Liêu Hành đỏ mặt, giải thích: "Mạng lưới thần kinh trong bộ óc tôi đã kết nối với một vi xử lý tổng hợp dữ liệu, có thể mô phỏng động tác bên ngoài, để chính ta hoàn toàn
khớp với hành động của đối phương, không có khác biệt chút nào cả."
"Anh muốn mô phỏng động tác cận chiến chiến đấu của tôi sao?" Cố Thanh Sơn cảm thấy hứng thú, hỏi.
"Đúng, tôi nghĩ đi nghĩ lại, cậu mới là lực lượng vượt khỏi thế giới này, cũng là nhân tố quyết định có thể chạy trốn hay không... mặc dù cậu không thể tự mình ra tay, thế
nhưng tôi có thể mô phỏng động tác của cậu để hoàn thành chiến đấu."
Căn phòng bỗng đung đưa rất mãnh liệt.
Cố Thanh Sơn bay ra ngoài, sau đó lại bay trở lại, nói: "Tình hình hiện tại không tốt lắm, những quỷ ăn người kia đang có một vài dấu hiệu tiến hóa, đã đào thông một con
đường, đang tấn công cánh cửa thứ hai."
"Tôi cần mấy phút để bổ sung năng lượng." Liêu Hành nói.
Cố Thanh Sơn yên lặng ở một bên chờ đợi.
Quỷ ăn người đã bắt đầu tiến hóa...
Cũng không biết cách của Liêu Hành có thể thực hiện hay không.
Thời gian dần dần trôi qua.
Tiếng động ồn ào bên ngoài càng ngày càng rõ.
Cuối cùng...
Tiếng súng máy lại vang lên lần nữa.
Như vậy cũng chứng minh, quỷ ăn người lại tiếp tục tiến công!
Tiếng gào thét, tiếng thét chói tai hỗn hợp với nhau làm cho toàn bộ căn cứ đều trở
nên hỗn loạn.
"Vẫn chưa xong sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Sắp rồi, cậu đừng nhúc nhích, tôi sẽ dùng thần kinh thị giác khóa chặt cậu lại, thành lập mô hình mô phỏng số liệu hóa tương ứng, sau đó cậu làm cái gì, tôi sẽ làm y như
vậy." Liêu Hành nói.
"Lúc đầu, anh định dùng loại kỹ thuật này để làm gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Cậu cho rằng bên ngoài vũ trụ rất nhàn rỗi hay sao? Mỗi ngày tôi đều... vì học tập và tiến bộ, vẫn luôn cố gắng trèo lên đỉnh cao của khoa học kỹ thuật!" Liêu Hành trừng mắt, nói.
Ngay sau đó...
Giọng nói quyến rũ kia lại vang lên lần nữa: "Đã hoàn thành việc bổ sung năng lượng, xem ra trận đại chiến ngày hôm nay sắp bắt đầu rồi!"
Cố Thanh Sơn: "..."
Liêu Hành: "..."
Cố Thanh Sơn nói: "Tôi cá rằng mục đích của phát minh này cũng không đứng đắn
gì."
"Từ trước tới giờ tôi đều không thích cá cược, tôi tôn trọng khoa học." Liêu Hành nói.
Rầm...
Cánh cửa bị phá tan.
Một con quỷ ăn người xuất hiện trước mặt hai người.
Liêu Hành vội nói: "Lập tức mở ra hình thức ủy thác quản lý, căn cứ mô hình số liệu hình người Cố Thanh Sơn, hoàn thành tất cả động tác của thân thể."
"Rõ." Giọng nữ quyến rũ kia nói.
Gào!
Quỷ ăn người lao về phía Liêu Hành.
Cố Thanh Sơn hơi tránh sang bên cạnh, cánh tay hóa thành tàn ảnh trảm vào nơi yếu
ớt trên cổ của quỷ ăn người kia.
Đáng tiếc cơ thể của hắn là ảo ảnh, không tạo thành bất cứ tổn thương cho quỷ ăn
người.
Thế nhưng Liêu Hành lại có thể.
Liêu Hành làm theo động tác của Cố Thanh Sơn, cả người cũng hơi tránh sang bên
cạnh và tấn công...
