Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 3055: CHƯƠNG 3055: TẠ SƯƠNG NHAN ——

Một giọng nói già nua vang lên từ trong cửa đá:

“Bởi vì chúng tôi thiết lặp một điều kiện trọng yếu trước đó, chỉ cần chuyện chúng tôi lén đi ra ngoài không bị bất cứ người nào phát hiện, chúng tôi sẽ không sao; Nhưng

một khi bị bất cứ kẻ nào nhận ra, chúng tôi sẽ thật sự bị cầm tù ở chỗ này, lâm vào

giấc ngủ say vĩnh hằng.”

Lão yêu tinh đi ra từ bên trong cửa đá, bất đắc dĩ thở dài.

Cố Thanh Sơn nhìn bọn họ, trong lòng cứ ngẫm nghĩ liên tục, sau đó lập tức hiểu

được.

Thì ra chơi xấu cũng có quy tắc.

Chỉ có điều quy tắc thật sự rộng rãi tới cực điểm ——

Nếu như không biết được tất cả chân tướng của kỷ nguyên, cho dù mọi người nhìn

thấy bọn chúng ở bên ngoài, lại làm sao biết được bọn chúng đang lén đi ra ngoài kia

chứ?

Hơn nữa, nơi này chính là đại lục hắc ám, ngay cả Vua của Vĩnh Diệt cũng chỉ là

người trông giữ nơi này, căn bản không có quyền mở cửa đá ra, vậy thì càng không có

khả năng biết được chuyện bọn chúng lén đi ra ngoài chơi.

Cũng chỉ có chính mình, tập hợp quyền hành của năm vị sứ đồ, lại trở thành Vua của

Vĩnh Diệt, cho nên hiện giờ mới mở ra cửa đá được.

Điều kiện xảo trá như thế, lại bị thỏa mãn!

Đám yêu tinh một rồi lại một tên đi ra, đều rũ cụp cái đầu, cả khuôn mặt đều là vẻ uể

oải.

“Không thể chơi xấu được nữa sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Không được, đây là thuật chơi xấu chung cực —— chúng tôi phải đối mặt với chính

hỗn độn, không có biện pháp cứu vớt nào khác rồi.” Lão yêu tinh thở dài nói.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một giây, sau đó xua tay nói: “Không có việc gì.”

“Vì sao lại không có việc gì?” Lão yêu tinh hỏi.

“Bởi vì các ngươi cũng không bị ‘Bất cứ người nào’ phát hiện.” Cố Thanh Sơn nói.

Nhóm yêu tinh đều nhìn hắn, không rõ cho lắm.

Cố Thanh Sơn buông tay nói: “Ta dùng Đá Phân Giới, hiện tại ta là nửa người, cho

nên các ngươi cũng không phải bị ‘Bất cứ người nào’ phát hiện được, cho nên cũng

không cần lâm vào giấc ngủ say vĩnh hằng.”

Đám yêu tinh lập tức bị chấn động.

Thì ra là như vậy sao!

Người này cư nhiên có thể chui vào kẽ hở như vậy.

Ngay cả yêu tinh chúng ta cũng chưa từng nghĩ đến loại kẽ hở như vậy luôn!

Chẳng lẽ...

Hắn là...

“Vua Vô Lại! Không sai, ta gặp được Vua Vô Lại chân chính...” Nhục Nhục la lên

thất thanh.

“Ai nói không phải, chí ít chúng ta còn giữ lại tinh thần khế ước tối thiểu, nhưng hắn

—— hắn đi lừa gạt thì căn bản không muốn mặt mũi gì nữa!” Lão yêu tinh không thể

tưởng tượng nổi mà la lên.

Cố Thanh Sơn không thể nhịn được nữa, hắn nói: “Ta nói như vậy là vì cứu các

ngươi, không có nghĩa là ta thật sự vô lại!”

Đám yêu tinh đồng loạt gật đầu, vỗ tay lớn tiếng khen hay.

“Nhìn này! Người này thật sự không được!”

“Hắn nói hắn không phải thật sự vô lại ——không biết xấu hổ đến cỡ nào! Lừa tình

đến cỡ nào này!”

“Quá đáng giá học tập!”

“Hắn quả nhiên nên gia nhập nhất tộc Yêu Tinh chúng ta!”

Phi Ảnh đứng một bên quan sát, biết rõ trường hợp này không đúng, nhưng thực sự

nhịn không được, ha ha ha cười ra tiếng.

