Dòng chảy hỗn loạn của hư không.
Lạc Băng Ly mang theo Cố Thanh Sơn đột nhiên xuất hiện.
Những Linh Phủ Bụi, Tạ Sương Nhan, Mạc đang đứng chung quanh lập tức phát giác.
“Cố Thanh Sơn, ngươi không có việc gì!” Tạ Sương Nhan thở phào nói.
“Không có gì, đúng rồi, con côn trùng kia đã bị ta giết.” Cố Thanh Sơn nói.
Đám người lập tức im lặng.
Mạc nhếch miệng cười nói: “Tôi biết ngay mà, tên kia dám tính toán cậu, thật sự là
không biết chữ “Chết” viết như thế nào.”
Cố Thanh Sơn giới thiệu Lạc Băng Ly cho đám người bọn họ một lượt, lại thuật lại
chuyện lúc trước một lần, nghe thấy côn trùng kia rốt cuộc bị xử lý, tất cả mọi người nhảy cẫng một trận.
Mặc dù quá trình quá gian khổ, nhưng cuối cùng cũng giết chết được!
Đây cũng là một tia ánh rạng đông.
Nhưng biết được Cố Thanh Sơn đã mất đi bí mật kia, đám người bọn họ cũng tiếc
nuối không thôi, đồng loạt tiến lên, muốn thử giải trừ tà thuật không thể nghe nói mà hắn bị trúng, cuối cùng đều không thành công.
“Không có cách nào, đoán chừng sư tổ ngươi sớm đã bị Tà Ma nhìn chằm chằm đến sát sao.” Nữ sĩ Tế Vũ thở dài, nói.
Mạc chán nản nói: “Bàn về pháp thuật thì chúng ta thật sự không sánh bằng Tà Ma,
quả thật không giải được tà thuật của bọn chúng.”
Cố Thanh Sơn tỉnh táo lại, sau đó lên tiếng: “Nếu đã như vậy, hiện giờ phía bên sư tổ
ta đang bị vây công, xin các vị hãy đi trợ giúp cho.”
Nữ sĩ Tế Vũ nói: “Không thành vấn đề, nếu như Tà Ma thắng, vậy thì hư không còn ai
có thể sống được nữa chứ? Chúng ta đi!”
Nàng mang theo đông đảo linh của thế giới phủ bụi, trong nháy mắt đã dẫn ra một đạo
pháp thuật truy tung từ trên người Cố Thanh Sơn, đi theo sự chỉ dẫn của pháp thuật
kia.
“Lạc Băng Ly, thực lực của ngươi mạnh nhất, ngươi cũng đi cứu viện một chút.” Cố
Thanh Sơn nói.
“Được.” Lạc Băng Ly không nói hai lời, thân hình lóe lên rồi biến mất ngay.
Mạc đang muốn khởi hành, lại bị Cố Thanh Sơn kéo lại.
“Làm gì vậy?” Mạc hỏi.
“Anh không thể đi, anh phải cùng tôi nắm chặt thời gian làm một chuyện khác nữa.”
Cố Thanh Sơn nói.
“Vậy ta thì sao?” Tạ Sương Nhan hỏi.
Trên mặt Cố Thanh Sơn lộ ra vẻ nghiêm nghị, hắn nói: “Nhiệm vụ của ngươi là nặng
nhất... Ta cứ nghĩ đến nghĩ lui, chuyện này chỉ có thể nhờ vào ngươi.”
Hắn liếc mắt ra hiệu cho hai người bọn họ một cái.
Mạc và Tạ Sương Nhan hiểu ý, đồng loạt dùng hết toàn lực, phóng ra pháp thuật ngăn
cách, bao bọc lấy một mảnh hư không quay quanh, không cho bất cứ kẻ nào nhìn ra
được chút dấu vết mảy may nào cả.
Lúc này Cố Thanh Sơn mới trịnh trọng lấy ra một mảnh ngọc giản.
“Đây là?” Tạ Sương Nhan hỏi.
“Ngọc Giản Lưu Ảnh, có thể ghi chép hình ảnh, ngươi phải lập tức cầm nó đi tìm ta của tương lai, việc này cực kỳ quan trọng, thậm chí có thể nói là liên quan đến chiến cuộc.” Cố Thanh Sơn nói xong thì đưa ngọc giản cho Tạ Sương Nhan.
Tạ Sương Nhan thận trọng nghe hắn nói, lập tức nhân lấy ngọc giản kia, lại lấy ra một mảnh thủy tinh màu xanh dập dềnh, nói: “Vậy ta sẽ lập tức đi tìm ngươi của tương lai, nhưng nếu ta xảy ra chuyện gì thì mảnh thủy tinh này sẽ vỡ vụn, đến lúc đó ngươi lại
phái người khác đi đưa tin.”