Răng rắc!
Một tiếng xương gãy vang lên, cánh tay của Liêu Hành chém lên phần cổ của quỷ ăn người làm cổ của nó gãy mất.
Quỷ ăn người lảo đảo ngã xuống mặt đất.
Cố Thanh Sơn liếc qua, bình luận: "Độ trễ của anh hơi cao, thế nhưng cũng không
phải vấn đề lớn, sau đó tôi sẽ kiểm soát thực lực của tôi tại Luyện Khí tầng một, dẫn anh giết ra ngoài."
"Được." Liêu Hành nói.
Cố Thanh Sơn bước qua quỷ ăn người, ra khỏi phòng.
Liêu Hành cũng làm y đúc động tác của Cố Thanh Sơn, bước ra khỏi phòng.
…
Oanh ——
Tiếng pháo liên miên vang lên, mặt đất cũng theo đó mà rung động không thôi.
Trong thành thị, một ngọn lửa màu đen đang dâng lên.
Đó là những phòng ốc bị đạn pháo đánh trúng, một ít bị triệt để phá hủy, số còn lại thì dấy lên lửa lớn.
Liêu Hành đứng giữa con đường, trong miệng ngậm một điếu thuốc, lẳng lặng lắng
nghe các loại âm thanh truyền đến từ xa xa gần gần.
“Chúng ta phải nghĩ biện pháp ra khỏi thành.” Cố Thanh Sơn nói.
Liêu Hành phun ra một vòng khói, nói: “Đương nhiên phải ra khỏi thành —— nhưng
nếu như tiện đường, tôi muốn đi gặp một người.”
“Ai?”
“Nữ sĩ quản lý sân khấu ở chỗ chúng ta ở, cô ta đưa tấm địa đồ đã chào hàng qua cho
tôi, còn nhớ rõ không?”
“Nhớ, đường về khách sạn cũng không xa, chúng ta có thể đi quan sát một phen.”
Cố Thanh Sơn nói xong thì sải dài bước chân chạy như bay về phía trước.
Liêu Hành vội vàng vứt bỏ điếu thuốc, quát: “Khóa chặt hành động, đi theo!”
Thân thể của hắn bắt đầu chạy.
Nhìn lại từ nơi không xa, có thể trông thấy một cảnh tượng kỳ quái ——
Hai người đàn ông, một trước một sau, lấy tư thế hoàn toàn giống nhau nhanh chân
chạy trên đường phố.
----------------------------------------
CHƯƠNG 3043: LIÊU HÀNH KHÔNG THÍCH HỢP
Mấy phút sau.
Bọn hắn đã tới khách sạn mà lúc trước dừng chân.
Hai người đứng ở ngoài cửa, nhìn vào bên trong cùng một chỗ.
Chỉ thấy người đàn bà xin đẹp kia đang nằm trên quầy, hình như rơi vào giấc ngủ say.
Liêu Hành huýt sáo một tiếng, lớn tiếng nói: “Nữ sĩ, muốn đi nhờ xe hay không?”
“Chỗ ông có xe à?” Cố Thanh Sơn thấp giọng nói.
“Cái này cậu không hiểu được đâu, đừng nói chen vào.” Liêu Hành trả lời.
Chỉ thấy người đàn bà kia giật giật, đột nhiên ngẩng đầu.
Thịt trên mặt bà ta bị gặm đi một khối rất lớn, để lộ ra xương trắng bên trong, hai mắt lóe lên tia điên cuồng.
Người đàn bà vượt qua quầy hàng, ngã nhào trên mặt đất.
Lúc này mới nhìn thấy, một chân của bà ta cũng bị gặm sạch sẽ, ngay cả xương cốt
cũng không còn.
Cho nên bà ta chỉ có thể bò trên mặt đất.
—— Bò về phía Liêu Hành.
“Ăn... Ăn... Ngươi...”
Người đàn bà gầm nhẹ lên.
Liêu Hành nhìn chăm chú vào người đàn bà kia, đột nhiên hỏi: “Thế giới hiện giờ của
chúng ta, đến cùng là hư ảo hay là chân thực đây?”