Cố Thanh Sơn bất đắc dĩ thở dài, nói: “Được rồi, hiện tại chúng ta có thể kết thúc cái đề tài vừa rồi —— ta tới tìm các ngươi, là muốn đánh thức các ngươi —— mặc dù

bây giờ xem ra căn bản không cần, ta muốn để các ngươi trở lại thời đại quá khứ,

cùng sứ đồ kỷ nguyên của các ngươi đối kháng với Tà Ma.”

“Sứ đồ của chúng ta đã thức tỉnh sao?” Nhục Nhục hỏi.

“Ta đã đánh thức sức mạnh của hắn từ bên trong hỗn độn một lần nữa, xin các ngươi

đi giúp hắn.” Cố Thanh Sơn nói.

Lão yêu tinh nói: “Được, Nhục Nhục, ngươi mang mọi người đi giúp sứ đồ của chúng

ta.”

“Được thôi, a —— đát ——”

Nhục Nhục vung vẫy Côn Cắt Khúc, hung hăng đập một cái vào trong hư không.

Hư không lập tức vỡ ra một cái động, để lộ ra một con sông dài sáng chói ẩn giấu bên

trong.

“Chúng ta đi!”

Nhục Nhục lớn tiếng kêu gọi lên.

Đám yêu tinh ào ào ào ào bay ra ngoài từ trong cửa đá, đi theo nàng cùng chui vào cái lỗ Hư Không kia, bay ngược dòng nước của dòng sông Thời Gian, tiến về phía thời

đại quá khứ.

Chỉ có lão yêu tinh còn nán lại ở chỗ này.

“Vị này là ——vợ mới của ngươi?” Lão yêu tinh nhìn Phi Ảnh một cái, hỏi.

“Không, nàng là bạn của ta, nàng tên là Phi Nguyệt.”

Cố Thanh Sơn lập tức uốn nắn lại.

Hắn lo lắng nhìn Phi Ảnh một chút, Phi Ảnh cười lắc đầu, biểu thị mình cũng không

ngại.

Biểu cảm của lão yêu trở nên nghiêm túc lên, dạo quanh Phi Ảnh một vòng, sau đó

bỗng nhiên rút ra một cây đoản côn rồi niệm chú ngữ: “Lốp bốp hô, lốp bốp hô, kẻ gạt

ta là bé heo!”

Đoản côn chỉ thẳng về hướng Phi Ảnh.

Chỉ trong chớp mắt tiếp theo ——

Trên người Phi Ảnh đột nhiên dâng lên một cái bóng đen xì.

Cố Thanh Sơn phản ứng cực nhanh, đưa tay nắm vào trong hư không một cái, lập tức

kéo Kiếm Thần Sơn Lục Giới ra, trong nháy mắt đã chém ra trăm ngàn vạn ánh kiếm.

Bóng đen kia không cam lòng mà gào thét một tiếng, sau đó dần dần hóa thành hư vô

trong ánh kiếm quang.

Lúc này lão yêu tinh mới thu đoản côn, hừ lạnh nói: “Giấu kín đến cỡ nào cũng vô

dụng thôi, đôi mắt của ta có thể trông thấy tất cả các hành vi gian lận!”

“Đó là cái gì?” Phi Ảnh vẫn còn sợ hãi trong lòng, nàng hỏi.

“Một thứ pháp thuật Tà Ma —— Nhưng mà nó chỉ thi triển được một nửa thì đã bị

đánh gãy giữa chừng —— ta đoán là vị trí thời không của ngươi đột nhiên phát sinh

biến hóa, mới khiến nó không thể thi triển thành công, bằng không thì kể cả ta cũng

không chắc có thể cứu được ngươi.” Lão yêu tinh nói.

Cố Thanh Sơn và Phi Ảnh nhìn nhau.

Lão yêu tinh đoán không sai, chỉ sợ thuật kia đang thi triển vào thời khắc quan trọng thì Tạ Sương Nhan đột nhiên đã phát động ra thay đổi thời không.

Bởi vậy Phi Nguyệt mới trốn được một kiếp nạn.

—— Đây cũng là may mắn chân thực.

Bằng không chỉ sợ Kiếm Thần Sơn Lục Giới đã lọt vào tay kẻ thù rồi.

Cố Thanh Sơn nghĩ đến đây thì hoảng sợ một lúc.

Tạ Sương Nhan ——

Mình giúp nàng tỉnh lại sức mạnh của kỷ nguyên lần nữa, hi vọng nàng tuyệt đối

không có chuyện gì.

Sắc mặt Phi Ảnh trắng bệch, nàng nói: “Không có khả năng... Trên đường đi ta chỉ

gặp qua bọn người Lưu Lân, chẳng lẽ bọn họ đã ——”

----------------------------------------

CHƯƠNG 3056: TỪNG NÓI QUA CHÂN TƯỚNG!