“Được!” Cố Thanh Sơn nói.
Thân hình Tạ Sương Nhan khẽ động, đi vào một mảnh dòng nước hư vô, bơi dọc theo
mạch nước ngầm thời gian hướng về phía tương lai.
...
Sương mù.
Sâu trong làn sương mù
Tới gần.
Càng gần.
Tạ Sương Nhan dồn hết toàn lực bơi về phía trước, sau đó đến được thời khắc kia.
“Cố Thanh Sơn!” Nàng la lớn.
Cố Thanh Sơn thân là tận thế sớm đã nhìn sang hướng của nàng, cười nói: “Sao ngươi
lại tới đây?”
Tạ Sương Nhan thở phì phò, thò tay lấy ngọc giản ra đưa tới trong tay hắn.
“Đây là?” Cố Thanh Sơn hiếu kỳ nói.
“Ngươi chúng sinh đang dò xét bí mật chung cực của Tà Ma, kết quả bị Tà Ma phục
kích, vĩnh viễn mất đi tư cách thu hoạch được bí mật kia, sư tổ ngươi là Tạ Cô Hồng
cũng đang bị vây công, ngọc giản này là ngươi chúng sinh nhờ ta đưa tới, nói là cực
kỳ quan trọng!” Tạ Sương Nhan nói.
“Thì ra là thế.” Cố Thanh Sơn bình tĩnh nói.
Sau lưng của hắn bỗng nhiên vang lên một thanh âm: “A? Đây không phải Lưu Ảnh Ngọc Giản đơn giản nhất hay sao? Sao có thể được gọi là cực kỳ quan trọng?”
Tạ Sương Nhan ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một bộ chiến giáp đang trôi nổi sau lưng
Cố Thanh Sơn.
Là Huyền Thiên Y!
Vừa rồi Tạ Sương Nhan gấp gáp lao tới, nó tưởng là địch nhân, cho nên chuẩn bị xuất
hiện thay Cố Thanh Sơn đón đỡ vào bất cứ lúc nào.
Cố Thanh Sơn nhận lấy ngọc giản, linh lực thuận theo bàn tay mà dồn vào.
Trên ngọc giản lập tức xuất hiện hào quang bao quanh, ngưng tụ thành ảnh.
Hoàng Tuyền.
Vong Xuyên.
Trên đỉnh cô phong.
Tạ Cô Hồng xuất hiện trên đỉnh núi.
Ngay sau đó, tất cả những chuyện phát sinh trước đó đều lặp lại một lần.
Đợi đến khi Cố Thanh Sơn bị truyền tống rời đi thế giới mảnh vỡ Hoàng Tuyền, lúc
này tất cả quang ảnh mới dần dần tiêu tán.
“Thuật kia của Tà Ma... Không giải được hay sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Bọn chúng phong bế hai hướng, là sư tổ ngươi và ngươi chúng sinh, tự nhiên có tự
tin này, cho là các ngươi tuyệt đối không giải được.” Huyền Thiên Y nói.
“Ngươi cũng không có biện pháp?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Ta thử một chút xem sao?” Huyền Thiên Y cắn răng nói.
“Được rồi, không cần, bọn chúng chỉ phong bế ta chúng sinh, lại không phong bế ta
tận thế kia mà.” Cố Thanh Sơn nói.
“Cho nên chúng ta phải chạy đến vòng khép kín trong quá khứ kia, sau đó đi tìm Tạ
Cô Hồng sao?” Huyền Thiên Y xắn tay áo lên mà nói.
“Không cần.” Cố Thanh Sơn nói.
Huyền Thiên Y khẽ giật mình.
Tạ Sương Nhan cũng nói: “Ngươi không đi cứu người sao?”
Cố Thanh Sơn thản nhiên nói: “Sư tổ ta là sứ đồ Hồng Hoang, hẳn là thánh nhân
mạnh nhất, lại từng chờ đợi vô số năm tháng trong thế giới kia, tất nhiên sớm có các
loại thủ đoạn chờ đợi những Tà Ma đó, không đến mức ngay cả biện pháp tự vệ cũng
không nghĩ tới.”
Tạ Sương Nhan lại nói: “Thế nhưng hai bí mật cực kỳ trọng yếu kia——”
“A, nhờ có ngươi đi một chuyến, hiện tại ta đều đã biết rồi.” Cố Thanh Sơn nói.
“Cái gì!!!”
----------------------------------------
CHƯƠNG 3077: BÍ MẬT CỦA SƯ TỔ
Chương 3075: Bí mật của sư tổ
Trong sương mù.
Cố Thanh Sơn, lão yêu tinh, Phi Ảnh, Tạ Sương Nhan tề tụ tại đây.