“Hẳn là một thế giới chân thật, bị Cửu Diện Trùng Ma chọn làm nơi diễn ra tà tế lần
này.” Cố Thanh Sơn nói.
“Nói cách khác, kỳ thật tai nạn này vốn không nên xảy ra.” Liêu Hành nói.
“Đúng.” Cố Thanh Sơn nói.
Ánh mắt Liêu Hành dần dần trở nên lạnh lùng, ông ta mở miệng nói:
“Để cho cô ấy thoải mái một chút.”
“Như ông mong muốn.” Cố Thanh Sơn cúi người, làm ra động tác nhặt nhặt.
Liêu Hành cúi người theo hắn, nhặt lên một cây côn sắt từ dưới đất.
Cố Thanh Sơn làm ra tư thế cầm côn sắt trong tay, đi về hướng người đàn bà kia.
Liêu Hành giơ côn sắt đi lên trước, miệng thì nói:
“Nữ sĩ, tôi vốn định mời cô cùng đi ăn tối.”
“Ngay cả đêm đó uống rượu gì ăn món nào tôi cũng đã cân nhắc qua rồi, tôi sẽ kể cho
cô nghe chuyện cười, ca ngợi quần áo của cô, thảo luận một chút về ý nghĩa của cuộc
sống với cô, sau đó mang đến cho cô một loạt lãng mạng trong đêm ——”
“Nhưng con côn trùng kia đã hủy diệt mọi thứ rồi.”
Côn sắt vung vẩy lên.
Máu bắn bắn ra tung toé, mọi thứ lại trở về với yên tĩnh.
Cố Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng, nói: “Anh trai, chỉ cần ông có thể sống sót, con côn
trùng kia sẽ cách cái chết càng gần một bước.”
Liêu Hành nói: “Rất tốt, thù này chúng ta nhất định phải báo.”
Cố Thanh Sơn có cảm giác trong lòng, nhìn thoáng qua bên ngoài khách sạn.
Chỉ thấy trên đường phố phía bên ngoài có một Cật Nhân Quỷ cao hơn ba mét đứng
đấy.
“Tiến hóa rồi...” Cố Thanh Sơn thấp giọng thì thầm.
Hắn đi ra ngoài.
Liêu Hành đứng ở bên cạnh hắn, hỏi: “Đánh thắng được không?”
“Ông đoán xem.”
“Ta đoán ——”
Liêu Hành còn chưa dứt lời, lập tức phát hiện thân thể của mình đã bắt đầu chạy.
Gió lớn bỗng nhiên gào thét dâng lên.
Tất cả phong cảnh rút lui cứ như tàn ảnh, toàn bộ thế giới bắt đầu không ngừng xoay
tròn.
Bành!
Một tiếng vang trầm đục vang lên.
Ngay sau đó là tiếng va đập nặng nề, hình như có cái gì ngã nhào trên mặt đất.
Liêu Hành lấy lại bình tĩnh, nhìn bốn phía chung quanh một vòng, lúc này mới phát
hiện con Cật Nhân Quỷ cao hơn ba mét kia ngã đổ dưới chân của mình, cả cái đầu đã
nổ tung, chết đến mức không thể chết thêm rồi.
Cố Thanh Sơn đứng ở một bên, hỏi: “Cảm giác như thế nào?”
“Có chút choáng đầu, lần sau cậu có thể hành động chậm một chút hay không.” Liêu
Hành nói.
“Chậm một chút thì ông đã chết rồi.” Cố Thanh Sơn nói.
Hắn cẩn thận ngó nhìn con Cật Nhân Quỷ sau khi tiến hóa kia, trên mặt lộ ra một chút
nghi hoặc.
Liêu Hành chỉ là người bình thường ——
Đối với hắn mà nói, Cật Nhân Quỷ bình thường đã được coi là cực kỳ nguy hiểm.
Tại sao lại xuất hiện Cật Nhân Quỷ cỡ lớn sau tiến hóa chứ?
Cật Nhân Quỷ loại trình độ này, người bình thường căn bản không có cách ứng phó
được.
Chẳng lẽ là pháp thuật mà mình dạy ông ta tu hành?
