánh Trụ, đối với chuyện như này có lẽ sẽ không nói khoác

lác.

Như vậy, thần thông này có thể chứng minh một vài suy nghĩ của mình hay không?

Cố Thanh Sơn yên lặng chờ đợi.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây.

Chẳng lẽ suy nghĩ của ta là sai lầm?

Trái tim Cố Thanh Sơn đập chậm một nhịp.

Trên trường đao truyền ra giọng nói châm chọc của chim nhỏ: "Ui giời ơi, hóa ra chỉ

như vậy thôi à, anh bạn, thần thông này của ngươi làm ta chẳng có cảm giác gì đặc

biệt cả, thứ này không thể chiến thắng đám hung ác kia được đâu."

Cố Thanh Sơn thả trường đao ra, suy nghĩ một lát rồi đưa mắt nhìn về phía Sơn Nữ.

"Công tử, thế nào?" Sơn Nữ hỏi.

"Sơn Nữ, tới đây." Cố Thanh Sơn nói.

Sơn Nữ hóa thành thanh kiếm, bay vào trong tay hắn.

Cố Thanh Sơn lại tiếp tục sử dụng Càn Nguyên Hoán Linh...

Thế nhưng vẫn không nhận được thứ gì cả.

Đám Thần khí bắt đầu ồn ào thảo luận.

Cố Thanh Sơn thả tay ra, hỏi: "Sơn Nữ, ai đã chế tạo ra ngươi?"

Sơn Nữ không ngờ hắn lại hỏi vấn đề này, suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Những năm đó, khi Bất Chu sơn đổ vỡ tạo thành Thiết Vi, ta đã được thai nghén trong đó, dần dần xuất hiện linh trí, chờ tới lúc Hồng Hoang biến thành sáu phần thì ta cũng chuyển chỗ

tới Hoàng Tuyền, có lúc cũng xuất thế trợ giúp Thần linh của Hoàng Tuyền làm việc,

sau đó lại trở về Thiết Vi sơn ngủ say, tới tận khi đám yêu ma mang theo trường mâu

kia tới ăn mòn Hoàng Tuyền... những chuyện về sau thì công tử cũng biết mà."

Cố Thanh Sơn gật đầu.

Lục Giới Thần Sơn kiếm là thần binh do trời đất tạo ra, vẫn luôn không có chủ nhân

chân chính của mình.

Hắn lại nhìn về phía Tước Cốt Quỷ Tốt đao, hỏi: "Bé con, trước kia ngươi có chủ

nhân hay không?"

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!