Lão yêu tinh nói: “Đương nhiên rồi, bọn chúng cũng không có năng lực của yêu tinh,

làm sao có thể chạy ra khỏi đại lục hắc ám này được chứ, cho nên rất rõ ràng chỉ có

một khả năng.”

“Bọn chúng vốn cũng bị phong ấn trên đại lục hắc ám này?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Lão yêu tinh nói: “Từ trước đến này, nhất tộc Yêu Tinh chúng ta cũng không dám nói

ra những chuyện này này, nhưng bây giờ trận quyết chiến đã lửa xém lông mày, ta

cho ngươi biết cũng không sao ——”

“Đúng vậy, bọn chúng vốn cũng bị phong ấn tại đây, thế nhưng kỳ thật nơi này rất

nguy hiểm, một vài thứ không biết tên có khi sẽ ăn mòn đại lục hắc ám, kéo theo đó

cũng sẽ khiến cho những cái đám bị phong ấn kia dần dần tà hóa ——”

“Đây cũng là nguyên nhân nhất tộc Yêu Tinh chúng ta cũng không thể nào nán lại nơi

này được.”

Cố Thanh Sơn thầm nghĩ đến một đáp án nào đó, trực tiếp hỏi: “Bọn chúng vốn thuộc

về kỷ nguyên phong đúng không?”

“Đúng thế.” Lão yêu tinh nói.

“Có phải quái vật của các kỷ nguyên khác, hoặc nhiều hoặc ít đều bị sức mạnh của Tà

Ma ăn mòn hay không?” Cố Thanh Sơn tiến thêm một bước dò hỏi.

“Không sai chút nào.” Lão yêu tinh nói.

“Thế nhưng... Bọn chúng hao tốn thời gian dài dằng dặc như thế... Chỉ vì làm chuyện này sao?” Cố Thanh Sơn tự lẩm bẩm.

Hắn đột nhiên nhớ tới thời khắc bây giờ.

Bất kể là Tà Ma, hay là chúng sinh, thắng bại đều nằm trong hành động lần này.

Vào giờ phút như thế này, bọn chúng lại phơi bày lợi thế của mình ra ——

Cố Thanh Sơn đột nhiên nhìn về phía lão yêu tinh.

Lão yêu tinh bỗng nhiên cười cười, hỏi: “Cố Thanh Sơn, ngươi có nhớ lời mà Nhục

Nhục đã từng nói với ngươi? Kỳ thật trước kia rất lâu nàng đã muốn cảnh tỉnh ngươi,

đáng tiếc khi đó ngươi vẫn biết quá ít, không ý thức được chuyện này.”

Cố Thanh Sơn hơi suy nghĩ, lẩm bẩm nói: “Ta nhớ ra rồi...”

Lúc trước vào thời điểm cứu Tú Tú, mình từng giao đấu với một Tà Ma bên trong Thế

Giới của Đất.

Nhục Nhục và mình dồn hết toàn lực mà ra tay, mới giết chết được Tà Ma kia.

Sau lúc đó, Nhục Nhục từng nói qua một vài câu với mình là ——

"Những Linh khác cũng không thích hợp nói chuyện này, mà ta là linh hồn yêu tinh cũng khá nổi trội trong những kiếp xa xưa trước đó, ỷ vào đặc tính của chủng tộc, cho nên ta có thể giải thích bí mật này cho ngươi ——

“Cố Thanh Sơn, ngươi phải nhớ kỹ... sức mạnh khó có thể lý giải được thì được gọi là

thần bí, phía trên thần bí, những quyền năng hoàn toàn không cách nào hiểu được thì

gọi là kỳ quỷ, tỉ như hỗn độn do các loại huyền bí diệt tuyệt vô tận ngưng tụ mà thành, và ví dụ như...”

“Tà Tính chi Ma.”

Suy nghĩ lướt nhanh như chớp qua đầu Cố Thanh Sơn, một câu nói đột nhiên được

thốt ra:

“Tà Ma là thứ tồn tại ngang hàng với hỗn độn, thậm chí nó chính là một bộ phận của

hỗn độn, đúng hay không?”

Nếu như không phải vậy, dựa vào cái gì sức mạnh của tà tính lại lan tràn bên trong

hỗn độn?

Nếu nói như thế, lúc trước Tà Ma muốn chiếm lĩnh Lục Đạo Luân Hồi, sau đó lại tiến công hỗn độn, hành động như vậy chẳng qua là một lớp nguỵ trang.