Mọi người đồng loạt phóng ra pháp thuật ngăn cách cường đại nhất của chính mình,
che chắn đi tất cả mọi thứ chung quanh, sau đó mới tiếp tục nói chuyện.
“Cố Thanh Sơn, ngươi nói ngươi đã biết được bí mật kia rồi?” Tạ Sương Nhan không
thể tin mà nói.
Biểu cảm của Cố Thanh Sơn có chút bình thản, chỉ lộ ra một tia hồi ức, lẩm bẩm nói:
“Sư tổ... Không hổ là sứ đồ của thời đại hồng hoang.”
“Sao ngươi biết hắn là sứ đồ của thời đại hồng hoang?” Phi Ảnh nhịn không được mà
hỏi.
Cố Thanh Sơn nói: “Vừa rồi sư tổ đã nói, thời khắc Hồng Hoang mạnh nhất, các thánh
nhân đủ khả năng dò xét hỗn độn, kết quả đều không cách nào kiên trì bên trong hỗn
độn, không thể không thối lui, chỉ có ngài ấy là ‘Dừng lại lâu mấy ngày’. Chú ý, ngài ấy nói rất là “Dừng lại lâu mấy ngày”, thực lực như vậy đã bỏ xa các thánh nhân khác
rất nhiều, đây là chuyện thứ nhất.”
“Chuyện thứ hai thì sao?” Phi Ảnh tiếp tục hỏi.
“Thứ hai à ——pho tượng màu đen kia lộ diện một cái thì đã nói với sư tổ: ‘Năm đó
không phân chia được thắng bại, đã để ngươi chạy trốn’ —— pho tượng màu đen
chính là vua của Tà Ma, người nào có thể bất phân thắng bại trước nó, còn có thể chạy thoát được chứ?” Cố Thanh Sơn nói.
Hắn nhìn về phía Tạ Sương Nhan, hỏi: “Mỗi một sứ đồ các ngươi, đều là người rất
được kỷ nguyên ưu ái, là kẻ mạnh nhất trong thời đại của mình, không phải sao?”
“Đúng vậy.” Tạ Sương Nhan gật đầu nói.
“Ngoài ra,” Cố Thanh Sơn lại nói, “Ta đã phát hiện, Tiểu Lâu sư huynh vẫn luôn
không dám hiện thân, là bởi vì trên người có nắm giữ một tia sinh cơ cuối cùng của
Kỷ Nguyên Hỏa, huynh ấy mà chết mất thì kỷ nguyên sẽ không còn đường nào để
xoay người...”
“Điều này chứng tỏ cái gì chứ?” Huyền Thiên Y nhịn không được mà nói.
“Sư tổ ta vẫn luôn bị vây khốn trogn một thế giới nhỏ, nhằm mục đích tránh né Tà Ma
truy tung, chẳng phải là không khác gì với Tiểu Lâu sư huynh hay sao? Đây là vấn đề
thứ ba.”
Mọi người đều gật đầu.
Có ba lý do thứ nhất, thứ hai, thứ ba làm cho người tin phục, đủ để chứng minh Tạ Cô
Hồng chính là sứ đồ của thời đại hồng hoang.
Không ngờ Cố Thanh Sơn rút Kiếm Thần Sơn Lục Giới từ phía sau ra, trầm giọng mà
nói: “Thứ tư —— kiếm này có thể giúp Lục Đạo đúc lại thành Hồng Hoang, một điều
kiện trọng yếu trong đó, chính là kỷ nguyên Hồng Hoang không thể bị triệt để đoạn
tuyệt —— nói cách khác, sứ đồ của thời đại hồng hoang vẫn còn đang sống sót ——
Tạ Sương Nhan, ngươi cứ nói đi?”
Tạ Sương Nhan gật đầu nói: “Ngày xưa sứ đồ kỷ nguyên Tứ Thánh bọn ta phải bỏ
công bỏ sức rất nhiều mới giúp được một vài thánh nhân tránh né Tà Ma, quả thật Tạ
Cô Hồng không nằm trong đó.”
“Cho nên những lời mà sư tổ ta nói kia, là vì nói cho ta biết, ngài chính là sứ đồ Hồng Hoang.” Cố Thanh Sơn nói.
Phi Ảnh thở dài nói: “Lấy bản thân mình để kéo dài sự tồn tại của toàn bộ kỷ nguyên,
khiến nó không cần lâm vào Vĩnh Diệt, sư tổ ngươi thật sự không dễ dàng.”
Huyền Thiên Y nói: “Cho nên, đây chính là bí mật mà sư tổ ngươi cất giấu sao?”
“Sai rồi.” Cố Thanh Sơn nói.