Không đúng.
Luyện Khí tầng một, không có chút khác biệt nào với võ giả nhân loại, chỉ là lực bộc
phát mạnh hơn một chút.
Nhưng tình huống bây giờ trông có vẻ không thích hợp.
Nếu như tất cả Cật Nhân Quỷ đều bắt đầu tiến hóa, vậy thì phá hủy tính cân bằng của
tế thuật.
Một khi mất đi cân bằng, tất cả nhân quả của tế thuật sẽ không cách nào thành lập.
Cố Thanh Sơn lấy lại bình tĩnh, nhìn về hướng bốn phía chung quanh.
Chỉ thấy điểm cuối con đường cách đó không xa, lại có hai con Cật Nhân Quỷ cỡ lớn
xuất hiện.
Thân hình của bọn nó đạt đến năm mét.
“Không đúng... Tế thuật còn đang có tác dụng, rốt cuộc là nhân tố gì khiến cho độ khó đề cao chứ?” Cố Thanh Sơn tự nhủ.
Rống ——
Hai con Cật Nhân Quỷ cỡ lớn tăng thêm tốc độ, nhào tới hướng Liêu Hành.
Cố Thanh Sơn bày ra một thủ thế ngay tại chỗ, làm ra tư thế nắm chặt côn sắt.
Liêu Hành cũng theo đó mà bày ra tư thế tương tự.
“Này... Hai con đó, cậu có nắm chắc không?” Liêu Hành nhịn không được mà hỏi.
“Ông nói cho tôi biết trước, có phải ông còn có chuyện gì giấu diếm tôi hay không?”
Cố Thanh Sơn hỏi lại.
“Tôi có chuyện gì mà giấu cậu kia chứ, cậu cũng đã biết Nữ Thần Công Chính nghiêm khắc đến mức nào rồi —— Cô ta vẫn luôn trung thành thi hành mệnh lệnh
của cậu.” Liêu Hành nói.
Quái vật tới gần.
Trong lòng Cố Thanh Sơn bỗng nhiên hiện lên một ý niệm.
Sẽ không phải là ——
Hắn không kịp nghĩ tiếp, chạy gia tốc nghênh đón một con Cật Nhân Quỷ, thân hình
biến ảo qua lại liên hồi, đột nhiên lách mình lao qua, nhảy lên thật cao, làm ra tư thế
hung hăng ném mạnh.
Bạch!
Liêu Hành uốn éo thân thể ngay giữa không trung, cắm côn sắt vào hốc mắt con Cật
Nhân Quỷ đằng kia.
Cật Nhân Quỷ ầm một tiếng đã ngã xuống đất.
Còn lại một con!
Liêu Hành lăn ngay mấy vòng trên mặt đất, tránh đi con Cật Nhân Quỷ kia, lách mình
tiến vào một tiệm bách hóa bên cạnh, thuận tay khóa cửa lại.
Con Cật Nhân Quỷ kia cuồng nộ mà bổ nhào qua, lại bị cánh cửa tạm thời ngăn cản.
“Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật!”
Liêu Hành chùi mồ hôi lạnh trên trán, thở phào nói.
Ông ta đón nhận ánh mắt dò xét của Cố Thanh Sơn.
“Thế nào?” Liêu Hành không rõ cho lắm.
“Trước khi bị tà tế chộp tới, ông đang làm cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Còn không phải làm việc cho cậu sao.” Liêu Hành không nhịn được mà nói.
“Làm việc gì?” Cố Thanh Sơn truy vấn.
“Không phải cậu bảo Nữ Thần Công Chính phối hợp với con nhóc con kia, phóng thích danh sách trong phạm vi toàn thế giới hay sao?” Liêu Hành hỏi lại.
“Tôi có bảo Tô An và Vũ đi làm chuyện này, vậy ông lại đang làm cái gì?” Cố Thanh
Sơn nói.
“—— Tôi làm một trong những nhân loại bình thường của thế giới nguyên sơ, cũng
thêm vào danh sách này, đang trải nghiệm sức mạnh của nó đó.” Liêu Hành buông tay
mà nói.
----------------------------------------