—— Chỉ có hỗn độn mới có thể che dấu tung tích của Tà Ma!

Không thì vì sao bọn chúng giống như được sinh ra từ trong khe đá, cũng không ai

biết lai lịch của bọn chúng?

Bọn chúng đến từ hỗn độn.

Thế nhưng, bọn chúng lại đang mưu đồ cái gì?

Cố Thanh Sơn suy nghĩ thật sâu vào, bất tri bất giác phía sau lưng đã chảy ướt đẫm

mồ hôi lạnh.

Lão yêu tinh nghe mấy câu nói đó của hắn, không biết nghĩ đến cái gì, bên trong ánh

mắt hiện lên một tia sợ hãi.

“Ta nói... Đúng hay không?”

Cố Thanh Sơn vội hỏi gặn.

Lão yêu tinh lắc đầu, lại gật gật đầu, từ đầu đến cuối cũng không mở miệng nói

chuyện.

Suy nghĩ của Cố Thanh Sơn đi lòng vòng, hắn hỏi: “Ngươi không tiện nói ở chỗ này,

hay là không dám nói? Hay là không thể nói?”

Lão yêu tinh lắc đầu.

“Vậy là cái gì? Cũng phải có cái lý do chứ.” Cố Thanh Sơn nói.

Lão yêu tinh vẫn lắc đầu.

—— Có chuyện gì mà khiến cho lão yêu tinh không dám nói ra?

Cố Thanh Sơn do dự, thử dò xét: “Có lẽ... Ngươi cũng không biết?”

“Đúng!” Lão yêu tinh lên tiếng đáp lại ngay tắp lự.

Phi Ảnh bật cười lên lần nữa.

Cố Thanh Sơn vuốt cái trán, nói: “Ngươi không biết thì không biết, vì sao còn làm ra bộ mặt sợ hãi, ta còn tưởng rằng ngươi biết một loại bí mật cực kỳ trọng yếu nào đó.”

Lão yêu tinh lại nghiêm nghị nói: “Ta đương nhiên không biết bí mật quan trọng nhất

kia, nhưng ta biết bí mật giấu ở nơi nào, nghĩ tới bí mật có liên quan đến cái thứ kia, ta đã cảm thấy sợ hãi, thậm chí có chút không dám dẫn ngươi đi dò xét bí mật đó.”

“Vì cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.

“Ta sợ ngươi và cả ta đều không có biện pháp an toàn trở về.” Lão yêu tinh nói.

Cố Thanh Sơn kéo Phi Ảnh qua, nói: “Ngươi xem nàng một chút —— giờ phút này

trên người nàng còn quấn quanh loại sức mạnh kia —— ngươi hiểu chứ, có loại sức

mạnh kia ở đây, chí ít trong mười hai giờ chúng ta không cần lo lắng quá nhiều.”

Lão yêu tinh nhìn chăm chú vào Phi Ảnh, chậm rãi gật đầu nói: “Qủa thật, trên người

nàng có thứ sức mạnh không thể nói đó, có lẽ đây là cơ hội duy nhất của chúng ta —

—”

“Chúng ta phải nắm chắc thời gian.” Cố Thanh Sơn lập tức nói.

Lão yêu tinh duỗi một ngón tay ra, lên tiếng: “Đây là thời khắc của chúng ta, bởi vì

những Hỗn Độn Chi Linh tà hóa kia tề tụ vào đại lục hắc ám này —— ngươi nhất

định phải giết chết hết bọn nó.”

Cố Thanh Sơn giật mình nói: “Cũng đúng, lúc chúng ta đi thăm dò bí mật đó thì

không thể để người khác quấy rối ở sau lưng, cho ta nhìn xem còn có bao nhiêu Hỗn

Độn Chi Linh tà hóa còn sống.”

Hắn giơ tay lên.

Sợi dây nhỏ màu đỏ nhạt lặng lẽ xuất hiện, quấn quanh trên cổ tay hắn, bay về cùng

một phương hướng.

—— Chỉ còn lại có hai sợi.

Một sợi trong đó có màu sắc hơi nhạt, sợi còn lại màu đậm hơn nhiều.

Cố Thanh Sơn nói: “Còn lại hai Hỗn Độn Chi Linh tà hóa.”

Vừa dứt lời, sợi dây có màu nhạt hơn kia đột nhiên biến mất, mà sợi còn lại thì trở nên càng đậm hơn rất nhiều.

Trên cánh tay của hắn chỉ còn lại một sợi dây nhỏ màu đỏ sẫm cuối cùng.

“Đây là tình huống gì thế này?” Lão yêu tinh hỏi.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!