“Sai rồi?” Huyền Thiên Y khó hiểu mà lặp lại.
“Những lời sư tổ nói ra kia, chỉ là vì làm rõ thân phận của ngài, bí mật ngài bảo vệ
thật sự, kỳ thật vừa rồi sau khi các ngươi xem thì hẳn cũng đã biết một cái trong đó.”
Cố Thanh Sơn nói.
Đám người bọn họ khựng lại.
Tạ Sương Nhan nói: “Cố Thanh Sơn, có lẽ mỗi người chúng ta lý giải có chút sai lệch,
không bằng ngươi nói ra thử đi, để tránh mọi người nghĩ sai.”
Cố Thanh Sơn suy nghĩ một giây, gật đầu nói: “Việc này có quan hệ trọng đại, quả
thật phải nói ra để bàn bạc, dù sao tiếp theo chúng ta phải cùng nhau hành động.”
“Mau nói đi.” Lão yêu tinh không kịp chờ đợi mà nói.
Cố Thanh Sơn nói: “Có lẽ mọi người đều chú ý tới, sư tổ nói bí mật kia chỉ có thể
nhìn, không thể nói.”
Đám người cùng gật đầu.
Cố Thanh Sơn nói ngắn gọn: “Mà trong thuật mộng kia, ta đứng trước bậc thang dưới
núi, nhìn thấy một bia đá không có chữ.”
“Đúng vậy, bia đá kia có chút bí mật.” Lão yêu tinh nói.
Cố Thanh Sơn nhìn nó một cái, nói: “Ngươi nói cũng không sai, ta hỏi sư tổ trên bia
đá kia sao lại không có chữ, sư tổ nói ‘Có chữ thì nhìn, không có chữ thì không thể
nhìn cái gì cả’.”
“Vậy tức là sao chứ?” Tạ Sương Nhan khó hiểu nói.
Cố Thanh Sơn nói: “Bí mật chỉ có thể nhìn, không thể nói ——”
Hắn ngừng một chút, chỉ thấy tất cả mọi người không nói lời nào, đành phải nói tiếp:
"Có chữ thì nhìn, không có chữ thì không thể nhìn cái gì cả —— Hàm ý chính là chỗ
này không có bí mật, bởi vì không có cái gì có thể nhìn cả."
Phi Ảnh thất thanh la lên: “Không có bí mật?”
“Đúng vậy,” Cố Thanh Sơn nói tiếp: “Sư tổ còn sợ ta nghi ngờ, lại bồi thêm một câu:
‘Ta mang ngươi tới đây, là muốn nói cho ngươi biết bí mật bên trong hỗn độn’ ——
Nếu bí mật không thể nói ra, sao lại có thể nói cho ta biết? Ngài lại ám chỉ ta một lần nữa, bên trong thuật giấc mộng này không có bí mật.”
“Không có bí mật! Không có bí mật vậy thì hắn thi triển thuật mộng cái gì? Chẳng lẽ
bị vây khốn một mình quá lâu, nổi điên rồi hay sao?” Lão yêu tinh kêu lên.
Cố Thanh Sơn cười nói: “Sự tuyệt diệu của chuyện này nằm ở đây, có lẽ sư tôn biết
một khi ngài muốn nói bí mật kia ra, nhất định sẽ kích hoạt thuật thủ hộ bí mật của Tà Ma, cho nên cố ý làm ra trận địa như thế.”
Cả đám người im lặng.
Cũng như Cố Thanh Sơn đã nói, sau đó lũ Tà Ma quả nhiên đã lao tới, toàn lực thi
triển hai thuật, lần lượt phong bế Cố Thanh Sơn và Tạ Cô Hồng, khiến cho bí mật
không bị thăm dò ra.
“Vậy thì... Bí mật kia?” Tạ Sương Nhan hỏi.
Cố Thanh Sơn nói: “Nếu thuật mộng là một kíp nổ, như vậy thứ xuất hiện tiếp theo
chính là bí mật.”
Đám người không khỏi cùng hồi tưởng lại.
Thuật mộng bị Tà Ma phá, tiếp theo ——
Tạ Cô Hồng đánh gãy dây sắt phong ấn toàn thân, phóng ra Kiếm Ý Tuyệt Thế, chuẩn
bị cùng Tà Ma đại chiến một trận.
Vậy cũng là bí mật?
Chỉ nghe Cố Thanh Sơn tiếp tục nói: “Vẫn là câu nói trước đó kia, sư tổ đã nói rõ, bí mật này là thứ cuối cùng ngài dò xét được trong mấy ngày nán lại bên trong hỗn độn,
như vậy chuyện tiếp theo ta nhìn thấy, chính là bí mật bên trong hỗn độn.”
----------------------------------------